Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
vuc-sau-hanh-gia-tu-vu-khi-nong-bat-nat-co-dai-bat-dau

Vực Sâu Hành Giả: Từ Vũ Khí Nóng Bắt Nạt Cổ Đại Bắt Đầu

Tháng mười một 12, 2025
Chương 397: Hỏa tinh! Chương 396: Vĩnh hằng đắng vực
nhan-loai-thien-tai-xin-loi-ta-la-nhieu-song-loai

Nhân Loại Thiên Tài? Xin Lỗi, Ta Là Nhiễu Sóng Loại

Tháng 2 8, 2026
Chương 551: Đại kết cục Chương 550: Phù rể
fairy-tail-chi-bi-dong-vo-dich.jpg

Fairy Tail Chi Bị Động Vô Địch

Tháng 1 21, 2025
Chương 12. Quyết chiến Chương 11. Behemoth
nha-ta-dai-su-huynh-dien-ky-qua-xoc-noi.jpg

Nhà Ta Đại Sư Huynh Diễn Kỹ Quá Xốc Nổi!

Tháng 2 27, 2025
Chương 320. Đại kết cục Chương 319. Đánh thì đánh
tu-tien-nhin-len-nhat-ky-chung-nu-chu-di-tinh-biet-luyen.jpg

Tu Tiên: Nhìn Lén Nhật Ký, Chúng Nữ Chủ Di Tình Biệt Luyến

Tháng 2 26, 2025
Chương 307. Đại kết cục (2) Chương 306. Đại kết cục (1)
ta-khong-co-sieu-nang-luc-lai-thanh-trum-phan-dien.jpg

Ta Không Có Siêu Năng Lực Lại Thành Trùm Phản Diện

Tháng 2 1, 2026
Chương 0 phiên ngoại: if tuyến, kết cục sau kết cục Chương 447: không có Dị Năng Giả thế giới mới ( bên dưới )
tu-hogwarts-bat-dau-buon-lau-sung-ong-dan-duoc.jpg

Từ Hogwarts Bắt Đầu Buôn Lậu Súng Ống Đạn Dược

Tháng 2 26, 2025
Chương 295. Truyện mới: "Hogwarts: Voldemort Cũng Đừng Nghĩ Ngăn Cản Ta Học Tập" Chương 294. Tàn niệm rời đi
su-ty-su-muoi-la-mot-doi-cho-nguoi-chia-re-lac

Sư Tỷ Sư Muội Là Một Đôi? Cho Ngươi Chia Rẽ Lạc!

Tháng 10 27, 2025
Chương 538: Bổ Thiên (hoàn tất) Chương 537: Tiểu quỷ hình thái An Khâm
  1. Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
  2. Chương 110: Đi ăn quán vỉa hè...
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 110: Đi ăn quán vỉa hè…

Rời khỏi công viên thêm một lúc nữa, khi vòng quay khổng lồ đã lùi xa phía sau và ánh đèn náo nhiệt chỉ còn là những chấm sáng mờ trong gương chiếu hậu, Phó Thanh Tuyết cuối cùng cũng mở cửa xe, ngồi vào ghế lái một cách vô cùng tự nhiên.

Hùng ngồi vào ghế phụ, cài dây an toàn xong mới nghiêng đầu nhìn sang.

“Cô không định hỏi tôi muốn về đâu à?”

Thanh Tuyết khởi động xe, tay đặt lên vô lăng, mắt nhìn thẳng phía trước.

“Không cần.”

“Ồ?”

“Nhà Mạnh Quân.”

Hùng bật cười khẽ.

“Quả nhiên.”

Xe lăn bánh, rời khỏi khu công viên. Đường đêm Giang Thành không đông, ánh đèn trải dài trên mặt đường như một dải lụa lạnh. Thanh Tuyết lái xe rất ổn, không nhanh không chậm, động tác thuần thục đến mức khiến người ngồi bên cạnh hoàn toàn yên tâm mà… thả lỏng.

Hùng tựa lưng vào ghế, đầu hơi nghiêng sang một bên, mắt nhìn cảnh đêm lướt qua ngoài cửa sổ. Trong đầu anh không có kế hoạch, không có âm mưu, cũng chẳng có cảnh báo nguy hiểm nào bật lên.

Hiếm hoi.

“Cô lái xe thế này mà đi thi đua chắc đám kia phải về nhà khóc.” Hùng buông một câu vu vơ.

“Không.” Thanh Tuyết đáp. “Tôi lái thế này là vì có anh ngồi ghế phụ.”

Hùng nhướng mày.

“Ý là sao?”

“Ý là nếu chỉ có một mình tôi thì xe đã ở chỗ khác rồi.”

Hùng khẽ “à” một tiếng, không hỏi tiếp. Anh hiểu. Và cũng chẳng cần hỏi.

Biệt phủ Mạnh gia hiện ra trong tầm mắt không lâu sau đó. Cổng lớn mở ra, ánh đèn trong sân vẫn sáng, nhưng không khí thì yên tĩnh hơn hẳn ban ngày.

Thanh Tuyết đỗ xe gọn gàng, tắt máy.

“Đến rồi.” Cô nói.

“Ừ.”

Cả hai xuống xe, sóng vai bước vào trong. Không cần người dẫn, không cần báo trước. Với mức độ mặt dày hiện tại, biệt phủ Mạnh gia gần như đã được hai người mặc định là… nhà nghỉ cao cấp quen thuộc.

Vừa bước vào phòng khách, tiếng gõ bàn phím quen thuộc đã vang lên.

Bạch Ngưng Băng vẫn đang ngồi đó.

Cô mặc âu phục chỉnh tề, tóc bạc ánh xanh buộc thấp sau gáy, trước mặt là laptop mở rộng, màn hình chi chít văn bản và dữ liệu. Ánh đèn phản chiếu lên gọng kính khiến cô trông vừa lạnh lùng vừa… bận rộn đến mức vô cảm.

Hùng liếc qua một vòng.

“Mạnh Quân đâu?”

Ngưng Băng không ngẩng đầu.

“Ra ngoài chơi.” Ngón tay vẫn gõ đều. “Nói là tối nay không về sớm.”

“Ồ.” Hùng gật đầu. “Thế là tốt.”

Thanh Tuyết đảo mắt quanh phòng.

“Tử Hạo đâu?”

Lần này Ngưng Băng dừng tay, ngẩng đầu lên, nhìn hai người một cái rất ngắn.

“Bạch gia cho người tới đón về.” Cô nói. “Lý do là… cậu ấy nhìn hai người đủ rồi.”

Hùng khựng lại một nhịp, sau đó bật cười.

“Đáng tiếc thật.”

Thanh Tuyết gật đầu phụ họa.

“Ừ, tôi cũng nhớ cái vẻ mặt bất lực đó.”

Ngưng Băng nhìn hai người, ánh mắt rất bình tĩnh, nhưng trong lòng thì rõ ràng là đã quen với mấy câu thoại vô sỉ kiểu này.

“Vậy hai người…” cô ngập ngừng một chút, “… có định về không?”

Hùng và Thanh Tuyết nhìn nhau.

Chỉ một giây.

Rồi đồng loạt lắc đầu.

“Không.” Cả hai nói cùng lúc.

Ngưng Băng khẽ thở dài.

“Tôi đoán trước rồi.”

Hùng vươn vai.

“Dù sao cũng muộn rồi, về làm gì cho mệt.”

Thanh Tuyết gật đầu.

“Ngủ ké một đêm thôi mà.”

Ngưng Băng không phản bác. Cô chỉ chỉ tay về phía hành lang.

“Phòng trống còn nhiều. Tùy chọn.”

“Được.” Hùng đáp gọn.

Không ai trong hai người có bất kỳ biểu hiện khách sáo nào. Họ bước thẳng vào hành lang, nhìn qua vài cánh cửa, rồi dừng lại trước một phòng bất kỳ.

Hùng mở cửa.

“Phòng này nhé?”

“Ừ.”

Thế là xong.

Bên trong phòng sạch sẽ, rộng rãi, giường lớn, ánh đèn dịu. Rõ ràng là phòng khách, nhưng với hai kẻ này thì không có khái niệm “khách”.

Thanh Tuyết khóa cửa lại phía sau, rồi xoay người nhìn Hùng.

“Thay đồ?”

Hùng gật đầu.

Cả hai đồng thời lấy đồ ngủ từ nhẫn trữ vật ra, động tác thuần thục như thể đã làm việc này ở đây không chỉ một lần.

Không ai ngại ngùng.

Không ai xấu hổ.

Với họ, đây chỉ là một kết thúc rất tự nhiên cho một ngày rất dài.

Đèn trong phòng dần tối đi.

Ngoài kia, biệt phủ Mạnh gia vẫn yên tĩnh như thường lệ. Trong phòng làm việc, Bạch Ngưng Băng tiếp tục gõ bàn phím, mặt không đổi sắc, như thể mọi thứ vừa diễn ra đều… hoàn toàn bình thường.

Đêm ấy, Mạnh gia không có biến cố.

Chỉ có hai kẻ vô sỉ tuyệt đối, ngủ ké nhà người ta, và làm những chuyện mà nếu viết ra thì chắc chắn sẽ khiến các cường giả kiểm duyệt cảnh giới từ trên cao rơi xuống vả cho bay màu.

Sáng hôm sau.

Buổi sáng ở Giang Thành đến rất nhẹ.

Không có tiếng còi xe ầm ĩ như khu trung tâm, không có cảm giác bị cả thế giới dí KPI vào mặt. Ánh nắng lọt qua tán cây trong khuôn viên Mạnh gia, rơi xuống nền gạch sáng màu, mang theo mùi sương sớm rất nhạt.

Hùng tỉnh dậy trước.

Anh mở mắt, nhìn trần nhà xa lạ một giây, rồi rất bình thản chấp nhận sự thật rằng mình đang ngủ ké nhà người khác. Không có giật mình. Không có hoảng loạn. Chỉ là một cảm giác quen thuộc kiểu như hôm qua mình ăn ở quán này, hôm nay quay lại ăn tiếp.

Bên cạnh, Thanh Tuyết vẫn ngủ.

Không phải kiểu ngủ yên tĩnh đoan trang của tiểu thư danh môn, mà là kiểu ngủ rất có tính chiếm hữu. Một tay đặt lên ngực anh, chân gác ngang eo, tóc trắng xõa ra như vừa đánh nhau với gối xong.

Hùng nhìn một lát, trong đầu lóe lên một suy nghĩ rất nghiêm túc.

Nếu có ai bước vào lúc này, chắc sẽ tưởng anh là người bị bắt cóc.

Anh nhẹ nhàng nhấc tay cô ra, động tác chậm đến mức giống như đang tháo bom hẹn giờ. Thanh Tuyết khẽ nhúc nhích, lông mày cau lại một chút, rồi lại ngủ tiếp.

Thoát nạn.

Hùng thở phào trong lòng, bước xuống giường, chỉnh lại áo ngủ rồi mở cửa phòng.

Bạch Ngưng Băng đã ở ngoài.

Cô ngồi ở bàn ăn, laptop mở sẵn, bên cạnh là một tách cà phê còn bốc hơi. Trang phục vẫn chỉnh tề như mọi ngày, sắc mặt bình tĩnh, ánh mắt tỉnh táo đến mức khiến người khác tự thấy có lỗi vì dậy muộn.

Hùng liếc đồng hồ trong đầu.

Sáu giờ ba mươi.

“Cô dậy từ lúc nào vậy?” Hùng hỏi.

“Bốn giờ.” Ngưng Băng đáp, không ngẩng đầu.

Hùng gật đầu.

“Nghe hợp lý.”

Anh ngồi xuống ghế đối diện, chống cằm.

“Tôi nhớ quán vỉa hè.”

Ngưng Băng ngẩng lên, ánh mắt dừng trên mặt anh một giây.

“Loại nào?”

“Loại bàn nhựa, ghế nhựa, chủ quán nói chuyện to hơn cả loa phường, đồ ăn không biết sạch hay không nhưng ăn rất vui.” Hùng đáp rất nghiêm túc. “Tôi nhớ cảm giác đó.”

Ngưng Băng im lặng hai giây.

“Được.”

Một từ duy nhất.

Không hỏi vì sao. Không phản đối. Không khuyên anh nên ăn sáng kiểu lành mạnh hơn.

Cô đứng dậy, gập laptop lại.

“Tôi lái xe.”

Hùng gật đầu.

“Cảm ơn.”

Đúng lúc đó, cửa phòng phía sau mở ra.

Thanh Tuyết xuất hiện.

Tóc trắng còn hơi rối, áo ngủ đơn giản nhưng vẫn không che được khí chất rất khó nói. Cô dụi mắt một cái, nhìn Hùng rồi nhìn Ngưng Băng.

“Đi đâu vậy?”

“Ăn vỉa hè.” Hùng đáp.

Mắt Thanh Tuyết sáng lên ngay lập tức.

“Đi.”

Không cần hỏi thêm một chữ.

Mười lăm phút sau, ba người đã ngồi trong xe.

Bạch Ngưng Băng lái xe, động tác ổn định, tay đặt vô lăng như thể đã tính trước mọi tình huống. Hùng ngồi ghế phụ, Thanh Tuyết ở ghế sau nhưng lại hơi nghiêng người về phía trước, cằm tựa lên vai Hùng.

“Anh nhớ vỉa hè vì đồ ăn hay vì không khí?” Thanh Tuyết hỏi.

“Cả hai.” Hùng đáp. “Và vì lúc đó đầu óc tôi chưa phải xử lý mấy kịch bản não tàn.”

Thanh Tuyết cười.

“Nhưng anh lại kéo tôi vào thế giới đầy não tàn đó.”

“Không.” Hùng sửa lại. “Là não tàn tự tìm tới.”

Ngưng Băng xen vào, giọng đều đều.

“Xác suất gặp kịch bản bất thường khi đi ăn vỉa hè tăng khoảng ba mươi sáu phần trăm.”

Hùng nhướng mày.

“Cô thống kê rồi à?”

“Trải nghiệm cá nhân.” Ngưng Băng đáp.

Thanh Tuyết chống cằm.

“Vậy hôm nay thử đoán xem.” Cô nói, giọng rất hứng thú. “Anh nghĩ sẽ gặp loại nào?”

Hùng suy nghĩ nghiêm túc.

“Một thằng nào đó quỳ xuống trước mặt cô, khóc lóc nói rằng từ giây phút gặp cô đã yêu không lối thoát.”

Thanh Tuyết bật cười.

“Anh đang tự khịa bản thân nguyên chủ đấy à?”

“Ừ.” Hùng gật đầu rất thản nhiên. “Tôi có quyền.”

Ngưng Băng tiếp lời.

“Hoặc một nữ chính quay lại, nước mắt lưng tròng, nói rằng anh bỏ cô ta để theo người khác là sai lầm cả đời.”

Hùng thở dài.

“Tôi xin rút lại lời nói xấu não tàn. Họ cũng rất chăm chỉ.”

Thanh Tuyết gật đầu phụ họa.

“Hoặc côn đồ đến phá quán, đúng lúc có một nhân vật chính đi ngang qua, tiện tay giải vây, được chủ quán khen ngợi, nữ chính nhìn với ánh mắt ngưỡng mộ.”

Hùng đưa tay ôm trán.

“Nghe thôi đã muốn ăn nhanh rồi đi về.”

Xe dừng lại ở một góc phố nhỏ.

Quán vỉa hè không lớn, bàn ghế nhựa bày ra lề đường, mùi dầu nóng và gia vị lan trong không khí. Chủ quán đang bận rộn, tiếng gọi món vang lên liên tục.

Ba người ngồi xuống một bàn.

Không ai để ý đến trang phục của họ cho đến khi vài người xung quanh liếc nhìn lần thứ hai, rồi lần thứ ba.

Một số ánh mắt dừng lại hơi lâu.

Mạnh Quân đúng lúc đó xuất hiện ở đầu phố, trên tay cầm ly cà phê mang đi. Anh ta nhìn thấy ba người ngồi ăn vỉa hè, suýt thì sặc.

Hùng thấy Mạnh Quân, giơ tay chào.

“Ăn sáng không?”

Mạnh Quân đứng chết trân.

“Các người… thua lỗ nặng đến mức này rồi à?”

Thanh Tuyết nhíu mày.

“Anh nghĩ hơi xa rồi đấy.”

Ngưng Băng bình thản.

“Chỉ là ăn sáng.”

Mạnh Quân nhìn ba người một lúc, rồi lắc đầu bỏ đi, miệng lẩm bẩm không rõ là thương hay là bất lực.

Đồ ăn được bưng ra.

Hùng ăn một miếng, mắt sáng lên.

“Đúng vị này.”

Thanh Tuyết nếm thử, gật đầu liên tục.

“Ngon thật.”

Ngưng Băng ăn rất lịch sự, tốc độ chậm nhưng không hề chê.

Cả ba vừa ăn vừa nói chuyện, tiếp tục bàn về khả năng gặp kịch bản não tàn tiếp theo.

Và đúng lúc đó.

Loảng xoảng.

Tiếng ly nước rơi xuống đất, vỡ tan.

Không quá lớn, nhưng đủ để khiến cả quán im lặng trong một khoảnh khắc.

Hùng và Thanh Tuyết đồng thời quay đầu lại.

Một thanh niên mặc vest cao cấp đứng dậy, nước đổ lên áo anh ta. Bên cạnh là một người đeo kính, ăn mặc chỉnh tề, dáng vẻ trợ lý. Trước mặt họ là một cô phục vụ trẻ, mặt tái mét, tay run run.

“Xin lỗi, xin lỗi anh, em không cố ý…”

Thanh niên tổng tài nhìn cô phục vụ, ánh mắt lạnh nhạt rồi chợt dừng lại.

Trong khoảnh khắc đó, ánh mắt anh ta thay đổi.

Không còn bực bội.

Mà là… hứng thú.

Hùng và Thanh Tuyết ôm đầu cùng lúc.

“Không thể nào.” Hùng thì thào.

Thanh Tuyết há hốc miệng.

“Đi ăn vỉa hè mà cũng gặp tổng tài à?”

Ngưng Băng nhấp một ngụm nước, giọng đều đều.

“Kịch bản chuẩn.”

Hùng quay sang Thanh Tuyết, vẻ mặt như vừa chứng kiến kỳ quan của vũ trụ.

“Thật sự là đi một cái là gặp môtip tổng tài luôn.”

Thanh Tuyết gật đầu liên tục.

“Đúng là tránh không nổi.”

Ở phía bên kia, tổng tài đã bắt đầu nói câu thoại quen thuộc.

“Cô tên gì?”

Hùng đặt đũa xuống.

“Ăn nhanh lên.” Anh nói. “Tôi có linh cảm là lát nữa còn kịch bản phụ.”

Thanh Tuyết cười không ngừng.

“Anh đúng là thánh gọi môtip.”

Không khí quán vỉa hè bỗng nhiên trở nên sống động hơn rất nhiều.

Và rõ ràng.

Buổi sáng này, sẽ không yên bình như họ tưởng.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

662c5d8615ac6fead692c10f9f648cc8
Bắt Đầu Chán Nản Con Tin, Ta Bắt Đầu Đánh Dấu Lục Địa Thần Tiên
Tháng 5 19, 2025
huyen-huyen-bat-dau-qua-manh-lam-sao-bay-gio.jpg
Huyền Huyễn: Bắt Đầu Quá Mạnh Làm Sao Bây Giờ
Tháng 1 17, 2025
toc-nhan-dau-tu-ta-san-xuat-hang-loat-dai-de.jpg
Tộc Nhân Đầu Tư, Ta Sản Xuất Hàng Loạt Đại Đế
Tháng 2 1, 2025
chi-ton-than-vuong.jpg
Chí Tôn Thần Vương
Tháng 3 29, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP