Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
huyen-huyen-nghich-tap-he-thong-som-toi-tam-muoi-nam

Huyền Huyễn: Nghịch Tập Hệ Thống Sớm Tới Tám Mươi Năm

Tháng mười một 20, 2025
Chương 125: Thành tựu Tiên Đế!( Đại kết cục ) Chương 124: Không khỏi đánh, liền chết
day-hoc-tro-hoan-tra-gap-van-lan-nghich-do-dam-lung-ta-tro-tay-duong-ra-nu-de

Dạy Học Trò Hoàn Trả Gấp Vạn Lần, Nghịch Đồ Đâm Lưng Ta Trở Tay Dưỡng Ra Nữ Đế

Tháng 10 4, 2025
Chương 117: Kết cục Chương 116: Bế quan tu luyện nhanh chóng lớn lên
chinh-la-tieu-tu-nguoi-cho-tieu-su-muoi-nhom-viet-thu-tinh.jpg

Chính Là Tiểu Tử Ngươi, Cho Tiểu Sư Muội Nhóm Viết Thư Tình?

Tháng 1 18, 2025
Chương 421. Con đường tu hành, vĩnh vô chỉ cảnh! Chương 420. Gia hỏa này sẽ không thật đáp ứng a?
thien-long-bat-bo-dat-ma-truyen-nhan

Thiên Long Bát Bộ: Đạt Ma Truyền Nhân

Tháng 12 11, 2025
Chương 216: Đại kết cục Chương 215: Lý công công, đại ân không lời nào cảm tạ hết được
them-diem-quet-ngang-tu-thu-dong-thu-dong-den-chu-thien-cam-ky

Thêm Điểm Quét Ngang, Từ Thư Đồng Thư Đồng Đến Chư Thiên Cấm Kỵ

Tháng 12 5, 2025
Chương 532: Đại kết cục ( Hạ ) Chương 532: Đại kết cục ( Thượng )
trong-sinh-ve-sau-ta-tu-tay-dua-dam-ty-ty-di-chet.jpg

Trọng Sinh Về Sau, Ta Tự Tay Đưa Đám Tỷ Tỷ Đi Chết!

Tháng 2 1, 2025
Chương 330. Kết cục Chương 329. Ngươi nói chuyện này thế nào giải quyết?
chu-thien-ta-thanh-hoa-son-chuong-mon.jpg

Chư Thiên: Ta Thành Hoa Sơn Chưởng Môn

Tháng 1 18, 2025
Chương 120. Một mình ra đi Chương 119. Làm thứ vú em
ta-phoi-nang-lien-co-the-manh-len.jpg

Ta, Phơi Nắng Liền Có Thể Mạnh Lên!

Tháng 2 24, 2025
Chương 685. Điểm cuối cùng? Mở đầu? Chương 684. Chính các ngươi động thủ, vẫn là ta tự mình đến?
  1. Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
  2. Chương 111: Tổng tài Time City
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 111: Tổng tài Time City

Khi đang ăn đột nhiên Hùng và Thanh Tuyết nhìn nhau rồi cười lớn như hai kẻ tâm thần phát bệnh, tiếng cười thật sự có lực sát thương hơi lớn.

Không phải kiểu cười xã giao cho có, cũng không phải cười mỉm lịch sự để giữ hình tượng. Mà là cười ngặt nghẽo, cười đến mức vai rung lên, tiếng thở bị cắt khúc, thậm chí Hùng còn phải đặt đũa xuống bàn vì sợ vừa cười vừa ăn thì sặc chết oan uổng. Thanh Tuyết thì khỏi nói, cô gần như ôm bụng, cả người nghiêng về phía Hùng, mắt hơi ướt vì cười quá nhiều, dáng vẻ hoàn toàn không còn chút hình tượng tiểu thư hay đại lão phía sau.

Chỉ có Bạch Ngưng Băng là vẫn ngồi rất thẳng.

Cô cầm đũa, động tác chậm rãi, gắp một miếng bánh quẩy chấm vào bát cháo nóng, ăn một cách rất tự nhiên. Không cười lớn, không phụ họa quá đà, nhưng khóe môi vẫn cong lên rất nhẹ, như thể cô đã quen với cảnh hai người bên cạnh mình thỉnh thoảng lại phát điên tập thể.

Chính sự đối lập đó khiến không khí bàn ăn của họ trở nên kỳ lạ.

Và cũng chính vì vậy, sự chú ý của cả quán, đặc biệt là của tên tổng tài ngồi bàn bên kia, bắt đầu bị kéo tới.

Ban đầu chỉ là một cái liếc khó chịu.

Tên tổng tài đang ăn thì bị tiếng cười quá mức phá hỏng nhịp điệu buổi sáng. Hắn vốn không quen với mấy quán vỉa hè kiểu này, hôm nay đến đây cũng chỉ vì “trải nghiệm cuộc sống tầng đáy” cho đủ màu sắc nhân sinh, tiện thể cho trợ lý chụp vài tấm ảnh đăng mạng xã hội xây dựng hình tượng gần dân. Trong đầu hắn, vỉa hè là nơi ồn ào nhưng vẫn phải nằm trong phạm vi kiểm soát. Tiếng cười vừa rồi rõ ràng vượt quá giới hạn cho phép.

Hắn nhíu mày, ngẩng đầu lên.

Cái liếc đầu tiên đó không mang theo hứng thú, chỉ đơn thuần là phiền toái.

Nhưng rất nhanh, ánh mắt ấy dừng lại.

Không phải dừng ở Hùng, càng không phải dừng ở Phó Thanh Tuyết.

Mà là dừng ở Bạch Ngưng Băng.

Khoảnh khắc đó, tên tổng tài vô thức thẳng lưng hơn một chút.

Không phải vì bị sắc đẹp đập thẳng vào mặt theo kiểu choáng ngợp, mà là vì một cảm giác rất khó diễn tả. Một cảm giác lệch pha. Một cảm giác như thể trong một khung cảnh không nên xuất hiện thứ này, lại xuất hiện một thứ hoàn toàn không thuộc về nơi đó.

Bạch Ngưng Băng mặc đồ rất đơn giản. Áo sơ mi màu sáng, không quá ôm, quần tối màu gọn gàng. Không trang sức lấp lánh, không phụ kiện gây chú ý. Tóc bạc được buộc thấp phía sau, vài sợi rơi nhẹ bên má. Gương mặt trắng lạnh, đường nét thanh tú nhưng không sắc sảo kiểu gây áp lực, mà là loại càng nhìn càng thấy khó tiếp cận.

Cô không đẹp theo kiểu khiến người ta muốn chinh phục ngay lập tức.

Mà là kiểu khiến người ta muốn đứng xa một chút để ngắm, rồi vô thức tự hỏi một câu rất ngớ ngẩn.

Người như vậy, vì sao lại ngồi ở đây.

Quan trọng hơn, vì sao lại ngồi cùng hai kẻ kia.

Tên tổng tài liếc sang Hùng.

Quần áo bình thường. Khí chất… khó nói. Không phải thấp kém, nhưng cũng không giống người thuộc giới thượng lưu mà hắn quen biết. Ánh mắt lười nhác, tư thế ngồi thoải mái, không có chút kính nể nào đối với xung quanh.

Rồi hắn liếc sang Phó Thanh Tuyết.

Cô gái tóc trắng mắt đỏ kia đúng là xinh đẹp, rất xinh. Nhưng vẻ đẹp ấy quá sắc, quá rõ ràng. Loại đẹp này nếu ở giới của hắn thì hoặc là tình nhân, hoặc là công cụ xã giao, hoặc là một nhân vật có thân phận rõ ràng. Không phải kiểu khiến hắn sinh ra cảm giác “lệch bối cảnh”.

Chỉ có Bạch Ngưng Băng.

Cô ngồi đó, ăn cháo vỉa hè, mà giống như đang ngồi trong phòng họp, hay một nơi nào đó có trật tự nghiêm ngặt. Dáng ngồi thẳng, lưng không tựa ghế, động tác gọn gàng, ánh mắt bình thản như thể mọi thứ xung quanh đều không thể khiến cô dao động.

Một ý nghĩ rất quen thuộc, rất môtip, rất hợp logic trong đầu tên tổng tài chậm rãi hình thành.

Nữ thần rơi xuống trần gian.

Bị ép buộc.

Bị hai kẻ vô danh kia kéo xuống cùng tầng.

Hắn không cần bằng chứng. Hắn không cần xác nhận. Bộ não đã quá quen với những câu chuyện như vậy tự động bổ sung chi tiết còn thiếu.

Ánh mắt khó chịu ban đầu biến thành tò mò.

Rồi tò mò biến thành chắc chắn.

Cuối cùng, ánh nhìn ấy hoàn toàn dừng lại trên người Bạch Ngưng Băng, mang theo một loại thương hại cao cao tại thượng mà chính hắn cũng không nhận ra.

Sự tự tin của hắn bắt đầu phình to.

Tên tổng tài đặt đũa xuống, lấy khăn giấy lau tay, chỉnh lại tay áo vest cho ngay ngắn. Bỏ luôn cô nhân viên đang thẫn thờ. Trợ lý bên cạnh hơi khựng lại, cảm giác có gì đó không ổn, nhưng vẫn không lên tiếng.

Trong đầu tên tổng tài, một kịch bản hoàn chỉnh đã dựng xong.

Hắn bước tới. Hắn xuất hiện đúng lúc. Hắn dùng thân phận, tiền bạc, quyền lực để đuổi hai kẻ không xứng kia đi. Rồi mỹ nhân sẽ ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt thay đổi, cảm xúc dao động.

Một môtip kinh điển. Trăm lần như một.

Hắn đứng dậy.

Không phải kiểu “sắp có biến” quen thuộc, mà là kiểu… lệch mạch.

Hùng là người nhận ra trước.

Anh đang lau khóe mắt vì cười nhiều quá thì bỗng thấy ánh nhìn của tên tổng tài kia không còn khóa cứng vào nữ phục vụ bên quầy nữa. Ánh mắt ấy lệch đi, trượt qua từng bàn, rồi… dừng lại.

Không phải dừng ở một người.

Mà là cả ba.

Hùng hơi nghiêng đầu.

“Ơ.”

Thanh Tuyết đang gõ đũa theo nhịp cười cũng khựng lại.

“Hử?”

Tên tổng tài đứng đó, dáng người cao ráo, vest phẳng phiu, ánh mắt mang theo một loại đánh giá rất quen thuộc của giới thượng lưu. Hắn nhìn bàn họ từ trên xuống dưới, ánh nhìn dừng lại ở Phó Thanh Tuyết chừng nửa giây.

Hùng nheo mắt.

Trong đầu anh lập tức hiện ra một dòng chữ cực lớn.

“À, tới rồi.”

Thanh Tuyết cũng nghĩ giống anh.

Cô thậm chí còn chỉnh lại tư thế ngồi, nhấc cằm lên một chút, ánh mắt lạnh xuống theo bản năng. Trong đầu cô đã chuẩn bị sẵn mấy câu phản kích tiêu chuẩn, đại loại như “Anh nhìn cái gì mà nhìn” hoặc “anh đứng nhầm chỗ rồi”.

Nhưng rồi…

Ánh mắt tên tổng tài lướt qua cô.

Lướt qua rất nhanh.

Nhanh đến mức Thanh Tuyết còn tưởng mình nhìn nhầm.

Ánh mắt ấy không dừng lại.

Nó tiếp tục trượt.

Và dừng lại.

Trên người Bạch Ngưng Băng.

Cả bàn im lặng đúng một giây.

Rồi hai giây.

Rồi ba giây.

Hùng và Thanh Tuyết đồng loạt quay đầu nhìn Bạch Ngưng Băng.

Bạch Ngưng Băng vẫn đang cầm thìa, hơi nghiêng đầu, ánh mắt bình thản như đang xem một bộ phim không liên quan đến mình.

Thanh Tuyết chớp chớp mắt.

“… Hả?”

Hùng thì trực tiếp ôm đầu.

“What!?.”

Anh nhìn lại tên tổng tài.

Rồi nhìn lại Ngưng Băng.

Rồi lại nhìn Thanh Tuyết.

Biểu cảm trên mặt anh lúc này giống hệt một người vừa bị bug thế giới.

“Không phải chứ.”

Thanh Tuyết nghiêng người sang, hạ giọng.

“Tôi tưởng hắn định tán tôi.”

Hùng gật đầu liên tục.

“Ừ, tôi cũng tưởng thế.”

Cả hai đồng loạt quay lại nhìn tên tổng tài, ánh mắt tràn ngập sự khó hiểu rất thật.

Thanh Tuyết cau mày suy nghĩ một giây, rồi tự nhiên giật giật khóe miệng.

“Hay là lúc nãy tôi cười lớn quá.”

Hùng nhìn cô.

“…”

“Có khả năng thật đấy.” Thanh Tuyết nghiêm túc phân tích. “Cười lớn, không giữ hình tượng, có thể làm giảm độ ‘nữ chính’ trong mắt mấy tên nhân vật chính não tàn.”

Hùng gật gù.

“Hợp lý.”

Tên tổng tài lúc này đã hoàn toàn không để ý đến hai người nữa.

Trong mắt hắn, hai kẻ ngồi hai bên chỉ là phông nền.

Một phông nền hơi ồn ào, nhưng không đáng bận tâm.

Ánh mắt hắn tập trung vào Bạch Ngưng Băng, mang theo sự chắc chắn đã quen dùng cả đời. Một loại chắc chắn rằng, chỉ cần hắn mở miệng, mọi chuyện sẽ đi theo quỹ đạo hắn muốn.

Hùng nhìn cảnh này, đột nhiên trong đầu lóe lên một ký ức rất xa.

Một buổi tối kiếp trước.

Một đoạn video.

Một người đàn ông mặc vest, chỉ tay lên trời, nói một chữ rất nổi tiếng.

“Thôi.”

Khóe miệng Hùng giật nhẹ.

“À.”

Thanh Tuyết nghe thấy tiếng đó, quay sang.

“À cái gì?”

Hùng không trả lời ngay.

Anh đột nhiên giơ tay lên.

Chỉ thẳng lên trên.

Giữ đúng góc độ.

Đúng thần thái.

Rồi buông một chữ rất gọn.

“Thôi.”

Thanh Tuyết đứng hình.

“… Hả?”

Bạch Ngưng Băng liếc sang.

Tên tổng tài hơi nhíu mày vì bị cắt ngang tầm nhìn.

Thanh Tuyết quay sang Hùng, mặt đầy dấu chấm hỏi.

“Anh làm cái gì đấy.”

Hùng quay sang cô, ánh mắt sáng lên như vừa tìm được tri kỷ.

“Drama.”

“Drama gì?”

“Drama tổng tài.”

Thanh Tuyết chớp mắt.

“Tổng tài thì đầy, drama nào?”

Hùng hạ giọng, bắt đầu thì thầm như kể chuyện ma ban đêm.

“Có một vụ rất nổi tiếng ở kiếp trước của tôi. Một tổng tài ở trung tâm thương mại, rất thích chỉ tay lên trời rồi nói ‘thôi’ kiểu như cả thế giới chỉ có hắn là đúng.”

Thanh Tuyết càng nghe càng ngơ.

“Nghe… lạ vậy.”

“Ừ.” Hùng gật đầu. “Vì cô là người Nhật, không biết mấy vụ này là phải.”

Anh bắt đầu diễn.

Thẳng lưng.

Nâng cằm.

Ánh mắt chuyển sang kiểu ba phần khinh thường, bảy phần tự tin mù quáng.

Rồi chỉ tay lên trên lần nữa.

“Thôi.”

Thanh Tuyết nhìn chằm chằm anh hai giây.

Rồi đột nhiên…

“À.”

Cô bật cười.

“Là kiểu tổng tài tự cho mình là trung tâm vũ trụ đúng không.”

“Chuẩn.” Hùng gật đầu mạnh. “Kiểu coi mọi phụ nữ xinh đẹp đều là của mình, mọi vấn đề đều giải quyết bằng tiền và một chữ ‘thôi’.”

Thanh Tuyết lập tức hứng thú.

Cô ngồi thẳng lên.

Giơ tay.

Bắt chước y chang.

“Thôi.”

Giọng còn cố tình trầm xuống.

Hùng suýt sặc nước.

“Đúng rồi đó.”

Hai người bắt đầu chỉ tay lên trời thay phiên nhau.

“Thôi.”

“Thôi.”

“Thôi.”

Bạch Ngưng Băng nhìn cảnh này, lần đầu tiên trong buổi sáng thật sự cảm thấy… hơi mệt.

Không phải mệt vì áp lực.

Mà là mệt vì hai người này đúng là không biết ngại là gì.

Tên tổng tài cảm thấy mình bị lơ.

Hắn đứng đó, rõ ràng là người có địa vị cao nhất trong phạm vi vài trăm mét, vậy mà lại bị coi như không khí.

Ánh mắt hắn lạnh đi.

Nhưng sự tự tin vẫn còn.

Hắn hắng giọng, chuẩn bị mở lời.

Giọng nói trầm, chậm rãi, mang theo vẻ ban phát quen thuộc.

“Cô—”

Chỉ mới mở được một chữ.

Hùng đã nghiêng sang Thanh Tuyết, nói rất nhỏ nhưng đủ để cô nghe.

“Chuẩn bị tới đoạn chinh phục.”

Thanh Tuyết gật đầu.

“Chuẩn môtip.”

Cả hai đồng loạt quay đầu nhìn Bạch Ngưng Băng, ánh mắt đầy đồng cảm.

Trong đầu họ cùng hiện ra một suy nghĩ.

Người này… thật sự xui xẻo.

Tên tổng tài hít một hơi, ánh mắt khóa chặt lấy Bạch Ngưng Băng, hoàn toàn không để ý đến việc chỉ cần một người trong ba người kia mở miệng nói đúng một câu thôi, thì cả gia phả mười tám đời nhà hắn cũng đủ tiêu chuẩn để đi ăn cơm tù tập thể.

Hắn không biết.

Và cũng sẽ không kịp biết.

Hùng thở dài.

“Đúng là thế giới này không có não tàn thì không vận hành được.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

chuyen-sinh-thanh-ma-de-chua-te-the-gioi
Chuyển Sinh Thành Ma Đế Chúa Tể Thế Giới
Tháng 10 18, 2025
nhan-vat-phan-dien-bat-dau-phan-xu-nhan-vat-chinh-cung-hinh-nhan-vat-chinh-hong-mat
Nhân Vật Phản Diện: Bắt Đầu Phán Xử Nhân Vật Chính Cung Hình, Nhân Vật Chính Hỏng Mất
Tháng 2 4, 2026
tich-diet-van-thua.jpg
Tịch Diệt Vạn Thừa
Tháng 1 26, 2025
de-quoc-vuong-quyen
Đế Quốc Vương Quyền
Tháng 12 15, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP