Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
- Chương 94: Mấu chốt vẫn là ở cuối, khi ta lại giở trò bóp nát hệ thống một lần nữa.
Chương 94: Mấu chốt vẫn là ở cuối, khi ta lại giở trò bóp nát hệ thống một lần nữa.
Khán đài phía đông, gió thổi mạnh mang theo tro bụi của Huyền Dương Tông vừa bị san phẳng. Trong ánh sáng đỏ rực của hoàng hôn, một thanh niên mặc áo choàng lam nhạt đang ngồi vắt chân, tay cầm một viên ngọc sáng lấp lánh, trên đó hiện hàng chữ mờ mờ: [Đăng nhập hoàn tất! Nhận thưởng: Tăng một đại cảnh giới.]
Hắn ta khẽ cười, đôi mắt ánh lên vẻ tự mãn. Đó chính là Tần Thọ, “nhân vật chính” tự phong của thế giới này, người xuyên việt từ địa cầu tới, sở hữu một hệ thống kỳ lạ có tên là Hệ thống Đăng Nhập Vô Song.
Mỗi ngày, chỉ cần đến “địa điểm đặc biệt” mà hệ thống chỉ định, hắn sẽ “đăng nhập” và nhận phần thưởng. Khi thì là đan dược, khi thì pháp bảo, khi thì kỹ năng tối thượng, thậm chí có lần hắn còn được tặng hẳn một “cơ hội gặp gỡ nữ chính định mệnh”.
Từ một thiếu gia yếu đuối, bị người trong Tần Gia coi thường và hành hạ, Tần Thọ giờ đã trở thành kẻ nắm trong tay sức mạnh vượt xa đồng lứa. Hắn từng hủy diệt tất cả những ai từng sỉ nhục nguyên chủ. Trong mắt hắn, đó là “sự trừng phạt của kẻ được chọn.”
“Đã đến lúc bắt đầu giai đoạn mới của ta.” Hắn nói nhỏ, ánh mắt chuyển hướng về phía trung tâm võ đài nơi Phó Thanh Tuyết đang đứng cùng Đỗ Phi Hùng.
Phó Thanh Tuyết, mỹ nữ tuyệt sắc, tóc trắng buộc cao, khí thế lạnh lùng và xinh đẹp đến mức khiến linh khí cũng ngừng lưu chuyển quanh cô. Hắn đã nhìn cô từ xa suốt cả trận chiến, tim đập nhanh, lòng dâng lên cảm giác… chiếm hữu.
“Đó là nữ chính định mệnh của ta!” hắn nắm chặt tay, trong đầu vang lên giọng hệ thống trầm trầm mà chẳng nhớ tới chuyện cô vừa vung tay biến một cái tông môn thành bình địa.
[Phát hiện mục tiêu cấp Thánh, phần thưởng: cơ hội Thiên Mệnh Định Duyên, tăng 50% hảo cảm nếu hoàn thành nhiệm vụ giải cứu.]
“Giải cứu ư?” Hắn mỉm cười. “Ta biết rồi… cô ấy đang bị tên kia khống chế.”
Ánh mắt hắn nhìn Hùng, đầy khinh bỉ. “Chỉ là một tên thiếu gia bám váy đàn bà, dựa hơi mỹ nữ mạnh mẽ mà dám đứng cạnh cô ấy sao? Thật nực cười.”
Tần Thọ khẽ đứng dậy, chỉnh lại áo, bước từng bước xuống khán đài. Mỗi bước của hắn đều được tô điểm bằng ánh sáng linh lực mờ, như cố tình phô trương cho mọi người thấy “ta đây là người có hệ thống.”
Hắn dừng lại ngay mép võ đài, nở nụ cười nửa vời, kiểu cười của những kẻ tự tin rằng vũ trụ đang xoay quanh mình. Nhưng chưa kịp mở miệng thì một giọng lạnh tanh vang lên, đâm thẳng vào não hắn:
“Tên tiểu tử kia, ngươi đang muốn thách đấu chồng ta đúng không?”
Tần Thọ đứng hình, cả linh lực quanh người hắn suýt tắt. “Cái… gì?”
Trên không trung, Phó Thanh Tuyết đứng khoanh tay, ánh mắt đỏ như máu liếc xuống.
Còn Đỗ Phi Hùng ở bên cạnh thì… cười. Một nụ cười đầy nham hiểm, như sói già phát hiện con mồi non tơ. Anh xoa tay, giọng đều đều nhưng nghe sao mà rợn người:
“Ờm, hình như hôm nay tôi vừa có kịch bản mới để chơi.”
Tần Thọ nuốt nước bọt, nhưng rồi cố giữ vẻ ngạo nghễ. Dù sao hắn là Thiên Mệnh Chi Tử có hệ thống, hắn không sợ ai cả. Cô gái kia chỉ mạnh hơn người thường một chút thôi, còn hắn, hắn là nam chính chính hiệu!
“Đừng sợ, hệ thống, mở trạng thái ‘Anh hùng cứu mỹ nhân’!”
[Đã kích hoạt nhiệm vụ phụ: Cứu Phó Thanh Tuyết khỏi tay ác nhân.]
Tần Thọ hít một hơi, rồi nói bằng giọng chính nghĩa ngút trời:
“Ngươi hãy thả nàng ấy ra! Nàng ấy xứng đáng được tự do!”
Một giây sau, từ phía xa vang lên tiếng “Khụt khịt, phì!!!”
Phó Thanh Tuyết, người vừa đeo bịt mắt tránh nhìn hắn cho đỡ dị ứng suýt sặc luôn miếng snack trong tay. Cô ôm bụng, cười ngặt nghẽo như sắp ngất.
Hùng đứng kế bên, mặt đơ như tượng, chớp mắt ba lần.
“Ủa, sao không ai nói hãy thả Hùng ra, anh ta xứng đáng được tự do vậy?”
Bạch Ngưng Băng đang ghi chép ở xa chỉ thở dài, lẩm bẩm:
“Độ ảo tưởng: vượt ngưỡng đo, nhưng chưa bằng Hùng và Thanh Tuyết.”
Phó Thanh Tuyết cố nhịn cười, vỗ vai Hùng: “Yên tâm, tôi không nôn đâu.”
Hùng nheo mắt: “Ờm, nói đúng hơn là cô dị ứng với loại ‘Thiên Mệnh Chi Tử dùng đầu dưới để suy nghĩ’ đấy.”
Cô gật đầu, rồi thong thả đi ra xa, lôi gói snack khác trong nhẫn trữ vật ra nhai rôm rốp, như khán giả xem kịch.
Còn Tần Thọ thì vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra. Hắn thấy cô đi xa, cho rằng cô sợ hãi, nên ngẩng cao đầu, cười khẩy:
“Ngươi xem, ngay cả nàng ấy cũng không muốn ở gần ngươi!”
Hắn nói chưa dứt câu, một bóng đen đã lóe lên ngay trước mặt.
Một âm thanh “RẦM!” khủng khiếp vang dội. Mặt đất nứt ra như mạng nhện.
Tần Thọ bay thẳng ra khỏi võ đài, lộn mấy vòng trên không rồi cắm đầu xuống đất, bụi bốc mù mịt. Một bên mặt hắn sưng vù, mắt trái sưng húp.
“Ngươi… ngươi… cái tên không có võ đức!” hắn rít lên, run rẩy chỉ tay.
Hùng vừa phủi tay vừa cười nhạt: “Ờ, thì lão tử đây có nói lão tử có võ đức bao giờ đâu?”
Nói xong, anh lại biến mất khỏi chỗ cũ, trong tích tắc đã xuất hiện trước mặt Tần Thọ.
Cả võ trường nín thở. Gió quét qua cuộn bụi thành vòng xoáy, từng phiến đá nhỏ bắn tung, bị linh lực nghiền nát thành bột.
Hùng nhìn hắn, ánh mắt lạnh như băng:
“Thiên Mệnh Chi Tử có hệ thống à? Giỏi lắm.”
Anh nhếch mép cười. “Vậy thì ta chơi với ngươi một lát.”
Giữa không gian im lặng, Hùng búng tay “tách” một cái, giọng nói vang lên rõ ràng, kéo dài từng chữ như trêu ngươi.
“Ngươi biết không, ta học được một thói quen xấu từ cô gái của ta đấy.”
Tần Thọ nheo mắt: “Thói quen gì?”
“Thói quen… chấp mười chiêu.”
Cả khán đài sững lại.
Tiếng xì xào nổi lên.
“Chấp mười chiêu à?”
“Là hắn điên rồi sao? Trước mặt Tần thiếu mà dám nói thế?”
Tần Thọ cũng bật cười, tiếng cười lạnh và kiêu ngạo.
“Ha! Mười chiêu? Được! Đến lúc ngươi van xin ta tha mạng cũng không kịp đâu!”
Hắn giơ tay, linh lực bùng nổ. Cả võ trường rung chuyển, gạch đá bay lên.
“Chiêu thứ nhất, Xích Viêm Trảm Thiên Quyết!”
Một lưỡi đao lửa khổng lồ bổ xuống. Ánh sáng đỏ chói mắt.
Hùng vẫn đứng im. Gió thổi tung áo, tóc anh bay ngược, ánh lửa phản chiếu trong đồng tử anh như vệt sao rơi.
“ẦM!!!”
Mặt đất nổ tung, bụi đá bay mù trời.
Nhưng khi khói tan, Hùng vẫn đứng đó, thậm chí không nhúc nhích một bước.
“Đánh xong rồi à?” Anh thở dài, phủi vai. “Cô ấy còn vẽ hình trái tim bằng đao được cơ mà.”
Tần Thọ nghiến răng, gầm lên: “Chiêu thứ hai! Lôi Viêm Hỗn Kiếp!”
Từng tia sét tím đan xen với lửa đỏ, tụ lại thành cơn bão sấm sét. Hơi nóng lan ra, khiến khán giả xa hàng trăm mét cũng phải dựng kết giới.
Hùng vẫn không né, chỉ giơ tay chắn nhẹ.
Tiếng nổ “ẦM ẦM” dội thẳng lên trời, mây đen cuộn lại thành xoáy.
Một giây sau, Hùng bước ra khỏi làn khói, cười nhạt:
“Đẹp đấy. Mà có thể giảm hiệu ứng cháy nổ không? Ta sợ ô nhiễm môi trường.”
Tiếng cười khẩy lan ra từ phía khán đài. Một vài người che miệng, sợ bị kéo vào trận chiến nếu cười to quá.
Tần Thọ hét gầm, tung chiêu thứ ba, thứ tư, thứ năm liên tiếp.
Mỗi chiêu đều là tuyệt kỹ: hỏa diễm, phong lôi, băng trảm, ma vân.
Nhưng không chiêu nào trúng nổi một sợi tóc của Hùng.
Anh di chuyển nhẹ như khói, linh lực bao quanh người anh uốn lượn thành từng vệt sáng lam.
Mỗi lần đòn sấm sét bổ xuống, anh chỉ nghiêng đầu né nhẹ, đôi khi còn thổi ra tiếng huýt sáo châm chọc.
“Chiêu thứ sáu, xém trúng rồi đó.”
“Chiêu thứ bảy, ngươi cần tập gym thêm đấy.”
“Chiêu thứ tám, chậm như ốc sên đi giày cao gót.”
“Còn hai chiêu nữa, ngươi có định ra đòn hay đọc thần chú cầu mưa đấy?”
Tần Thọ đỏ bừng mặt.
Linh lực tràn ngập, đất nứt, cát bay. Hắn tung liền hai chiêu cuối, gào lên như kẻ phát điên:
“Thiên Viêm Huyết Trảm!! Huyết Thần Bạo Liệt Quyết!!!”
Hai luồng năng lượng khổng lồ giao nhau, đan vào nhau thành cơn lốc đỏ máu, cuốn lên trời. Toàn bộ mặt đất run rẩy.
Đệ tử xung quanh bị hất ngã. Ngay cả Bạch Ngưng Băng ở xa cũng giơ tay che mắt.
Khi tiếng nổ tan, đất đá sụp xuống tạo thành hố sâu mười mét, ánh sáng rực cháy.
Nhưng giữa tâm vụ nổ, một bóng người vẫn còn đó, chính là Hùng.
Anh ngáp dài, thản nhiên như chưa có gì xảy ra.
“Xong mười chiêu rồi hả? Giờ đến lượt lão tử đây.”
Cả khán đài nín thở.
Ánh mắt Hùng đổi sắc, lạnh, trầm và nghiêm nghị.
Không còn cười nữa.
Không còn châm chọc.
Chỉ là một luồng khí mạnh mẽ, dữ dội, vươn lên như một ngọn núi ép thẳng xuống đầu Tần Thọ.
“Ta sẽ trả lại ngươi một nửa.”
Tần Thọ đứng giữa tâm bão, mái tóc đen bị gió linh lực cuốn ngược ra sau, mặt đầy máu nhưng ánh mắt vẫn ngập ngụa kiêu ngạo.
“Hừ, ngươi nghĩ chỉ bằng việc né chiêu mà đánh bại được ta sao?!”
Hắn cười lạnh, linh lực đỏ rực bốc lên từ toàn thân, tụ lại thành một cơn lốc xoáy rực lửa. Cả khán đài rung chuyển, cột đá vỡ vụn, đất đá văng tung tóe.
Nhưng Hùng chỉ bước về phía trước, mỗi bước dẫm xuống lại khiến mặt đất nứt ra thêm vài đường.
“Mười chiêu,” Hùng cười nhạt, “Ta nói rồi, nếu ngươi chạm được vào ta một lần thôi, ta tha mạng.”
Giọng anh trầm, lạnh, nhưng đủ để xuyên qua tiếng gió gào thét.
“Nhưng có vẻ ngươi không làm được rồi.”
Tần Thọ nghiến răng, tung chưởng đầu tiên. Linh lực đỏ bùng nổ, hóa thành rồng lửa cuộn tròn lao đến. Nhưng khi chạm tới Hùng, con rồng vỡ nát như chạm phải hư không.
Một luồng khí vô hình khuếch tán ra, linh lực trong không khí bị ép ngược, dội về phía Tần Thọ khiến hắn lùi lại mấy bước.
“Cái quái gì…” hắn thở dốc, hai mắt trợn lên.
Hùng chẳng nói gì, chỉ xoay cổ tay, thân hình biến mất khỏi tầm nhìn của hắn. Trong nháy mắt, Tần Thọ cảm thấy một luồng gió lạnh quét ngang cổ. Bản năng khiến hắn tung quyền phản kích, nhưng đánh trúng khoảng không.
“Chiêu thứ hai,” giọng Hùng vang lên sau lưng hắn.
Tần Thọ quay lại, dốc toàn lực, triệu hồi hàng loạt linh kiếm từ hư không, mỗi thanh tỏa ánh sáng đỏ rực, lao thẳng về phía Hùng.
Hàng trăm tiếng “vù” vang lên liên tiếp, ánh sáng phủ kín võ đài. Cả khu vực như chìm trong biển gươm. Nhưng rồi tất cả bị nghiền nát bởi một cú đấm của Hùng.
Không có tiếng nổ, chỉ có sóng chấn động lan ra như một quả bom vô hình. Toàn bộ linh kiếm biến thành bụi sáng, còn Tần Thọ bị hất văng xa hơn mười mét, miệng phun máu, lăn trên mặt đất nứt toác.
“Chiêu thứ ba,” Hùng thong thả nói.
Linh khí xung quanh đột ngột dồn tụ về phía anh, xoáy lại thành một vòng xoắn khổng lồ. 《Khí linh quy nguyên》 bắt đầu vận hành, mọi dòng linh lực xung quanh bị cưỡng ép thu vào trong cơ thể Hùng.
Không khí trở nên đặc quánh, như bị rút hết năng lượng. Bầu trời chuyển sang màu xám tro, sấm chớp nổ đùng đùng.
Tần Thọ run lên. Cơ thể hắn bắt đầu phản ứng kỳ lạ, linh lực trong người bị hút ngược lại, mỗi hơi thở như bị dao cứa.
“Không… không thể nào… ta là Thiên Mệnh Chi Tử, ta có hệ thống! Ngươi không thể—”
Hắn chưa nói dứt câu thì Hùng đã biến mất khỏi tầm nhìn. Một nắm đấm giáng thẳng vào bụng hắn.
RẮC!
Âm thanh xương gãy vang lên. Tần Thọ gập người như tôm luộc, phun máu ra như suối.
“Chiêu thứ tư.”
Lần này, Hùng nhấc cổ hắn lên, rồi đấm thẳng vào mặt. Cú đấm này mang theo trọng lượng của toàn bộ linh lực tích tụ trong không gian. Mặt đất rung như động đất, bụi bay mù mịt.
Tần Thọ lăn trên mặt đất, xương gò má vỡ, một bên mắt sưng tím, nhưng hắn vẫn cố bò dậy, cười như điên.
“Ha ha ha… ngươi nghĩ ta sẽ chết sao? Hệ thống! Mở trạng thái bất tử!”
Một tiếng “ting” vang lên trong đầu hắn, nhưng thay vì kích hoạt, giao diện hệ thống trước mặt hắn lại lóe sáng rồi run rẩy dữ dội như bị lỗi.
[Cảnh báo… năng lượng xung quanh không ổn định… hệ thống mất kiểm soát…]
“Cái gì!?”
Tần Thọ chưa kịp hiểu, Hùng đã tung cú đấm thứ năm. Lần này anh không dồn lực, chỉ nhẹ nhàng, nhưng cú đấm ấy khiến toàn bộ khán đài rung chuyển.
Hắn bay ra xa, đập vào bức tường kết giới, tạo ra một hố lõm sâu. Mặt đất nứt toác, bụi bốc lên như cơn lốc.
Cả bầu trời bị xé rách bởi linh lực dư thừa, tia sét đen giáng xuống liên tiếp, thổi bay từng mảnh kiến trúc xung quanh.
Tần Thọ co giật, máu tràn ra từ khóe miệng, cả thân run rẩy.
“N… không thể nào… ta… ta là nhân vật chính mà…” hắn thều thào, ánh mắt mờ đục.
Hùng đứng giữa đống đổ nát, hơi thở vẫn đều, chỉ nhìn hắn bằng ánh mắt thản nhiên.
“Chiêu thứ năm. Hết lượt của ngươi rồi.”
Giọng anh lạnh lùng như phán quyết.
Khán đài rền vang như sắp sụp. Cơn bão linh lực xoáy tròn dữ dội, từng luồng khí xoắn ép mặt đất nứt ra thành hẻm sâu, đá bay mù trời, gió rít từng hồi như tiếng gào của ma quỷ.
Tần Thọ quỳ gối giữa đống đổ nát, máu tươi chảy dài trên cằm, mắt mở to như mất trí. Cơ thể hắn run rẩy, nhưng trong lòng lại dấy lên một tia điên cuồng tuyệt vọng.
“Hừ… ngươi nghĩ… ngươi giết được ta sao?”
Giọng hắn khản đặc, nhưng vẫn ngập tràn ngạo khí mù quáng. “Ta là Thiên Mệnh Chi Tử! Ta là nhân vật chính của thế giới này! Không ai có thể giết được ta!”
Ngay lập tức, trước mặt hắn lóe sáng, giao diện hệ thống hiện ra, tỏa ánh xanh lam nhạt, từng hàng chữ phát sáng xuất hiện liên tục.
【Hệ thống: Kích hoạt trạng thái bất tử trong 60 giây】
【Hệ thống: Cơ thể người ký chủ sẽ bước vào trạng thái vô địch tuyệt đối】
【Hệ thống: Bắt đầu đồng bộ…】
Linh khí trong không gian chuyển động dữ dội, hội tụ quanh Tần Thọ. Mặt đất nứt tung, sấm sét nổ đùng đoàng trên đầu, từng tia điện tím giáng xuống quanh hắn.
“Ha ha ha! Thấy chưa! Đây là sức mạnh của ta! Thiên Mệnh vĩnh hằng, ngươi chỉ là kẻ phụ trợ trong câu chuyện của ta thôi!”
Hắn ngẩng đầu, cười ngạo nghễ, máu tươi văng ra trên nền đất cháy khét. Nhưng trong khi hắn còn đang say sưa, Hùng lại chỉ đứng yên, ánh mắt lạnh như băng, khóe môi nhếch nhẹ.
“Trạng thái bất tử à…” Hùng khẽ nói, giọng như một nụ cười giễu. “Nghe cũng hay đấy.”
Bước chân anh vang lên đều đều. Mỗi bước, linh khí xung quanh lại dao động mạnh hơn, không khí như bị hút sạch. Cả võ đài bỗng nhiên chìm vào im lặng lạ thường, không còn tiếng gió, chỉ còn hơi thở nặng nề của Tần Thọ.
Một giây sau, Hùng đã đứng trước mặt hắn.
Bàn tay anh vươn ra, xuyên thẳng qua không khí, nắm chặt giao diện hệ thống đang lơ lửng trước mặt Tần Thọ.
“Cái… cái gì…”
Tần Thọ chưa kịp phản ứng, những tia sáng xanh từ giao diện bắn loạn lên, dòng chữ lỗi hiện liên tục:
【Cảnh báo: Kết nối với ký chủ bị gián đoạn】
【Cảnh báo: Lỗi dữ liệu…】
【Hệ thống đang bị cưỡng chế xóa b-】
Hùng nắm chặt hơn. Cả không gian rung chuyển, tiếng “rắc” khô khốc vang lên.
Rồi, trước mắt Tần Thọ, hệ thống nổ tung. Từng mảnh vụn ánh sáng vỡ tan, hóa thành bụi năng lượng rồi tiêu biến vào không khí như chưa từng tồn tại.
“KHÔNG!! KHÔNG THỂ NÀO!!”
Tần Thọ gào thét, toàn thân hắn run lẩy bẩy, ánh sáng bao quanh cơ thể hắn vụt tắt. “Hệ thống! Mở lại đi! Ta ra lệnh cho ngươi—!”
Hùng cúi xuống, giọng trầm, lạnh như băng cắm thẳng vào tim hắn:
“Ngươi quá dựa dẫm vào nó rồi. Thiên Mệnh à… thật ra chỉ là dây thòng lọng đẹp mắt thôi.”
Rồi anh siết tay, khí linh quanh người dâng trào như sóng thần. Mặt đất nứt sâu hơn, những mảng đá khổng lồ bị ép nổ tung, văng ra tứ phía. Gió xoáy thành từng dải khói trắng, cuốn bụi mù lên trời.
Tần Thọ cố tung quyền, nhưng chỉ trong nháy mắt, cú đấm của hắn bị Hùng chặn lại bằng một tay. Cảm giác như đấm vào thép nguội, cổ tay hắn nứt ra, máu bắn tung tóe.
“Năm chiêu rồi.” Hùng nói bình thản.
Rồi anh phản đòn.
Một đấm vào ngực. Cơ thể Tần Thọ cong lại như mảnh sắt bị bẻ. Hắn phun máu, bay ngược về phía cột đá.
Một đấm nữa. Cột đá vỡ tan, bụi cuốn thành lốc, cả võ đài như sắp sụp.
“Ngươi… không thể…” Tần Thọ thều thào, máu trào ra miệng, ánh mắt tuyệt vọng. “Thiên Mệnh sẽ không bao giờ thua… ta mới là người được chọn…”
Hùng cúi xuống, hơi thở vẫn đều đặn. Linh khí xung quanh anh dồn tụ lại, từng vệt sáng trắng xoáy quanh thân thể. 《Khí linh quy nguyên》 vận hành đến cực hạn, từng phân tử linh lực trong không gian đều bị anh hấp thu sạch.
“Chiêu thứ sáu.”
Anh biến mất. Khi Tần Thọ nhìn thấy anh lại thì đã muộn. Cú đấm từ trên cao giáng xuống, như búa sét giáng thẳng vào ngực.
RẮC!!
Âm thanh giòn rụm vang lên. Cơ thể hắn vỡ toang, máu phun như suối. Hắn quỳ gục, tay run run chống xuống mặt đất nứt nẻ.
Toàn thân hắn là một mớ hỗn loạn, khí tức yếu ớt, linh lực tan rã, ánh mắt mờ dần.
“Chiêu thứ bảy” Hùng nói nhỏ, “và cũng là lượt cuối cùng của ngươi.”
Một cơn gió mạnh quét qua. Đất đá vỡ vụn, tiếng nổ vang vọng khắp bầu trời.
Tần Thọ hấp hối, thoi thóp giữa đống đổ nát, ánh mắt tràn đầy không cam tâm, run rẩy nhìn Hùng như muốn hét lên lần cuối:
“Tại… sao… ta lại thua…”
Hùng đứng nhìn cười khẩy. Gió thổi tung tóc anh, bụi đất mờ mịt, từng tia sáng yếu ớt từ mặt trời xuyên qua làn khói, chiếu lên khuôn mặt anh, chế giễu, sỉ nhục, châm chọc, và tuyệt đối tàn nhẫn.
“Bởi vì hack của ngươi quá yếu.”
Đột nhiên, một giọng nói trong trẻo vang lên từ phía sau.
“Anh làm tốt lắm.”
Phó Thanh Tuyết bước đến, mái tóc trắng bay nhẹ, ánh mắt rực đỏ như lửa.
Tần Thọ nhìn cô, đôi mắt lóe lên hy vọng. “Nàng… nàng tới cứu ta sao?”
Cô mỉm cười, ngón tay đưa lên môi, rồi nhẹ nhàng nói:
“Ai bảo lão nương đến cứu ngươi vậy? Tên ngốc? Lão nương tới để tán dương Hùng thôi. Chiêu của hắn thực sự hiệu quả, dụ được một Thiên Mệnh như ngươi rồi biến ngươi thành bao cát.”
Câu nói ấy đâm thẳng vào tim hắn hơn cả nắm đấm khi nãy.
Ánh mắt hắn vụt tối. Toàn thân run lên, như một kẻ bị cả thế giới phản bội.
Hùng nhún vai, buông tay ra.
“Xuống địa ngục mà nạp kinh nghiệm đi, nhân vật chính ảo tưởng.”
Cơ thể Tần Thọ đổ gục xuống, linh hồn bay ra ngoài.
Nhưng trước khi kịp rời khỏi thân xác, Phó Thanh Tuyết giơ tay, bóp nhẹ trong không khí.
Một tiếng “soạt” vang lên. Linh hồn hắn tan nát thành hư vô, không thể siêu sinh.
Bầu trời lại tĩnh lặng.
Chỉ còn lại gió, tro và mùi máu tanh nồng nặc quanh võ trường.
Hùng phủi áo, thở dài. “Xong. Không biết tới giờ cả đống phần thưởng diệt Thiên Mệnh lúc trước có cộng cho tôi không.”
Thanh Tuyết khẽ cười, chống cằm nhìn anh. “Cộng chứ. Nhưng có khi thêm cả danh hiệu ‘ác mộng của Thiên Mệnh’ đấy.”
Phía xa, Bạch Ngưng Băng đang nói qua bộ đàm với cục 749:
“Vâng, nhiệm vụ cổ mộ hoàn thành. Không thương vong. Chỉ hơi… tàn khốc một chút.”
Cục 749 bên kia im lặng.
Ba giây sau, tiếng trả lời khô khốc vang lên:
“Chúng tôi không biết nói gì nữa. Cứ… về đi.”
“Được thôi.”
Và thế là bốn người, Hùng, Thanh Tuyết, Diệp Thần và Bạch Ngưng Băng ung dung lên xe, lái thẳng về Ma Đô, bỏ lại phía sau một võ trường đổ nát và một “nam chính xuyên không” đã hóa thành tro bụi.
Trời vẫn trong, gió vẫn thổi.
Chỉ là mấy đám hệ thống vẫn chưa có động tĩnh gì nhỉ?