Chương 9: Quà Bất Ngờ
“Hùng thiếu gia. Tôi có món quà bất ngờ cho anh đây. Đảm bảo khiến anh hứng lên đến mức muốn bước xuống xe đi bộ luôn.”
Giọng Phó Thanh Tuyết vang lên từ điện thoại, mềm mại nhưng lại ẩn một tầng mưu mô có thể khiến người nghe sinh cảnh giác ngay lập tức. Cái kiểu nói chuyện của cô giống như sắp đặt cả kịch bản mười tập chỉ để đợi một câu trả lời ngắn ngủn của người đối diện.
Hùng đang ngồi bắt chéo chân trong chiếc xe sang, tay cầm ly cà phê đen đặc tự pha. Gương mặt hờ hững nhưng khóe môi cong lên rất khẽ. Cậu ngả lưng vào ghế, nhịp chân nhẹ nhàng như đang nghe một điệu nhạc quen thuộc.
Cậu đáp, giọng lười nhác mà đầy cà khịa:
“Quà gì mà nghe mùi nguy hiểm thế? Cô định tặng tôi cái gì? Một con lừa biết đá hay một cái bẫy?”
Ở phía bên kia, Phó Thanh Tuyết lật từng tờ hồ sơ mà chẳng khác gì đang thong thả thưởng thức một tách trà thơm. Cô đọc đến đâu là ánh mắt lạnh tanh đến đó, từng chữ như khắc vào lòng bàn tay. Đối với cô, đám người kiểu Y Đằng Thành không phải đáng ghét, mà là đáng nghiên cứu như mấy loài sâu lạ.
“Ba công ty sập vì một thằng đàn ông. Sức hút cũng dữ thật.” Cô bình luận như đang gọi món ăn.
Khi nói đến việc có tiểu thư giới ngầm bao che, khóe môi cô cong nhẹ. Không phải nụ cười vui vẻ, mà là nụ cười kiểu “Ồ, thú vị đây”. Cô dùng đầu bút gõ nhẹ lên trang tài liệu, đôi mắt thoáng ánh lên sự sắc bén thăm dò. Giống như đang nhìn thấy sợi dây kéo dài từ Y Đằng Thành đến tận trung tâm của một tổ chức mà ngay cả cảnh sát cũng không muốn đụng.
“Đỗ thiếu gia sẽ xử lý chuyện này thế nào nhỉ…” Cô lẩm bẩm, đôi mắt ánh lên sự kỳ vọng. Rõ ràng cô đang chờ xem Hùng làm gì tiếp theo. Tò mò, nhưng cũng là kiểm tra.
Cô nghiêng đầu, giọng rành rọt:
“Anh còn nhớ Y Đằng Thành chứ? Tôi nghĩ anh sẽ cần những thứ này để đối phó với hắn.”
Trên bàn trước mặt cô là một tập hồ sơ dày cộp, các đoạn quan trọng được đánh dấu trang chi chít. Thanh Tuyết liếc qua từng dòng, ánh mắt càng nhìn càng lạnh.
“Thằng này nghịch thật đấy,” cô nói tiếp. “Cả một tiểu thư của giới ngầm Đông Á để mắt đến hắn. Nhìn mà mệt.”
Nghe Thanh Tuyết nói tới “tiểu thư giới ngầm” mi mắt Hùng giật mạnh một cái. Cậu không còn ngồi tựa lưng nữa mà bật thẳng dậy như có ai dí điện. Trong đầu hiện ngay hình ảnh một cô gái bọc kín từ chân tới đầu bằng khí chất sát khí, đứng giữa những nhà kho bỏ hoang và cả dãy đàn em xếp hàng chờ lệnh. Hùng đảo mắt và thở dài trong lòng.
Chết thật, hóa ra hôm qua mình không phải đấm nam chính não tàn… mà là đấm trúng người yêu của tiểu thư hắc đạo.
“Trò mèo gì vậy trời…” Cậu buông một câu trong đầu. “Lỡ đâu tối nay đang ngủ thì bị người ta cử lính đánh thuê đến gõ cửa thì toi đời.”
Dù nghĩ thế, mặt Hùng vẫn tỉnh hơn cả mặt hồ. Bề ngoài như kiểu “điều này nằm trong dự tính của tôi từ mười kiếp trước” còn trong lòng thì chạy vòng vòng như nhân viên cứu hỏa.
Cậu hít nhẹ một hơi, rồi giả vờ bình tĩnh:
“Nói nhanh đi. Tôi vừa cho hắn ăn đấm xong. Nếu không có gì mới thì lát tôi về nhà… nghỉ ngơi.”
Vế “nghỉ ngơi” được cậu nuốt xuống đúng lúc, kẻo thành “để chơi game” thì mất hết uy của thiếu gia.
Thanh Tuyết nghe vậy thì bật cười, giọng thoáng chút trêu chọc:
“Anh đấm thì đấm, nhưng tên này không đơn giản. Nghe này. Hắn chuyên đi ‘giao lưu tình cảm’ với các tiểu thư nhà giàu. Tiền tài, quyền lực, địa vị của họ bị hắn hút sạch rồi bỏ chạy không lời tạm biệt. Ba công ty sập chỉ vì hắn nhúng tay vào. Cả một tập đoàn lớn ở Nam Thành cũng từng bị hắn lừa đến xơ xác.”
Cô lật thêm vài trang nữa, giọng bình thản nhưng sắc như dao:
“Còn chuyện quan trọng nhất. Hắn đang được bao che bởi con gái của một trong ba gia tộc xã hội đen lớn nhất. Mà quan hệ giữa hai người, theo ghi chép… rất thân.”
Hùng vô thức day trán. Một câu “rất thân” đủ để cho thấy mức độ nguy cấp. Đập vào não cậu lúc này là suy nghĩ: “Tên này đúng là biết gây chuyện thật sự.”
Cậu cất giọng:
“Vậy hắn giống loại nổi tiếng mà trong ngoài đều có người chống lưng?”
Thanh Tuyết sửa lại cho đúng:
“Không phải giống. Mà là y như vậy. Một kẻ có khả năng biến mọi nguồn lực xung quanh thành nhược điểm của người khác.”
Cô nghiêng người ra sau, giọng lơ đãng:
“Cả hai vừa bị anh đánh như bao cát hôm qua, tôi tò mò xem khi về tới nhà, tiểu thư hắc đạo kia sẽ đón ‘phu quân’ của mình bằng cách nào đây.”
“Hừ.”
Hùng khẽ nhếch môi. Lúc này cậu không thấy khó chịu. Ngược lại, cảm giác như đang nghe lời khen sau khi xử lý sạch sẽ một vấn đề rắc rối.
Thanh Tuyết nói tiếp bằng giọng như đang dụ khách:
“Này. Rảnh thì lên công ty tôi đi. Tôi còn cả đống hồ sơ cần bàn với anh.”
Hùng cười nhẹ:
“Cô nói sớm đi. Tôi đang trên đường. Chờ tôi mười lăm phút.”
“Vậy tốt,” Thanh Tuyết đáp, rồi nhanh gọn dập máy.
Hùng cất điện thoại, quay sang tài xế Tô Nguyệt.
“Đổi hướng. Tập đoàn Phó Thị.”
Tô Nguyệt gật đầu một cái, xe chuyển hướng ngay lập tức.
Đột nhiên điện thoại reo. Tên người gọi: Tần Mặc.
Hùng bắt máy:
“Sao rồi quản gia?”
Giọng Tần Mặc vang lên trầm thấp:
“Thưa thiếu gia, mọi chuyện đã xong. Ngài có muốn tôi xử lý thêm Liễu Như Yên không?”
“Không,” Hùng ngắt lời. “Thả cô ta ra. Để cô ta sống. Muốn cô ta nhớ cả đời rằng từ bây giờ trở đi, mỗi hơi thở đều nằm dưới bóng của tôi. Như thế mới thú vị.”
“…Rõ.”
Điện thoại tắt.
Khoảng lặng trong xe kéo dài vài giây. Hùng tựa đầu vào thành ghế, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa kính. Dòng người trên đường Ma Đô tấp nập đi qua. Ánh sáng vàng trắng của thành phố phản chiếu lên mặt cậu, khiến nó thêm phần sắc lạnh.
Cậu chậm rãi nói:
“Phó Thanh Tuyết… cô đang nghĩ gì? Là bạn hay thù?”
Cậu gọi thầm trong đầu:
“Hệ thống, tra lại toàn bộ dữ kiện liên quan đến cô ta.”
[Dạ đại ca. Đang tải dữ liệu.]
[Tên: Phó Thanh Tuyết. Vai trò: Thiên Mệnh Phản Diện. Địa vị: Tổng giám đốc Phó Thị. Tính cách: Khó đoán, lạnh lùng, thông minh, đôi lúc bất thường nguy hiểm. Độ hảo cảm dành cho đại ca sau cuộc gọi: tăng lên 60 phần trăm.]
Sau cuộc gọi, Hùng tựa đầu vào ghế, mắt vẫn nhìn ra ngoài cửa kính. Ánh sáng của Ma Đô phản chiếu lên đôi mắt cậu, tạo cảm giác nửa sáng nửa tối. Bên ngoài mọi thứ đều đang vận động, nhưng trong xe chỉ có sự yên tĩnh kéo dài.
“Bạn hay thù?” Cậu khẽ lặp lại.
Phó Thanh Tuyết vừa tăng hảo cảm vì một cuộc gọi, nhưng đó là loại hảo cảm nào? Hảo cảm của một người đồng minh? Hay hảo cảm của một kẻ đang quan sát con mồi?
Cậu nhắm mắt, nhớ lại ánh nhìn của cô hôm gặp mặt ban sáng. Lạnh lùng nhưng như nhìn xuyên qua từng lớp suy nghĩ của người khác. Vừa giống tri kỷ, vừa giống kẻ nắm dao.
Không thể đoán được. Không muốn đoán sai. Bởi một nước đi sai cũng đủ khiến cả bàn cờ lật ngược.
“Hệ thống,” Hùng gọi thầm. “Cho tao toàn bộ dữ liệu về cô ta.”
Lúc màn hình hiện lên độ hảo cảm sáu mươi phần trăm, Hùng giật nhẹ một cái. Cậu bật cười khẽ, vừa bất mãn vừa hứng thú.
“Con người gì mà tăng hảo cảm nhanh vậy trời… Lỡ đâu mai tôi thở sai nhịp, nó tụt về âm mười thì làm sao?”
Nhưng ngay lúc đó, khóe môi cậu cong lên. Rõ ràng là cậu thích cái kiểu đối thủ nguy hiểm nhưng quyến rũ đến phát bực ấy.
Xe dừng trước cổng tập đoàn Phó Thị. Tòa tháp kính cao chót vót, sáng rực giữa trung tâm Ma Đô. Nhân viên xếp thành hai hàng, cúi đầu chào.
Hùng bước xuống xe, phong thái ung dung, như không chút bối rối trước màn đón tiếp. Cậu nhìn lên tòa nhà, đôi mắt ánh lên tia sắc bén.
“Được lắm,” cậu khẽ nói. “Hắc Hoa Hồng, để xem chúng ta sẽ cùng chơi trò gì.”
To be continued…