Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
cau-lan-nghe-khuc-ta-mo-phong-thanh-than.jpg

Câu Lan Nghe Khúc Ta, Mô Phỏng Thành Thần

Tháng 1 18, 2025
Chương 479. Mô phỏng kết thúc! Chương 478. Tìm hứng thú?
hau-cung-hang-hai-tu-dinh-lat-nami-bat-dau.jpg

Hậu Cung Hàng Hải: Từ Đỉnh Lật Nami Bắt Đầu

Tháng 2 3, 2026
Chương 185: ăn trơn bóng trái cây tiểu Tử Chương 184: Nami khẩn cầu, hướng Renault chủ động hiến thân
goblin-theo-dao-kiem-chat-toi-sung-phao.jpg

Goblin, Theo Đao Kiếm Chặt Tới Súng Pháo

Tháng 2 4, 2026
Chương 862: Người sống sót 2 (1) Chương 861: Người sống sót
trinh-quan-hien-vuong.jpg

Trinh Quan Hiền Vương

Tháng 2 1, 2025
Chương 997. Đại kết cục Chương 996. Trở lại kinh thành
hoan-my-giua-san.jpg

Hoàn Mỹ Giữa Sân

Tháng 1 23, 2025
Chương 52. Châu Âu xưng vương! Chương 51. Lịch sử thủ quan!
57353241d74b3052c9ad94d0ea338be8

Hồng Hoang: Huyền Môn Đại Sư Huynh

Tháng 1 15, 2025
Chương 617. Chân chính vĩnh hằng Chương 616. Ma Thế Bàn "Phản bội "
mo-phong-tu-tien-muoi-nam-ta-thien-ha-vo-dich.jpg

Mô Phỏng Tu Tiên Mười Năm , Ta Thiên Hạ Vô Địch

Tháng 1 18, 2025
Chương 185. Khởi đầu mới Chương 184. Vô tận tài phú
mot-phat-nhap-hon-tham-uyen-linh-chu.jpg

Một Phát Nhập Hồn Thâm Uyên Lĩnh Chủ

Tháng 3 28, 2025
Chương 803. : Thiên đạo chí tôn! Chương 802. : Giết vào Thiên Tai Tinh Uyên, công thủ chi thế dễ vậy!
  1. Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
  2. Chương 91: Ái chà chà, Mạnh Quân cũng ở đây sao? Và mạnh phết đấy!
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 91: Ái chà chà, Mạnh Quân cũng ở đây sao? Và mạnh phết đấy!

Trong khi Hùng, Thanh Tuyết và Diệp Thần đang thong thả xem đại hội tỉ võ thì ở một khu vực khác, nơi dành cho các tông chủ và trưởng lão ngồi bàn chuyện đời, một nhóm lão già đang tụ họp quanh bàn đá, khói trà nghi ngút, giọng nói trầm thấp xen lẫn sự bất an.

“Các người nghe tin gì chưa?” một lão tóc trắng phất phơ, tay run run cầm chén trà, khẽ hạ giọng. “Xích Hỏa Tông ở núi Trường Bạch và Xích Nguyệt Tông chỉ trong một buổi chiều… tan tác.”

Một lão khác, bụng phệ, râu ria lưa thưa, giật mình. “Có nghe rồi! Xích Hỏa Tông dám can thiệp vào việc của chính phủ, bị Cục 749 quét sạch. Còn Xích Nguyệt Tông thì nghe nói bị kẻ thù cũ quay lại báo thù, cả tông giờ chỉ còn lại tông chủ và vài đệ tử sống sót.”

“Đúng là thời thế đảo điên!” một giọng khác chen vào, giọng lão này cao vút như còi cứu thương, khiến vài người bị sặc trà. “Hai tông đó đều là đại thế lực, ấy vậy mà đều phái đệ tử thiên tài nhất của mình xuống núi.”

Không khí xung quanh thoáng chùng xuống. Một lão hói đầu ngồi bên trái khẽ run tay, gãi cằm, rồi nuốt khan. “Ta… ta vừa mới đuổi đệ tử ruột xuống núi… để kết hôn với tiểu thư Yên gia.”

Không gian lặng ngắt. Cả bàn đồng loạt quay sang nhìn ông ta với ánh mắt thương hại pha lẫn hoảng hốt.

“Ngươi…” Một lão rít lên “Có biết hai tông kia cũng từng làm thế không? Cả hai đứa ‘thiên tài’ của họ đều có mệnh trời, đều được gọi là ‘Thiên Mệnh Chi Tử’ đấy!”

Cả nhóm im phăng phắc. Một lão già râu dài tới thắt lưng, đôi mắt run run, khẽ hít sâu một hơi như thể đang ngửi mùi quan tài của chính mình. “Hai đệ tử đó… đều là Thiên Mệnh Chi Tử… và kẻ giết họ là ai, các người biết không?”

“Nghe nói,” giọng ông run lên “là một nữ tử ở thế tục. Tiểu thư của Phó gia ở Ma Đô. Một nữ nhân xinh đẹp đến mức khiến cả linh khí cũng ngừng chảy khi nàng bước qua.”

Một lão hói khác nuốt nước bọt đánh ực, mặt trắng bệch. “Ta… ta từng nghe Phó gia có một cô gái như thế. Thiên tài, yếu đuối, dịu dàng. Ta còn định… để đồ đệ của ta xuống… câu dẫn nàng ta.”

Ngay sau câu nói đó, cả bàn đồng loạt hít một ngụm khí lạnh.

“Thôi xong rồi!”

“May mà chưa phái đệ tử đi!”

“Chắc chắn là hung tinh rồi, không phải phúc tinh!”

“Thiên Mệnh Chi Tử gặp Phó gia… coi như xong.”

Không ai dám nói thêm lời nào. Tiếng gió lùa qua khe đá nghe như tiếng ai đó thì thầm “R.I.P”.

Trong khi đó, ở khu khán đài dưới, Hùng và Thanh Tuyết vẫn thong dong bước giữa hàng ngàn khán giả.

Tiếng reo hò, tiếng linh khí va chạm trên võ đài xen lẫn tiếng cổ vũ vang vọng khắp nơi. Bạch Ngưng Băng ngồi ở hàng khách quý, vừa nhấp trà vừa kiểm tra dữ liệu trên tablet. Diệp Thần đứng cạnh, ánh mắt lạnh lùng, dõi theo mỗi trận đấu.

Hùng duỗi vai, nhìn quanh, ngáp một cái. “Cô thấy không, không khí tỉ võ của mấy người này làm tôi buồn ngủ thật sự.”

“Anh cứ ngồi yên đi,” Thanh Tuyết đáp, giọng lạnh mà trêu, “chưa biết chừng lát nữa có trò vui để xem.”

Đang nói, một bóng người lao ra từ đám đông rồi… phịch! quỳ sụp xuống đất trước mặt hai người, đầu đập xuống nền đá cái “bộp” nghe rõ mồn một.

“Đại nhân!” lão già đó gào lên. “Cảm ơn đại nhân đã cứu đồ đệ ta khỏi kiếp nạn!”

Cả Hùng và Thanh Tuyết đều khựng lại. Hùng nhướn mày.

“Tôi… cứu ai cơ?”

Thanh Tuyết khoanh tay, liếc xuống, môi cong nhẹ:

“Có vẻ như anh tốt bụng hơn tôi tưởng đấy.”

Hùng nhìn cô, nhăn mày:

“Cô đừng nói linh tinh, tôi cứu ai bao giờ?”

Lão già vẫn quỳ, giọng run run, mắt long lanh như vừa nhìn thấy thần.

“Không, không thể nhầm được! Ngài chính là người đã cứu đồ đệ ta, Tiêu Kỳ! Nếu không nhờ ngài đưa nó đến bệnh viện, nó đã chết vì tai họa đổ máu rồi!”

“Ồ?” Hùng kêu lên, đầu hơi nghiêng, môi nở nụ cười tinh quái. “Ra là… Tiêu Kỳ?”

Thanh Tuyết nghe tới tên đó thì ánh mắt lập tức tối lại, sắc đỏ lóe lên trong đồng tử. Không khí quanh cô bỗng trùng xuống, linh lực dao động mạnh đến mức bụi trên mặt đất bay lên lả tả.

“Ông quản đồ đệ không tốt, còn ra đây cảm ơn chồng tôi à?”

Giọng cô vang lạnh như băng, từng chữ rít ra khiến linh khí quanh đó đóng băng thành sương trắng.

Mấy người xung quanh lập tức lùi mấy bước, cảm nhận rõ luồng sát khí dày đặc như có dao kề cổ.

Hùng lập tức giơ tay ra chặn trước mặt cô.

“Dừng lại! Không được sát sinh!”

Anh quay sang hét với Diệp Thần:

“Diệp Thần! Đưa cô ta đi chỗ khác ngay! Càng xa càng tốt!”

“Rõ!”

Diệp Thần hiểu ngay tình hình. Anh nhìn lão già kia, nhận ra đó chính là sư phụ của tên “tiểu đạo sĩ” Tiêu Kỳ, kẻ từng nói Thanh Tuyết là “người định mệnh” rồi suýt bị đấm tan xác.

Anh cúi đầu, nói nhanh: “Xin lỗi, cô ấy đang… điều chỉnh khí tức.”

Rồi ngay lập tức, anh kéo Thanh Tuyết đi, tốc độ nhanh đến mức chỉ còn lại làn gió lướt qua.

Còn Hùng thì đứng lại, mặt tỉnh bơ.

“Lão,” anh nói, giọng bình thản. “Lần sau trông đồ đệ kỹ hơn. Nó suýt làm tôi bị đánh tàn phế đấy.”

Lão già cúi đầu, mặt trắng bệch nhưng giọng vẫn đầy biết ơn.

“Đại nhân, ta thật sự hổ thẹn. Ngày ta bói quẻ cho nó, thấy quẻ đỏ, tưởng là phúc. Ai ngờ là điềm máu. Ta khuyên nó đi tìm người định mệnh, nào ngờ suýt mất mạng.”

Hùng nhướng mày.

“Nghe quen phết. Kết cục là cô vợ tôi ‘xử’ nó suýt về trời đúng không?”

Lão già gật đầu lia lịa. “Nhưng may mắn thay, nó được cứu. Số mệnh thay đổi, không chết được, có quý nhân tương trợ. Chính là ngài!”

Hùng bật cười khẽ, hắng giọng:

“Ờ… nói vậy thì tôi cũng nên cảm ơn lão. Nhờ lão mà tôi mới được trải nghiệm cảm giác của đàn ông thực sự.”

Lão già tròn mắt, không hiểu. Nhưng ánh mắt Hùng nhìn xa xăm, giọng pha chút… cay đắng.

(Ý anh là: vì Thanh Tuyết không được giết Tiêu Kỳ, nên cô trút hết bực tức lên anh… theo cách riêng của phụ nữ bệnh kiều.)

Lão già cúi đầu thật sâu, giọng run run:

“Chỉ cần ngài nói một lời, Tiên Hà Tông của ta sẽ tận tâm phục vụ!”

“Ừ, giữ lời đấy.” Hùng khoanh tay, giọng nghiêm lại. “Tôi mà thấy đồ đệ của ông còn dây vào người nhà tôi, tôi cho cả tông đi luyện xác luôn.”

“Vâng vâng vâng!”

Lão già cúi người lạy lia lịa, mồ hôi đổ như tắm, rồi vội vã lùi xuống, trán vẫn còn dính vết đất.

Diệp Thần từ xa trở lại, thở dài: “Thiếu gia, tiểu thư… đã bình tĩnh. Nhưng nếu nghe thấy câu ‘trải nghiệm đàn ông thực sự’ chắc anh không còn nguyên xác đâu.”

Hùng nhún vai. “Ờ, tôi sống quen với nguy hiểm rồi.”

Ngay khi anh vừa dứt lời, từ trên võ đài trung tâm vang lên tiếng hò hét ầm ĩ.

“Tiếp theo, trận thứ mười một! Giữa Mạnh Quân, đại diện quân khu Giang Thành và… Lưu Khang, đệ tử Bách Vân Tông!”

Tiếng trống dồn vang, khán đài sôi sục.

Hùng lập tức quay đầu.

Trên võ đài, Mạnh Quân đang đứng, khí thế hiên ngang. Bộ quân phục hiện đại xám bạc ôm sát cơ thể rắn chắc, gió thổi tung áo choàng sau lưng. Gương mặt hắn vẫn là nụ cười ngạo nghễ pha khinh thường.

Đối diện là một thiếu niên tóc đỏ, mặt đầy thù hận, hét lên:

“Hôm nay ta sẽ báo thù cho cha ta!”

Khán đài ồn ào hẳn lên.

Mạnh Quân nhướn mày, giọng đều như thép:

“Lũ võ đạo các người cứ thích gào thét như mấy thằng nhân vật chính tiểu thuyết rẻ tiền.”

Hắn đột nhiên biến mất. Một cơn gió xoáy thổi qua.

ẦM!!!

Tên tóc đỏ chưa kịp phản ứng thì đã ăn ngay một cú đấm giữa ngực. Thân thể hắn bay lên mấy mét, đập xuống đất như bao tải cát, nằm im không động đậy.

Cả võ đài im bặt.

Mạnh Quân đứng giữa bụi mù, phủi tay, cười lạnh:

“Yếu thế mà đòi báo thù à? Mơ đi cưng ơi.”

Khán đài nổ tung tiếng hò hét.

Còn Hùng thì nheo mắt, khóe môi nhếch lên.

“Trông cũng vui đấy…” anh nói nhỏ, ánh mắt lóe lên sự hứng thú. “Lên thử xem nhỉ?”

Thanh Tuyết từ xa nghe thấy câu đó liền khẽ mỉm cười.

“Thích thì đi thôi, ai cản được anh đâu.”

Nghe vậy, Hùng mỉm cười.

Nụ cười của một kẻ vừa tìm thấy cơ hội mới để… gây rối thế giới.

Tiếng gió rít qua khán đài. Bụi linh khí chưa kịp tan thì một bóng người đã nhảy thẳng lên võ đài.

ẦM!

Mặt sàn nứt ra, bụi bay mù mịt. Từng luồng linh lực tản ra xung quanh, khiến các đệ tử ở hàng ghế đầu tiên đồng loạt bật ngửa ra sau như bị sóng âm đánh trúng.

Tất cả đồng loạt hô lên:

“Lại có người khiêu chiến nữa kìa!”

Người vừa đáp xuống không ai khác chính là Đỗ Phi Hùng, áo vest đen phất phơ, tay đút túi, dáng vẻ lười nhác nhưng nụ cười trên môi lại ngổ ngáo đến mức khiến người ta muốn xông lên đấm.

Mạnh Quân nhìn anh, khóe miệng giật nhẹ. “Đừng nói với tôi là… anh lại tính giở trò đấy nhé?”

Hùng nhướng mày, gật đầu cái rụp:

“Chính xác. Tôi thấy cậu vừa rồi oai quá, nên cũng muốn thử xem đệ cũ của tôi giờ mạnh đến đâu.”

“Đệ… cái đầu cậu ấy!” Mạnh Quân thở dài. “Cậu định làm loạn giữa đại hội tỉ võ thật hả?”

“Không,” Hùng cười, rút tay khỏi túi, linh khí trong cơ thể khẽ khuấy động, từng luồng sáng lam hiện lên quanh người anh, “tôi chỉ muốn chơi thôi.”

Mạnh Quân vừa định phản ứng thì Hùng đã biến mất khỏi chỗ.

ẦM!

Một luồng linh lực khổng lồ va chạm. Cả võ đài rung chuyển, tấm bia đá ở góc xa nứt đôi, các đệ tử xung quanh la hét tán loạn.

“Cái… cái gì vậy trời?!”

“Không phải tỉ võ nữa rồi, đây là đánh bom năng lượng hả?!”

Mạnh Quân bị Hùng đánh bật lùi ba bước, giày cào rách mặt sàn. Anh nhướng mày, ánh mắt nghiêm túc hẳn. “Cậu tấn công mà không báo trước à?”

Hùng cười nhạt. “Ờ, tôi đâu có ký hợp đồng đánh boxing đâu mà báo hiệu.”

Lời vừa dứt, anh xoay người, đá xoáy ngang hông Mạnh Quân. Đòn đánh gọn gàng, lực đạo mạnh đến mức không khí nổ lách tách.

ẦM!

Mạnh Quân đưa tay đỡ, linh lực màu xám bạc bùng lên, tạo ra sóng xung kích lan tỏa ra xung quanh. Hàng ghế khán giả rung lên, mấy tấm bảng cổ động gãy đôi.

Phó Thanh Tuyết, ngồi vắt chân trên lan can, chống cằm nhìn xuống, khẽ nhíu mày.

“Cái bọn này đúng là không chịu yên một phút nào.”

