Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
mot-giay-1-diem-ky-nang-nguoi-noi-ta-pham-giai-thien-phu-tu-luyen-cham.jpg

Một Giây 1 Điểm Kỹ Năng, Ngươi Nói Ta Phàm Giai Thiên Phú Tu Luyện Chậm?

Tháng 3 13, 2025
Chương 190. Vũ phá hư không, khởi đầu mới Chương 189. Võ Thần
that-nghiep-chuyen-sinh-kiem-ma-phap-mu-cung-yeu-duong-he-thong.jpg

Thất Nghiệp Chuyển Sinh: Kiếm, Ma Pháp Mũ Cùng Yêu Đương Hệ Thống

Tháng 1 11, 2026
Chương 306: Thuyết Phục, cùng dương danh Chương 305: Cái này tước đoạt kiếm, cho các vị nhìn qua!
liep-menh-nhan.jpg

Liệp Mệnh Nhân

Tháng 1 17, 2025
Chương 1190. Miếu hiệu Chương 1189. Thiên Mệnh
dau-la-chi-hon-luc-moi-nam-thang-hai-cap.jpg

Đấu La Chi Hồn Lực Mỗi Năm Thăng Hai Cấp

Tháng 1 21, 2025
Chương 724. Chuyện xưa của ta, còn không có hoàn tất! Chương 723. Long Vương tề xuất! Mở ra tuế nguyệt nhất chiến!
conan-suy-luan-khong-ta-truc-tiep-toc-thong.jpg

Conan: Suy Luận? Không, Ta Trực Tiếp Tốc Thông

Tháng 2 2, 2026
Chương 572:: Ran các nàng tập thể mất trí nhớ Chương 571:: Kurosawa Hoshino thỉnh tam nữ uống rượu
conan-tu-nhat-duoc-mary-bat-dau-xuong-ruou-dai-lao.jpg

Conan: Từ Nhặt Được Mary Bắt Đầu Xưởng Rượu Đại Lão

Tháng 2 2, 2026
Chương 306: Moriya Teiji: Ta có một cái kế hoạch Chương 305: Yukiko: Ngược lại nàng ngày hôm nay chính là Kudō Shinichi
cao-vo-quyen-luyen-tram-luot-don-ngo-tu-gap.jpg

Cao Võ: Quyền Luyện Trăm Lượt, Đốn Ngộ Tự Gặp!

Tháng 2 9, 2026
Chương 570: Viêm Tủy tinh Chương 569: Chiến lược
vo-hiep-dai-tan-nguoi-viet-tieu-thuyet-nha-hoan-chu-chi-nhuoc.jpg

Võ Hiệp: Đại Tần Người Viết Tiểu Thuyết, Nha Hoàn Chu Chỉ Nhược

Tháng 2 8, 2026
Chương 239: Sức mạnh một người, giáng đòn chí mạng cho Phượng Hoàng Chương 238: Thần Khí bảo mệnh
  1. Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
  2. Chương 2: Trời ơi! Nguyên chủ quá não tàn rồi đi!
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 2: Trời ơi! Nguyên chủ quá não tàn rồi đi!

Tiếng va chạm vang lên chói lói, bầu không khí giữa buổi sáng trong khu trung tâm như bị xé đôi bởi cú lao đầy định mệnh của Hùng. Hắn mở mắt ra, đầu óc lảo đảo như vừa bị ai đó xoay mạnh nguyên cái đầu ba vòng, cảm giác nặng nề đến mức khó phân biệt đâu là trời đất. Hình ảnh đầu tiên hiện ra trước mắt không phải ánh sáng thiên đường hay nụ cười chào đón của mỹ nữ, mà là một tấm kính trong suốt rộng đến mức không thấy ranh giới, phản chiếu gương mặt hắn một cách chân thực.

Hùng đang dính chặt trên mặt kính của một tòa cao ốc tại trung tâm Ma Đô. Hắn bám víu vào mặt kính trong một tư thế không thể thanh lịch hơn, tay chân dang rộng, cơ thể ép sát vào bề mặt nhẵn mịn, gương mặt dính lên kính đến mức hắn có thể cảm nhận hơi lạnh trượt qua da. Mũi hắn bị ép nhẹ khiến cả khuôn mặt trở nên ngớ ngẩn, còn đôi mắt thì mở lớn vì hoảng hốt.

Hắn nghiêng đầu, cố nhìn xuống bên dưới. Xa phía dưới là những con đường đông đúc, người và xe nối dài không dứt, các toà nhà phản sáng dưới nắng ban trưa tạo thành vô số mảng sáng loé lên. Không ai bên dưới nhìn lên, không ai biết trên tầng cao này có một thanh niên đang dính như miếng đề-can lỗi.

Hùng thầm run. Nếu trượt xuống thì không ai đủ sức cứu. Không gió, không đệm, cũng chẳng có ai đứng dưới sẵn sàng giăng lưới. Chỉ có mặt đất và một tương lai không dễ chịu.

Hắn hít vào một hơi, giọng nhỏ như tiếng than thở.

“Cái gì đang xảy ra với tao vậy trời.”

Trong lúc cánh tay phải đang cố tìm chỗ bám, tay trái của hắn chạm vào một vật cứng trong túi áo da. Hùng thò tay lôi ra. Trước mắt hắn là một chiếc điện thoại đen bóng, cảm giác quen tay lạ đời dù hắn chắc chắn mình chưa từng sở hữu thứ gì sang trọng đến mức này. Đường viền mượt, mặt kính trong trẻo phản lại ánh mặt trời, toàn bộ thiết kế toát lên vẻ hầm hố và tinh xảo.

“Mày là cái gì vậy? Hệ thống hả, hay bảo bối ai nhét vào túi tao?” Hắn lẩm bẩm.

Ngay khi những ngón tay vuốt nhẹ qua màn hình, thiết bị bỗng sáng rực. Cả vùng kính nơi hắn bám vào phản chiếu ánh sáng thành một quầng chói, làm hắn nheo mắt lại. Từ phía trước xuất hiện một vật thể lạ đang lao tới. Nó tròn tròn, phát sáng nhẹ, bay thẳng về phía hắn với tốc độ không cho ai kịp chuẩn bị.

Hùng giật mình hét lên.

“Ê ê, đứng lại, đứng lại!”

Hắn vội nhét điện thoại vào túi áo rồi vung tay loạn xạ y như đang cố xua một con chim quá tự tin vào đời. Đám người xung quanh ngoái nhìn, nhưng Hùng đang bận chiến đấu với một cục… ký ức biết bay nên không rảnh để quan tâm.

Thứ tròn tròn kia có vẻ không hề chậm lại. Hùng thét thêm một tiếng nữa, hụp qua hụp lại, xoay người sang trái rồi sang phải. Cuối cùng, trong một khoảnh khắc đầy ơn trên chiếu cố, hắn vung tay theo phản xạ và… chộp trúng.

Không gian yên lặng một thoáng.

Hùng đứng đó, một tay giơ cao, kiểu anh hùng vừa bắt được bóng rơi từ tầng mấy đó nhưng tinh thần thì vẫn còn run nhè nhẹ.

Ngay khi hắn định thở phào, vật thể ký ức trong lòng bàn tay bỗng rung nhẹ. Một ánh sáng tỏa ra rồi kéo dài thành từng mảng hình ảnh lơ lửng trước mặt hắn.

Và rồi… nó bắt đầu chạy.

Trang một.

Trang hai.

Trang ba.

Từng mảnh ký ức tự động hiện lên như một bài thuyết trình được chuẩn bị chu đáo, chuyển slide rất từ tốn và nghiêm túc, trái ngược hoàn toàn với cảnh chủ nhân của nó vừa nhào lộn như cao thủ múa quạt ngay giữa phố lớn.

Hùng nhìn chuỗi hình ảnh đang hiện ra, thần sắc dần bình tĩnh lại nhưng khóe miệng hơi giật giật.

“Trình bày chuyên nghiệp thế này mà nãy giờ đâm đầu vào ta như tên lửa à?”

Sau khoảng thời gian không biết dài hay ngắn, hình ảnh bắt đầu ổn định. Trong đầu hắn xuất hiện những mảnh ký ức lộn xộn rồi kết lại thành một slide hoàn chỉnh.

Tên chủ cơ thể: Đỗ Phi Hùng.

Thân phận: Thiếu gia nhà họ Đỗ, một trong tứ đại gia tộc đứng đầu thế giới tài chính và công nghiệp của Ma Đô, khu trung tâm lớn bậc nhất, nơi mọi quyết định kinh tế đều xoay quanh từng chuyển động của họ.

Nền tảng: Sinh ra trong giàu sang và quyền lực, hưởng toàn bộ đặc quyền mà hầu hết con người chỉ dám mơ. Nhưng tính cách thì lại là sự pha trộn tệ hại giữa sự kiêu ngạo và nông nổi. Ngoại hình đẹp, tiền tài vô biên, đầu óc thì rỗng tuếch. Một nhân vật được sinh ra chỉ để làm nền cho nhân vật chính của câu chuyện.

Vận mệnh: Một dạng nhân vật phản diện nhỏ trong một cuốn truyện tình cảm đô thị. Chuyên xen vào giữa nam chính và nữ chính, dùng tiền đè người nhưng chỉ để bị vả lại không thương tiếc. Đến cuối truyện bị nam chính đánh bại, trở thành kẻ bại trận đáng thương.

Hùng nhăn mặt. Hắn cảm giác như uống nguyên cốc thuốc cảm hết hạn.

“Cùng tên với tao mà số phận thì tệ không chịu nổi. Thằng này bị viết ra để bị đánh à?”

Hắn vẫn dính trên kính, gương mặt soi rõ trong tấm kính sáng. Hắn thở một hơi dài, không phải vì đau mà vì bất lực.

“Hèn chi… cơ thể này yếu xìu. Não thì như bị bỏ quên. Sống kiểu này thì sao chịu nổi.”

Nhưng càng nghĩ, Hùng càng thấy đây không phải thảm họa hoàn toàn. Dù nguyên chủ vô dụng, hắn vẫn có cơ hội làm lại đời trong thân phận thiếu gia quyền lực này.

Suy nghĩ đó khiến hắn bắt đầu cảm thấy phấn khởi. Ngay trên độ cao mấy chục tầng, hắn dán mặt vào kính mà khẽ nhếch miệng cười.

“Được rồi. Đã xuyên thì phải chơi cho tới. Kịch bản là của tụi bây, cuộc đời là của tao. Tao không làm nền, không làm trò hề cho ai hết.”

Hắn đưa mắt nhìn lên bầu trời. Ánh sáng buổi trưa rọi thẳng vào mặt hắn, khiến từng đường nét đều rõ ràng. Hắn nhìn xuống, cân nhắc tình huống. Muốn thoát khỏi đây chỉ có thể nhảy xuống. Nhưng nhảy thẳng từ tầng cao thế này thì dù mạnh đến mấy cũng khó hứa hẹn.

Nhưng cơ thể này khi nãy đã đâm xuyên không khí, bị quăng như một mũi tên mà vẫn sống. Có lẽ còn có một lớp bảo vệ nào đó.

Hùng không muốn tiếp tục treo mình trên kính nữa. Hắn hít sâu một hơi để giữ bình tĩnh. Không khí nóng của buổi trưa len qua lồng ngực, khiến cơ thể hơi run, nhưng đó lại là sự run vì quyết tâm.

“Hít đi. Thở đi. Tập trung. Từ nãy giờ mày còn sống được thì nhảy xuống chắc cũng không chết.”

Hắn lẩm bẩm với bản thân. Hắn chấn chỉnh lại vị trí chân, cố gắng bám chắc trên mặt kính, rồi dứt khoát buông tay.

Hùng rơi xuống.

Gió tạt vào mặt. Không phải gió đêm mà là luồng gió khô nóng dưới ánh mặt trời gay gắt. Mái tóc hắn cuộn theo lực rơi, áo da phồng lên, đôi mắt hắn mở rộng nhưng không còn hoảng hốt, trái lại là sự tỉnh táo cao độ.

Phía dưới là phần mái chắn nắng lớn của tầng thương mại ngay dưới. Hùng rơi vào đúng tâm điểm. Mái bị lực tác động căng ra rồi bật ngược lại. Hùng bị hất lên một đoạn, xoay một vòng rồi đáp xuống nền đất của khu thương mại.

Lưng đau, tay tê, nhưng không gãy xương.

“Còn sống… còn sống thật này.”

Hắn chống tay đứng dậy, hít sâu một hơi. Không khí dưới mặt đất nóng và thô, khác hẳn sự chói chang trên cao. Tiếng người bán hàng, tiếng xe chạy, tiếng trẻ con nô đùa hòa vào nhau, tạo nên sự sống động của Ma Đô vào buổi trưa.

Hùng xoa ngực, cố điều hòa hơi thở. Sau một lúc, hắn bắt đầu cảm thấy bụng mình réo.

“Chưa kịp chết vì rơi thì lại sắp chết vì đói.”

Hắn định tìm ví. Nhưng trong túi áo chỉ có chiếc điện thoại.

Hắn mở máy. Giao diện sáng lên với đầy đủ quyền truy cập tài khoản của nguyên chủ. Số dư trên màn hình khiến mắt hắn sáng lên rồi cười hố hố.

“Một đống số không. Tốt… Tốt lắm!”

Đối với một thiếu gia giàu có, chuyện mua đồ ăn giờ chỉ là động tác đơn giản. Nhưng hắn không muốn chen chúc với đám người bán đồ ăn vặt, không muốn nhìn cảnh “sang chảnh” bị trộn lẫn với bát mì lề đường. Cho dù là kiếp trước là thằng sinh viên bình thường nào đó, nhưng cái thân phận thiếu gia này cần được hưởng thứ gì đó xứng đáng, sang trọng, tinh tế, đúng chuẩn “Đỗ gia đệ nhất”.

Hùng nhíu mày, nhớ lại ký ức của nguyên chủ. Trong trí nhớ lóe lên hình ảnh nhà hàng bậc nhất ở trung tâm Ma Đô: bàn ghế được sắp xếp hoàn hảo, ánh sáng chan hòa chiếu qua những ô cửa kính lớn, mùi thức ăn thơm nức pha lẫn hương rượu vang và gia vị thượng hạng. Hắn mỉm cười tự mãn, tự nhủ: “Đồ ăn này phải sang chảnh như thân phận thiếu gia. Mấy thứ quầy ngoài đường? Không đời nào.”

Hùng rút điện thoại ra, vừa đi vừa mở bản đồ ký ức, bước chân mạnh mẽ theo tuyến đường dẫn tới nhà hàng. Các cửa hàng, quán cà phê, đường phố nhộn nhịp trôi qua dưới ánh sáng ban ngày, nhưng Hùng chẳng để ý nhiều. Tất cả chỉ là bối cảnh để hắn di chuyển tới bữa trưa đúng chuẩn thiếu gia. Cảm giác tự chủ và tự tin tràn đầy trong từng bước chân, giống như người lên kế hoạch cho cả một vương quốc.

Khi vừa đến cửa nhà hàng, Hùng nhấn cửa tay. Bàn tay hắn dừng lại, tim đập mạnh hơn bình thường. Một cảm giác lạ, lạnh sống lưng, len qua từng ngón tay và lan dần đến gáy. Hắn quay người, đảo mắt khắp xung quanh. Không khí bỗng im lặng hơn hẳn so với con phố nhộn nhịp phía trước.

“Cái gì vậy… sao mình lại có cảm giác như sắp có kẻ đến ăn cướp vậy?” Hùng thầm nghĩ, miệng mấp máy nhưng không dám hét lớn. Một cảm giác rùng mình, vừa hồi hộp vừa phấn khích, khiến hắn đứng trước cửa nhà hàng với đôi chân hơi khựng lại, chuẩn bị đối mặt với bất kỳ điều gì sắp xảy ra.

Hắn biết, đây chỉ mới là bước mở đầu của hành trình Pháo Hôi Mưu Lược Đại Đế – và định mệnh không bao giờ để hắn yên.

[Còn tiếp…]

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

kinh-tieu
Kinh Tiêu
Tháng 2 7, 2026
theo-hau-phu-con-roi-den-van-phap-tinh-luyen-su.jpg
Theo Hầu Phủ Con Rơi Đến Vạn Pháp Tinh Luyện Sư
Tháng 2 2, 2026
vo-dich-kiem-than
Vô Địch Kiếm Thần
Tháng 10 22, 2025
than-dao-dan-ton.jpg
Thần Đạo Đan Tôn
Tháng 1 27, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP