Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
- Chương 96: Đi bắt cóc thiếu gia lần nữa thôi nào!
Chương 96: Đi bắt cóc thiếu gia lần nữa thôi nào!
Giang Thành, buổi sáng u ám với bầu trời phủ mây đen lơ lửng như thể sắp đổ một cơn mưa lớn, hoặc như thể đang phản ánh y hệt bầu không khí nặng nề trong tòa nhà chính của Thẩm thị.
Tầng cao nhất, phòng họp lớn của tập đoàn, nơi đang diễn ra một cuộc họp khẩn mật, bí ẩn và đầy mùi âm mưu.
Một chiếc bàn dài bằng gỗ lim đen bóng loáng, ánh đèn vàng phản chiếu lên bề mặt tạo cảm giác lạnh lẽo đến rợn người.
Ở chiếc ghế chủ tọa, ngay cuối bàn, Thẩm lão gia, chủ tịch kiêm người đứng đầu Thẩm thị đang ngồi thẳng lưng. Mái tóc bạc trắng được vuốt gọn, gương mặt già nua đầy nếp nhăn, nhưng ánh mắt vẫn sắc như lưỡi dao. Lão không nói gì, chỉ nhìn xuống hai người ngồi ở phía dưới.
Chủ tịch Vương thị.
Chủ tịch An thị.
Hai gã đàn ông hơn năm mươi, ăn mặc sang trọng, nhưng mặt mũi rõ ràng đang căng thẳng thấy rõ.
Không khí trong phòng ngột ngạt như bị ai bóp chặt lại.
Cuối cùng, Thẩm lão gia cất giọng, khàn đục nhưng nặng nề như một chiếc búa gõ xuống mặt bàn.
“Các người cũng biết mục đích của cuộc họp hôm nay rồi chứ.”
Cả Vương và An đều nhìn nhau, rồi gật đầu.
“Chúng ta sẽ cùng với các tập đoàn khác trả đũa lại Mạnh gia, Phó gia và Đỗ gia.”
Giọng lão già không lớn, nhưng từng chữ như chọc thẳng xuống bàn, khiến hai người dưới phải nín thở.
Người của Vương thị là người đầu tiên phản bác, giọng pha sự lo lắng không che giấu được.
“Tôi biết ông rất muốn trả thù cho cháu gái của ông… nhưng hãy nhìn lại xem.”
Gã đặt hai tay lên bàn, ngả người về phía trước.
“Mạnh gia đã hủy hôn rồi chèn ép Thẩm thị đến mức lung lay. Dù ông ứng phó được, nhưng Đỗ thị và Phó thị ở Ma Đô mạnh gấp đôi chúng ta. Đối đầu với hai quái vật đó… chẳng khác gì lấy trứng chọi đá.”
Thẩm lão gia vẫn giữ gương mặt không một biểu cảm, nhưng ánh mắt tối lại thêm mấy phần.
Người của An thị lên tiếng tiếp, giọng trầm trầm:
“Chưa kể… chúng tôi có tin rằng thiếu gia mới nhận về của Mạnh gia, Mạnh Quân, vốn nổi tiếng là một tên bạo quân ở nước ngoài. Giết người không chớp mắt, không theo bất cứ luật lệ nào.”
Vương thị lập tức chen vào:
“Và nghe nói Đỗ thiếu gia và Phó tiểu thư đều có quan hệ với chính phủ. Đắc tội một trong hai đã khó… giờ còn đắc tội cả ba? Chẳng khác nào tự đào mồ.”
Thẩm lão gia nghe xong, chỉ khẽ nhếch khóe miệng, như thể đang cười lạnh.
“Tất cả những điều đó ta biết từ lâu rồi.”
Hai người dưới hơi khựng lại.
Thẩm lão gia đưa tay nhè nhẹ gõ ngón tay xuống bàn.
Một tiếng, hai tiếng, ba tiếng.
Chỉ vậy thôi mà phòng họp càng trở nên lạnh hơn.
“Nhưng ta không nhắc đến điều các anh đã biết.”
Lão nâng ánh mắt lên, nhìn thẳng vào họ.
“Ta nói đến thứ các anh chưa biết.”
Cả Vương lẫn An đều bất giác nuốt nước bọt.
“Cao Dược quốc đã hợp tác với chúng ta. Các anh nghĩ ba gia tộc đó còn là đối thủ sao?”
Ngay lập tức, bầu không khí rối loạn.
Vương thị bật dậy: “Cao Dược quốc… cái đám thích coi Hoa Hạ như rác ấy? Hợp tác được ư?”
An thị thì nhíu mày: “Thực lực họ không yếu, nhưng… bọn đó khó lường lắm.”
Thẩm lão gia cười nhạt.
“Nếu không khó lường, ta cần gì hai người?”
Hai chủ tịch đều im lặng.
Thẩm lão gia tiếp tục:
“Ta đã có kế hoạch. Chúng ta không cần đối đầu trực tiếp, chỉ cần tung ra một biến động tài chính, cộng thêm sự hỗ trợ từ Cao Dược quốc… Ba gia tộc kia sẽ lập tức rơi vào hỗn loạn.”
Vương thị cau mày: “Nhưng còn nguồn tin rò rỉ? Kế hoạch này chỉ cần lộ ra nửa câu thôi là–”
“Không ai biết.” Thẩm lão gia cắt ngang, giọng chắc chắn.
…
Chỉ là lão không biết, ở cách đó hơn vài trăm cây số, trong một chiếc Maybach đang chạy trên đường cao tốc, mọi câu nói trong cuộc họp đều đang được phát trực tiếp vào tai của ba kẻ có sở thích nghe trộm như nghe podcast buổi chiều.
Trong xe.
Hùng và Phó Thanh Tuyết ngồi ghế sau, Bạch Ngưng Băng thì đang lái xe, tay trái cầm vô lăng, tay phải cầm laptop như thể đó là điều bình thường.
Trên màn hình laptop… chính là camera ẩn trong phòng họp Thẩm thị.
Hùng thở dài, chống cằm:
“Cái này có phải chèn ép kẻ địch quá không? Chỉ mới họp thôi mà kế hoạch bị bại lộ sạch sẽ rồi.”
Bạch Ngưng Băng chỉ nói bằng giọng nhẹ tênh nhưng rất chi khịa:
“Nếu kẻ địch ngu thì chúng ta biết được là chuyện bình thường.”
Phó Thanh Tuyết lắc đầu:
“Biết địch biết ta, trăm trận trăm thắng. Chưa kể… tôi có thể dùng kế hoạch của chúng làm bằng chứng cho tội kinh doanh không lành mạnh, thao túng thị trường, và cho lên án phản quốc xem… mức án sẽ thú vị đến mức nào.”
Hùng nghe xong liền gật đầu liên tục.
“Đúng rồi! Xong rồi cô sẽ ném hết bằng chứng vào mặt bọn nó, rồi bảo cảnh sát tới bắt hết, đúng không? Nhìn cái kiểu cười của cô là tôi biết mà.”
Thanh Tuyết đếm từng chữ.
“Tôi làm gì có cười.”
Hùng chỉ im lặng nhìn vào gương chiếu hậu.
Gương phản chiếu gương mặt Thanh Tuyết đang nhếch môi thành một nụ cười nửa nguy hiểm nửa khoái trá.
“Hừm. Vâng, cô không cười.”
Không khí trong xe rung lên vì tiếng cười nhỏ của Bạch Ngưng Băng.
Hùng dựa lưng vào ghế, nhìn ra cửa xe, thở dài:
“Trước tiên thì cứ đi bắt cóc Bạch Tử Hạo đã. Không có cậu ta thì ai giữ xe cho?”
Phó Thanh Tuyết gật đầu:
“Đúng. Đứa em đấy của Ngưng Băng sinh ra để làm mèo giữ xe mà.”
Ngưng Băng ở ghế lái nghe vậy giật nhẹ khóe miệng:
“Xin lỗi… nhưng hai người nói chuyện cứ như đang định bắt cóc trẻ em vậy.”
Hùng: “Ủa thì đúng mà?”
Thanh Tuyết: “Tất nhiên.”
Xe rẽ vào con đường dẫn đến khu biệt thự Bạch gia.
Khung cảnh Ma Đô hiện ra: tòa nhà cao tầng, ánh đèn rực rỡ, dòng xe nườm nượp.
Một sự náo động đúng phong cách của thành phố lớn.
Hùng khoanh tay, ánh mắt sáng lên:
“Được rồi! Đi vác Tử Hạo lên xe!”
Thanh Tuyết làm động tác khởi động cổ tay như chuẩn bị hành hung.
Bạch Ngưng Băng thở dài rất nhẹ… nhưng đủ để thấy sự bất lực thường ngày.
“Nếu hôm nay Tử Hạo chạy mất khi thấy hai người, tôi cũng không trách nó.”
Hùng lại phát biểu rất nghiêm túc:
“Chạy kiểu gì được, có tôi với cô Thanh Tuyết đây mà.”
Phó Thanh Tuyết mỉm cười một cách rất… nguy hiểm.
“Nếu cậu ta chạy, tôi sẽ cho Tần Mặc nguyền luôn cả căn phòng ngủ của nó.”
Trong ba giây, không ai nói gì.
Một cảm giác thương hại mơ hồ dành cho Bạch Tử Hạo lướt qua xe, dù chưa ai nhìn thấy mặt cậu ta hôm nay.
Rồi Hùng nghiêm túc nói:
“Nhưng nhớ mục tiêu chính: Giang Thành.”
Thanh Tuyết gật đầu, ánh mắt sắc lại:
“Ừ. Lũ kia đã muốn gây chiến, vậy thì chúng ta sẽ cho chúng thấy thế nào là chiến.”
Bạch Ngưng Băng cười nhạt:
“Tôi mong là chúng không khóc trước khi bị bắt.”
Xe tăng tốc, lao vào cuối con đường.
Biệt thự Bạch gia vẫn yên bình, nắng chiếu lên hồ cá và vườn trúc lung linh như mọi ngày… cho đến khi chiếc xe của Phó thị thắng gấp ngay trước cổng, hất tung cả lớp bụi còn chưa kịp rơi xuống đất từ hôm qua.
Cửa xe bật mở, Hùng bước xuống với dáng đi như thể bản thân là ngôi sao trong lễ trao giải điện ảnh, vừa huýt sáo vừa đưa tay chỉnh lại cà vạt.
Phó Thanh Tuyết bước theo sau. Tóc trắng bay nhẹ trong gió, biểu cảm hào hứng như sắp đi cướp của. Ánh mắt của cô quét quanh khu vườn, miệng cong lên vẻ thỏa mãn.
“Đi bắt thiếu gia thôi.” Cô nói câu đó như kiểu đi siêu thị mua túi khoai tây chiên.
Đám giúp việc của Bạch gia nhìn thấy hai người họ thì chỉ thở dài. Không ai hoảng loạn, chẳng ai kêu cứu, tất cả đều mang thái độ… quen rồi.
“Lại nữa hả…” Một cô giúp việc lẩm bẩm, rót thêm ngụm trà để giữ bình tĩnh.
“Cô chủ Ngưng Băng dặn trước rồi, bảo mở cửa đừng cản.” Người quản gia trả lời, giọng vô cùng vô cảm như hiểu rằng cản cũng chẳng được gì.
Và đúng như họ dự đoán, Hùng và Thanh Tuyết sải bước thẳng vào biệt thự.
Trong phòng ngủ trên tầng hai, Bạch Tử Hạo vừa mở mắt sau một giấc ngủ công chúa. Tóc đen rối tung, gương mặt đẹp như tranh nhưng ánh mắt thì vô hồn đến mức như đang nhìn thấy số phận của mình từ kiếp trước.
Cậu không cần ra ban công nhìn cũng biết ai đến.
“Tôi biết kiểu gì ngày này cũng lại đến mà…” Tử Hạo thở dài, kéo chăn trùm đầu. “Biết ngay là bọn họ không quên tôi.”
Ngay lúc đó, cửa phòng bật mở cái rầm như cảnh sát hình sự đột kích.
“Tử Hạo!” Hùng bước vào như đấng cứu thế giáng trần. “Đi chơi Giang Thành với bọn tôi.”
Tử Hạo vẫn nằm im.
“Tôi không trốn được đúng không?”
“Nope.” Thanh Tuyết cúi xuống, nắm cổ áo Tử Hạo như nhặt mèo lạc. “Đi thôi em trai.”
Cậu thiếu gia Bạch không phản kháng, chỉ buông tiếng than đầy bi kịch:
“Cho tôi mang dép cái đã. Ít nhất cũng để tôi giữ tôn nghiêm cuối cùng đi.”
“Không!” Hùng khoanh tay đầy uy nghiêm. “Tôn nghiêm của cậu đã mất từ lần bị bắt cóc đầu tiên rồi.”
Tử Hạo: “…”
Thanh Tuyết thì càng không cho cậu thời gian nghĩ ngợi. Cô bế bổng Tử Hạo lên như bế một chú mèo lười chính hiệu. Tử Hạo đu đưa trên tay cô, thở dài một cách rất nhẹ nhàng, rất bất lực và rất cam chịu.
“Biết mà…” cậu lẩm bẩm. “Hôm nay là ngày xấu nhất lịch âm luôn.”
Ở phía sau, Hùng ung dung đút tay túi quần, huýt sáo đi sau hai người như vệ sĩ đang dẫn tù nhân, đầu ngẩng cao một góc 45 độ đầy huênh hoang. Từng bước chân của anh còn mang cái thần thái “bắt cóc thiếu gia là thú vui tao nhã”.
Người giúp việc nhìn cảnh tượng này mà chỉ biết lắc đầu.
“Mặt thiếu gia trông như mèo bị tắm vậy.”
“Cũng đáng thương… nhưng mà trông cũng dễ thương ghê.”
“Lần này chắc bị bắt đi cả ngày rồi.”
Cả ba ra đến sân, Bạch Ngưng Băng đang ngồi trong xe ở hàng ghế tài xế, đôi chân bắt chéo, tay cầm điện thoại, dáng vẻ tao nhã nhưng ánh mắt lại như người vừa ký xong mười hợp đồng một lúc.
Cô liếc nhẹ qua cảnh Thanh Tuyết đang vác em trai ruột của mình như vác bao gạo rồi nhét vào ghế sau.
Tử Hạo còn kịp nói câu nhỏ xíu:
“Chị, cứu…”
Bạch Ngưng Băng bật cười dịu dàng, nhưng không có ý định giải cứu.
“Đi theo họ đi. Ở nhà buồn lắm.”
“Đấy! Thấy chưa!” Hùng chỉ tay vào Ngưng Băng. “Bà chị quốc dân của cậu cũng tán thành. Lên xe!”
Xe chạy đi, bỏ lại đám giúp việc vừa thương hại vừa quen thuộc.
Trên xe, Tử Hạo ôm cái gối ôm mà Phó Thanh Tuyết nhét vào để cậu khỏi va đầu vào kính.
“Tôi chỉ muốn ngủ tiếp thôi… Một thiếu gia thì phải được yên tĩnh…” Tử Hạo thì thầm.
Hùng ở ghế bên cạnh quay sang hỏi:
“Cậu làm phù thủy à? Thiếu gia mà yếu xìu như cọng bún thế kia?”
“Tôi yếu để các người khỏi nghĩ tôi trốn.” Tử Hạo đáp tỉnh như không.
Thanh Tuyết ngồi ghế phụ, chống cằm nhìn ra cửa kính.
“Mà này Hùng, trước khi đến Giang Thành, sao không ghé nhà Mạnh Quân xem?”
Hùng gật đầu lia lịa.
“Phải rồi! Bữa trước lười quá không đi, giờ nghe kể cũng được. Dù sao gia đình Mạnh Quân cũng mới tìm lại thiếu gia thất lạc hơn hai mươi năm.”
“Tên Mạnh Quân đó hay cơ. Về chưa kịp làm thủ tục nhập hộ khẩu thì thiếu gia giả của Mạnh gia rớt cầu thang chết luôn.” Thanh Tuyết cười khẩy. “Cẩu huyết đến buồn cười.”
“Đúng vậy.” Hùng chống cằm. “Nhưng cũng phải hóng xem hắn kể thế nào.”
Tử Hạo thở hắt:
“Các người… kéo tôi theo làm gì. Tôi có phải camera đâu.”
“Không.” Hùng đặt tay lên vai Tử Hạo.
“Cậu là mèo giữ xe.”
Tử Hạo: “…”
Cậu nhìn trời, nhìn đất, rồi nhìn lại hai kẻ điên đang nói chuyện hăng say.
“Vận mệnh của tôi… đúng là không thể trốn.”
Bạch Ngưng Băng thì bật xi nhan, lái xe rẽ vào đại lộ.
Giọng cô trong trẻo, hơi châm chọc:
“Mọi người ngồi yên nhé. Trước khi gặp Mạnh Quân, tôi còn muốn mua cà phê đã.”
“Ủa sao?” Hùng nghiêng đầu. “Khát hả?”
“Tôi cần tỉnh táo.” Ngưng Băng nói, mí mắt khẽ giật.
“Đi với hai người suốt, tôi sợ não tôi rã như bọt biển.”
Thanh Tuyết phì cười.
“Cô đang nói gì đó? Tôi là người nghiêm túc mà.”
Cả Hùng và Tử Hạo đồng loạt quay đầu nhìn cô với ánh mắt: “Cô tự tin hơi quá rồi đó.”
Chiếc xe tiến về phía nội thành, để lại không khí yên tĩnh phía sau.
Không ai trong họ biết…
Chuyến đi Giang Thành lần này sẽ biến thành một chuỗi sự kiện đủ để lịch sử thương giới phải viết thêm một chương mới.
Và tất nhiên, tâm điểm của mọi hỗn loạn như mọi khi chính là hai kẻ ngồi giữa xe, một đang liếm kem, một đang nghêu ngao hát:
“Đi bắt cóc thiếu gia là truyền thống tốt đẹp của chúng ta~~~”
Tử Hạo chỉ biết đưa tay che mặt.
“Xin trời đất, cho con xin bình yên thêm vài ngày thôi…”