Bạch Ngưng Băng bên cạnh giơ tablet lên, quay lại toàn cảnh, bình thản ghi chú.

“Độ rung nền: 7,3. Cường độ phá hoại: 8,1. Mức độ ngu: tuyệt đối.”

Cô cũng chửi thầm. “Thanh Tuyết nói như bản thân chẳng làm cái gì vậy.”

Trong khi đó, hai người đàn ông dưới võ đài đã hóa thành hai luồng sáng va chạm nhau như thiên thạch.

ẦM! ẦM! ẦM!

Mỗi lần quyền cước chạm nhau, đất đá lại vỡ tung, linh khí xoáy thành bão, gió rít liên hồi. Những người ngồi gần võ đài giờ đều phải bám chặt lan can, sợ bị hút bay vào giữa hai cơn cuồng phong hình người kia.

“Cái… cái này còn là tỉ võ không?! Hay là chiến tranh hạt nhân vậy?!” Một đệ tử hét lên, tóc dựng ngược vì uy lực tỏa ra.

Mạnh Quân tung chưởng, ánh bạc tỏa ra như sóng mặt trời. “Hùng, tôi tưởng cậu chỉ biết nói phét chứ, hóa ra đánh cũng được đấy!”

Hùng cười, nhún người tránh đòn, đáp lại bằng một cú đấm chéo, luồng sáng lam xoáy quanh nắm tay. “Tôi còn nhiều tài lắm, nhưng đánh đấm là thứ ít dùng nhất thôi!”

ẦM!!!

Cú đấm của anh xuyên qua sóng linh lực, chạm thẳng vào lớp phòng hộ của Mạnh Quân. Một tiếng nổ lớn vang lên, cả hai bị hất văng ra hai hướng, mặt sàn nát vụn, khói bụi mịt mù.

Người xem ai nấy há hốc miệng.

Diệp Thần đứng dưới, mắt nheo lại.

“Cả hai người đó… đều vượt xa cảnh giới của Địa Cầu. Linh khí nơi này không đủ để nuôi dưỡng loại sức mạnh đó.”

Trên võ đài, Hùng đứng giữa làn khói, phủi bụi trên vai, giọng nửa đùa nửa nghiêm túc.

“Cậu khá lắm, Mạnh Quân. Không ngờ đi du học nước ngoài lại luyện đến mức này.”

“Còn tôi không ngờ thằng thiếu gia chuyên đi liếm mông phụ nữ như cậu lại mạnh đến thế.” Mạnh Quân đáp, thở gấp nhưng cười tươi.

Hai người lại đồng loạt lao vào nhau, không dùng chiêu, không niệm chú. Chỉ là hai cơ thể mạnh mẽ, hai dòng linh lực va chạm trực tiếp.

Cú đấm nối tiếp cú đấm, cú đá nối tiếp cú đá, không khí nổ tung như pháo hoa. Tầng mây phía trên tan ra từng mảng, sét linh khí lóe sáng giữa trời xanh.

Khán đài rung bần bật. Mấy người xung quanh phải chạy ra xa để giữ mạng.

Thanh Tuyết đặt cốc trà xuống, giọng lạnh lùng:

“Cái võ đài này chịu được thêm mười giây nữa thôi.”

“Không cần đâu,” Bạch Ngưng Băng mỉm cười, “chín giây là họ xong rồi.”

Đúng giây thứ chín, một tiếng ẦM! cực lớn vang lên.

Cả hai cùng tung cú đấm cuối cùng, hai luồng linh lực lam/bạc đan xen, nổ tung như siêu tân tinh. Sóng xung kích lan ra cuồn cuộn, gió thổi tung cờ, bụi bay mịt mù.

Khi khói tan, hai người đứng giữa trung tâm võ đài, quần áo rách vài chỗ, nhưng đều cười.

Hùng thở khẽ, khoác vai Mạnh Quân, giọng vừa đùa vừa thật:

“Thằng đệ của anh làm tốt lắm. Không uổng công tôi cho ăn mấy cú đấm.”

Mạnh Quân đảo mắt, lau vết máu ở môi, đáp lại bằng giọng khàn khàn:

“Cậu mà còn gọi tôi là đệ nữa, có tin tôi liều mạng với cậu luôn không?”

Hai người nhìn nhau rồi bật cười. Tiếng cười của hai kẻ từng suýt đánh sập cả võ đài.

Dưới khán đài, mấy đệ tử lắp bắp:

“Bọn họ… cười… sau khi suýt nổ tung cả hội trường?”

“Chắc là bạn thân lâu năm đấy.”

“Không, tôi nghĩ là cùng một loại bệnh.”

Mạnh Quân nhảy xuống võ đài, quay lại vẫy tay với Hùng. “Tôi rút đây, anh phá nốt cái sàn hộ tôi nhé.”

Hùng giơ tay chào, miệng cười:

“Yên tâm, tôi không chỉ phá sàn, tôi còn đem người mới lên luôn.”

Anh quay sang dưới khán đài, nheo mắt gọi lớn:

“Diệp Thần! Đến lượt anh biểu diễn rồi đấy!”

Diệp Thần bước ra giữa đám khán giả, gió thổi bay vạt áo dài, ánh mắt lạnh lùng như sắt thép.

Cả khán đài im phăng phắc.

Ai nấy đều cảm nhận được khí tức dày đặc quanh người anh, thứ linh lực sâu thẳm không hề thua kém hai kẻ vừa phá tan võ đài.

Hùng vươn tay chỉ lên sàn, cười rạng rỡ.

“Đi mà làm nốt cái phần còn lại đi, anh hùng! Khán giả đang khát máu lắm rồi!”

Thanh Tuyết chống cằm, khẽ nhếch môi.

“Đúng là bọn họ không bao giờ biết dừng lại cả…”

Bạch Ngưng Băng mỉm cười, ghi chú thêm một dòng:

“Võ đài: đã hỏng. Thanh Tuyết tự cho bản thân vô can.”

Gió nổi lên, bụi đá xoáy tròn.

Diệp Thần bước lên võ đài, ánh sáng linh lực tỏa ra, như báo hiệu cho một cơn bão mới vừa bắt đầu.

Khói bụi dần tan, ánh sáng chiếu xuống võ đài nứt nẻ. Diệp Thần bước lên từng bậc thềm, bóng anh phủ dài trên mặt đất cháy sém vì linh lực. Hơi thở của anh trầm ổn, từng bước một như đè nặng lên tim người xem.

Rồi anh dừng lại. Trên khán đài đối diện, một bóng hình quen thuộc hiện ra trong ánh sáng hoàng hôn, thánh nữ của Huyền Dương Tông, Lãnh Thanh Tuyết, y phục trắng tinh khôi, mái tóc dài khẽ lay động trong gió, gương mặt xinh đẹp mà xa cách, ánh mắt như muốn trốn tránh.

Cô từng là hôn thê của nguyên chủ. Người từng thề nguyện đồng sinh cộng tử, cuối cùng lại bắt tay với Diệp Thiên và đám phản đồ Xích Nguyệt Tông, đẩy anh xuống vực thẳm.

Không khí lặng đi. Hàng trăm ánh mắt đổ dồn vào Diệp Thần.

Anh nhấc tay, chỉ thẳng vào nàng ta, giọng lạnh như băng:

“Lãnh Thanh Tuyết… ngươi còn dám nhìn ta sao?”

Cô run lên, môi mấp máy nhưng không thốt nổi lời nào.

“Ngươi đã chọn tin hắn, chọn phản bội ta. Giờ thì—” Diệp Thần siết chặt nắm đấm, linh lực tràn ra như bão. “Lên đi. Hôm nay ta không cần lý do. Ta chỉ cần ngươi gục dưới chân ta.”

Một luồng khí nóng bùng nổ, sàn đấu rung lên.

Khán giả nín thở.

Trận chiến giữa kẻ bị phản bội và người phản bội, chính thức bắt đầu.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

nguoi-tai-hokage-bat-dau-diet-toc-hyuga.jpg
Người Tại Hokage, Bắt Đầu Diệt Tộc Hyuga
Tháng 1 20, 2025
cau-ma-diet-than.jpg
Cầu Ma Diệt Thần
Tháng 1 18, 2025
ta-tai-the-gian-chung-bat-diet.jpg
Ta Tại Thế Gian Chứng Bất Diệt
Tháng 1 31, 2026
c38146bed0c076080fd181e7208b8988
Ta Đồ Đệ Đều Thiên Phú Vô Địch
Tháng 1 15, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP