Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
fairy-tail-tu-yeu-tinh-nu-vuong-erza-bat-dau-mo-phong

Fairy Tail: Từ Yêu Tinh Nữ Vương Erza Bắt Đầu Mô Phỏng

Tháng 10 19, 2025
Chương 260: Bị ăn no căng diều Ian (đại kết cục) Chương 259: Thần cái chết! Ian sẽ thành 'Chú Tinh Long Vương' !
bat-dau-tu-max-cap-thuoc-tinh.jpg

Bắt Đầu Từ Max Cấp Thuộc Tính

Tháng 1 17, 2025
Chương 316. Siêu thoát vũ trụ, hoàn tất vung hoa Chương 315. Phía sau màn hắc thủ
thuc-tinh-dinh-cap-bang-he-sau-do-mot-duong-vo-dich.jpg

Thức Tỉnh Đỉnh Cấp Băng Hệ, Sau Đó Một Đường Vô Địch!

Tháng 2 9, 2026
Chương 303: Đại bỉ kéo ra màn che! Phó viện trưởng hiện thân! Chương 302: Hai mươi ngày tăng lên!
conan-ta-that-cam-thay-thanh-pho-beika-la-thien-duong

Conan: Ta Thật Cảm Thấy Thành Phố Beika Là Thiên Đường

Tháng 2 5, 2026
Chương 449: Là tự sát đồng thời diệt khẩu sao? Chương 448: Cá nóc cửa hàng vẫn phải chết người
khai-hoang-ma-than.jpg

Khải Hoàng Ma Thần

Tháng 2 2, 2026
Chương 122: Dưới Tuyết, Không Có Đường Lùi Chương 121: Trở Về
luc-nhan-tue-tinh.jpg

Lục Nhân Tuệ Tinh

Tháng 1 18, 2025
Chương 359. ĐẠI KẾT CỤC Chương 358. Nhanh nhất vào bóng
567016bcace2f7cf1c3dc90217b0fa18

Hokage: Kiểm Kê Nhẫn Giới Kinh Điển Chiến Dịch

Tháng 1 15, 2025
Chương 314. Phiên ngoại Minato truyền Chương 313. Xong xuôi
trong-sinh-ta-that-khong-muon-noi-yeu-duong-a.jpg

Trọng Sinh Ta Thật Không Muốn Nói Yêu Đương A

Tháng 2 1, 2025
Chương 485. Phiên ngoại 14: Rượu đỏ Chương 484. Phiên ngoại 13: Nhan Vi tiểu di áy náy
  1. Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
  2. CHƯƠNG 99: Có mùi của Môtip chiến thần nha.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

CHƯƠNG 99: Có mùi của Môtip chiến thần nha.

Không khí ven đường bỗng nặng như có áp lực từ một thế lực vô hình đè xuống. Đám vệ sĩ áo đen vốn còn tự tin giương vai giận dữ ngay lập tức cứng người lại khi Bạch Ngưng Băng bước lên một bước.

Cô không cần lên tiếng.

Chỉ cần đứng đó thôi, đường cong cơ thể hoàn mỹ, ánh mắt sắc như băng Đông Hải và khí chất lạnh lẽo từng khiến không ít thương nhân tê liệt dây thần kinh… cũng đủ khiến cả nhóm đàn ông rùng mình.

Nhưng đàn ông là đàn ông.

Dù sợ… mắt vẫn trượt xuống đường cong cơ thể cô như bị nam châm hút.

Một tên thậm chí còn thầm liếm môi, nuốt nước bọt cái ực.

Nếu phải mô tả khoảnh khắc này, thì đó là sự pha trộn giữa:

“Ôi trời ơi chết chắc rồi” và “mỹ nhân đẹp thế này nhìn một cái rồi chết cũng đáng”.

Nhưng chưa kịp mơ mộng thêm nửa giây.

Tạch tạch tạch tạch tạch!!!

Tiếng súng liên thanh vang lên như tiếng kim loại xé không khí.

Lũ vệ sĩ đồng loạt giật bắn người, tay bịt tai, mắt trợn lên như cá mắc cạn.

Khói súng còn lơ lửng trong gió thì ai nấy mới nhận ra…

Trên tay Bạch Ngưng Băng là một khẩu tiểu liên đen tuyền, còn ấm nóng, được cô cầm nhẹ như cầm một chiếc bút bi.

Giọng cô dịu dàng nhưng lạnh hơn độ âm năm mươi của tủ đông.

“Các người tiến lên thì cứ việc, tôi không ngán ai đâu.”

Không ai dám thở.

Ngay trong khoảnh khắc đó, cô nhấc khẩu súng lên, chỉnh góc, rồi bóp cò.

PẶNG!

Một viên đạn xé gió lướt sát tai tên đứng đầu đoàn áo đen, để lại một vệt đỏ mảnh như sợi tóc.

Chỉ lệch nửa centimet nữa thôi… cả tai hắn đã rớt xuống đất.

Tên đó run đến mức khuỵu gối tại chỗ.

Ngưng Băng xoay lại nhìn cả bọn bằng nụ cười khiến người ta sởn gai ốc.

“Tôi thì có thể tự do giết người, nhưng ai lại muốn làm vậy đâu nhỉ?”

Cả câu nói như được bọc trong nhung, nhưng khi lọt tai đối phương lại như kim đâm vào cổ họng.

Đám vệ sĩ lập tức chụm chân, lạnh sống lưng chạy dọc cột sống như có ai đổ băng vào.

Bà béo ú vốn hung hãn đến mức tưởng như có thể nuốt sống cả bọn bây giờ lại run cầm cập, da mặt xanh tái, mồ hôi lăn thành dòng.

Cô ta ngã phịch xuống đất, quỳ sụp như một đứa bé phạm lỗi.

“Xin ngài, xin ngài hãy bỏ súng xuống đi ạ. Con… con tiện nhân kia đang lừa ngài đấy ạ.”

Bạch Ngưng Băng quay mắt sang, cười nhẹ như cánh hoa rơi.

“Ồ, tiện nhân ở trước mặt ta đó hả?”

Giọng nói của cô nhẹ, nhưng khiến bà béo run mạnh đến mức hai cánh tay như nhũn ra.

Nụ cười ấy, nếu đặt trên môi thiên thần thì là cứu rỗi.

Nhưng đặt lên môi Bạch Ngưng Băng thì giống như lời phán quyết của tử thần.

Ngay lúc ấy, tiếng bước chân nặng nề vang lên như tiếng trống.

Một đoàn người mặc quân phục chống đạn bước ra từ hai xe thiết giáp dừng ở cuối đường.

Những chiếc mũ chống đạn, giáp vai, giáp tay và biểu tượng của quân đội khiến cả khu phố im bặt trong tích tắc.

Đội trưởng đi đầu đưa tay.

“Còng lại hết.”

Chỉ một lệnh, mười mấy người áo đen lập tức bị đè xuống đất, giật ngược tay ra sau và tra còng.

Tiếng kim loại va nhau vang lên lách cách, lạnh lẽo như tiếng chuông báo tử dành cho đám tội phạm.

Bà béo ú gào thét, chống cự như trâu điên nhưng nhanh chóng bị ba người đè xuống, hoàn toàn không nhúc nhích được.

Bị còng tay, cô ta vẫn cố la hét:

“Tôi không làm gì sai! Là con nhỏ kia hỗn láo! Là con nhỏ kia—”

“Đi mà giải thích với pháp luật nhé.”

Bạch Ngưng Băng nói nhẹ nhàng, nhưng lại khiến cả đội chấp pháp hơi run.

Bởi vì họ biết.

Cái người vừa nói câu đấy…

Không phải người mà bất kỳ đơn vị nào dám động vào.

Cô bé bị thương được Ngưng Băng ôm lên như ôm viên ngọc mong manh.

Cô mở cửa xe, đặt cô bé lên đùi Bạch Tử Hạo.

“Cho tôi mượn ghế phụ chút.”

Bạch Tử Hạo giật mình nhẹ nhưng vẫn mở rộng tay đón lấy cô bé, giọng run mà vẫn cố giữ vẻ tĩnh lặng.

“Ờm… được rồi… để tôi giữ.”

Cậu bé Bạch Tử Hạo đúng kiểu bất đắc dĩ làm bảo mẫu.

Tuy mồm thì than thở, nhưng tay lại đỡ cô bé rất nhẹ, sợ làm cô bé đau.

Hùng và Thanh Tuyết ở ghế sau thì khoanh tay lại, trán nhăn như đang cố nhớ lại điều gì.

Rồi cả hai đồng loạt “Ồ” lên một tiếng.

Hùng nói trước.

“Chờ đã, cô bé bị hành hạ… nhìn quen thật đấy.”

Thanh Tuyết gật đầu tán thành.

“Ừ, giống môtip đó lắm.”

Cả hai cùng nheo mắt lại như vừa tìm được bí mật của vũ trụ.

“Môtip chiến thần trở về rồi!”

Câu này vang lên đồng thời, khiến Bạch Ngưng Băng đang đóng cửa xe khựng lại nửa giây.

Cô thở dài, mỉm cười bất lực như thể đã quá quen với hai cái đầu chứa toàn bug của Hùng và Thanh Tuyết.

Cô biết ngay lý do khiến họ sáng mắt lên không phải vì cô bé đáng thương…

Mà vì…

Giang Thành vốn là cái nôi sản xuất nhân vật chính mà.

Và hình như…

Bọn họ vừa vô tình nhặt được một cái mầm nhân vật chính mới.

Trong khi đó, cô bé nhỏ xíu nép trong lòng Bạch Tử Hạo ban đầu còn run rẩy vì hoảng sợ, nhưng khi thấy bà béo ú cùng cả đám áo đen bị còng tay, bị lôi lên xe chấp pháp như lợn bị lùa vào lò mổ, tinh thần cô bé như được tháo gỡ.

Cảm xúc dồn nén suốt mấy tháng trời bị băm nát trong một khoảnh khắc.

Cô bé vừa kịp thở phào thì đôi mắt nhỏ liền cụp xuống.

Ngất ngay lập tức.

Bạch Tử Hạo nhìn cô bé gục trên tay mình, gương mặt cậu hiện lên sự hiểu chuyện đến mức… chua xót.

Cậu thở dài.

“Tôi biết mà. Ngày nào cũng bị mấy cái tình tiết này dí vào mặt.”

Bạch Ngưng Băng nghe tiếng thở dài đó liếc qua, ánh mắt dịu lại đôi chút.

Cô đưa khẩu súng vào nhẫn không gian trước khi cúi xuống kiểm tra hơi thở của cô bé.

Vẫn đều.

Nhưng kiệt sức.

Ngưng Băng thì thở một hơi dài hơn cả cô bé.

“Nhóc may mắn đấy, lại gặp đúng chúng ta.”

Câu nói tưởng lạnh nhưng ẩn dưới lại là sự bao dung kỳ lạ của người từng biết thế nào là bị bỏ rơi.

Không cần ai nhắc, cô bế cô bé lên, đặt nhẹ vào lòng rồi quay lại ghế lái.

“Tới bệnh viện trước, rồi mới đi ăn.”

Bạch Tử Hạo gật đầu, vẻ mặt nhìn như không liên quan nhưng thật ra lại nhìn cô bé hoài.

Có gì đó trong đôi mắt cậu như tạo cảm giác… đồng cảm khó nói thành lời.

Hùng ở ghế sau chống tay lên cằm.

“Công lý phiên bản mỹ nhân sát thủ nhìn cũng đẹp thật.”

Thanh Tuyết nhéo eo anh một cái.

“Anh nói thêm câu nữa xem. Công lý đấy là của tôi.”

Bạch Ngưng Băng không trả lời, chỉ lái xe với tốc độ nhanh đến mức camera giao thông muốn ghi lại biển số cũng phải xin lỗi rồi cúp điện.

Trong vài phút, xe dừng trước bệnh viện lớn nhất Giang Thành.

Ngưng Băng làm thủ tục, thanh toán toàn bộ chi phí trong ba phút.

Không mặc cả, không hỏi giá, không đắn đo.

Cả phòng cấp cứu còn không hiểu tại sao người phụ nữ đẹp như tiên tử trên trời lại nghiêm túc gõ vào quầy thu ngân như đang đặt đồ ăn nhanh.

Trong khi bác sĩ đưa cô bé vào phòng, Hùng nhìn theo mà gật gù.

“Quá quen rồi. Người đẹp cứu người, người đẹp trả tiền, người đẹp hack sập ai đó. Lịch trình thường ngày của cô ấy.”

Thanh Tuyết khoanh tay đầy tự tin.

“Ngưng Băng của chúng ta đẳng cấp như vậy mà.”

Câu đó khiến Bạch Ngưng Băng ở xa nghe thấy liền hít nhẹ một hơi như đang cố nhịn ý định đập hai người này vào tường.

Sau khi ổn định cô bé và căn dặn bác sĩ, Ngưng Băng quay lại xe.

Cô không nói nhiều, chỉ chốt một câu.

“Đi ăn đi.”

Cả nhóm lập tức hoan hô như học sinh cấp hai được nghỉ Tết sớm.

Mạnh Quân thì bước ra từ trong xe bên cạnh, nhập hội với dáng vẻ bình thản nhưng khí thế quân vương vẫn không che giấu được.

Cả bọn chính thức trở thành hội năm người lớn cùng một bé con (ngất xỉu).

Sau mười phút, bàn ăn lớn trong nhà hàng cao cấp nhất Giang Thành bắt đầu nghiêng ngả vì bốn con người có sức ăn như quái vật thượng cổ, còn một người thì ăn từ từ.

Tất cả đồ ăn được dọn ra với tốc độ bị phá huỷ tương đương tốc độ Ma Đô sản xuất nhân vật chính mỗi năm.

Đã thế, cả bọn còn ăn rất thanh lịch.

Gương mặt đều nghiêm túc, ánh mắt sang trọng, động tác tao nhã…

… nhưng tốc độ gấp bốn lần người thường.

Người ngoài nhìn vào còn tưởng đang xem tang lễ của mấy chiếc bàn.

Sau khi đánh chén xong, ly rượu vang trên bàn cũng tăng số lượng đến mức có thể mở một mini bar.

Hùng chống cằm, nhìn ngang nhìn dọc.

“Cô cứu cô bé kia là có lý do đúng không?”

Thanh Tuyết uống một ngụm trà rồi gật đầu như thể mọi chuyện đều trong lòng bàn tay.

“Tất nhiên rồi. Khả năng cao là Thiên Mệnh Chi Tử.”

Hùng chỉ tay.

“Tôi biết ngay mà. Mô típ giống quá. Và cũng giống tên kia.”

Thanh Tuyết chớp mắt.

“Cái tên nào?”

“Lý Dật đó.”

Thanh Tuyết bật cười.

“Cái tên Long Vương dưỡng thê à? Đoán xem, chắc giờ này đang ôm vợ nằm nhà đọc đơn tố cáo của phản diện rồi còn tình tứ với nhau.”

Nói xong câu đó, cô quay đầu, nhìn Hùng bằng ánh mắt mà người ta gọi là ánh mắt gieo nghiệp.

Hùng nhận ra ánh mắt đó, bật dậy, lùi ra xa bốn cái ghế rồi xua tay như đuổi quỷ.

“Tôi không phải Long Vương nhé. Tôi chỉ là một thằng cu nào đó dẫm nát kịch bản não tàn thôi!”

Thanh Tuyết thấy Hùng phản kháng thì càng hứng thú, lập tức kéo ghế sát lại như cọp rình mồi.

Cô vòng tay ôm eo Hùng, tựa đầu vào vai anh, nói với giọng nhõng nhẽo.

“Nhưng tôi muốn tình tứ cơ.”

Hùng nghẹt thở trong vòng tay của vị hôn thê mạnh nhất lục địa.

Anh đưa mắt cầu cứu Ngưng Băng.

Bạch Ngưng Băng thì giả vờ như không nhìn thấy luôn.

Cuối cùng, Hùng cũng chỉ thở dài:

“Thôi được rồi, tình tứ thì tình tứ…”

Nếu mà nói, Hùng cũng sẽ thừa nhận rằng mình “đã nghiện rồi còn ngại.”

Còn thành thật mà nói, người đáng thương nhất bàn chính là Mạnh Quân.

Anh uống liền sáu chai không nghỉ.

Vẻ mặt anh đờ ra như đang tính xem có nên bẻ bàn ném vào Hùng hay không.

Thứ cảm giác chứng kiến cặp đôi kia phác hoạ chữ tình trước mặt mình…

…khiến quân vương diệt quốc uống rượu như nước lọc.

Cho dù anh có một dàn hậu cung ở nước ngoài, nhưng cái cảnh đó vẫn không làm anh thích nghi được.

Bạch Tử Hạo ngồi một bên, nhìn rượu rồi nhìn cặp đôi kia rồi lại nhìn rượu.

Cậu thở dài.

“Cho tôi uống một ngụm đi. Tôi bị đầu độc rồi.”

Bạch Ngưng Băng lập tức chặn tay cậu.

“Không. Trẻ con không được uống rượu.”

“Tôi 18 tuổi rồi mà.”

“Không tốt cho sức khỏe.”

Không có ai nhận ra ánh mắt Bạch Ngưng Băng trong thoáng chốc đã hiện rõ ba chữ.

Tôi quen rồi.

Quen với tiếng rên, quen với sự tình tứ, quen với mọi thứ liên quan đến hai kẻ phía sau khi ở nhà.

Không khí bàn ăn chia thành hai phe rõ rệt.

Một bên là sương khói tình tứ đỏ mặt.

Một bên là hắc khí bị đầu độc muốn chết cho rồi.

Đúng lúc đó, đôi mắt Hùng sáng rực lên như đèn pha.

“Tôi biết diễn biến tiếp theo rồi!”

Cả bàn im lặng.

Thanh Tuyết nghiêng đầu.

“Diễn biến gì?”

Hùng hắng giọng, nghiêm túc như đang đọc dự báo thiên tai.

“Con gái gọi điện thoại cho Chiến Thần. Sau đó Chiến Thần trở về giúp con gái phục thù, tìm lại người phụ nữ sinh con cho anh ta. Rồi là pha đấu mồm không hồi kết!”

Thanh Tuyết vỗ tay.

“Chuẩn luôn. Chiến Thần dùng mồm là bảy mươi phần, đánh nhau là mười phần. Còn lại hai mươi phần ở đâu thì… ai mà biết.”

Cả bàn lại gật đầu như đám học giả ngồi nghe thuyết trình khoa học.

Còn Mạnh Quân thì đặt ly rượu xuống, mỉm cười thầm.

“Thanh niên Giang Hạo đó à?”

Thanh Tuyết chống cằm.

“Câu hỏi quan trọng là… nếu cô bé kia đúng là con gái nhân vật chính, thì Cha Chiến Thần của nó có xuất hiện không?”

Mạnh Quân liếc cả hai, giọng bình tĩnh như sắp lao đầu vào chiến trường.

“Nếu hắn xuất hiện… hy vọng hắn biết tự lượng sức.”

Tiếng cười của Hùng và Thanh Tuyết vang lên khiến mấy nhân viên trong nhà hàng giật mình tưởng động đất.

Phía ngoài cửa sổ, ánh đèn Giang Thành phản chiếu lên mặt bàn.

Không ai trong ba người biết, bữa ăn hôm nay tuy vui vẻ…

… nhưng là khởi đầu cho một chuỗi biến cố lớn đến mức có thể san bằng cả Giang Thành.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

toan-cau-than-linh-thoi-dai-tu-ban-than-den-tinh-bich-he-chua-te
Toàn Cầu Thần Linh Thời Đại: Từ Bán Thần Đến Tinh Bích Hệ Chúa Tể
Tháng 2 6, 2026
than-cap-he-thong-van-gioi-dai-diem-dai
Thần Cấp Hệ Thống Vạn Giới Đại Điếm Trưởng
Tháng mười một 7, 2025
ma-vuong-dai-nhan-tham-bat-kha-trac
Ma Vương Đại Nhân Thâm Bất Khả Trắc
Tháng 1 31, 2026
thai-co-than-ton
Thái Cổ Thần Tôn
Tháng 1 31, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP