Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
dien-cuong-ap-tieu-he-thong-ap-tieu-lien-co-the-manh-len.jpg

Điên Cuồng Áp Tiêu Hệ Thống, Áp Tiêu Liền Có Thể Mạnh Lên!

Tháng 2 9, 2026
Chương 580: đảo mắt ba tháng, Tử Hư Nhân Hoàng đến! Chương 579: sau ba tháng, Hổ Ngưu Ma Thú giới gặp!
linh-chung-lo-hen-ta-cuoi-gap-nu-tong-giam-doc-nguoi-khoc-cai-gi.jpg

Lĩnh Chứng Lỡ Hẹn? Ta Cưới Gấp Nữ Tổng Giám Đốc Ngươi Khóc Cái Gì

Tháng 2 9, 2026
Chương 505: Không sống được Chương 504: Tự vệ
van-co-de-nhat-tong-mon.jpg

Vạn Cổ Đệ Nhất Tông Môn

Tháng 2 3, 2025
Chương 489. Mê Chương 488. Cầu tình
deu-trung-sinh-ai-con-khi-yeu-duong-nao-a

Đều Trùng Sinh Ai Còn Tiếp Tục Yêu Đương Não A

Tháng mười một 27, 2025
Chương 583: đạt được mục đích! Chương 582: cái này coi như là bên trên huấn luyện viên?
a8087f3792fbb203fe7eb36ee980bac3

Linh Đồng Yếu Nhất? Ngươi Đã Từng Nghe Nói Thần Uy Sharingan

Tháng 1 16, 2025
Chương 151. Tranh Chương 150. Tại sao là ngươi?!
e75b5b627b9ab4c78f75fd8b8ef51ef8

Khá Lắm Tu Tiên Đại Gian Thương

Tháng 1 23, 2025
Chương 143. Quyển thứ nhất chương cuối Chương 142. Cái gì là cưỡi rồng?
nu-nhi-bi-giet-truoc-mot-khac-ta-chuong-nguc-tro-ve.jpg

Nữ Nhi Bị Giết Trước Một Khắc, Ta Chưởng Ngục Trở Về

Tháng 3 31, 2025
Chương 725. Đại kết cục! Chương 724. Trận chiến cuối cùng ( bên dưới )
tiet-giao-bat-dau-nam-vung-ca-hong-hoang-deu-dien-roi.jpg

Tiệt Giáo Bắt Đầu Nằm Vùng, Cả Hồng Hoang Đều Điên Rồi

Tháng 1 30, 2026
Chương 102 Cẩu đạo chung cực Chương 101 Tất nhiên không thể phản kháng, vậy thì gia nhập vào
  1. Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
  2. Chương 95: Có bao giờ thấy người Nhật không biết lễ phép cúi chào chưa?
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 95: Có bao giờ thấy người Nhật không biết lễ phép cúi chào chưa?

Sau khi rời khỏi Côn Luân, bốn người trở về Ma Đô mà không thèm nhìn lại cảnh tàn cục phía sau. Tất cả sự hủy diệt mà họ gây ra, từ hai tông môn bị xoá sổ cho đến một Thiên Mệnh Chi Tử bị gửi thẳng vào hư vô đều được họ xem như… hoạt động thể dục buổi sáng.

Và khi trở về biệt thự của Phó Thanh Tuyết… ờm, chính xác hơn là pháo đài thần kinh mạnh nhất Ma Đô, cả bọn ngay lập tức bật chế độ nghỉ dưỡng như thể ai đó chạm đúng công tắc “lười”.

Ngày đầu tiên: ngủ.

Ngày thứ hai: ngủ tiếp.

Ngày thứ ba: ngủ nối tiếp hai ngày trước.

Chỉ có một người không ngủ: Bạch Ngưng Băng, sống như một sinh vật duy nhất gánh vác thế giới này bằng cách gõ laptop với tốc độ đe dọa ổ cứng.

Còn Hùng và Thanh Tuyết? Hai khối thịt biết thở đang nằm trên giường, cuộn như bánh cuốn, ngủ khò khò như thể tận thế mà không báo thức họ thì cũng chẳng liên quan gì.

Cho đến khi Hùng mở mắt.

Anh nhíu mày, chớp chớp mắt vài cái rồi buông một câu triết lý sâu sắc.

“Sáng thức dậy, tôi cảm thấy mình quá đẹp trai.”

Lời than đầy tự hào vang lên trong căn phòng yên tĩnh. Hùng dự định vươn vai thật ngầu, nhưng… một lực siết không cho anh nhúc nhích.

Lực siết đó vô cùng quen thuộc.

Ờm, tất nhiên ngoại trừ Phó Thanh Tuyết thì chẳng ai dám ôm Hùng theo phong cách “khóa tay túi ngủ” như vậy.

Anh nhìn xuống. Đúng như dự đoán: Phó Thanh Tuyết đang ôm chặt eo anh như gấu Bắc Cực thu đông, khuôn mặt chôn trong ngực của anh, tóc trắng xõa tung đầy gối, đôi mày nhẹ cau lại như thể ai đó đang cố tước mất gối ôm của mình.

“Trời ạ…” Hùng thở dài. “Đây là lý do tôi không bao giờ thoát nổi cái giường đúng không?”

Anh thử kéo tay cô ra. Không được.

Anh thử lắc. Không nhúc nhích.

Anh thử cạy từng ngón tay. Cô siết mạnh hơn.

Cuối cùng, dùng hết bản lĩnh của một kẻ từng đánh sập nguyên một đám hệ thống, Hùng mới lết người thoát được.

Thanh Tuyết lập tức nhăn mặt, xoay người, giật luôn cái gối của anh về phía mình như cướp chiến lợi phẩm, ôm lấy và ngủ tiếp ngon lành.

“Ờm… thôi kệ.” Hùng nhìn cảnh tượng quen thuộc đến phát ngán, lắc đầu rồi lặng lẽ rời phòng. “Thức dậy mà như chiến đấu boss cuối…”

Đi xuống tầng dưới, Hùng bắt đầu chu trình sinh tồn buổi sáng: đánh răng, rửa mặt, làm vài động tác kéo giãn để nhắc bản thân rằng mình vẫn còn là người sống, không phải đồ nội thất trong nhà Thanh Tuyết.

Sau đó, anh đi tìm Bạch Ngưng Băng, người duy nhất trong nhà đang vận hành theo chuẩn nhân loại bình thường.

Bạch Ngưng Băng ngồi trong phòng làm việc rộng rãi, ánh sáng từ màn hình chiếu lên gương mặt thanh thoát. Mái tóc màu bạch kim buộc thấp khẽ rung khi cô gõ phím với tốc độ khiến người ta nghi ngờ cô có mười ngón nhưng hoạt động như hai mươi.

Và đúng lúc ấy, khóe miệng cô nhếch lên.

Chỉ 0,3 giây sau, Hùng xuất hiện như một linh hồn lạc lối với đôi mắt sáng rực như thú săn tin đồn.

“Ôi! Cái gì khiến cô nhếch mép vậy? Drama sao? Drama phải không? Drama hoành tráng vũ trụ đúng không!?”

Bạch Ngưng Băng: “…”

Cô dừng gõ, liếc nhìn Hùng bằng ánh mắt của người đã quen chịu đựng hai kẻ bệnh tâm thần mỗi ngày. Sau đó, cô thản nhiên nói:

“Cậu có tin… người Nhật không biết cúi chào không?”

“WHAT THE FACK!?” Hùng ôm đầu. “Câu đó mà cô nói nghiêm túc thì… thật sự có á!?”

Bạch Ngưng Băng nghiêm túc gật đầu. “Không chỉ thật. Mà còn là trực tiếp nữa.”

Hùng bật mode siêu hóng chuyện. “Rồi sao nữa? Nhật nào? Nhật thật hay Nhật trong sảng văn kiểu bố đời tự đắc mà gặp phải mấy thằng main chính Hoa Hạ là banh xác?”

Cô vẫn bình tĩnh như thường lệ. “Chắc là vậy, nên cậu muốn đi cùng chứ?”

Hùng chưa kịp trả lời thì mặt anh sáng lên như bóng đèn 200W. Không nói không rằng, anh xoay người phóng thẳng về phòng.

Trong thời gian ngắn kỷ lục, một tiếng hét vang dội khắp biệt thự:

“DẬYYYY DẬYYYYY ĐI BÀ CHÁU ƠI!!! RA HÀNH ĐỘNG RỒI!!!”

Căn phòng Thanh Tuyết rung nhẹ như động đất độ 3.5.

Năm phút sau, Phó Thanh Tuyết bị lôi ra khỏi chăn như cái xác sống vừa bị triệu hồi. Tóc xù, mắt nhắm mắt mở, miệng lầm bầm nguyền rủa đời.

“Đồ phản chủ… tôi đang mơ mình beat Stereo Madness mà…”

“Mát nét cái gì, drama tới rồi!” Hùng nháy mắt.

Thanh Tuyết: “…tôi tỉnh rồi.”

Ở phía bên kia, Bạch Ngưng Băng khẽ vuốt trán. Cảm giác như mình không phải trợ lý hay chuyên viên chiến lược mà là chỉ huy của đội đặc nhiệm tâm thần số một châu Á.

“Tôi… vào thay đồ trước.” Cô thở dài.

Hùng và Thanh Tuyết đứng nhìn theo ánh mắt chứa sự kính trọng xen lẫn thương cảm. Còn Bạch Ngưng Băng thì bước vào phòng thay đồ với tâm trạng như bước vào chiến trường.

“Đi theo hai kẻ này đúng là thử thách độ bền thần kinh của nhân loại…”

Nhưng dù nghĩ vậy, môi cô vẫn khẽ cong lên. Đã quen rồi. Và… ở bên cạnh họ lại có cảm giác ồn ào nhưng vui đến khó tả.

Ở góc phòng, điện thoại của Bạch Tử Hạo đột nhiên rung lên dữ dội.

Cậu hắt xì một cái như long trời lở đất.

“Xì!! Trời lạnh thật. Không biết ai nhắc mình mà… chẳng hiểu sao gai sống lưng muốn gãy.”

Một lúc sau…

Tại tầng cao nhất của Phó thị, phòng họp sang trọng với vách kính nhìn thẳng ra toàn bộ Ma Đô. Ánh mặt trời buổi chiều chiếu xiên qua lớp kính trong suốt, phản lên bàn họp dài bằng gỗ mun đen bóng như một thanh kiếm đang nằm chờ rút ra.

Phía Cao Dược quốc ngồi ngay ngắn thành hàng năm tên.

Vest đen, cà vạt đen, gương mặt đơ cứng như mấy ông tham dự tang lễ của chính mình.

Chỉ thiếu mỗi bài nhạc truy điệu là tròn combo.

Nhưng trong mắt Phó Thanh Tuyết và Bạch Ngưng Băng thì…

Ừm… bọn này không khác gì mấy tên phản diện rẻ tiền bước ra từ “Doanh chiến não tàn phần 36: Boss Nhật kiêu ngạo muốn thu mua Trung Quốc bằng 2 tỷ yên lẻ”.

Hùng chống cằm, ngáp nhẹ.

Không khí phòng họp nghiêm túc bao nhiêu thì bên phía ba người nhà hắn lại tấu hài bấy nhiêu.

Gió điều hòa thổi nhẹ, kéo theo tiếng lật trang giấy của bản hợp đồng phía Cao Dược quốc.

Và rồi…

Ở đầu bàn, một tên đàn ông mặt cau có liếc sang Phó Thanh Tuyết.

Ánh mắt hắn ta không hề lịch sự, thậm chí mang đầy thô tục.

Không chỉ hắn, mà 2 tên khác cũng liếc theo từng động tác của Thanh Tuyết như mấy con linh cẩu nhìn thấy sơn dương.

Một tên thì thầm bằng tiếng Nhật:

“Cô gái này… đưa về Cao Dược quốc chắc chắn làm cấp trên thỏa mãn.”

Tên bên cạnh gật đầu:

“Xinh đẹp thế này mà theo đàn ông Hoa Hạ? Uổng phí.”

Bạch Ngưng Băng đang mở laptop phân tích dữ liệu thì thở dài.

Cô hiểu từng chữ.

Cô hiểu luôn cả cái giọng điệu muốn buôn người.

Cô bình tĩnh đóng laptop lại cái “cạch”.

Nụ cười trên môi cô đẹp như sương mai, nhưng đôi mắt thì lạnh hơn cả Dao Sơn.

Phó Thanh Tuyết cũng hiểu hết.

Cô biết tiếng Nhật ở mức chuyên gia vì kiếp trước cô là người Nhật… nhưng không phải loại Nhật trong sảng văn Trung Quốc.

Giây phút nghe xong câu “mang về thỏa mãn cấp trên” khóe môi cô cong lên như một con báo cái chuẩn bị xé họng con mồi.

Nhưng cô không làm loạn.

Cô đợi.

Vì nếu giờ cô giận, có khi ngày mai Cao Dược quốc biến thành đảo hoang luôn.

Thanh Tuyết nhìn Hùng, nháy mắt đầy quỷ khí.

Hùng lập tức hiểu:

“Ờm… chắc hôm nay có drama thật rồi.”

Nhóm người Cao Dược quốc bắt đầu cuộc họp.

Giọng điệu rất lịch sự.

Nhưng cái kiểu lịch sự kênh kiệu, kiểu như dùng nhang thơm cắm lên đống rác.

“Phó thị có tiềm lực.”

“Chúng tôi sẵn lòng hợp tác.”

“Nhưng vì chúng tôi là nước phát triển, nên mức lợi nhuận chúng tôi phải lấy ít nhất bảy phần.”

Hùng sặc nước.

“Ê, xin lỗi, tôi tưởng nghe nhầm.”

Cả phòng họp nhìn anh.

Hùng che miệng ho, tỏ vẻ lịch sự, nhưng mắt thì trợn trắng.

Dưới bàn, Thanh Tuyết giẫm vào giày Hùng một cái như cảnh cáo.

Ý cô: “Để tôi xử.”

Bạch Ngưng Băng thì cười nhạt, bật laptop lên lại, ánh màn hình hắt lên gương mặt cô như đang mở một quan tài số hóa.

Một tên đại diện phía Cao Dược quốc nói tiếp:

“Các tập đoàn ở Giang Thành đều đã gật đầu. Nếu Phó thị từ chối… e là khó giữ vị thế.”

Hắn nhướng mày, nhìn sang Phó Thanh Tuyết như đang thử thách.

“Phó tiểu thư xinh đẹp và tài giỏi như vậy, chắc sẽ không từ chối chứ?”

Hùng muốn đứng dậy đấm vào mặt tên đó.

Nhưng Thanh Tuyết đặt tay lên bàn, mỉm cười như nữ vương ngồi trên ngai.

Và cô nói lại nguyên văn lời chúng vừa nói, nhưng đảo nghĩa:

“Phó thị cũng rất hài lòng khi hợp tác với quý quốc.”

“Nhưng vì chúng tôi mới là bên có hệ thống phân phối toàn Hoa Hạ, nếu lợi nhuận chia mười phần…”

Cô ngừng một giây, rồi mỉm cười sắc như dao.

“… các anh lấy một phần là hợp lý nhất.”

Không khí ngưng đọng.

Hùng trong bụng:

“Đỉnh! Hắc Hoa Hồng comeback rồi!”

Bạch Ngưng Băng bình thản quay màn hình laptop lại phía đối thủ.

Biểu đồ chứng khoán.

Báo cáo tài chính.

Danh sách trốn thuế.

Sơ đồ đầu tư mờ ám.

Liên kết tài chính giữa Giang Thành và Cao Dược quốc.

Cô nhịp nhịp ngón tay, giọng nhẹ nhàng như đang đọc thơ:

“Ồ, lạ ghê nha. Các tập đoàn Giang Thành đồng ý thật à? Tôi lại vừa tải xong một đống bằng chứng trốn thuế này.”

Năm người đối diện đồng loạt tái mặt.

Bạch Ngưng Băng vén nhẹ tóc ra sau tai.

“Cũng phải nói thêm… Tôi có hợp tác với chính phủ nước các anh về bảo mật tài chính.”

Nụ cười cô mỏng như lưỡi dao.

“Nên vài công ty nước các anh phá sản chắc cũng không sao đâu nhỉ?”

Một tên đứng dậy, giọng run như bị sốt rét:

“Haha… chỉ là hiểu nhầm… chúng tôi lúc nãy chỉ… nói đùa!”

“Đùa?”

Giọng Phó Thanh Tuyết vang lên nhẹ nhưng sắc lẹm.

“Các người đùa theo kiểu muốn đưa tôi về ‘thỏa mãn cấp trên’ à?”

Cả năm tên đồng loạt quỳ gối.

“Phó tiểu thư tha mạng!”

“Chúng tôi thất lễ!”

“Chúng tôi xin lỗi!”

Cảnh tượng năm tên tài phiệt ngoại quốc quỳ rạp giữa phòng họp làm Hùng phải quay sang nhìn Ngưng Băng.

“Đỉnh ghê ha, chị chỉ bấm vài phím mà tụi nó quỳ như gặp Quan Thế Âm Bồ Tát.”

Ngưng Băng nhìn hắn như nhìn bệnh nhân tâm thần mới nhập viện.

“Anh im giùm tôi.”

Thanh Tuyết khoanh tay, nhướn mày:

“Các ngươi muốn đưa ta về gặp cấp trên đúng không?”

Nụ cười của cô đẹp đến phát sợ.

“Các ngươi hỏi ý kiến chồng ta chưa?”

Hùng lập tức chui vào sau một chậu cây.

“Tôi không liên quan. Tôi chỉ là camera thôi.”

Thanh Tuyết nhìn hắn, rồi lắc đầu.

“Không ghen thì để tôi ghen hộ anh vậy.”

Cô chụp lại toàn bộ dữ liệu, bước đến gần đối tác, giọng như gió lạnh:

“Cút về đi. Phó thị từ chối hợp tác với lũ ô hợp các người.”

Năm đứa chạy còn nhanh hơn chạy khỏi động quỷ.

Phòng họp sau đó chỉ còn lại hai người + một chậu cây có Hùng đang trốn sau đó.

Không khí dần ổn định lại.

Thanh Tuyết hất tóc, tự hào rõ rệt.

“Đấy, có tôi thì chẳng việc gì khó cả.”

Hùng bước ra khỏi chậu cây, phủi lá trên người.

Và rồi… nói một câu phá nát 50% IQ của cả phòng họp:

“Cô có để ý không? Mấy thằng đó còn không biết cúi chào hay nói năng lễ phép.”

Một giây im lặng.

Thanh Tuyết đứng hình.

Không khí như bị đông lại trong 0.1 giây.

Rồi cô từ từ quay sang Hùng.

Ánh mắt cô chuyển từ kiêu ngạo… sang cay độc… sang khát máu… rồi sang trạng thái “giận có kiểm soát” level nguy hiểm nhất.

“Ý anh là… mấy thằng đó là người Nhật, mà còn không biết tác phong người Nhật?”

Hùng lắc đầu:

“Không, Cao Dược quốc mà, có phải Nhật đâu?”

Thanh Tuyết cười lạnh.

“Mặc kệ. Cao hay Nhật thì mấy thằng đó đã phạm đại kỵ.”

Hùng thở dài.

“Ờm… chắc Cao Dược quốc chưa từng bị nếm hương vị B–29 nên mới láo vậy.”

Bạch Ngưng Băng nghe vậy thì suýt nghẹn.

“Đừng có nhắc lịch sử theo kiểu vô tri như thế…”

Nhưng chưa kịp tổng kết, ảnh chuông điện thoại vang lên.

Tin nhắn từ Cục 749:

“Phát hiện nguồn tài chính Cao Dược quốc đang rót vào Giang Thành.

Khả năng có thế lực ngầm phối hợp gây bất ổn thị trường.

Cảnh báo mức độ cao.”

Thanh Tuyết và Bạch Ngưng Băng liếc nhau.

Hùng vỗ tay:

“Vậy là đúng như tôi nghĩ! Não tàn arc Giang Thành lại mở màn rồi!”

Thanh Tuyết đứng dậy, chống tay lên bàn, hơi cúi người nhìn xuống Hùng:

“Đi thôi. Giang Thành lại có cơ hội cho anh quậy phá rồi đấy.”

Hùng bật cười.

“Có cô ở đây thì tôi không quậy cũng phí.”

Ngưng Băng đóng laptop, đứng lên, nhấn khoá màn hình cái “tách”.

“Được rồi. Nhưng trước khi đi…”

Cô chỉ sang chậu cây.

“… ai là người làm đổ chậu cây 50 triệu này?”

Hùng: “…”

Thanh Tuyết: “…”

Im lặng ba giây.

Rồi cả hai đồng thanh:

“Bạch Tử Hạo.”

Ở nhà, Bạch Tử Hạo hắt xì một cái, ngồi dậy khỏi giường.

“…Lạnh gáy thật. Chắc chắn hai kẻ điên kia lại đổ lỗi cho mình.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

truc-tiep-mang-giao-hoa-dua-gion-toan-bo-internet-rang-ham-can-nat.jpg
Trực Tiếp Mang Giáo Hoa Đùa Giỡn, Toàn Bộ Internet Răng Hàm Cắn Nát
Tháng 2 1, 2025
ca3e674ac885c783caa845988c375377
Ta Có Một Bộ Đại Đế Phân Thân
Tháng 1 21, 2025
do-thi-plasma-kim-dan-khai-sang-khoa-hoc-tu-tien-phap.jpg
Đô Thị: Plasma Kim Đan, Khai Sáng Khoa Học Tu Tiên Pháp
Tháng 2 11, 2025
ta-dua-vao-ho-hap-quet-kinh-nghiem-cau-thanh-van-co-de-nhat-tien.jpg
Ta Dựa Vào Hô Hấp Quét Kinh Nghiệm, Cẩu Thành Vạn Cổ Đệ Nhất Tiên
Tháng 1 31, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP