Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
luong-gioi-tien-toc-tu-lam-ruong-luyen-dan-bat-dau.jpg

Lưỡng Giới Tiên Tộc Từ Làm Ruộng Luyện Đan Bắt Đầu

Tháng 1 16, 2026
Chương 500: Man Thú hung mãnh, Thủy Lăng biến hóa Chương 499: Man Thú tinh huyết, tạo hóa phân lưu (chúc mừng năm mới! )
tro-lai-thoi-ky-do-da.jpg

Trở Lại Thời Kỳ Đồ Đá

Tháng 4 26, 2025
Chương 627. Trở lại thời đại đồ đá ( đại kết cục ) Chương 626. Một bước cuối cùng
cong-chua-marvel-cuoi-cung-thanh-vuong.jpg

Công Chúa Marvel Cuối Cùng Thành Vương

Tháng 1 19, 2025
Chương 1296. Sáng thế thần linh Chương 1295. Yên diệt bi kịch
dau-pha-ta-co-nam-toa-nap-khi-chi-phu.jpg

Đấu Phá: Ta Có Năm Tòa Nạp Khí Chi Phủ

Tháng mười một 30, 2025
Chương 506: đại kết cục (6) Chương 506: đại kết cục (5)
truong-sinh-tu-tien-cai-nay-lao-tac-qua-cau.jpg

Trường Sinh Tu Tiên: Cái Này Lão Tặc Quá Cẩu

Tháng 2 3, 2025
Chương 587. Trở về vẫn là Ninh Xuyên « đại kết cục » Chương 586. Trảm Tiên ảnh, thành tiên!
toan-cau-thuc-tinh-bat-dau-rut-ra-than-cap-gen.jpg

Toàn Cầu Thức Tỉnh: Bắt Đầu Rút Ra Thần Cấp Gen!

Tháng 2 1, 2025
Chương 122. Thanh trừ tai hoạ ngầm, chạy về phía Tân Thế Giới! Chương 121. Cấp S cường giả, Lạc Cửu Ngân đến!
sau-khi-song-lai-tien-vao-yandere-nu-tai-phiet-lao-ba-trong-nguc.jpg

Sau Khi Sống Lại Tiến Vào Yandere Nữ Tài Phiệt Lão Bà Trong Ngực

Tháng 4 2, 2025
Chương 532. Trứng màu Chương 531. Chương 531
moi-ngay-mo-ba-muoi-ngan-lan-mo-phong-nguoi-duong-sinh-dau.jpg

Mỗi Ngày Mở Ba Mươi Ngàn Lần Mô Phỏng, Ngươi Dưỡng Sinh Đâu?

Tháng mười một 25, 2025
Chương 220: Quy hư Chương 219: Khôi phục ký ức
  1. Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
  2. Chương 92: Hùng: “Thanh Tuyết à...”. Thanh Tuyết: “Anh gọi tôi hay cô ta vậy?”. Hùng: “Tôi không biết...”
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 92: Hùng: “Thanh Tuyết à…”. Thanh Tuyết: “Anh gọi tôi hay cô ta vậy?”. Hùng: “Tôi không biết…”

Hùng vừa nhảy khỏi võ đài, hất tay phủi đống bụi còn dính trên áo, rồi đi thẳng tới chỗ Phó Thanh Tuyết đang đứng khoanh tay đứng trên hàng ghế VIP. Cô liếc nhìn anh bằng ánh mắt của một người vừa chứng kiến kẻ khác phá hỏng trận chiến long trời lở đất chỉ để… khoe ngầu.

“Tôi nghĩ Mạnh Quân là Thiên Mệnh Chi Tử truyện nam tần đấy,” cô nói, giọng nửa trêu nửa thật. “Không phải kiểu nam chính hối hận văn đâu.”

“Tôi biết mà,” Hùng cười hề hề, vừa nói vừa nhìn quanh như đang ngắm cảnh. “Ít nhất anh ta cũng là Nguyên Anh tầng chín hoặc đỉnh phong. Mấy ngọn núi xung quanh chắc đang chuẩn bị đổi chỗ cho nhau đấy.”

Câu nói vừa dứt, đất dưới chân rung lên một cái “rầm” bụi bay mù mịt, cứ như núi thực sự muốn chứng minh lời Hùng là thật.

Phó Thanh Tuyết chống cằm, lườm anh. “Anh vừa nói dối trời đất nên nó phản ứng đấy à?”

Hùng chưa kịp đáp thì giọng nói của Diệp Thần vang lên từ giữa võ đài, trầm thấp mà lạnh đến tê người:

“Lãnh Thanh Tuyết… ngươi còn dám nhìn ta sao?”

Không khí quanh khu vực đông cứng lại.

Hùng và Thanh Tuyết đồng loạt quay sang nhìn nhau, mặt đơ cứng như hai tượng đá.

Trên khán đài, Bạch Ngưng Băng nhàn nhã ngồi trên ghế, tay cầm tablet gõ lạch cạch vài chữ:

“Độ ngu hiện tại: Bại liệt não cấp độ tuyệt đối.”

Hùng chỉ vào cô, mắt vẫn chưa hoàn hồn. “Thanh Tuyết à…”

Phó Thanh Tuyết nheo mắt: “Anh gọi tôi, hay cô ta vậy?”

“Tôi không biết. Não tôi tạm thời… ngừng hoạt động rồi…”

“Tôi cũng vậy.”

Hai kẻ ngốc nhìn nhau, rồi cùng ngửa cổ lên trời cười hềnh hệch, vẻ mặt như hai bệnh nhân tâm thần được thả giữa hội chợ.

Bạch Ngưng Băng nhìn cảnh đó, thở dài, khoanh tay. Cô có ảo giác như mình đang là bác sĩ giám sát hai bệnh nhân vừa trốn khỏi khu điều trị tâm lý.

“Tôi nghĩ mình bị lây rồi thật.” Cô lẩm bẩm, khẽ xoa trán, rồi mỉm cười mơ hồ. “Không biết Tử Hạo có biết mình may mắn thế nào không…”

Cô tưởng tượng ra cảnh Bạch Tử Hạo đang cuộn tròn trong chăn, ngủ ngon lành ở biệt thự, chẳng biết rằng nếu hôm nay Diệp Thần không ở đây, vị trí hiện tại trên khán đài đã là cậu ta. Và chắc chắn là bị Hùng cùng Thanh Tuyết “bắt cóc” đi chơi trong tiếng gào thét phản kháng yếu ớt: “Từ đã! Tôi còn chưa ăn sáng mà!”

Bạch Ngưng Băng khẽ cười, tựa đầu vào tay, ánh mắt vẫn hướng về hai kẻ điên trước mặt. “Ừ, có lẽ mấy đứa chị của Bạch Tử Hạo đang đắp chăn cho Tử Hạo đấy. Chứ nếu không, cậu ta lại làm mèo giữ xe cho mà xem.”

Còn ở dưới, Lãnh Thanh Tuyết đứng giữa võ đài, ánh sáng linh khí phản chiếu lên gương mặt xinh đẹp nhưng đầy ngạo mạn. Gió thổi tung tà váy trắng, từng sợi tóc dài lay động như muốn thách thức tất cả. Nàng nhìn Diệp Thần bằng ánh mắt khinh thường, môi cong nhẹ, giọng lạnh lẽo vang lên khắp quảng trường.

“Ngươi có tư cách gì mà đấu với ta? Một kẻ phản đồ, bị trục xuất khỏi sư môn, còn dám ngẩng đầu nhìn ta sao?”

Diệp Thần đứng đối diện, đôi mắt lạnh như sắt thép. Anh khẽ cười, tiếng cười không lớn nhưng khiến người nghe rợn sống lưng. “Vậy thì gọi người mạnh nhất của Huyền Dương Tông ra đây. Nếu trong mười chiêu mà hắn còn đứng được, ta sẽ tự phế cánh tay mình rồi rời khỏi đây.”

Cả võ trường im bặt, rồi nổ tung trong tiếng xì xào. Một tên vô danh dám thách cả Huyền Dương Tông ư? Ai cũng nghĩ hắn điên. Chỉ có vài người đã chứng kiến cảnh Xích Nguyệt Tông bị san phẳng hôm qua thì lặng lẽ rùng mình, lùi nửa bước, sợ rằng mình cũng bị vạ lây.

Một luồng linh lực đỏ rực xuất hiện. Một gã tóc đỏ, mắt đỏ, khí thế bốc lên như lửa, bước ra. Hắn nhìn Diệp Thần bằng ánh mắt đầy khinh miệt. “Một con gián như ngươi cũng dám thách thức Huyền Dương Tông?”

Chưa kịp dứt câu, Diệp Thần đã động. Không báo hiệu, không linh quyết, không chiêu thức. Chỉ một quyền.

Tiếng nổ “ẦM” vang lên, đất dưới chân nứt toác, khói bụi bắn lên cao như núi lửa. Gã tóc đỏ bay thẳng khỏi võ đài, rơi xuống đống đá vụn, bất tỉnh nhân sự.

Khán giả chết lặng. Một quyền. Chỉ một quyền.

Diệp Thần chắp tay sau lưng, giọng trầm trầm vang lên. “Sức mạnh của tên này chưa bằng con kiến. Đây mà là đệ tử mạnh nhất của Huyền Dương Tông sao?”

Lãnh Thanh Tuyết nghiến răng, mặt tái đi. Trong đầu nàng vang lên ký ức năm xưa – cảnh nàng đứng giữa sân tông, rút linh căn của hắn, ném cho Diệp Thiên, giọng lạnh như băng: “Ngươi không xứng là thiên tài.”

Ánh mắt Diệp Thần tối sầm lại, sát khí tỏa ra như bão. Gió cuốn mạnh đến mức cát bụi bắn tung, từng viên đá nhỏ vỡ vụn dưới chân anh.

Khán giả xung quanh run rẩy, không tin nổi. Gã tóc đỏ từng một mình thắng cả đại hội tỉ võ năm ngoái, giờ lại bị đấm văng như bao cát.

“Không thể nào…” một trưởng lão lẩm bẩm, sắc mặt trắng bệch.

Lãnh Thanh Tuyết không chịu nổi nhục nhã, mặc kệ hộ pháp ngăn cản, nhảy xuống võ đài, tay bóp chặt chuôi kiếm. Linh lực quanh người nàng bốc lên như bão tuyết, giọng lạnh như gió băng.

“Ngươi… ngươi muốn thu hút sự chú ý của ta à? Ngươi mãi mãi không thể sánh với Diệp Thiên đâu.”

Diệp Thần bật cười khẩy. “Diệp Thiên?” Anh nhếch môi. “Một con sâu bọ giấu trong bóng tối, còn ngươi là con rối của hắn.”

Anh bước lên một bước, sàn đấu rạn nứt. Lực ép tỏa ra khiến không khí nghẹt thở. Hàng ghế khán giả gần đó rền rĩ, vài tấm bia đá nứt đôi.

Trận đấu bắt đầu.

Nhưng chưa kịp thi triển chiêu, Lãnh Thanh Tuyết đã bị một cú đấm xuyên qua lớp linh lực phòng hộ, đánh bật ra xa. Tiếng va chạm vang rền, thân thể nàng lăn dài trên sàn, máu rỉ ra từ khóe môi.

Diệp Thần tiến đến, ánh mắt lạnh buốt. “Ta từng hết lòng vì ngươi, từng bảo vệ ngươi, nhưng ngươi đã làm gì? Vì một tên trà xanh mà đẩy ta xuống vực.”

Lãnh Thanh Tuyết, dù đang nằm trên đất, vẫn cố gượng cười. “Hết lòng? Đó là tự nguyện. Còn lại, ngươi chẳng đem lại được gì cho ta cả.”

Phó Thanh Tuyết ngồi dưới khán đài chống cằm, thở dài. “Đó, anh thấy chưa, Hùng? Loại người như thế này, mặt dày hơn cả chúng ta.”

Hùng gãi đầu, nhăn mày. “Ờ… Thanh Tuyết à…”

Cô lại nheo mắt: “Anh lại gọi tôi hay cô ta vậy?”

“Tôi không biết.”

Hai người nhìn nhau, ngớ ra, rồi lại cùng bật cười ngu ngốc. Bạch Ngưng Băng ở sau lưng họ, đặt tablet xuống, lắc đầu. “Tôi bỏ ghi chú rồi, hai người này hết cứu.”

Trên võ đài, Diệp Thần nhìn Lãnh Thanh Tuyết đang ôm bụng thở dốc, ánh mắt đầy ghê tởm. Cô ta điên rồi. Thật sự là điên.

Anh khẽ cười, giọng khàn trầm. “Tự nguyện à? Tốt. Vậy ta trả thù, đó cũng là tự nguyện chứ nhỉ?”

Linh khí trong người anh bùng nổ, hai tay hợp thành ấn, tung thẳng vào ngực nàng. Tiếng “rắc” vang lên rợn người, kinh mạch của nàng bị phế hoàn toàn.

Lãnh Thanh Tuyết run rẩy, lắp bắp: “Ngươi… ngươi…”

“Im đi.” Diệp Thần lạnh giọng, sát khí dâng trào. “Cơ hội của ngươi đã hết rồi.”

Anh giơ tay định tung đòn kết liễu, thì một bóng áo xanh xuất hiện chắn trước mặt, tay giơ lên chặn lại chiêu thức.

“Thưa tiên sinh,” giọng vị hộ pháp vang lên nghiêm nghị, “trận đấu đã kết thúc, sao ngài còn muốn đuổi cùng giết tận?”

Diệp Thần khẽ nghiêng đầu, ánh mắt anh nhìn hắn như nhìn một vết nhơ cũ kỹ mà chỉ muốn xóa đi.

“Ngươi vừa nói gì?” giọng anh trầm thấp, nhưng vang vọng khắp sàn đấu, lạnh như kim loại cọ vào nhau.

Hộ pháp nuốt khan, cố gắng đứng vững. “Ta nói… hãy giữ lại chút đường lui. Kẻ tu hành không nên tàn nhẫn quá…”

Gió táp qua, bụi bay mù mịt. Mái tóc Diệp Thần lay động, ánh mắt anh lạnh đến cực điểm.

“Kịch bản trưởng lão ra đỡ đòn sao?” Anh cười nhạt, giọng vang vọng khắp quảng trường. “Ngươi đang dạy ta đạo lý à?”

Không ai kịp thấy anh di chuyển. Chỉ có tiếng “rắc” khẽ vang lên, và thân hình hộ pháp bị nhấc bổng lên giữa không trung. Diệp Thần nắm lấy cổ áo hắn, kéo sát lại, ánh mắt đen thẳm như vực sâu:

“Ngươi còn nhớ ngày đó không? Chính ngươi là kẻ giữ cửa khi ta bị đưa ra khỏi tông môn. Chính ngươi ra lệnh đánh thêm ba roi nữa khi ta ngất đi, nói rằng ta ‘dám sỉ nhục thánh nữ’. Ngươi là kẻ giả nhân giả nghĩa nhất trong đám rác rưởi ấy.”

Hộ pháp trợn mắt, cố vùng vẫy, linh lực dâng tràn khắp cơ thể, nhưng lại bị Diệp Thần bóp nghẹt như một ngọn nến trước cơn bão.

“Không… không thể nào… làm sao ngươi—”

Câu nói chưa kịp dứt, tiếng nổ chát chúa vang lên. Cơ thể hắn tan rã trong chớp mắt, hóa thành bụi mịn bay theo gió.

Cả quảng trường rơi vào tĩnh lặng. Không một tiếng động, không ai dám hít thở mạnh. Chỉ còn lại Diệp Thần, đứng giữa võ đài nứt toác, tay anh vẫn lơ lửng trong không trung, tàn dư linh lực tạo thành từng vệt sáng lam đỏ xoáy quanh.

Anh quay lại nhìn Lãnh Thanh Tuyết.

Nàng ta vốn luôn kiêu ngạo, giờ đây mặt mày trắng bệch, bước chân lùi lại, miệng run run:

“Ngươi… ngươi giết hắn thật sao?”

Diệp Thần không đáp. Anh chỉ nhìn nàng bằng ánh mắt như xuyên thủng tâm can. Trong đầu anh lại hiện lên từng mảnh ký ức: lúc nguyên chủ quỳ gối giữa sân, nàng đứng trên cao, lạnh nhạt nói, “Ngươi không xứng với ta.”; lúc linh căn bị rút ra khỏi người, nàng trao nó cho Diệp Thiên mà nở nụ cười dịu dàng.

Tất cả cuộn trào trong lòng như một con sóng đen không lối thoát.

Anh bước tới, mỗi bước vang lên “cộp, cộp” trên mặt đất nứt. Không khí lạnh buốt lan ra, gió ngừng thổi, mây trên trời như cũng dừng lại.

Lãnh Thanh Tuyết run rẩy, ánh mắt bỗng ngấn nước.

“Ta… ta biết sai rồi. Diệp Thần, ta thật sự biết sai rồi! Khi ấy là Diệp Thiên lừa ta… ta bị mê hoặc… ta sẽ bù đắp cho ngươi, chỉ cần—”

“Bù đắp?” Diệp Thần khẽ cười. Nụ cười đó không phải là cười, mà là dao găm quét ngang linh hồn người nghe.

“Ngươi lấy gì để bù đắp? Một câu xin lỗi à? Hay là một chút nước mắt? Hay cái tông môn của ngươi?”

Nàng bật khóc thật, giọng nghẹn lại: “Chỉ cần ngươi cho ta cơ hội, ta…”

Tiếng “phừng” vang lên.

Ngọn lửa lam bùng cháy giữa không trung, không khói, không máu, chỉ có linh lực tinh thuần thiêu đốt tất cả. Lãnh Thanh Tuyết còn chưa kịp hoàn thành câu nói, thân thể đã hóa thành tro bụi. Một làn gió nhẹ thổi qua, mang theo tàn tro tan biến vào hư không.

Diệp Thần thu tay lại, gió quanh người anh đột ngột cuộn lên thành lốc xoáy. Toàn bộ võ đài nứt toác như mạng nhện, những phiến đá bay lên rồi nổ tung từng mảnh.

“Trúc cơ.” anh khẽ nói, như tự giễu. “Ở thế giới này, chỉ tới mức ấy mà đã xem là đỉnh cao rồi. Đáng buồn thật.”

Ánh sáng xanh từ linh lực anh tỏa ra mạnh mẽ, cuộn trào như sóng thần. Không khí rung lên, cây cối quanh võ đài bị ép gãy răng rắc.

Người xem đều nín thở, không dám nói nửa lời. Một vài kẻ từng chế giễu Diệp Thần lúc nãy thì run cầm cập, mặt cắt không còn giọt máu.

“Chỉ là Trúc cơ… Hắn là tu tiên giả sao…” một lão già lắp bắp, tay run rẩy.

Ở phía xa, trong căn điện nguy nga của Huyền Dương Tông, tông chủ đang ngồi trên ngai vàng bằng linh thạch, tay cầm chén trà. Một đệ tử hấp tấp quỳ xuống báo tin, mồ hôi chảy ròng ròng.

“Bẩm tông chủ! Diệp Thần… hắn… hắn giết thánh nữ của chúng ta rồi ạ!”

Âm thanh “crắc” vang lên. Chiếc chén trà trong tay lão vỡ tan, nước nóng tràn xuống bàn, bốc khói nghi ngút.

“Cái gì?” giọng lão trầm xuống, như sấm cuộn trong lòng núi. “Một tên tiểu bối phản đồ… dám giết thánh nữ của ta?!”

“Vâng, thưa tông chủ! Hắn còn giết cả hộ pháp, tuyên bố Huyền Dương Tông không còn tư cách tồn tại!”

Khuôn mặt tông chủ co giật, hai mắt đỏ ngầu.

“Được… rất được! Sau khi đại hội tỉ võ kết thúc, ta muốn tên đó sống không bằng chết! Gọi toàn bộ trưởng lão, hộ pháp, đệ tử tinh anh chuẩn bị! Hôm nay ta sẽ cho hắn biết thế nào là đắc tội Huyền Dương Tông!”

Tiếng lệnh vừa dứt, linh lực trong đại điện chấn động dữ dội.

Nhưng ngoài kia, trên võ đài, Diệp Thần vẫn chỉ đứng im giữa đống đổ nát, gió thổi tung áo choàng anh. Trong đôi mắt lạnh như băng, phản chiếu bầu trời đỏ rực hoàng hôn.

Anh khẽ nở một nụ cười mỉa, mệt mỏi nhưng đầy sát ý:

“Các ngươi cứ đến đi… Để ta dạy các ngươi thế nào là ‘sai lầm lớn nhất đời mình’.”

Cơn gió mạnh cuốn qua, linh khí nổ tung như sấm sét. Trên nền trời, mây bị xé toạc, để lộ một khe sáng chói lòa, báo hiệu cho một cuộc đại hủy diệt sắp bắt đầu.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tuyet-the-ta-ton.jpg
Tuyệt Thế Tà Tôn
Tháng 2 3, 2025
cao-vo-moi-giay-truong-mot-diem-khi-huyet-quet-ngang-chu-thien.jpg
Cao Võ: Mỗi Giây Trướng Một Điểm Khí Huyết, Quét Ngang Chư Thiên
Tháng 2 6, 2026
cai-nay-tu-trach-dot-nhien-vo-dich.jpg
Cái Này Tử Trạch Đột Nhiên Vô Địch
Tháng 1 17, 2025
marvel-nguoi-ancient-one-de-tu-sao-toan-coi-am-ky-nang.jpg
Marvel: Ngươi Ancient One Đệ Tử, Sao Toàn Cõi Âm Kỹ Năng
Tháng 2 2, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP