Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Novel Info
ta-thanh-nu-ma-dau-tam-ma

Ta Thành Nữ Ma Đầu Tâm Ma

Tháng 12 15, 2025
Chương 452: Nương nương giá lâm! Trần Mặc: Ta thoạt nhìn như là người tùy tiện sao?-2 Chương 452: Nương nương giá lâm! Trần Mặc: Ta thoạt nhìn như là người tùy tiện sao?
nua-dem-ac-mong.jpg

Nửa Đêm Ác Mộng

Tháng 2 4, 2026
Chương 272: Đêm khuya tới Chương 271: Tuyệt vọng
tu-tien-tu-thu-hoach-duoc-khong-gian-bat-dau

Tu Tiên: Từ Thu Hoạch Được Không Gian Bắt Đầu

Tháng mười một 12, 2025
Chương 635: ly biệt, tiến về tu chân giới ( đại kết cục ) Chương 634: trở về Hoa Quốc
Tiểu Thành Kì Binh

Hồng Hoang Chi Côn Bằng Tuyệt Đối Không Nhường Chỗ Ngồi

Tháng 1 15, 2025
Chương 788. Chứng đạo vĩnh hằng, bảy lần Khai Thiên! Chương 787. Ba cái khác biệt, trùng điệp Hồng Hoang thế giới!
tay-du-mot-phan-cay-cay-van-lan-thu-hoach.jpg

Tây Du: Một Phần Cày Cấy, Vạn Lần Thu Hoạch

Tháng 12 21, 2025
Chương 227: hôm nay, thật là một cái ngày tốt lành a!!! Chương 226: Hỗn Độn Chung hạ lạc!
vo-hiep-chi-the-gioi-tu-do.jpg

Võ Hiệp Chi Thế Giới Tự Do

Tháng 2 4, 2025
Chương 1034. Thiên hạ ai không nhìn được quân Chương 1033. Mạc Sầu con đường phía trước vô tri kỷ
phuc-duc-thien-quan.jpg

Phúc Đức Thiên Quan

Tháng 1 22, 2025
Chương 961. Phiên ngoại 4: Địa Tiên Hoàng Thiên Chương 960. Phiên ngoại 3: Nếu như chuyển tu tiên đạo về sau
player-xin-tu-trong.jpg

Player Xin Tự Trọng

Tháng 1 22, 2025
Chương 728. Hạo Thiên về hưu thường ngày Chương 727. (đại kết cục)
  1. Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
  2. Chương 112: Tổng tài lỏ gặp tổng tài real
Prev
Novel Info
Đang tạo... 0%

Chương 112: Tổng tài lỏ gặp tổng tài real

Tên tổng tài đứng dậy.

Động tác của hắn rất chậm, rất có nhịp điệu, giống như đã tập luyện trước gương vô số lần. Ghế vừa kéo ra, âm thanh cọ xuống nền xi măng của quán ăn vỉa hè vang lên một tiếng khô khốc, đủ để mấy bàn xung quanh vô thức liếc mắt sang. Hắn chỉnh lại tay áo vest, vuốt phẳng cổ tay áo, tiện thể liếc nhìn chiếc đồng hồ đắt tiền trên cổ tay như thể sợ ai đó không kịp nhận ra giá trị của nó.

Trong khoảnh khắc đó, trong đầu hắn đã tự động dựng xong cả một bộ phim hoàn chỉnh.

Một người đàn ông thành đạt, xuất hiện giữa hoàn cảnh tầm thường. Một mỹ nhân khí chất cao quý, bị ép ngồi chung bàn với hai kẻ không xứng. Và hắn, nhân vật chính, bước ra đúng lúc, dùng tiền và địa vị để giải cứu, rồi thuận lý thành chương bước vào cuộc đời cô.

Kịch bản này hắn đã diễn trong đầu không biết bao nhiêu lần. Và lần nào cũng thành công.

Hắn tin chắc lần này cũng vậy.

Ánh mắt hắn hạ xuống bàn của Hùng, mang theo một loại ý vị rất quen thuộc. Không phải là tò mò. Không phải là đánh giá ngang hàng. Mà là cái nhìn từ trên cao, kiểu như đang cân nhắc xem nên dùng bao nhiêu lực để đẩy mấy viên sỏi chắn đường sang một bên.

Ngay khoảnh khắc ánh mắt đó rơi xuống, Hùng và Thanh Tuyết đồng thời nhận ra.

Không cần trao đổi ánh mắt. Không cần nói thành lời. Phản ứng của cả hai giống nhau đến mức đáng kinh ngạc.

Ôm đầu.

Thở dài.

Cúi mặt xuống bàn như hai người vừa tận mắt chứng kiến một sinh vật quý hiếm mà sách sinh học chưa kịp ghi chép.

Trong đầu Hùng vang lên một tiếng thở dài rất sâu.

Lại tới nữa rồi.

Thanh Tuyết thì nhắm mắt một cái, trong lòng chỉ có một suy nghĩ duy nhất.

Thật sự có người sống được tới từng này tuổi mà vẫn tự tin như vậy sao.

Tên tổng tài hắng giọng, giọng nói trầm thấp, cố tình điều chỉnh cho vừa đủ để nghe như bình thản, nhưng bên trong lại mang theo sự ban phát không giấu giếm.

“Hai người.”

Hắn mở miệng, ánh mắt không thèm nhìn thẳng Hùng hay Thanh Tuyết, giống như hai người chỉ là vật cản tạm thời.

“Có lẽ nên biết điều một chút.”

Hùng ngẩng đầu lên, vẻ mặt rất chân thành.

“Biết điều là sao.”

Tên tổng tài hơi nhíu mày. Hắn không quen với việc bị hỏi ngược lại.

Hắn tiếp tục nói, giọng điệu cao cao tại thượng, từng chữ đều mang theo ám chỉ.

“Có những người, có những hoàn cảnh, không phải ai cũng nên chen vào.”

Nói xong, hắn rút ví ra.

Một chiếc ví da trông rất đắt tiền.

Hắn rút ra một xấp tiền, đặt thẳng xuống bàn, động tác dứt khoát, gọn gàng, giống như đang hoàn thành một giao dịch rất quen thuộc.

“Cầm lấy.”

Giọng hắn bình thản.

“Đi chỗ khác ăn. Đừng làm phiền người khác.”

Không khí xung quanh im lặng đi vài nhịp.

Mấy người ăn ở bàn bên đã bắt đầu căng tai nghe. Mấy ánh mắt lén lút liếc qua liếc lại, mùi drama trong không khí gần như bốc hơi thấy rõ.

Thanh Tuyết cúi đầu nhìn xấp tiền trên bàn.

Rồi nhìn lên mặt tên tổng tài.

Rồi lại cúi xuống nhìn tiền.

Trong đầu cô hiện lên một câu hỏi rất nghiêm túc.

Hắn nghĩ tiền này đủ mua mạng của hắn à.

Bạch Ngưng Băng thì khác.

Ngay từ lúc xấp tiền được đặt xuống, ánh mắt cô đã lạnh đi vài độ.

Không phải kiểu tức giận bộc phát. Mà là kiểu lạnh lẽo rất thuần túy, giống như khi nhìn thấy một con số sai trong báo cáo hoặc một biến số thừa trong kế hoạch.

Cô không nhìn tiền.

Cô nhìn tên tổng tài.

Ánh mắt bình thản, nhưng sâu đến mức khiến người ta không tự chủ được mà cảm thấy khó chịu.

Tên tổng tài hoàn toàn không để ý.

Trong mắt hắn, sự im lặng của Bạch Ngưng Băng chính là bằng chứng.

Bằng chứng cho thấy cô không dám phản kháng.

Không dám lên tiếng.

Không dám từ chối.

Hùng thì đã nghiêng sang Thanh Tuyết, thì thầm bằng giọng rất nhỏ nhưng đầy hưng phấn.

“Chuẩn bài rồi.”

Thanh Tuyết che miệng, cố nén cười.

“Đúng đoạn ném tiền.”

“Tiếp theo là đoạn ‘cô không cần sống như vậy’.”

Thanh Tuyết suýt nữa bật cười thành tiếng.

Tên tổng tài thấy hai người không những không sợ mà còn ghé tai nói nhỏ, vẻ mặt như đang xem kịch, trong lòng lập tức dâng lên một cảm giác khó chịu.

Uy nghiêm của hắn đang bị thách thức.

Hắn không thèm để ý tới Hùng và Thanh Tuyết nữa.

Mục tiêu của hắn từ đầu đến cuối chỉ có một.

Hắn quay sang Bạch Ngưng Băng, giọng nói lập tức đổi sang một tông khác. Thấp hơn, chậm hơn, cố tỏ ra ân cần nhưng lại mang theo một cảm giác kiểm soát rất rõ.

“Cô.”

Hắn gọi.

“Có cần tôi giúp không.”

Bạch Ngưng Băng không trả lời ngay.

Cô chỉ hơi nghiêng đầu.

Một động tác rất nhỏ.

Nhưng đủ để khiến ánh đèn trong quán phản chiếu lên mái tóc bạc ánh xanh của cô, khiến đường nét gương mặt càng thêm lạnh lẽo và xa cách.

Tên tổng tài thấy vậy, càng tin chắc hơn.

Hắn tiếp tục, giọng nói mềm đi, nhưng lời lẽ lại đầy áp đặt.

“Hoàn cảnh này.”

Hắn liếc nhìn cái bàn nhựa, ghế nhựa, quán ăn vỉa hè xung quanh.

“Không xứng với cô.”

Khoảnh khắc đó, Hùng và Thanh Tuyết đồng loạt úp mặt xuống bàn.

Không phải vì sợ.

Mà vì nếu không làm vậy, hai người sợ mình sẽ cười đến mức bị sặc.

Hùng úp trán xuống mặt bàn, vai run lên nhẹ nhẹ.

Trong đầu anh chỉ có một chuỗi suy nghĩ rất rõ ràng.

Không xứng.

Một người ngồi ở đây.

Một người có thể gọi quân đội tới trong vòng vài phút.

Một người mà chỉ cần lộ thân phận thôi là cả thành phố phải điều chỉnh cấp độ an ninh.

Không xứng.

Thanh Tuyết thì nắm chặt đũa, vai run run, cố gắng không bật ra tiếng cười.

Cô thậm chí còn nghĩ rất nghiêm túc.

Nếu bây giờ cô ngẩng đầu lên, có khi sẽ phá hỏng cả màn kịch.

Bạch Ngưng Băng vẫn không nói gì.

Cô không phản bác.

Không giải thích.

Không phủ nhận.

Cô chỉ nhìn tên tổng tài, ánh mắt bình tĩnh đến mức lạnh lẽo.

Ánh mắt đó, trong mắt người hiểu chuyện, giống như đang nhìn một con vật tự bước từng bước vào bẫy mà không hề hay biết.

Nhưng trong mắt tên tổng tài.

Đó là do dự.

Là giằng co.

Là bị ép buộc.

Là chờ đợi một bàn tay kéo ra khỏi bùn lầy.

Hắn hoàn toàn chìm trong ảo tưởng anh hùng cứu mỹ nhân do chính mình dựng nên.

Hắn cảm thấy tim mình đập nhanh hơn một nhịp.

Cảm giác này hắn rất quen.

Cảm giác chiến thắng.

Cảm giác sắp sửa sở hữu.

Hắn hít một hơi, chuẩn bị nói câu tiếp theo, câu mà trong đầu hắn đã diễn tập vô số lần.

Còn Hùng và Thanh Tuyết thì đã ngẩng đầu lên.

Hai người nhìn hắn.

Ánh mắt không còn là cười cợt.

Mà là thương hại thật sự.

Trong đầu cả hai, suy nghĩ giống hệt nhau.

Người này.

Đang tự tay ký đơn xin xuống địa ngục rồi.

Hùng và Thanh Tuyết gần như không cần trao đổi ánh mắt.

Ngay khoảnh khắc tên tổng tài chuẩn bị mở miệng nói tiếp, hai người đã đồng thời chuyển trạng thái, trơn tru đến mức nếu có đạo diễn điện ảnh đứng đây cũng phải nghi ngờ hai kẻ này đã tập dượt từ trước.

Thanh Tuyết là người vào vai trước.

Cô hơi cau mày, bàn tay đang cầm đũa khựng lại giữa không trung, lông mày nhíu nhẹ, vẻ mặt rõ ràng lộ ra sự khó chịu nhưng lại cố gắng đè nén. Cái kiểu khó chịu này không phải là tức giận bộc phát, mà là kiểu bị làm phiền quá nhiều lần nên mệt mỏi, không muốn gây chuyện, không dám phản bác thẳng.

Chuẩn chỉnh.

Chuẩn đến mức nếu đây là một bộ phim tổng tài, thì khán giả đã tự động gán cho cô nhãn nữ phụ phản diện, người chen vào giữa nam chính và nữ chính, vừa đáng ghét vừa đáng thương.

Thanh Tuyết hơi nghiêng người về phía Hùng, giọng nói thấp đi một chút.

“Anh đừng nói nữa.”

Cô nói rất khẽ, đủ để tên tổng tài nghe thấy.

“Đừng làm lớn chuyện.”

Hùng lập tức phối hợp.

Anh ngả người ra sau ghế, một tay khoác hờ lên thành ghế, khóe miệng cong lên một nụ cười lười nhác, vừa giống trêu chọc vừa giống khinh thường.

“Ơ kìa.”

Hùng nhìn tên tổng tài từ đầu tới chân, ánh mắt không hề giấu diếm sự đánh giá.

“Người ta chỉ đang ăn sáng thôi mà.”

Anh cười nhẹ.

“Anh làm như đang họp cổ đông không bằng.”

Tên tổng tài nghe vậy, sắc mặt lập tức trầm xuống.

Hắn không quen bị đối xử như vậy.

Trong thế giới của hắn, những kẻ như Hùng đáng lẽ phải im lặng, cúi đầu, hoặc ít nhất cũng phải lộ ra vẻ sợ hãi. Nhưng người trước mặt hắn lại đang cười, còn là kiểu cười khiến hắn có cảm giác mình đang bị xem thường.

Hắn quay sang nhìn Thanh Tuyết, ánh mắt hiện lên một tia khó chịu.

“Cô không cần phải vì loại người này mà chịu ấm ức.”

Giọng hắn mang theo một sự tự tin phình to đến mức gần như lố bịch.

“Có những người.”

Hắn liếc Hùng.

“Không hiểu được mình đang đứng ở vị trí nào.”

Thanh Tuyết mím môi, không đáp.

Cô cúi đầu xuống, tiếp tục giả vờ gắp thức ăn, nhưng động tác có chút chậm lại, như thể đang do dự.

Tên tổng tài thấy vậy, càng thêm đắc ý.

Hắn quay sang Bạch Ngưng Băng, giọng nói lại mềm xuống, mang theo cái gọi là quan tâm.

“Cô không cần phải chịu đựng.”

“Chỉ cần tôi mở miệng.”

Hắn nói, giọng trầm xuống một chút, như đang tiết lộ bí mật.

“Cả quán ăn này cũng có thể biến mất.”

Câu nói vừa dứt, mấy bàn xung quanh lập tức nín thở.

Không khí trong quán ăn vỉa hè như bị kéo căng ra.

Trợ lý đứng bên cạnh hắn lúc này đã bắt đầu cảm thấy có gì đó không ổn.

Anh ta liếc nhìn Hùng.

Liếc nhìn Thanh Tuyết.

Rồi liếc nhìn Bạch Ngưng Băng.

Ba người này không có phản ứng đúng như hắn từng thấy trong những tình huống tương tự.

Không sợ.

Không nịnh.

Không né tránh.

Mà là một loại bình thản rất kỳ lạ.

Nhưng trước khi trợ lý kịp mở miệng nhắc nhở, Hùng đã nghiêng người sang Thanh Tuyết, hạ giọng xuống, bắt đầu kể tiếp.

“Ê, đến đoạn này là giống y hệt rồi đấy.”

Thanh Tuyết mắt sáng lên.

“Đoạn nào.”

Hùng hắng giọng, bắt đầu thao thao bất tuyệt như đang kể một câu chuyện truyền kỳ.

“Trong drama Time City ấy.”

“Sau khi clip được đăng lên.”

Anh làm động tác cầm điện thoại, ngón tay lướt lướt trong không khí.

“Dân mạng bắt đầu soi.”

Thanh Tuyết che miệng, cố nén cười.

“Xong rồi sao.”

“Xong rồi tổng tài bị chửi.”

Hùng nói rất tự nhiên, như đang kể chuyện thời sự.

“Bị bóc phốt từ trên xuống dưới.”

“Tại vì trong video nhân viên phục vụ lễ phép bảo không được hút thuốc trong quán, thể là hắn bảo trợ lý đi đánh nhân viên phục vụ.”

Thanh Tuyết tròn mắt.

“Trời.”

“Nhưng plot twist.”

Hùng giơ một ngón tay lên.

“Nhân viên phục vụ đó.”

“Là con của chủ tịch trung tâm thương mại.”

“Giả làm nhân viên để trải nghiệm cuộc sống.”

Thanh Tuyết bật cười thành tiếng.

“Thế là tổng tài fake gặp tổng tài real.”

“Chuẩn.”

Hùng gật đầu.

“Bị đấm cho một trận vào mặt truyền thông.”

Cả hai vừa nói vừa diễn lại.

Hùng giả vờ đứng dậy, chỉnh tay áo, bắt chước giọng điệu vênh váo.

“Cả thế giới đều dưới chân tôi.”

Thanh Tuyết lập tức phối hợp, giả vờ làm trợ lý, cúi đầu khom lưng.

“Tổng tài, ngài anh minh.”

Mấy bàn xung quanh bắt đầu lén nhìn.

Có người nhịn không được cười khúc khích.

Có người thì vừa ăn vừa hóng.

Tên tổng tài đứng đối diện cảm thấy một luồng lửa giận bốc thẳng lên đầu.

Hắn nói nhiều như vậy.

Hắn thể hiện quyền lực rõ ràng như vậy.

Nhưng ba người trước mặt hắn.

Không một ai để tâm.

Ánh mắt Bạch Ngưng Băng lúc này đã không còn là lạnh nhạt nữa.

Mà là khinh bỉ.

Rất rõ ràng.

Rất trực tiếp.

Không cần lời nói.

Chỉ một ánh nhìn cũng đủ khiến lòng tự tin của hắn bị rạch ra một vết.

Cuối cùng, hắn không chịu nổi nữa.

Hắn nhận ra.

Mình đang bị lừa.

Không phải bị lừa một cách cao siêu.

Mà là bị đem ra làm trò cười.

Trước mặt bao nhiêu người.

Hắn nghiến răng, rút điện thoại ra.

“Được.”

Hắn nói, giọng lạnh đi.

“Các người thích diễn.”

“Vậy tôi cho các người xem thế nào là quyền lực thật sự.”

Hắn gọi điện.

Chỉ nói vài câu ngắn gọn.

Mặt trợ lý bên cạnh tái đi.

“Hôm nay.”

Tên tổng tài gằn từng chữ.

“Sẽ là màn thể hiện hoàn hảo.”

Hùng nghe vậy thì thở dài.

Anh quay sang Thanh Tuyết.

“Chán ghê.”

“Còn tưởng được đánh.”

Thanh Tuyết cũng tiếc nuối.

“Ừ.”

“Tôi còn chưa kịp nóng người.”

Chỉ vài phút sau, vệ sĩ xuất hiện.

Mấy người đàn ông mặc đồ đen, dáng người cao lớn, ánh mắt hung hãn.

Không khí trong quán ăn lập tức căng thẳng.

Chủ quán bắt đầu toát mồ hôi.

Mấy bàn xung quanh bắt đầu lặng lẽ đứng dậy.

Ngay khoảnh khắc đó, trước khi Thanh Tuyết kịp nhúc nhích, trước khi Hùng kịp thở dài thêm lần nữa.

Âm thanh vang lên.

Tiếng bước chân đồng loạt.

Rầm.

Cả con phố như rung nhẹ.

Một đại đội vũ trang ập tới.

Nhanh đến mức không ai kịp phản ứng.

Không còi báo động kéo dài.

Không hô hào ầm ĩ.

Chỉ là một sự xuất hiện áp đảo tuyệt đối.

Vệ sĩ còn chưa kịp hiểu chuyện gì đã bị khống chế.

Tên tổng tài sững sờ.

Hắn quay đầu lại.

“Các anh là ai.”

Không ai trả lời hắn.

Một giọng nói lạnh lùng vang lên, đọc rõ ràng từng tội danh.

“Gây rối trật tự công cộng.”

“Quấy rối.”

“Có ý định hành hung.”

“Trốn thuế.”

“Lừa đảo.”

Danh sách còn dài.

Tên tổng tài mặt trắng bệch, chưa kịp phản ứng thì đã bị khống chế.

Trợ lý cũng vậy.

Toàn bộ vệ sĩ cũng bị áp giải đi.

Hùng nhìn cảnh đó, thở dài thật sâu.

“Tiếc thật.”

Thanh Tuyết cũng gật đầu.

“Thiếu gia vị.”

Bạch Ngưng Băng lúc này mới thật sự thả lỏng.

Không phải kiểu thả lỏng của người vừa hoàn thành một việc khó khăn, mà là kiểu đặt lại mọi thứ về đúng vị trí vốn có của nó. Cô khẽ hít vào một hơi, rồi chậm rãi thở ra, nhịp thở đều đặn đến mức nếu không để ý kỹ sẽ tưởng rằng từ đầu tới cuối cô chưa từng căng thẳng.

Cô đưa tay chỉnh lại áo, động tác rất nhỏ, rất gọn, như một thói quen đã ăn sâu vào xương tủy. Đối với cô, việc gọi một đại đội vũ trang đến xử lý một tên tổng tài não tàn giữa quán ăn vỉa hè cũng chẳng khác gì xử lý một email phiền phức trong công việc hằng ngày.

Xong rồi.

Trong lòng cô đánh giá ngắn gọn.

Bữa sáng.

Được bảo vệ.

Không có mùi máu.

Không có tiếng súng.

Đối với Bạch Ngưng Băng mà nói, đây đã là một kết cục cực kỳ lý tưởng.

Ba người rời quán ăn vỉa hè.

Con phố vẫn ồn ào như thường lệ. Người qua kẻ lại, xe cộ chạy ngang, tiếng rao hàng, tiếng bát đũa va chạm, tất cả hòa trộn thành một bức tranh sinh hoạt đời thường quen thuộc đến mức khiến người ta dễ dàng quên đi chuyện vừa xảy ra chưa đầy mười phút trước.

Hùng đi phía trước nửa bước, hai tay đút túi quần, ánh mắt lơ đãng nhìn ngang nhìn dọc. Thanh Tuyết đi cạnh anh, bước chân nhịp nhàng, một tay đung đưa theo thói quen, tay còn lại thỉnh thoảng lại chạm nhẹ vào tay Hùng như thể đang xác nhận người bên cạnh vẫn còn đó.

Bạch Ngưng Băng đi sau một chút.

Cô không nhìn đường.

Ánh mắt cô đặt ở những thứ vô hình hơn.

Không ai nói gì trên đường về.

Không phải vì không có chuyện để nói, mà là vì cả ba đều đang cảm nhận cùng một thứ, chỉ là theo ba cách khác nhau.

Hùng là người đầu tiên nhận ra.

Anh khẽ nhíu mày.

Cảm giác đến rất đột ngột.

Giống như có thứ gì đó từ rất cao, rất xa, xuyên qua tầng tầng lớp lớp không gian rồi rơi xuống thế giới này. Không phải rơi theo nghĩa vật lý, mà là một kiểu “định vị” hoàn tất, một điểm neo vừa được thả xuống.

Trong khoảnh khắc đó, Hùng cảm thấy da đầu hơi tê.

Không đau.

Chỉ là một cảm giác không thuộc về giác quan thông thường.

Giống như khi đứng dưới bầu trời đầy mây nhưng lại biết chắc rằng trên kia có thứ gì đó vừa mở mắt nhìn xuống.

Anh không dừng bước, chỉ hơi nghiêng đầu sang Thanh Tuyết.

“Cô có cảm thấy không.”

Không phải câu hỏi.

Mà là xác nhận.

Thanh Tuyết đáp lại gần như ngay lập tức.

“Có.”

Giọng cô rất bình thản, nhưng trong mắt lại lóe lên một tia hứng thú rất quen thuộc.

Cảm giác của cô thậm chí còn trực tiếp hơn Hùng.

Không phải là bị nhìn.

Mà là bị rơi trúng.

Giống như có thứ gì đó vừa xuyên qua bầu trời, mang theo ý chí lạnh lẽo, nặng nề, rồi cắm thẳng xuống thế giới này. Không gây chấn động lớn, không ầm ĩ, nhưng lại khiến nền tảng của thực tại khẽ rung lên một nhịp.

Thanh Tuyết liếm nhẹ môi.

Trong lòng cô xuất hiện một suy nghĩ rất không đúng mực.

Quỷ dị sắp đến.

Cô không thấy khó chịu.

Cũng không thấy lo lắng.

Chỉ là cảm giác quen thuộc, giống như khi đang đi dạo thì nhìn thấy mưa đen kéo đến ở phía xa.

Không cần chạy.

Chỉ cần chờ nó đến rồi phá.

Bạch Ngưng Băng lúc này mới lên tiếng.

“Không khí.”

Cô nói rất khẽ.

“Đang dao động.”

Hùng và Thanh Tuyết đồng thời quay đầu nhìn cô.

Ngưng Băng vẫn bước đều, ánh mắt hướng thẳng về phía trước, nhưng trong đầu cô, hàng loạt dữ liệu đã được xếp chồng lên nhau.

Không gian xung quanh đang méo mó.

Rất nhẹ.

Nhẹ đến mức người bình thường hoàn toàn không thể nhận ra. Nhưng đối với cô, sự méo mó này giống như một vết nứt nhỏ xuất hiện trên mặt kính hoàn hảo.

Không phải do lực tác động từ bên ngoài.

Mà là do có quá nhiều thứ không nên tồn tại đang cố chen vào cùng một lúc.

Hệ số ổn định của không gian giảm.

Tần số dao động lệch chuẩn.

Luồng khí vô hình giữa các vật thể xuất hiện sự chồng lớp bất thường.

Tất cả đều chỉ về cùng một kết quả.

“Có thứ gì đó.”

Ngưng Băng tiếp tục.

“Đang hạ xuống.”

“Không phải một.”

“Mà là nhiều.”

Hùng khẽ cười.

Không phải cười vui.

Mà là kiểu cười khi mọi thứ diễn ra đúng như dự đoán.

“Thảo nào.”

Anh ngẩng đầu nhìn bầu trời.

Bầu trời Giang Thành vẫn trong xanh, mây trôi lững lờ, ánh nắng chiếu xuống những tòa nhà cao tầng, không hề có dấu hiệu gì của tai họa sắp tới.

Quá bình thường.

Bình thường đến mức giả tạo.

“Ăn sáng xong là gặp tổng tài não tàn.”

Hùng lẩm bẩm.

“Xong lại yên bình quá mức.”

Thanh Tuyết bật cười khẽ.

“Anh còn mong có thêm tí kịch tính à.”

“Không.”

Hùng lắc đầu.

“Nhưng thế giới này chưa bao giờ cho người ta nghỉ ngơi lâu như vậy.”

Trong lòng anh, mảnh ký ức về lũ hệ thống, về những hóa thân bị xóa sổ, về thực thể đứng sau điều khiển tất cả, lại một lần nữa trồi lên.

Chúng không biến mất.

Chúng chỉ đang đổi cách tiếp cận.

Bạch Ngưng Băng lúc này chậm rãi ngẩng đầu.

Cô nhìn bầu trời rất lâu.

Không phải bằng mắt.

Mà là bằng cảm nhận.

Giang Thành.

Một thành phố khổng lồ, đông đúc, náo nhiệt, nơi khí vận của vô số con người giao thoa, va chạm, chồng chéo lên nhau. Bình thường, chính sự hỗn tạp này lại là lớp ngụy trang hoàn hảo nhất.

Nhưng khi có quá nhiều quỷ dị cùng lúc tìm cách hạ xuống.

Khí vận sẽ không còn che giấu được nữa.

Nó sẽ bị xé ra.

Giống như mặt nước phẳng lặng bị ném vào quá nhiều viên đá cùng lúc.

“Tối nay.”

Ngưng Băng nói, giọng rất nhẹ, nhưng chắc chắn.

“Giang Thành sẽ không yên.”

Hùng nghe vậy thì nhún vai.

“Vậy thì.”

“Lại tăng ca.”

Thanh Tuyết nghiêng đầu nhìn anh, khóe miệng cong lên.

“Ít nhất.”

“Không chán.”

Ba người tiếp tục bước đi.

Giữa dòng người tấp nập.

Không ai trong số những người xung quanh biết rằng, trong khi họ còn đang nghĩ xem tối nay ăn gì, xem phim gì, thì trên đầu họ, một màn quỷ dị đang lặng lẽ kéo màn.

Bạch Ngưng Băng thu ánh mắt lại.

Trong lòng cô đã bắt đầu sắp xếp lại mọi phương án.

Liên lạc.

Điều động.

Phong tỏa.

Ứng biến.

Còn Hùng và Thanh Tuyết.

Trong lòng lại chỉ có một suy nghĩ rất đơn giản.

Tối nay.

Sẽ có việc để làm rồi.

Prev
Novel Info

YOU MAY ALSO LIKE

ta-co-the-cuop-doat-quai-thu-thien-phu-theo-nam-ba-dai-hoc-bat-dau-nghich.jpg
Ta Có Thể Cướp Đoạt Quái Thú Thiên Phú, Theo Năm Ba Đại Học Bắt Đầu Nghịch
Tháng 1 31, 2026
lao-luc-lao-su-ta-xoi-qua-mua-cac-nguoi-muon-bung-du.jpg
Lão Lục Lão Sư: Ta Xối Qua Mưa, Các Ngươi Muốn Bung Dù
Tháng 1 17, 2025
truong-sinh-tu-chieu-co-hoa-bi-su-nuong-bat-dau.jpg
Trường Sinh Từ Chiếu Cố Họa Bì Sư Nương Bắt Đầu
Tháng 2 26, 2025
deu-trung-sinh-ai-con-truy-nang-a.jpg
Đều Trùng Sinh Ai Còn Truy Nàng A
Tháng 4 23, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP