Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
- CHƯƠNG 97: Mạnh Quân à, cậu hơi bị sảng đấy.
CHƯƠNG 97: Mạnh Quân à, cậu hơi bị sảng đấy.
Ma Đô buổi sáng hôm ấy có nắng đẹp, gió nhẹ và một thứ nữa… tiếng động cơ vang lên như thể ai đó đang chuẩn bị nổ tung thành phố. Đó chính là chiếc xe của Bạch Ngưng Băng đang tăng tốc đến mức camera giao thông chỉ thu lại được một vệt sáng dài như thiên thạch lao xuống mặt đất.
Không ai dám lập biên bản.
Không ai dám bấm còi.
Không ai dám cản đường.
Bởi vì ai ở Ma Đô mà chẳng biết.
Trong xe đang ngồi cục trưởng danh dự của cục 749.
Đụng vào là đủ lên thiên đàng họp kín với tổ tiên.
Bên trong xe, Bạch Ngưng Băng ung dung lái như đang đi dạo công viên. Gió thổi qua cửa kính, cuốn vài sợi tóc bạc nhẹ nhàng bay. Cô đeo tai nghe, nghe nhạc cổ điển, gương mặt bình thản đến mức khiến người ta nghi ngờ liệu cô có cảm nhận được tốc độ đang tăng lên từng giây hay không.
Ở ghế phụ cạnh cô, Bạch Tử Hạo đã sớm thắt dây an toàn bốn lớp, hai tay ôm ghế, tai thì đeo hai miếng bịt tai to như ụ loa. Gương mặt cậu nghiêm túc như thể đang chuẩn bị gặp kiếp nạn.
Cậu ta biết.
Cậu ta hiểu.
Cậu ta quá quen với tình cảnh này rồi.
“Tôi biết mà… kiểu gì cái ngày này cũng lại đến.” Cậu lẩm bẩm bằng giọng như một ông cụ nhìn đời đầy bi ai.
Đằng sau, Hùng và Phó Thanh Tuyết thì trái ngược hoàn toàn với sự khổ sở đó.
Hai người thoải mái như đang trên chuyến du lịch loại sang, thậm chí còn không thắt dây an toàn.
Hùng chống cằm, nhìn ra cửa sổ, ung dung nói:
“Có ai nói với cô chưa, Ngưng Băng? Cách cô lái xe coi như nửa cái hệ thống camera ở Ma Đô đang tuyệt vọng rồi đó.”
Phó Thanh Tuyết dựa vào ghế, chân bắt chéo, tay nghịch điện thoại nhưng giọng thì toát ra sự kiêu hãnh:
“Được rồi, anh khỏi khen. Tôi biết lúc nãy nhìn chúng ta từ xa chắc trông ngầu muốn chết.”
Bạch Ngưng Băng không quay đầu, chỉ khẽ cười nhạt.
“Tôi chỉ đang đi dưới mức giới hạn pháp luật cho phép thôi.”
Bạch Tử Hạo bên cạnh run nhẹ.
“Cô đang đi gấp hai lần tốc độ ánh sáng đấy…”
Hùng bật cười:
“Cậu bớt phóng đại đi, Tử Hạo.”
“Không, tôi nói thật. Tôi còn nghe thấy tiếng linh hồn mình trượt khỏi thân thể luôn rồi.”
Thanh Tuyết đẩy mắt kính lên, nhìn cậu ta với ánh mắt mang đầy sự ưu ái của một kẻ thích hành hạ tinh thần người khác.
“Cậu còn đỡ hơn tôi đó. Hồi trước tôi chở Hùng, tốc độ nhanh đến mức anh ta nghĩ mình sắp được gặp thần linh rồi.”
Hùng nhướng mày tự hào.
“Ờ thì… cô biết rồi đó. Con người quá đẹp trai như tôi đôi khi bất thình lình phải thích nghi với việc ngồi với người lái xe nhanh để thế giới kịp thích nghi theo.”
Bạch Ngưng Băng thở ra một hơi nhẹ như không biết nên cười hay mắng.
“Hai người có thể đừng truyền đi tư tưởng nguy hiểm như vậy trong xe của tôi được không?”
Chiếc xe lao thêm một đoạn đường dài, cho đến khi đường cao tốc kết thúc và biển hiệu Giang Thành hiện ra ở phía xa.
Khoảng nửa giờ sau khi rời Ma Đô, cả bọn đã tiến vào khu phố nơi biệt thự Mạnh gia tọa lạc.
Tòa biệt thự rộng lớn, cổng sắt đen cao, tường bao quanh dài vài chục mét, đúng tiêu chuẩn một gia tộc từng đứng trong tứ đại thương nghiệp.
Bạch Ngưng Băng dừng xe trước cổng, không hề thông báo trước.
Hùng ngay lập tức rút điện thoại ra, chống tay lên cửa xe như một doanh nhân vừa phá sập năm tập đoàn.
“Alo? Anh bạn à, chúng tôi đột xuất đến kiểm tra nhà của cậu đây.”
Ở đầu dây bên kia, Mạnh Quân nghe vậy… và ba giây im lặng trôi qua như ba thế kỷ.
Cuối cùng anh bật ra một câu:
“Cậu đang muốn kiểm tra xem nhà tôi có chứa chất cấm không đấy à?”
Hùng lập tức đáp, giọng vô cùng nghiêm túc nhưng nội dung thì đầy tính xúc phạm giới thần kinh.
“Đúng. Với tiện kiểm tra chỗ cái tên thiếu gia giả ngã cầu thang chết để tôi còn lập đàn siêu độ cho nó.”
Không gian bên trong xe im lặng một giây.
Rồi Thanh Tuyết bật cười.
“Tôi tưởng anh định nói gì nghiêm túc. Hóa ra vẫn là kiểu cũ.”
Mạnh Quân thở dài đầu dây bên kia.
“Các người đến rồi thì tôi mở cổng. Nhưng làm ơn… đừng làm hàng xóm tôi sợ.”
“Yên tâm, chỉ có cảnh sát sợ thôi.”
Ngay khi Hùng tắt máy, Thanh Tuyết nhướng mày nhìn anh.
“Anh định lại phát cẩu lương cho cậu ta trước mặt mọi người đúng không?”
Hùng khoanh tay, mặt cực kỳ nghiêm chỉnh.
“Tất nhiên. Tôi đoán thiếu gia Mạnh gia đang rảnh lắm.”
“Tốt. Lâu rồi tôi chưa xem cậu ta lên cơn ngại ngùng.” Thanh Tuyết mỉm cười.
Trong khi cặp đôi đang tạo bầu không khí màu hồng, Bạch Tử Hạo cạnh bên than thở:
“Tôi đeo bịt tai mà vẫn nghe rõ tiếng hai người đấy…”
Bạch Ngưng Băng cầm vô lăng, nghiêng mặt qua nhìn cậu.
“Cậu thử sống trong cùng nhà với họ suốt nhiều tháng xem. Tai tôi còn không thủng, nghĩa là cậu có thể chịu được.”
“… Tôi cảm ơn cô vì sự khích lệ.”
Cánh cổng sắt của Mạnh gia mở chậm rãi.
Không cần bảo, Ngưng Băng đánh lái một đường mềm mại đưa xe tiến vào. Lối đi lát đá trắng thẳng tắp, hai hàng cây được cắt tỉa chuẩn mực. Ánh nắng chiếu xuống mặt hồ gần đại sảnh khiến khung cảnh càng thêm sang trọng.
Xe dừng lại ở bậc tam cấp. Cửa mở, và cả bọn bước xuống.
Trừ Hạo.
Cậu bước xuống theo kiểu… sống không còn thiết tha.
“Tôi thề tôi không muốn đi Giang Thành, nhưng chân tôi không nghe lời tôi từ khi hai người bế tôi ra khỏi phòng.” Hạo nói mà nghẹn cả tiếng.
Thanh Tuyết vỗ vai cậu ta:
“Yên tâm, cậu ở đây để giữ xe. Không nguy hiểm lắm đâu.”
“… Lần trước tôi giữ xe thì bị người ta nói là trộm xe đấy.”
“Ờ, nhưng lần này có Hùng với tôi ở đây. Cậu chỉ cần… yên lặng chịu trận.”
Hạo thở dài, dựa vào cột đá, ánh mắt xa xăm như một nhà sư ngộ đạo.
Quản gia của Mạnh gia đứng đợi sẵn, hơi cúi đầu như thói quen nghề nghiệp.
“Xin chào, Đỗ thiếu gia, Phó tiểu thư, Bạch tiểu thư, Bạch công tử. Tiểu thiếu gia dặn tôi báo rằng—”
Chưa kịp nói xong, một giọng đàn ông vang lên từ cầu thang phía trong đại sảnh.
“Tôi đuổi họ đi hết rồi.”
Tất cả quay đầu lại.
Mạnh Quân đang đi xuống.
Không vest sang trọng, không gương mặt nghiêm nghị hằng ngày của một doanh nhân trẻ.
Anh mặc áo phông đen đơn giản, quần thể thao, tóc hơi rối, tay cầm điện thoại như vừa ngủ dậy.
Hùng khoanh tay.
“Tính ra nhìn cậu thế này còn giống thiếu gia thật sự hơn cái tên giả lần trước.”
Mạnh Quân liếc Hùng một cái:
“Cậu im đi. Tôi còn chưa hỏi tội chuyện cậu bảo tôi chứa ‘chất cấm’.”
Thanh Tuyết mỉm cười, giọng chậm rãi:
“Cậu đuổi cả nhà đi đâu vậy?”
Mạnh Quân nhún vai.
“Tôi không quen có quá nhiều người trong nhà khi có khách. Với lại—”
Anh liếc sang Hùng và Thanh Tuyết.
“Tôi sợ họ bị hai người doạ thành bệnh tim.”
Hùng giả vờ ho khẽ.
“Chúng tôi hiền mà.”
Cả Mạnh gia lẫn quản gia đều nhìn anh như thể đang nhìn một sinh vật huyền bí.
Bạch Ngưng Băng đứng sau, khoanh tay nhìn cảnh hỗn loạn nhẹ này, bất lực nói:
“Tôi đã dặn cậu rồi mà, Mạnh thiếu gia. Khi họ đi chung, môi trường xung quanh sẽ tự động biến thành kịch bản hài mà người xem bắt buộc phải chịu.”
“… Tôi đang chịu đây.”
Mạnh Quân vuốt trán.
Tử Hạo phía sau giơ tay yếu ớt:
“Cho tôi về nhà được không?”
Không ai trả lời.
Không phải vì họ không nghe, mà vì… họ quá quen rồi.
Hùng vỗ tay một cái, phá tan bầu không khí.
“Được rồi. Chúng tôi tới đây để hỏi chuyện cậu.”
Mạnh Quân nhíu mày.
“Chuyện gì?”
Thanh Tuyết bước lên, khoanh tay trước ngực.
“Mấy tháng trước, lúc cậu mới được Mạnh gia nhận về, có tin đồn thiếu gia giả ngã cầu thang chết. Chúng tôi quá lười để đến xem. Giờ rảnh rồi, kể lại đi.”
Mạnh Quân im lặng một lúc.
Anh nhìn cả bọn.
Hít sâu một hơi.
“… Các người thực sự chạy từ Ma Đô đến đây chỉ để nghe tôi kể chuyện tên ngụy thiếu gia kia lăn xuống cầu thang?”
Hùng gật đầu.
“Đúng. Và chúng tôi có đem theo mèo giữ xe nữa.”
Hạo gào thét trong lòng: “Tôi không phải mèo!!!”
Mạnh Quân thở dài.
“Được rồi. Vào đại sảnh ngồi. Tôi kể cho.”
…
Đại sảnh của Mạnh gia vốn yên tĩnh như lâu đài trống. Ánh sáng từ cửa sổ lớn chiếu vào nền đá trắng khiến căn phòng sáng rực một cách thanh lịch, nhưng khi Hùng và Phó Thanh Tuyết ngồi xuống sofa thì khí chất thanh lịch lập tức… biến mất. Giống như đặt hai con hổ vào phòng khách của khách sạn 5 sao, vẻ đẹp vẫn còn, nhưng sự thanh bình thì biến mất.
Bạch Ngưng Băng đứng gần cửa, chống tay vào gần cửa, ánh mắt bình thản quan sát cảnh tượng như bác sĩ đang xem bệnh nhân chuẩn bị tái phát bệnh mãn tính. Còn Bạch Tử Hạo thì đứng lủi một góc, vòng tay ôm ngực, mặt đầy bất lực như thể số phận đã định.
Mạnh Quân đứng trước họ, tay đút túi quần, gương mặt bình thản nhưng trong đầu anh lại đang xoay 7749 vòng để nghĩ ra một lời giải thích hợp lý.
“Đuổi hết người nhà đi để… dọn dẹp? Không. Vì muốn yên tĩnh? Cũng không đúng. Hay nói bị bọn họ làm phiền… Không logic. Để người khác biết tôi đuổi cả gia tộc ra nước ngoài thì phiền. Hay nói là tôi muốn đổi phong thủy? Không được, nghe ngu lắm…”
Trong đầu anh đang tranh luận nội tâm rất căng thẳng, nhưng bên ngoài vẫn giữ dáng của một người đàn ông điềm tĩnh thành thục.
Chỉ là… anh không biết phía đối diện đang nhìn mình bằng ánh mắt của hai kẻ chuyên xem livestream nội tâm người khác.
Đột nhiên, Hùng nghiêng mặt sang phía Thanh Tuyết.
“Ê, cô nghe chưa?”
Thanh Tuyết gật đầu, mặt tỉnh bơ.
“Nghe hết rồi.”
Mạnh Quân: “…”
Hùng chống cằm, nhìn Mạnh Quân đầy thương hại nhưng lại cố giấu nụ cười.
“Anh bạn à, lý do anh đang cố nghĩ ấy… không cần nghĩ nữa đâu.”
Thanh Tuyết thêm một câu chí mạng.
“Tôi biết nội tâm của anh còn rõ hơn chính anh đó.”
Không khí trong đại sảnh im lặng ba giây.
Ba giây… đủ để Mạnh Quân cảm thấy như một trái bom nguyên tử nổ ngay giữa tim mình.
Anh trợn mắt, lùi một bước.
“Đợi đã… hai người… vừa đọc… nội tâm tôi?”
Hùng khoanh tay, hất mặt.
“Đúng. Rất rõ. HD, âm thanh nổi, không tua, không tua nhanh được.”
Phó Thanh Tuyết gật đầu đồng tình.
“Tôi thậm chí còn đọc thấy đoạn anh tự chửi bản thân vì không nghĩ được lý do hợp lý nữa kìa.”
Mạnh Quân: “…”
Bạch Ngưng Băng chậm rãi thở dài một cái.
“Tôi đã bảo rồi. Bất kỳ ai ở gần hai người này đều phải từ bỏ sự riêng tư.”
Bạch Tử Hạo sụp vai.
“Và tinh thần.”
Không khí sau câu đó bỗng bị thay đổi hoàn toàn. Mạnh Quân đứng thẳng người lại, chống hông, gần như muốn bật khóc vì bị đọc sạch quá khứ chỉ trong ba giây ngắn ngủi. Nhưng Hùng và Thanh Tuyết thì không dừng lại.
Chỉ bằng ánh mắt, hai người đã đọc tiếp ký ức còn chưa kịp khóa của Mạnh Quân.
Và thế là…
Hùng đập tay xuống bàn.
“ỦA! Anh từng là quân vương diệt cả quốc gia à!? Mạnh thí!”
Thanh Tuyết chồm người lên.
“Và xuyên từ Trái Đất sang trong cơ thể đứa bé ba tuổi đó!?”
Hùng thêm miếng nữa.
“Lại còn bị bắt bán nội tạng, xong thức tỉnh hệ thống kết nghĩa, sau đó thành lính đánh thuê, rồi thành bạo quân!?”
Thanh Tuyết đan tay lại, mắt lấp lánh như đang xem anime shounen máu lửa.
“Và còn có cả hậu cung nữa… phê thật!”
Mạnh Quân: “Tôi chưa nói cái nào trong số đó mà!?”
Hùng nhún vai.
“Anh nghĩ là đủ rồi.”
Thanh Tuyết nói nhỏ nhưng đủ để Mạnh Quân nghe rõ.
“Đấy là tại anh nghĩ nhiều quá nên âm lượng nội tâm nó to hơn cả volume điện thoại.”
Mạnh Quân đứng chết trân.
Quả thật, anh chưa từng nghĩ có ngày bản thân lại bị bắt sống toàn bộ quá khứ kiểu này.
Đặc biệt là việc anh xách cổ thiếu gia giả lên cầu thang rồi đập thẳng xuống như quăng bao cát trong ký ức… cũng bị hai người đọc sạch.
Hùng vỗ tay một cái rõ to.
“ĐỈNH! Tôi thích cái pha lấy tên giả đập cầu thang đấy. Quá mạnh mẽ, quá sigma. Đây mới là kịch bản sảng văn tôi yêu thích!”
Thanh Tuyết gật đầu đầy hài lòng.
“Ngắn gọn, súc tích, ác độc, hiệu quả.”
Mạnh Quân ôm đầu, vẻ mặt tuyệt vọng.
“…tôi biết mà… không chống lại được hai người này…”
Chỉ có Bạch Ngưng Băng đứng ngoài nhìn Mạnh Quân, giọng dịu dàng nhưng chứa sự bất lực vô hạn.
“Anh quen họ rồi sẽ thấy… giai đoạn này là bình thường.”
Hùng lập tức ngồi xếp bằng, chống cằm.
“Rồi rồi, chuyện anh bạo quân diệt quốc để sau bàn. Giờ bàn chuyện Giang Thành cái đã.”
Thanh Tuyết khoanh tay, nhập vai chiến lược gia.
“An gia, Thẩm gia và Vương gia sẽ sập theo kiểu nào? Tôi thích kiểu họ tự bốc cháy từ bên trong.”
Mạnh Quân thở dài nặng nề, nhưng nhìn vào ánh mắt của hai kẻ phá hoại đang ngồi trước mặt, anh biết mình không thoát được nữa.
Anh đành ngồi xuống, dựa lưng vào sofa, giọng trở lại bình thản.
“Theo những gì tôi nghe, Thẩm gia là đứa ngốc muốn phản công, An gia thì đang lo sợ, Vương gia thì run rẩy. Bọn họ tưởng Cao Dược quốc sẽ giúp nhưng rõ ràng… mấy người đã đi trước rồi.”
Phó Thanh Tuyết vuốt nhẹ mái tóc trắng dài, đôi mắt đỏ mê hoặc cong lên như hồ ly.
“Chúng nó không qua mắt tôi được đâu.”
Hùng gật đầu mạnh.
“Đúng. Và tôi nữa, nhìn cái mặt của chúng là biết kiểu gì cũng sập.”
Cả ba im lặng một chút, rồi cùng nhìn qua phía Bạch Ngưng Băng.
Cô vẫn nghe nhạc, nhưng tai nghe chỉ che một bên tai, bên còn lại nghe rõ mọi thứ.
Cô tháo tai nghe.
“Tôi tải về thêm bằng chứng rồi.”
Hùng búng tay.
“Được! Vậy là xong! Sụp chắc.”
Thanh Tuyết gật đầu.
“Chỉ cần đợi đúng thời điểm thôi.”
Không khí trở nên thoải mái hơn. Nhưng đúng lúc đó, Phó Thanh Tuyết đột nhiên xoay sang Hùng, nheo mắt, khóe môi cong cong như chuẩn bị gây họa.
“Anh yêu…”
Hùng lập tức lùi lại ba bước.
“Khoan, cô định làm gì!? Đừng gây họa trước mặt người ta.”
Nhưng Thanh Tuyết đã nắm cổ áo anh, kéo sát vào người mình. Cả khuôn mặt cô sát ngay cạnh má Hùng.
Giọng cô nhỏ nhẹ nhưng đầy ý chiếm hữu:
“Phát cẩu lương cho Mạnh Quân.”
Hùng: “TẠI SAO LẠI LÀ LÚC NÀY!?”
Mạnh Quân nhìn cảnh trước mặt bằng ánh mắt trống rỗng.
“…Hình như trong chiến trường còn dễ hiểu hơn cái cảnh này.”
Bạch Ngưng Băng lắc đầu, vẻ mặt như cô y tá biết chắc bệnh nhân sẽ lên cơn bất cứ lúc nào.
“Tôi đã nói rồi mà. Đã chơi với họ… thì phải quen.”
Ngoài cửa sổ, gió Giang Thành thổi ràn rạt. Không khí như sắp chuẩn bị cho một cơn bão lớn.
Và đúng vậy thật.