-
Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
- Chương 98: Chuppy! Xin đừng ăn tôi!
Chương 98: Chuppy! Xin đừng ăn tôi!
Ở bên ngoài, gió Giang Thành thổi ràn rạt qua khu biệt thự Mạnh gia, làm lá cây đung đưa như đang run lên vì cảm nhận được sinh vật nguy hiểm bên trong. Trên mảnh sân rộng phía ngoài, có hai bóng đen đứng nép sau bụi cây lớn, áo choàng đen bay phần phật như chuẩn bị bước ra từ phim sát thủ hạng S.
Hai kẻ đó nhìn vào trong biệt thự, ánh mắt phức tạp, pha lẫn bất lực.
“Thế này… chúng ta có nên ra tay không?” một người thì thầm bằng giọng khàn nhẹ.
Người còn lại chống tay vào chuôi kiếm, nhưng bàn tay run lên rất nhẹ, đủ để hiểu họ đang sợ mà vẫn cố tỏ ra ngầu.
“Nếu không có lệnh của Quân Vương… tuyệt đối không được động tay. Ngươi quên Mạnh Quân từng nói rồi sao? ‘Khó chịu thì giết, còn không thì nhìn.’”
“…Nhưng mà,” tên thứ nhất rùng mình, “ta cảm giác như hôm nay nếu động… không phải một trong hai kẻ kia chết, mà chúng ta chết.”
Cả hai cùng nhìn cảnh Hùng và Phó Thanh Tuyết đang ung dung trong biệt thự.
Một người nuốt nước bọt.
“Hai người đó… hình như… không phải người…”
“Cô nàng tóc trắng như thiên thần kia… chỉ vung tay mà san phẳng nguyên cái tông môn.”
“Còn tên đẹp trai quá mức kia… đánh ngang tay với Quân Vương…”
Đến đây, cả hai im bặt.
Một lúc lâu sau, tên thứ nhất lấy khăn ra lau mồ hôi.
“Nếu Quân Vương muốn chúng ta liều, ta liều. Nhưng nếu không có lệnh… thì lát nữa xin kiếu.”
Tên thứ hai gật đầu lia lịa.
“Ta thà đối đầu 2000 lính đánh thuê còn hơn đối đầu hai người đó.”
Cả hai trầm mặc, cố gắng quay trở lại việc giám sát nhưng… trong lòng đã run hơn cả dân thường gặp ma.
Bên trong biệt thự, ngay sau khi mở miệng bắt chuyện, Mạnh Quân nhìn hai bóng đen kia lộ diện thì chỉ thở dài một tiếng nặng như 100 tấn trách nhiệm.
Anh quay sang Hùng.
“Chắc từ lúc so tài với tôi ở đại hội tỉ võ, cậu đã biết trước rồi đúng không?”
Hùng lắc đầu, mặt tỉnh như nước sông.
“Không. Tôi đọc suy nghĩ của cậu nên mới biết.”
Mạnh Quân: “…”
Phó Thanh Tuyết gật đầu hài lòng như đang chấm bài tập.
“Ừ, đôi lúc bọn tôi tự nhiên đọc được hết nội tâm và ký ức nhân vật chính.”
Mạnh Quân muốn khóc thật sự.
Trong lòng anh vang lên một câu:
“Hai con người này… không chỉ là không tầm thường, mà tính tình cũng không tầm thường nốt…”
Anh còn chưa tiêu hóa xong thì Hùng thình lình chêm vào:
“Mà khoan, lúc gọi video call thì sao cậu lúc nào cũng vuốt tóc như đang soi gương vậy?”
Phó Thanh Tuyết bật cười nhẹ.
“Đúng rồi, trông như đang tạo dáng chụp ảnh quảng cáo dầu gội ấy.”
Mạnh Quân khựng lại một giây, sau đó chỉ phì cười:
“… Cái đó là do thói quen rồi.”
Không khí căng thẳng tan biến ngay lập tức.
Không mất nhiều thời gian, cả bọn chuyển từ giết người, quá khứ tàn khốc, nghiêm túc,… sang chủ đề quan trọng nhất đời người:
Đi ăn.
Hùng đứng bật dậy, tinh thần còn sáng hơn đèn đường.
“Đi thôi! Bàn chuyện quốc gia không quan trọng bằng việc đi ăn!”
Phó Thanh Tuyết cười nhạt.
“Tôi cũng đói rồi. Nhưng trước khi đi, giải quyết ba công ty rác rưởi kia cái đã.”
Mạnh Quân chống hông.
“Cá là hai người đã chuẩn bị chiêu gì rồi đúng không?”
“Không, không có chiêu gì cả.”
Đó là câu trả lời của Hùng.
Nhưng ngay khi câu đó vừa rơi xuống, Bạch Ngưng Băng đứng dậy khỏi ghế, mở laptop, bấm vài phím rõ nhanh.
Chỉ vài giây.
Màn hình hiện lên hàng loạt thư mục dữ liệu.
“Vừa nãy tôi hack xong tài khoản nội bộ của Thẩm thị, Vương thị và An thị.”
Cô xoay laptop về phía ba người.
“Có video tham nhũng, sổ đen trốn thuế, tài khoản rửa tiền… tất cả đều sẵn.”
Hùng há miệng.
“Chúa tể của sự nghiệp phá hoại đây rồi!”
Phó Thanh Tuyết khoanh tay, mỉm cười như nữ hoàng trên ngai.
“Và bây giờ cô chỉ cần…”
Bạch Ngưng Băng gõ một chữ.
Enter.
Trong tích tắc, hệ thống mạng xã hội hiện thông báo:
“Lỗi kết nối server”
Nhưng thực tế là tất cả bài viết đã được đăng lên tự động từ 20 tài khoản lớn nhất cả nước.
Một cơn bão mạng sắp nổ tung.
“Tốt rồi,” Ngưng Băng nói nhẹ như đang bàn về thời tiết, “tối nay cục chấp pháp Giang Thành sẽ làm việc rất bận rộn.”
Mạnh Quân khoanh tay, gật đầu nửa tôn trọng nửa… hoảng sợ.
“Cách làm việc của các người đúng là không để lại di chứng.”
Hùng xua tay.
“Chúng tôi còn hạn chế lắm rồi đấy.”
Phó Thanh Tuyết thêm câu:
“Nếu không phải ở Hoa Hạ… thì tôi đã san bằng ba cái công ty đó từ lâu.”
Cả phòng chìm vào im lặng ba giây.
Ngay cả hai sát thủ ngoài bụi cây cũng rùng mình.
Khí thế vừa đủ, kế hoạch đã hoàn tất, nhóm bốn người cùng rảo bước ra khỏi biệt thự.
Hùng giơ tay.
“Lét gô đi ăn thôi! Hôm nay tôi mời!”
Bạch Tử Hạo đang đi phía sau thì đột nhiên lên tiếng, giọng như ông cụ non.
“…Tôi biết rồi. Hôm nào cũng là câu nói ấy.”
Ngưng Băng phì cười.
“Cậu cứ than, nhưng lúc ăn thì lại ăn nhiều nhất.”
Bạch Tử Hạo đỏ mặt, quay đi.
“Tôi lớn nhanh… được chưa.”
Hùng bật cười lớn.
“Được rồi, mèo giữ xe! Lát nữa cậu ngồi trông xe đấy!”
“…Tôi biết kiểu gì chuyện này cũng đến mà.”
Bạch Tử Hạo cúi đầu chấp nhận số phận.
Cả bọn bước ra trước cổng trong không khí rộn ràng như một gia đình chuẩn bị đi du lịch.
Phía sau, hai sát thủ đứng nhìn theo, ánh mắt trống rỗng như thể đang tiễn biệt một nền hòa bình nào đó của Giang Thành.
Một người thì thầm.
“…Có khi nào Quân Vương gặp phải tổ chức nào còn nguy hiểm hơn cả chiến trường không?”
Người còn lại đáp:
“Ta nghĩ… Quân Vương đang sống trong bệnh viện tâm thần cao cấp.”
Cơn gió mạnh thổi qua.
Đám mây đen kéo đến phía chân trời.
Như báo hiệu:
Giang Thành… sắp hỗn loạn thật rồi.
Ở trên mạng, ngay sau khi Ngưng Băng đăng tải, tin tức nổ tung trên mạng nhanh hơn tên lửa.
Mạng xã hội chỉ trong mấy phút đã trở thành chiến trường hỗn loạn của cư dân mạng toàn Hoa Hạ.
Ở phần ghi âm, giọng mấy ông chủ tịch run như bệnh nhân thiếu canxi, thậm chí còn nghe rõ đoạn:
“Cao Dược quốc là cha chúng ta! Chúng ta phải thuận theo thời đại!”
Ở phần video thì càng nhục hơn.
Thẩm lão gia mặt đỏ gay, gào lên với mấy thuộc hạ:
“Chúng ta phải ôm chân họ! Hợp tác với cao nhân ngoại quốc mới là tương lai của tập đoàn!”
Cư dân mạng nghe xong đồng loạt suy sụp niềm tin vào… IQ của giới thương nghiệp.
Bên dưới video, bình luận chạy nhanh như bão giật cấp 16:
“Lạy chúa, hóa ra ba tập đoàn lớn là ba con cá mập bằng nhựa.”
“Ủa sao lại gọi nước người ta là cha? Tự tát mình à?”
“Chưa thấy ai phản quốc… mà còn ngốc như vậy!”
“Tập đoàn mà người lãnh đạo có đầu óc như thế này thể nào cũng chả sập.”
Ngay lúc này, trong văn phòng Thẩm thị, Vương thị, An thị, mấy ông chủ tịch đang hò hét như gặp thiên tai.
Mỗi lần nhân viên ấn nút “xóa bài đăng” hệ thống chỉ báo:
“Lỗi kết nối mạng.”
Có thậm chí tháo luôn ổ mạng, đổi server, xóa tài khoản, nhưng video… vẫn ở đó.
Thậm chí có cảm giác mỗi lần họ cố xóa, nó lại tự nhân bản ở một page khác.
Cổ phiếu của ba tập đoàn thì…
Lao dốc
Lao dốc nữa
Lao dốc đến khi chạm sàn
Tốc độ rơi nhanh đến mức chuyên gia chứng khoán cũng phải uống thuốc đau tim.
Thẩm thị rơi nhanh nhất, mất gần 40 phần trăm giá trị trong 7 phút 30 giây.
Mấy ông cấp cao chưa kịp chạy trốn bằng cửa sau thì…
RẦM!
Cửa lớn bị chấp pháp đạp tung.
“Thẩm lão gia, ông bị tố cáo tội phản quốc, thao túng kinh tế và thông đồng với thế lực nước ngoài. Mời ông đi theo chúng tôi.”
Thẩm lão gia chưa kịp phản ứng:
“Tôi—”
“Còng tay.”
Tiếng còng “tách” một cái, mạng xã hội lập tức hò reo.
Trong lúc đó ở bên Hùng, Thanh Tuyết, Ngưng Băng, Tử Hạo.
Trời Giang Thành mát mẻ, đường phố tấp nập.
Bạch Ngưng Băng vừa lái xe vừa nghe nhạc, vẻ mặt bình thản đến mức đối lập hoàn toàn với thế giới mạng đang cháy rực.
Hùng đang định kể tiếp câu chuyện về lần anh chơi Free Fire bị bốn thằng cầm súng trường tầm xa one hit thì—
XOẸT!!!
Một bóng nhỏ lao ra giữa đường như viên đạn.
Ngưng Băng dậm phanh cực mạnh.
Bánh xe xoáy một vòng để lại vệt khói mờ trên mặt đường.
Cả xe nghiêng nhẹ.
Thanh Tuyết vươn tay giữ đầu Hùng khỏi đập vào ghế.
Bạch Tử Hạo thì ôm đầu than thở:
“Lại nữa… tôi vừa thấy trước mắt mình là hàng song sắt.”
Cô bé đứng trước xe, mặt trắng bệch, hơi thở đứt đoạn, toàn thân bầm tím từ vai đến chân.
Áo quần thì rách tả tơi như bị kéo lê trên mặt đất.
Điều khiến mọi người chú ý nhất là ánh mắt hoảng loạn của cô bé đang nhìn ra phía sau xe như có quỷ dữ đang đuổi theo.
Ngay sau đó, mặt đường rung lên vì tiếng bước chân nặng như búa tạ.
Một bóng người… không, phải gọi là một khối mỡ hình người, chạy đến.
Mặt bà ta giận dữ như định xé xác ai đó.
Nhìn cảnh đó, Hùng phải bật ra câu:
“Chuppy, xin đừng ăn tôi!”
Phó Thanh Tuyết nghẹn cười.
“Tôi biết ngay anh nhìn cái bà đó xong sẽ nghĩ bả là boss phụ bản.”
Tưởng chỉ là drama gia đình bình thường, ai ngờ đúng lúc cả bọn định phớt lờ đi ăn thì…
…ghế tài xế trống không.
Hùng giật mình:
“Ờm… Ngưng Băng hành hiệp trượng nghĩa à?”
Thanh Tuyết đáp tỉnh queo:
“Cũng có thể nói như vậy. Cô ấy từng là trẻ mồ côi bị bắt nạt mà.”
Hùng nhíu mày.
“Thế sao thế giới này không có vụ thiên kim thật giả mà lại có thiếu gia thật giả?”
Thanh Tuyết chống cằm:
“Tôi có nói thế giới này đâu.”
Hùng: “…”
Bên ngoài xe
Gió thổi nhẹ nhưng lại khiến không khí căng thẳng hơn.
Bạch Ngưng Băng đứng cạnh cô bé, ánh mắt híp lại như sắp cắt nát ai đó chỉ bằng biểu cảm.
Dù môi luôn cười nhẹ, nhưng cái cười đó như dao lam lướt qua cổ.
Nghe thấy tiếng xe thắng, bà béo giật mình nhưng sau đó lại vênh mặt lên gầm rú:
“Cô có quyền gì mà can thiệp vào chuyện nhà tôi!?”
Ngưng Băng vẫn cười dịu dàng, nhưng dưới ánh mặt trời… nụ cười đó thật sự đáng sợ.
“Quyền thì tôi có đấy. Vì cô suýt khiến chúng tôi gây tai nạn chết người.”
Cô bé thấy vậy lập tức trốn ra sau lưng Bạch Ngưng Băng, như thể tìm được thiên thần hộ mệnh.
Ngưng Băng cúi xuống vỗ nhẹ đầu cô bé, giọng mềm mại như tơ:
“Không sao đâu, sẽ không ai làm hại nhóc nữa.”
Chỉ một câu nhẹ nhàng nhưng khiến bà béo đỏ mặt vì tức, trợn mắt gào lên:
“Đám mất dạy! Người đâu!! Bắt con nhỏ đó lại cho tôi!!!”
Ngay lập tức, từ hai bên đường xuất hiện một đám áo đen.
Mặt lạnh.
Đeo kính đen.
Từng bước chân nặng nề.
Hùng nhìn qua cửa kính như xem phim.
“Ồ, mafia địa phương à? Nhìn chuyên nghiệp đấy.”
Thanh Tuyết bẻ cổ tay, cười nhạt.
“Hả, còn dám đụng người bên cạnh chúng ta? Gan thật.”
Bạch Tử Hạo từ ghế khách trước thì thở dài:
“Tôi… tôi có nên xuống trông xe trước khi xe bị nổ không…?”
Không ai trả lời.
Bởi vì bà béo kia không biết, không bao giờ biết:
Bà ta vừa xông đầu vào hang rồng.
Và con rồng đó không chỉ có một cái.
Mà cả ba con đang bắt đầu… nóng người.