Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
ngu-thu-tien-hoa-thuong

Ngự Thú Tiến Hóa Thương

Tháng 2 2, 2026
Chương 2992 Tịch Hà phúc địa kế hoạch! (2) Chương 2992 Tịch Hà phúc địa kế hoạch! (1)
dai-duong-danh-dau-bay-nam-bi-truong-ton-hoang-hau-lo-ra-anh-sang.jpg

Đại Đường: Đánh Dấu Bảy Năm, Bị Trưởng Tôn Hoàng Hậu Lộ Ra Ánh Sáng

Tháng 1 21, 2025
Chương 583. Dưới trời chiều một đôi Chương 582. Bọn hắn cũng không phải là ngốc
hai-tac-chi-manh-nhat-hai-vuong.jpg

Hải Tặc Chi Mạnh Nhất Hải Vương

Tháng 1 21, 2025
Chương 271. Onepiece (2) Chương 270. Onepiece (1)
hai-tac-than-cap-thu-thap-dan-luffy-thanh-vua-hai-tac.jpg

Hải Tặc: Thần Cấp Thu Thập, Dẫn Luffy Thành Vua Hải Tặc

Tháng 1 23, 2025
Chương 237. Một vô lượng tịch Chương 236. Tố tượng thần, tạo biển giới
tong-mon-ta-toi-cuong-nguoi-cung-ta-giang-dao-ly.jpg

Tông Môn Ta Tối Cường Ngươi Cùng Ta Giảng Đạo Lý

Tháng mười một 29, 2025
Chương 119: Chuyện xưa đường về ( Kết cục ) Chương 118: Chung cực thanh lý chương trình
se-khong-that-su-co-nguoi-cam-thay-ta-la-sa-dieu-di.jpg

Sẽ Không Thật Sự Có Người Cảm Thấy Ta Là Sa Điêu Đi

Tháng 1 22, 2025
Chương 707. Đại kết cục Chương 706. Đại vũ trụ khôi phục thuật
1979-thoi-dai-hoang-kim

1979 Thời Đại Hoàng Kim

Tháng 12 11, 2025
Chương 1314: Tình trạng gần đây Chương 1311 Sơn Đông Tế Nam, Trung Quốc Thanh Đảo
nguoi-tai-phim-ma-dai-sat-dac-sat.jpg

Người Tại Phim Ma, Đại Sát Đặc Sát

Tháng 4 11, 2025
Chương 520. Cầu sinh ngày thứ 520: Kết thúc, tức là thật bắt đầu Chương 519. Cầu sinh ngày thứ 519: Thứ tư mùa giải, chung cuộc chi chiến
  1. Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
  2. Chương 93: Hai kẻ điên đi diệt tông môn người ta.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 93: Hai kẻ điên đi diệt tông môn người ta.

Không khí trên quảng trường thi đấu vẫn còn đặc quánh mùi linh khí cháy khét và khói bụi lơ lửng sau trận tỉ võ vừa rồi. Một mảnh áo của thánh nữ Huyền Dương Tông còn đang cháy dở giữa sàn, gió thổi qua mang theo chút mùi kim loại tanh lạnh. Mọi người xung quanh vẫn chưa hoàn hồn, người thì há hốc mồm, kẻ thì ôm đầu, có vài vị trưởng lão lặng lẽ nắm lấy tràng hạt tụng kinh như thể sợ chính mình cũng bị bay màu theo.

Phía khán đài, Phó Thanh Tuyết khẽ vuốt lại mái tóc trắng, cười nhàn nhạt như thể vừa chứng kiến một bộ phim hài.

“Ờm… nàng ta trùng tên với tôi thì chết là đương nhiên rồi.” Giọng cô đều như nước lạnh, không chút xúc động, nói mà như thở.

Hùng đứng kế bên, ánh mắt còn chưa hết dại. “Ờm… não tôi hoạt động trở lại rồi.” Anh gãi cằm, nhìn quanh cảnh tượng tan hoang rồi nói tiếp, “Cơ mà, sau vụ tỉ võ này chắc Huyền Dương Tông sẽ cho người tới tính sổ với Diệp Thần đấy.”

Thanh Tuyết nghiêng đầu, ánh sáng đỏ trong mắt khẽ lóe lên như đang tính chuyện gì đó. “Vấn đề là… tôi không phải là muốn diệt tông môn có kẻ trùng tên với tôi đâu.” Cô nhoẻn môi, nụ cười ma mị. “Tôi chỉ đang muốn vệ sĩ của anh nghỉ ngơi một chút thôi.”

Hùng quay sang nhìn cô bằng ánh mắt của người đã quá quen với mùi mưu mô. “Tôi tin cô thì tôi là con lợn.” Nhưng bên ngoài vẫn gật gù tán thành, mặt tỉnh bơ. “Ờ, tôi cũng muốn vệ sĩ của tôi nghỉ ngơi đấy.”

Xa xa, Bạch Ngưng Băng vừa ghi chép vừa ngẩng đầu lên, nhìn thấy cảnh hai kẻ điên kia nãy còn nói chuyện nghiêm túc giờ đã mất hút sau hàng ghế khán đài. Cô khẽ chớp mắt, giọng nhỏ như thì thầm với bản thân: “Ờm… họ hết cứu rồi, để tôi trở thành Tử Hạo cũng được.”

Bên dưới võ đài, Diệp Thần vẫn còn đứng đó. Hơi thở của anh bình ổn, lòng nhẹ nhõm như vừa trút được ngàn cân oán hận. Linh khí xung quanh dần tản ra, những mảnh vỡ của sàn đấu vẫn âm ỉ tỏa khói, phản chiếu ánh sáng u ám trên mặt anh.

Anh nhắm mắt, thả lỏng vai, định quay đi thì… bộp!

Một cái vỗ vai bất ngờ khiến Diệp Thần giật bắn, toàn thân dựng đứng. Anh quay phắt lại, ánh mắt cảnh giác như thú hoang.

Và rồi thấy Hùng đang cười toe toét, còn Thanh Tuyết đứng cạnh khoanh tay nhìn như thể vừa xem trò xiếc.

“Thiếu gia, ngài cần—”

Hùng ngắt lời ngay, giọng nghiêm túc nhưng mặt vẫn nham nhở: “Anh hết thời gian chiếm spotlight rồi, giờ để chúng tôi thể hiện đi.”

Phó Thanh Tuyết chỉ vào Hùng, thản nhiên giải thích cho Diệp Thần, “Ý anh ta là cậu mệt rồi, nên để chúng tôi lo tàn cục.”

Diệp Thần nhìn hai người họ, ánh mắt đầy bất lực, rồi cúi đầu thật sâu.

“Vâng, thưa thiếu gia, thưa tiểu thư.”

Dứt lời, anh hóa thành một luồng khói xanh, biến mất vào không trung. Anh biết rõ, một khi hai người này đã nói, thì từ “không” không còn là một lựa chọn nữa.

Khán giả quanh võ đài còn chưa hiểu chuyện gì thì ánh mắt họ lập tức bị hút về phía Phó Thanh Tuyết. Từng bước cô bước xuống, ánh đèn chiếu lên gương mặt xinh đẹp đến nghẹt thở, khí chất lạnh lùng tựa băng giá hòa cùng tà khí đỏ như máu. Nhiều người chỉ nhìn thôi mà đã nuốt nước bọt cái ực, còn Hùng bên cạnh thì… đang nhảy tưng tưng như con vượn bị chích điện.

“Đấy, nhìn đi mấy con gà!” Anh giơ tay, chỉ thẳng về phía Thanh Tuyết với vẻ tự hào không hề giấu diếm. “Tác phẩm thủ công tinh xảo nhất vũ trụ, hàng limited edition, bảo hành trọn đời, không lỗi hình thức cũng chẳng lỗi tính năng!”

Đám tu sĩ xung quanh trố mắt. Một người lẩm bẩm: “Đó… là vợ hắn à?”

Hùng lập tức quay đầu lại, cười đến rạng rỡ, tông giọng đầy kiêu ngạo. “Không chỉ là vợ, mà còn là phiên bản duy nhất, không sao chép được, không nhân bản được, không mua được dù các có bán cả cái hành tinh này!”

Phó Thanh Tuyết liếc anh, môi cong lên nửa cười nửa không. “Anh có cần quảng cáo tôi như cái xe hơi không?”

Hùng khoanh tay, ra vẻ trầm ngâm. “Xe hơi à? Không đâu. Cô là con phi thuyền không gian của tôi. Mỗi lần cất cánh là rung chuyển cả địa cầu.”

Thanh Tuyết khựng lại, nửa muốn đánh, nửa muốn bật cười, cuối cùng chỉ có thể thở ra một hơi bất lực. “Anh đúng là không thuốc chữa.”

Hùng huýt sáo, cúi nhẹ người chào khán giả. “Cảm ơn, tôi biết mà. Anh hùng không giấu vợ đẹp, tôi chỉ đang cho thiên hạ biết tiêu chuẩn thẩm mỹ của tôi thôi.”

Cả khán đài im phăng phắc, rồi nổ ra tiếng bàn tán ầm ĩ. Một số người đàn ông nhìn Hùng với ánh mắt pha lẫn ghen tị và sợ hãi, trong khi mấy cô gái tu đạo lại nhìn Thanh Tuyết như nhìn nữ thần giáng thế.

“Thật không thể tin nổi, hắn dám khoe trắng trợn thế à?”

“Không dám giấu, chắc tự tin sống thọ lắm.”

“Tôi thấy hắn không sợ chết, mà sợ người khác không biết hắn có vợ đẹp thôi.”

Phó Thanh Tuyết nghe xong chỉ khẽ vuốt tóc, ánh mắt lạnh như gươm lướt qua đám đông, giọng nhỏ đủ để Hùng nghe: “Anh khoe nữa là trên không gian có một sinh vật lạ đấy.”

Hùng vẫn cười. “Cô mà làm thế, thiên hạ này lại mất đi người truyền cảm hứng về hạnh phúc hôn nhân đấy.”

Khán giả vừa sợ vừa… buồn cười. Một bên là nữ thần lạnh lùng sánh với ác quỷ, một bên là gã đàn ông mặt dày bậc nhất lịch sử. Hai người đứng cạnh nhau, nhìn xa tưởng cảnh tượng lãng mạn, nhìn gần thì rõ ràng là… tổ hợp gây stress cho toàn bộ võ lâm.

Giữa lúc ấy, mặt đất khẽ rung. Một lão già tóc bạc, râu dài, trong y phục thêu hình nhật nguyệt, xuất hiện giữa trung tâm đấu trường. Áp lực linh khí tỏa ra khiến nhiều người phải lùi vài bước. Lão quét ánh mắt giận dữ khắp nơi, giọng vang như sấm:

“Ai là kẻ giết đệ tử của ta!?”

Không khí lập tức đông cứng. Cả quảng trường im bặt, chỉ còn tiếng gió hú qua những cột cờ.

Rồi giọng nói của Hùng vang lên.

“Là tôi.”

Anh giơ tay cao, hệt học sinh trả lời câu hỏi trong tiết kiểm tra miệng.

Một giây sau. “Là tôi nữa!”

Phó Thanh Tuyết cũng giơ tay, cố nâng cao hơn Hùng như thể đang thi ai nhanh hơn.

Lão già sững người, gân xanh nổi trên trán. “Các ngươi—”

Nhưng chưa kịp nói hết, xung quanh họ đã vang lên tiếng sột soạt. Từng bóng người xuất hiện từ bốn hướng, áo choàng đen đồng bộ, linh khí xoáy quanh, tạo thành vòng vây dày đặc.

Một tên hộ pháp hét lớn: “Bao vây! Không cho chúng chạy!”

“Chạy á?” Hùng nhướn mày, mặt tỉnh bơ. “Tôi mà chạy, tôi đổi sang họ Đường luôn.”

Thanh Tuyết đặt tay lên chuôi kiếm, giọng thản nhiên đến đáng sợ. “Thử xem ai chạy trước đi.”

Khán giả phía xa bắt đầu… lôi dưa ra ăn thật. Nhiều người còn rút cả ghế xếp, cười khúc khích như đang xem chương trình tấu hài.

Trên cao, Bạch Ngưng Băng đưa tay day trán, thở dài, nói vào bộ đàm:

“Hai người sẽ không bị sao đâu. Đừng tự ý hành động.”

Giọng bên kia run run: “Ngài chắc chứ?”

“Chắc. Họ mà chết thì mặt trời cũng ngừng mọc luôn.”

Nói rồi cô nhìn xuống, nơi hai kẻ điên đang đứng giữa vòng vây của hàng trăm tu sĩ, mặt vẫn tỉnh bơ như thể chuẩn bị phát biểu trong hội nghị hòa bình.

Quay lại ở chỗ Hùng và Thanh Tuyết, một thứ im lặng đặc quánh, đến mức tiếng gió cũng không dám thổi qua.

Phó Thanh Tuyết bước lên từng bậc đá nhuốm máu, mái tóc trắng dài khẽ tung bay trong gió, ánh mắt đỏ rực phản chiếu ánh lửa còn sót lại trên võ đài. Mỗi bước đi của cô đều để lại dấu chân mờ trên mặt đất, như thể khí tức của cô đang bào mòn cả linh khí xung quanh.

Một tên trưởng lão của Huyền Dương Tông gào lên:

“Giết chúng! Cả tông môn lên cho ta!”

Câu nói ấy vừa dứt, một đường sáng lóe lên. Không ai kịp thấy cô di chuyển thế nào. Khi ánh sáng tắt đi, cái đầu của lão đã lăn xuống đất, máu phun ra thành vòi.

“Ngươi nói ai giết ai cơ?” Giọng cô vang lên lạnh buốt, từng chữ rơi xuống như băng vỡ.

Bọn tu sĩ phía sau run rẩy, nhưng vẫn lao lên. Linh lực, bùa chú, pháp trận… đủ thứ ánh sáng thi nhau nổ tung. Không khí đặc quánh bởi linh áp, khói bụi mù mịt. Cả ngọn núi rung chuyển như sắp sập xuống.

Thế nhưng trong khói lửa ấy, Phó Thanh Tuyết chỉ giơ tay, từng đường máu mảnh như sợi tóc tách ra khỏi không trung, xoắn lại thành những dải ruy băng đỏ thẫm. Mỗi dải ruy băng đó chạm vào ai, người đó liền nổ tung như bị nghiền nát từ trong ra ngoài.

“Thật yếu.” Cô khẽ nói, giọng chán chường như một người đang phẩy bụi khỏi vai áo.

Một kẻ nữa quỳ xuống, run giọng cầu xin: “Phó… Phó đại nhân, tha mạng! Là chúng tôi bị lừa… là Diệp Thiên, hắn—”

Bốp!

Cô chẳng để hắn nói hết câu. Một cú tát nhẹ, chỉ là động tác đơn giản, nhưng linh lực ẩn bên trong lại bùng nổ như bão. Cái đầu hắn bay đi, thân thể hóa thành sương máu, tan vào không khí.

“Lũ giả nhân giả nghĩa.” Giọng cô vang vọng khắp quảng trường, lạnh đến mức ngay cả linh thú trên núi cũng hoảng sợ mà bỏ chạy.

Khi cô bước đến trước tông chủ Huyền Dương Tông, lão đã quỳ rạp xuống đất, run rẩy như đứa trẻ bị dồn vào góc tường.

“Tiền… Tiền bối, ta biết lỗi rồi! Xin tha cho Huyền Dương Tông một con đường sống, ta—”

“Con đường sống?” Cô nghiêng đầu, mái tóc trắng khẽ trượt qua vai. “Ngươi đang đứng trước người đã dẫm nát cả Thiên Đạo một lần rồi mà dám cầu xin?”

Một bàn tay vươn ra. Một tiếng “phập” nhẹ vang lên. Không có tiếng hét, không có phản kháng. Chỉ một làn sương máu nở tung như cánh hoa đỏ trong gió. Tông chủ Huyền Dương Tông tan biến như chưa từng tồn tại.

Cả quảng trường chết lặng. Những người còn sống đứng im như tượng.

Phó Thanh Tuyết ngẩng đầu, thân thể nhẹ như gió bay lên không trung. Áo choàng đen phất lên, che cả một vùng ánh sáng. Từ trên cao, cô nhìn xuống tông môn hùng vĩ từng sừng sững giữa trời.

“Các ngươi muốn biết hậu quả của việc tin nhầm người à?” Cô giơ tay, giọng khẽ đến mức như lời ru tử thần.

Khoảnh khắc đó, mặt đất nứt ra hàng trăm khe. Linh mạch trong lòng đất gào thét. Từng cột sáng đỏ bắn lên trời rồi đổ xuống như mưa lửa. Cả Huyền Dương Tông rung chuyển dữ dội. Tường thành sụp đổ, tháp luyện đan nổ tung, từng tòa điện sụp đổ như bị bàn tay vô hình bóp nát.

Chỉ sau một khắc, tông môn tồn tại ngàn năm… trở thành bình địa.

Chỉ còn lại võ đài giữa trung tâm, và những người vô tội còn chưa kịp bỏ chạy.

Cả không gian bị bao phủ bởi tro bụi và ánh đỏ mờ của mặt trời hoàng hôn. Không ai dám thở mạnh.

Một người tu sĩ run giọng nói: “Đây… đây là cảnh giới thiên nhân hợp nhất sao?”

“Không…” Một trưởng lão khác đáp, giọng khô khốc. “Đó là quái vật.”

Từ xa, Hùng đứng nhìn, hai tay đút túi, mặt tỉnh bơ như thể vừa xem xong pháo hoa Tết. Anh quay sang nhìn đám đặc vụ cục 749 đang bàng hoàng ở phía xa, chỉ thở dài:

“Ờm… tôi nghĩ cô ấy hơi quá tay.”

Bên kia bộ đàm, không ai đáp lại. Cả đội đặc vụ đều im lặng, choáng váng trước cảnh tượng vừa diễn ra.

Chỉ có giọng của Bạch Ngưng Băng vang lên bình thản:

“Không cần sững sờ như thế. Phó tiểu thư còn mạnh hơn các anh tưởng nhiều.”

Hùng quay đầu nhìn Thanh Tuyết, cô vẫn đứng đó, thản nhiên như vừa đi dạo xong chứ không phải vừa hủy diệt một tông môn. Anh chỉ có thể thở dài, vuốt cằm, thì thầm như tự an ủi:

“Ờm… tôi đoán vai trò của mình hôm nay là cái camera biết đi.”

Thanh Tuyết khẽ cười, ánh mắt lấp lánh. “Camera mà biết đi còn hữu dụng hơn nhiều người đấy.”

Anh chưa kịp phản ứng thì cô chỉ tay về phía khán đài phía đông. “Đừng lo. Người kia hợp với anh đấy.”

Hùng nheo mắt nhìn theo hướng cô chỉ, rồi khẽ nhếch môi.

Một luồng khí kỳ lạ tỏa ra từ một kẻ đang ngồi giữa đám đông, một thanh niên có vẻ ngoài bình thường, nhưng trong mắt anh ta lóe lên ánh sáng kim loại.

Một Thiên Mệnh Chi Tử.

Hơn thế nữa, còn là kẻ xuyên không có hệ thống.

Hùng mỉm cười, nụ cười nửa nham hiểm nửa thích thú, như sư tử phát hiện con mồi béo mầm.

“Hay lắm,” anh nói nhỏ, “coi như không uổng công tôi đến đây.”

Gió thổi qua, mang theo tro bụi và mùi sắt tanh của máu. Võ đài trơ trọi giữa hoang tàn, và một kẻ điên khác, Đỗ Phi Hùng, đang chuẩn bị ra tay.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tho-he-chi-co-the-phong-ngu-ta-len-tay-cat-thac-nuoc-dua-tang.jpg
Thổ Hệ Chỉ Có Thể Phòng Ngự? Ta Lên Tay Cát Thác Nước Đưa Tang!
Tháng 2 9, 2026
nguoi-tai-huyen-huyen-ta-tu-vi-khoa-lai-toan-bo-quoc-gia.jpg
Người Tại Huyền Huyễn Ta Tu Vi Khóa Lại Toàn Bộ Quốc Gia
Tháng 2 2, 2026
nu-de-phu-quan-qua-manh-ta-chi-co-the-nam-ngua.jpg
Nữ Đế: Phu Quân Quá Mạnh, Ta Chỉ Có Thể Nằm Ngửa
Tháng 12 3, 2025
sa-thai-kiem-chuc-ta-lai-bi-bach-thanh-can-ba-nam.jpg
Sa Thải Kiêm Chức, Ta Lại Bị Bách Thành Cặn Bã Nam?
Tháng 2 12, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP