Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
minecraft-van-gioi-tu-tien-chi-lo

Minecraft: Vạn Giới Tu Tiên Chi Lộ

Tháng 12 26, 2025
Chương 516: Kết thúc... Chương 515: Chuẩn bị trở về nhà
57979e697f94e02454388c65728c05ef

Biên Tạo Công Pháp, Đồ Nhi Luyện Thành Ma Đầu Rồi ?

Tháng 1 22, 2025
Chương 258. Phi thăng lên trời Chương 257. Thiên ma
kiem-tai-giang-ho.jpg

Kiếm Tại Giang Hồ

Tháng 12 21, 2025
Chương 360: Lại đến Âm sơn (bốn) Chương 359: Lại đến Âm sơn (3)
nghiet-tu-con-khong-ra-ke-thua-de-vi

Nghiệt Tử, Còn Không Ra Kế Thừa Đế Vị?

Tháng mười một 6, 2025
Chương 503: phiên ngoại 2 — — lời cuối sách hoàn tất Chương 502: phiên ngoại 1 — — Khương Thần lời cuối sách
ta-ro-rang-la-luyen-vo-the-nao-bien-thanh-than-thong.jpg

Ta Rõ Ràng Là Luyện Võ, Thế Nào Biến Thành Thần Thông

Tháng 2 24, 2025
Chương 671. Chương cuối Chương 670. Tới
1960-mang-theo-ba-cai-tuyet-sac-tau-tau-thit-ca

1960: Mang Theo Ba Cái Tuyệt Sắc Tẩu Tẩu Thịt Cá

Tháng 12 25, 2025
Chương 844: Quán quân đang vẫy gọi Chương 843: Ngươi có thể đánh bại ta sao?
bach-can-thanh-de-bat-dau-tu-tap-dich

Bắt Đầu Áo Rách Quần Manh, Liều Thành Võ Đạo Thành Thánh

Tháng 12 22, 2025
Chương 349: Vĩnh viễn như vậy, thân gần tâm gần. Hoa Lung Lý Tiên, cổ (2) Chương 349: Vĩnh viễn như vậy, thân gần tâm gần. Hoa Lung Lý Tiên, cổ (1)
van-dao-truong-do.jpg

Vạn Đạo Trường Đồ

Tháng 2 26, 2025
Chương 1073. Phiên ngoại và đàm luận Chương 1072. Hết thảy chân thực (đại kết cục )
  1. Xuyên Về Thời Tự Đức
  2. Chương 56: Liên Quân Pháp – Tây Ban Nha Tấn Công.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 56: Liên Quân Pháp – Tây Ban Nha Tấn Công.

Xuyên Về Thời Tự Đức.

Tác giả: Lưu Huỳnh Phát.

Tháng 8 năm 1858, cái nóng oi ả của mùa hè trên vùng biển Đông dường như càng nặng nề hơn khi những cánh buồm trắng lớn của hạm đội Pháp – Tây Ban Nha dần hiện ra phía xa, trên nền trời xanh thẳm, vươn mình như những chiếc bóng khổng lồ. Những con tàu ấy như những con quái vật thép uy nghiêm, dập dờn giữa những cơn sóng lớn, chứa đựng sức mạnh và tham vọng của những đế chế, như một lưỡi gươm sắc bén đang vạch ra một vết thương chưa hề có trên mảnh đất này. Cùng với đó, một sự đe dọa hiện rõ trong không khí, khiến mọi sinh vật trên biển, từ những con cá nhỏ cho đến những tàu thuyền dân gian, đều phải ngẩng đầu lên, cảm nhận được cái gì đó gần như không thể tránh khỏi.

Phó Đô đốc Charles Rigault de Genouilly đứng trên boong tàu chỉ huy, mắt hắn không rời khỏi đường chân trời, nơi Đà Nẵng mờ ảo như một con mồi ngoan ngoãn, đang chờ đợi sự chiếm lĩnh của hắn. Dáng vẻ của hắn đứng thẳng, đôi tay chắp sau lưng, như thể đang xem xét tất cả những gì sẽ xảy ra trong tương lai. Dưới ánh nắng chói chang, mỗi chi tiết của hắn đều sắc nét đến mức không ai có thể rời mắt. Đôi mắt của Rigault de Genouilly, sắc lạnh và tinh tường như ngọc đen, phản chiếu cái bóng của những cánh buồm phập phồng trước gió. Không gian xung quanh hắn trở nên vắng lặng, chỉ còn tiếng sóng vỗ rì rào và tiếng chân những người lính bước đều trên tàu.

Phía dưới, hạm đội của hắn kéo theo một sức mạnh to lớn. Gồm mười bốn tàu chiến, mỗi chiếc đều được trang bị 700 đại bác, với lực lượng 3.000 quân tinh nhuệ, gồm binh sĩ Pháp và lính đánh thuê Tây Ban Nha. Cùng với đó là một đợt binh sĩ được huấn luyện nghiêm ngặt, những kẻ đã quen thuộc với chiến tranh, với những trận đấu sinh tử. Tiếng đại bác được lau chùi cẩn thận, tiếng gươm khua leng keng vang lên, tất cả hòa quyện với nhau tạo thành một bản giao hưởng của chiến tranh. Các chiến binh không cần nói, ánh mắt bọn chúng đã nói lên tất cả sự quyết tâm.

Rigault de Genouilly quay sang nhìn Giám mục Pellerin, người luôn đứng bên cạnh hắn như một người cố vấn chính trị.. Pellerin là một người đàn ông trung niên, gương mặt nghiêm nghị với bộ râu dài trắng xóa, đôi mắt sáng như hai viên ngọc sắc bén. Hắn không phải là một quân nhân, nhưng trong suốt chiến dịch này, vai trò của hắn không thể thiếu. Hắn là người hiểu rõ các toan tính đằng sau mỗi chiến lược, là kẻ đem đến lý do để mọi hành động đều có mục đích. Hắn cất giọng khẳng định với sự tự tin không thể nào nghi ngờ:

– Cuộc chiến này không chỉ đơn thuần là một cuộc viễn chinh, mà là tuyên bố quyền lực của Pháp và Tây Ban Nha tại vùng biển Đông. Chúng ta không chỉ cần Đà Nẵng, mà phải chiếm lĩnh Đại Nam, từ đó mở rộng tầm ảnh hưởng, tạo ra một thế lực không thể chống lại.

Giám mục Pellerin khẽ mỉm cười, mắt sáng quắc như nhìn thấu tất cả những gì sắp xảy ra, nhưng hắn không thể che giấu sự kiêu ngạo trong lời nói của mình. Hắn tiếp lời, giọng điệu vẫn nhẹ nhàng nhưng chứa đầy sự khinh miệt đối với những gì mà hắn gọi là sự lạc hậu của người dân nơi đây:

– Những người dân nơi đây, trong bóng tối của sự thiếu thốn, đang cần chúng ta như một ngọn đuốc soi đường. Chúng ta không chỉ mang theo sức mạnh quân sự, mà còn là trí thức, là ánh sáng của nền văn minh. Đây là nhiệm vụ của chúng ta, là trách nhiệm mà chúng ta phải hoàn thành.

Lời nói của Pellerin dù đầy lý tưởng, lại chẳng thể che giấu thực chất của cuộc chiến này. Tuy nhiên, những lời ấy lại không làm đại tá Reynaud, người đã từng tham gia vào vô số trận chiến đẫm máu, cảm thấy thuyết phục. Reynaud đứng bên cạnh, đôi mắt của hắn không giấu nổi sự hoài nghi. Mặc dù hắn là một người có lý tưởng, nhưng hắn hiểu rằng chiến tranh không chỉ đơn thuần là cuộc chiến giữa những lý tưởng khác biệt.

Reynaud nhếch miệng cười lạnh lùng, giọng hắn vang lên trong không khí, sắc bén và rõ ràng:

– Bóng tối hay ánh sáng, đó không phải vấn đề. Đất đai và lợi ích mới là thứ chúng ta cần. Dù cho chúng ta có thể nói rằng mình đang mang lại sự tiến bộ hay văn minh cho họ, nhưng thực tế thì sao? Chúng ta đang chiếm đoạt họ một cách thô bạo. Nhưng đó là chiến tranh, và chiến ta luôn là kẻ chiến thắng.

Những lời này, dù có phần tàn nhẫn, nhưng lại không bị Pellerin phản bác. Hắn chỉ khẽ cau mày, rồi lại mỉm cười. Cả hai đều hiểu rằng cuộc chiến này không phải là cuộc chiến của lý tưởng, mà là cuộc chiến của quyền lực và tham vọng. Dù bên ngoài có nói gì đi nữa, tất cả đều chỉ hướng tới một mục đích: chiếm đoạt và thống trị.

Từ xa, Đại tá Faucon và Thiếu tá Jauré-Guiberry, những chỉ huy xuất sắc của hạm đội, đã cùng các binh lính đang chuẩn bị cho trận chiến sắp tới. Những người lính Pháp và Tây Ban Nha di chuyển nhịp nhàng, kiểm tra vũ khí, chỉnh lại quân phục, sẵn sàng cho cuộc tấn công vào bờ biển Đà Nẵng. Những bước chân nặng nề của họ vang lên trên boong tàu, như những dấu hiệu của một bản nhạc chiến tranh, báo hiệu rằng cái chết, chiến thắng, và sự tàn phá đang đến gần.

Bên cạnh đó, hai đồng minh Tây Ban Nha là Lanzarotte và Oscaritz, vẫn lặng lẽ quan sát từ xa. Lanzarotte, với thân hình vạm vỡ, đôi mắt đen láy, như đang suy tư về những gì sẽ xảy ra trong trận chiến. Trong khi Oscaritz, người luôn im lặng nhưng rất sắc bén trong chiến lược, bỗng nhiên lên tiếng:

– Đà Nẵng sẽ không gây khó khăn cho chúng ta, nhưng nếu bọn chúng dám phản kháng, chúng ta sẽ phải dạy cho chúng một bài học không thể quên.

Lanzarotte quay lại nhìn Oscaritz, khẽ cười với vẻ nhẹ nhõm:

– Đúng vậy, nhưng tôi hy vọng những người dân nơi đó sẽ hiểu rằng sự hiện diện của chúng ta là một cơ hội khai phá văn minh, không phải một sự xâm lăng. Chúng ta mang đến sự bảo vệ, và họ sẽ chẳng bao giờ phải lo sợ nữa.

Oscaritz đáp lại, đôi mắt sắc lạnh không hề có chút cảm xúc:

– Đó là điều họ cần hiểu. Nhưng tôi cho rằng chúng ta phải chứng minh điều đó bằng vũ lực, như mọi lần.

Khi hạm đội tiếp tục tiến gần đến bờ, những con tàu như những cỗ máy chiến tranh lạnh lùng, được điều khiển bởi những tay lái cứng cỏi và những chỉ huy đầy tham vọng. Cả biển rộng mênh mông như im lặng chờ đợi. Cơn sóng vỗ mạnh vào mạn tàu, như nhắc nhở mọi người rằng một sự thay đổi vĩ đại đang đến gần, và không một ai có thể tránh được sự tàn khốc của cuộc chiến này.

Phó Đô đốc Rigault de Genouilly không hề tỏ ra lo lắng. Hắn quay lại nhìn Giám mục Pellerin, gương mặt lạnh lùng như băng. Mặc dù cuộc chiến này sẽ không dễ dàng, hắn hiểu rằng đây chính là con đường duy nhất để thực hiện tham vọng của mình. Hạm đội của hắn không chỉ chiến đấu vì vinh quang của đất nước, mà còn vì sự nghiệp của chính hắn. Một chiến thắng ở Đà Nẵng sẽ là tiền đề cho một đế chế Pháp hùng mạnh, mở rộng quyền lực không chỉ ở Đông Dương, mà trên toàn thế giới.

Khi những tia sáng đầu tiên của bình minh chiếu xuống, hạm đội của Rigault de Genouilly bắt đầu tách ra, những con tàu như những cỗ máy chiến tranh đã sẵn sàng để nghiền nát mọi kháng cự. Và khi những cánh buồm tiếp tục căng tràn gió, không ai có thể đoán trước được sự thay đổi nào sẽ đến, nhưng chắc chắn Đà Nẵng sẽ không còn là một nơi yên bình như trước, và vùng đất này sẽ không bao giờ quên được trận chiến của những tham vọng lớn lao.

Đêm trước ngày đổ bộ, không khí trên tàu như bị chùng xuống nặng nề và đầy căng thẳng. Không gian xung quanh như bị bao phủ bởi một lớp sương mù mỏng manh, làm mờ đi tất cả mọi vật. Những làn sóng vỗ vào mạn tàu nhẹ nhàng, tưởng chừng như không có gì xảy ra, nhưng chính sự im lặng ấy lại càng làm nổi bật sự hồi hộp trong lòng mỗi người. Dường như tất cả mọi thứ xung quanh đang chuẩn bị cho một cơn bão, một sự thay đổi mãnh liệt sẽ ập đến vào sáng mai. Trên boong tàu, những cánh buồm phập phồng trong gió, nhưng phía dưới mặt biển sâu thẳm, mọi thứ im lìm, như thể đang chờ đợi những bước đi của quân đội Pháp và Tây Ban Nha.

Trong căn phòng tối mờ, ánh sáng duy nhất phát ra từ chiếc đèn dầu nhỏ đặt trên bàn, ngọn lửa yếu ớt như muốn tắt đi trong gió lùa qua những khe cửa nhỏ. Ánh sáng đó không chỉ chiếu sáng căn phòng mà còn như nhắc nhở những người có mặt ở đây về sự quan trọng của những gì sắp diễn ra. Đây không phải là một cuộc chiến bình thường, mà là bước ngoặt của một lịch sử, là một đụng độ lớn lao giữa sức mạnh của một đế chế và sức kháng cự của một dân tộc đứng vững trước thử thách. Trước mặt họ, bản đồ vùng biển Đà Nẵng được trải rộng ra, với những đường vẽ tỉ mỉ về các ngọn núi, bãi cát, và các con sông. Bản đồ ấy vẫn giữ một vẻ yên bình, nhưng dưới ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn dầu, tất cả trở nên mờ ảo, như một lời tiên tri về những gì sắp xảy ra.

Phó Đô đốc Charles Rigault de Genouilly ngồi ở đầu bàn, đôi mắt sắc như dao cắt quét qua từng người có mặt. Hắn không vội vàng lên tiếng, mà để cho bầu không khí căng thẳng dần dần bao trùm. Cả phòng im lặng, không ai dám mở lời. Mỗi người đều hiểu rõ rằng không khí này không phải là ngẫu nhiên. Những lời nói sắp tới của Rigault sẽ quyết định mọi thứ, sẽ dẫn dắt họ vào cuộc chiến không thể quay lại. Đối với Rigault, thất bại không phải là một lựa chọn, và hắn cũng không cho phép bất kỳ ai trong phòng nghĩ đến chuyện đó. Hắn biết rõ rằng cuộc chiến này không chỉ là một trận chiến quân sự, mà là một thông điệp, một tuyên bố về sự thống trị của Pháp và Tây Ban Nha tại Đông Dương.

Một lát sau, Rigault lên tiếng, giọng nói của hắn trầm, đầy quyết đoán, như thể mỗi từ hắn nói đều có thể làm rung chuyển cả thế giới:

– Tôi không cần biết bao nhiêu người sẽ chết, bao nhiêu đồn lũy sẽ bị phá hủy, mục tiêu của chúng ta là chiếm Đà Nẵng, và chúng ta sẽ chiếm bằng mọi giá.

Giọng nói của Rigault không có sự dao động, không có một chút lưỡng lự. Những lời của hắn như một mệnh lệnh, không thể chối cãi. Hắn không quan tâm đến những tổn thất có thể xảy ra, hắn chỉ nhìn thấy chiến thắng, và trong mắt hắn, chiến thắng này không thể có bất kỳ sự nghi ngờ nào. Đà Nẵng phải rơi vào tay chúng, không có sự lựa chọn nào khác.

Giám mục Pellerin, đứng bên cạnh Rigault, gật đầu đồng tình. Hắn là người luôn nhìn mọi sự kiện qua lăng kính chính trị, và với hắn, chiến tranh không chỉ là vấn đề quân sự, mà còn là vấn đề về ý thức hệ, về sự khẳng định quyền lực. Giọng hắn nhẹ nhàng nhưng đầy quyết đoán:

– Chúng ta không chỉ chiến thắng về mặt quân sự, mà là chiến thắng về mặt chính trị. Đây là cơ hội để Đại Nam nhận ra rằng họ không thể chống lại nền văn minh của châu Âu.

Pellerin không phải là một chiến binh, hắn là một người của lý tưởng. Với hắn, cuộc chiến này không chỉ là một trận chiến để chiếm đất đai, mà là cuộc đấu tranh để mang lại sự khai sáng cho những dân tộc lạc hậu. Những người dân Đại Nam, theo cách nhìn của hắn, chỉ là những kẻ chưa biết đến nền văn minh của châu Âu, và hắn tin rằng chiến thắng của Pháp và Tây Ban Nha sẽ giúp họ tỉnh ngộ.

Đại tá Reynaud, một chiến binh kỳ cựu, không thể ngồi im sau những lời của Pellerin. Hắn đứng dậy, ánh mắt lóe lên sự háo hức. Hắn không nghĩ đến những lý tưởng hay chính trị, mà chỉ nghĩ đến chiến thắng và quyền lực mà cuộc chiến này sẽ mang lại. Hắn đặt tay lên chuôi kiếm, giọng đầy chắc chắn:

– Sau khi chiếm được bờ biển, chúng ta phải nhanh chóng thiết lập một căn cứ vững chắc. Đà Nẵng chỉ là điểm khởi đầu. Đại Nam mới là mục tiêu cuối cùng của chúng ta.

Faucon, một chỉ huy khác, cũng đồng tình với Reynaud. Hắn nhìn bản đồ, đôi mắt lấp lánh sự quyết tâm. Hắn hiểu rằng Đà Nẵng không chỉ là một cảng biển quan trọng, mà còn là cửa ngõ để tiến sâu vào đất Đại Nam, để khai thác những tài nguyên quý giá mà họ đang tìm kiếm. Cảng Đà Nẵng và các nguồn nước sẽ đóng vai trò sống còn trong việc duy trì chiến dịch lâu dài. Đó là lý do tại sao việc chiếm lĩnh Đà Nẵng là điều không thể thiếu.

Rigault lắng nghe tất cả những lời đề nghị, nhưng hắn không mảy may quan tâm đến chiến thuật hay các kế hoạch phụ trợ. Hắn chỉ có một mục tiêu duy nhất: chiến thắng. Hắn đứng dậy, ánh mắt của hắn sắc bén, như một lưỡi dao cắt qua không gian. Không ai trong phòng có thể tránh khỏi cái nhìn của hắn. Rigault nhìn quanh, và giọng nói của hắn như một sự khẳng định cuối cùng:

– Tất cả sẽ bắt đầu vào sáng mai, khi bình minh lên. Cả hạm đội sẽ bắn phá liên tục, sau đó tiến hành đổ bộ tại Sơn Trà. Chúng ta sẽ cho Đại Nam thấy rằng chống lại sức mạnh của chúng ta là vô ích.

Lời mệnh lệnh của Rigault như một tiếng sấm vang lên, cắt đứt sự tĩnh lặng trong phòng. Mọi người đều cảm nhận được sự quyết tâm và sự không thể quay lại của hắn. Từng câu chữ của hắn đều mang trọng trách, mang theo một sự khẳng định mạnh mẽ rằng cuộc chiến này là không thể tránh khỏi. Tất cả những gì họ cần làm bây giờ là thực thi mệnh lệnh, và khi bình minh đến, mọi thứ sẽ bắt đầu.

Bên ngoài, biển vẫn vỗ về nhẹ nhàng vào mạn tàu, như thể mọi thứ đều đang chuẩn bị cho cơn sóng gió sắp tới. Những làn sóng vỗ về, nhưng không ai có thể chạm tới những gì đang ẩn giấu dưới mặt biển ấy. Cũng như vậy, những người lính, những sĩ quan trên tàu, họ cũng cảm nhận được sự căng thẳng trong lòng, nhưng tất cả đều biết rằng, dù có căng thẳng đến đâu, cuộc chiến vẫn sẽ diễn ra. Họ không thể quay đầu, không thể lùi bước.

Phía bên kia, tại Đà Nẵng, mọi thứ không hề yên bình như Rigault tưởng. Những chiến binh của Đại Nam dù ít ỏi, nhưng họ vẫn giữ được tinh thần kiên cường. Dưới bức tường thành của Đà Nẵng, người dân vẫn tiếp tục sống trong nỗi lo lắng, nhưng không hề có ý định đầu hàng. Họ đã sẵn sàng đối mặt với cuộc chiến này, dù biết rằng sẽ có những mất mát không thể tránh khỏi. Nhưng với họ, sự tồn tại và tự do của dân tộc mình là điều không thể trao đổi bằng bất cứ giá nào.

Đúng như Rigault đã nghĩ, khi bình minh bắt đầu ló dạng, hạm đội của hắn sẽ tiến vào bờ biển Đà Nẵng, mở đầu cho một cuộc chiến không thể tránh khỏi. Mỗi bước đi, mỗi tiếng súng vang lên sẽ đưa hai bên đến gần hơn với một kết cục mà không ai có thể dự đoán được. Nhưng đối với Rigault, đó chính là con đường duy nhất để khẳng định vị thế của Pháp tại Đông Dương.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ta-trang-ba-nam-phe-vat-ra-tay-nhan-gian-vo-dich
Ta, Trang Ba Năm Phế Vật, Ra Tay Nhân Gian Vô Địch
Tháng 12 21, 2025
chu-thien-to-su-may-mo-phong.jpg
Chư Thiên Tổ Sư Máy Mô Phỏng
Tháng 1 18, 2025
lam-mai-moi-mot-khoi-nay-ta-ai-cung-khong-phuc.jpg
Làm Mai Mối Một Khối Này, Ta Ai Cũng Không Phục
Tháng 1 17, 2025
comic-thien-su-hang-lam.jpg
Comic: Thiên Sứ Hàng Lâm
Tháng 2 6, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved