Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
tran-thien-than-y

Trấn Thiên Thần Y

Tháng 2 9, 2026
Chương 2566: Muốn sống, còn là chết? Chương 2565: Vạn cổ linh tuyền!
duoi-ta-ra-hoang-thanh-binh-vay-hoang-cung-nguoi-khoc-cai-gi

Đuổi Ta Ra Hoàng Thành, Binh Vây Hoàng Cung Ngươi Khóc Cái Gì!

Tháng 2 9, 2026
Chương 736: Tiên đạo kiếp nạn Chương 735: Không ngoài mười năm, toàn diện sụp đổ
thien-su-tieu-thu-khong-can-xong-loan-nha-ta.jpg

Thiên Sứ Tiểu Thư, Không Cần Xông Loạn Nhà Ta!

Tháng 1 30, 2026
Chương 268: Thứ nhất mặt bằng Chương 267: Chuỗi entropy xe chở khách
tong-chu-nha-ta-co-chut-yeu-quai.jpg

Tông Chủ Nhà Ta Có Chút Yêu Quái

Tháng 3 3, 2025
Chương 242. Đưa ta phiêu phiêu quyền Chương 241. Tại trên vết thương chọc dao găm
tang-kinh-cac-de-su-ta-tai-de-trieu-diem-hoa-thai-tu.jpg

Tàng Kinh Các Đế Sư: Ta Tại Đế Triều Điểm Hóa Thái Tử

Tháng 2 3, 2026
Chương 328: Quỷ dị tu sĩ Chương 327: Lôi đình vũ lộ, đều là thiên ân
pham-nhan-chuc-long-khai-thien.jpg

Phàm Nhân Chúc Long Khai Thiên

Tháng 2 3, 2026
Chương 397:Ngẫu nhiên gặp đại quân Chương 396:Huynh đệ bất hòa Chất nhi gặp nạn
tan-the-ta-rut-thuong-than-cap-ech-xanh-du-lich-doan.jpg

Tận Thế, Ta Rút Thưởng Thần Cấp Ếch Xanh Du Lịch Đoàn

Tháng 1 24, 2025
Chương 530. Chương kết Chương 529. Thâm Uyên
kiem-nghich-thuong-khung.jpg

Kiếm Nghịch Thương Khung

Tháng 4 25, 2025
Chương 1146. Đại kết cục Chương 1145. Thần Vương tề tụ
  1. Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
  2. Chương 109: Tôi nhầm ăn sập cả Giang Thành thành ăn sập cả Ma Đô rồi...
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 109: Tôi nhầm ăn sập cả Giang Thành thành ăn sập cả Ma Đô rồi…

Bánh xe khổng lồ đứng sừng sững ở rìa công viên, ánh đèn viền tròn chậm rãi xoay như một quỹ đạo cố định của thời gian. Không quá rực rỡ như Ma Đô trung tâm, nhưng lại có một vẻ yên tĩnh rất riêng, kiểu yên tĩnh chỉ xuất hiện sau khi những thứ không nên tồn tại đã… bị dọn sạch một cách vật lý.

Phó Thanh Tuyết nắm tay Hùng, kéo anh đi về phía hàng ghế chờ. Động tác rất tự nhiên, không hề do dự, như thể chuyện này đã được làm cả trăm lần rồi. Hùng bị kéo đi cũng không phản kháng, chỉ liếc nhìn xung quanh một vòng, trong đầu không nhịn được mà nghĩ thầm.

Vắng hơn hẳn thật.

Không phải kiểu vắng vì muộn, mà là vắng vì những thứ lẽ ra phải ở đây đã… không còn cơ hội ở đây nữa.

Nhưng dù vậy, công viên vẫn có người. Một vài cặp đôi trẻ, mấy gia đình dắt con đi dạo muộn, vài người già ngồi ghế đá trò chuyện. Khi Hùng và Thanh Tuyết xuất hiện, ánh mắt xung quanh lập tức bị hút về phía họ theo phản xạ bản năng.

Không phải vì hai người làm gì kỳ quặc.

Mà là vì đứng cạnh nhau, hai người này quá nổi bật.

Hùng mặc đồ đơn giản, áo tối màu, quần gọn gàng, dáng người cao thẳng, khí chất nhìn qua tưởng bình thường nhưng càng nhìn càng thấy không đúng. Còn Phó Thanh Tuyết thì khỏi nói. Bộ váy đen trắng thanh lịch, tóc trắng dài buộc hai bên, đường nét tinh xảo đến mức ánh đèn công viên chiếu vào cũng như bị phản xạ lại, khiến cô trông giống một nhân vật bước ra từ một thế giới khác.

Có người thì thầm.

“Cosplayer à?”

“Không giống, khí chất này không phải diễn.”

“Trông như NPC cấp cuối ấy…”

Hùng nghe loáng thoáng, khóe miệng giật giật, nhưng cũng lười phản ứng. Anh để Thanh Tuyết chọn cabin, rồi cả hai cùng bước vào, ghế ngồi khẽ rung lên khi bánh xe bắt đầu chuyển động.

Cửa cabin đóng lại.

Không gian nhỏ lại, nhưng không hề chật. Trái lại, có cảm giác như cả thế giới bị nhốt lại bên ngoài, chỉ còn hai người và ánh sáng dịu nhẹ của đèn trong cabin.

Hùng vừa ngồi xuống đã mở to mắt, gãi cằm một cái rất thật.

“Hình như tôi nói nhầm content rồi.”

Thanh Tuyết quay đầu nhìn anh, mắt hơi nheo lại.

“Nhầm gì?”

“Không phải ăn sập Ma Đô.” Hùng nói, giọng rất nghiêm túc. “Phải là ăn sập cả Giang Thành mới đúng.”

Phó Thanh Tuyết khựng lại đúng một nhịp.

Rồi mắt cô dần trở nên ngáo ngơ một cách rất… có chiều sâu.

“Thế mà tôi còn không nhận ra luôn.”

Hai người nhìn nhau.

Một giây.

Hai giây.

Rồi cả hai cùng phá lên cười khà khà, tiếng cười vang trong cabin nhỏ đến mức khiến người ngồi cabin bên cạnh cũng quay đầu nhìn sang với ánh mắt đầy hoài nghi về trạng thái tinh thần của hai người này.

Nếu Bạch Ngưng Băng mà ở đây, có lẽ cô sẽ không nói gì, chỉ lặng lẽ tìm một góc, ngồi xuống và… ngủ luôn cho đỡ mệt.

Sau một hồi cười điên cười khùng không vì lý do gì rõ ràng, Hùng và Thanh Tuyết cùng lúc im lại, như có một công tắc vô hình bị tắt đi.

Cabin từ từ nhấc lên cao.

Tầm nhìn mở rộng.

Giang Thành về đêm trải ra phía dưới, ánh đèn không dày đặc như Ma Đô, nhưng lại có nhịp điệu riêng. Đường phố uốn cong, dòng xe thưa thớt, công viên phía dưới như một mảng xanh tối, yên tĩnh đến mức khiến người ta có cảm giác nếu hét lên thì sẽ phá hỏng thứ gì đó rất mong manh.

Hùng tựa lưng vào ghế, nhìn xuống dưới.

Trong đầu anh thoáng qua một suy nghĩ rất lạ.

Ở thế giới cũ, anh gần như không đi công viên. Lần đầu đi thì đã muốn về. Không phải vì không thích, mà vì khi ấy anh bị vấn đề về tiêu hóa, xong lúc đó còn không biết thưởng thức cảnh đẹp nữa.

Còn bây giờ.

Anh lại đang ngồi trên một bánh xe khổng lồ, cạnh một người con gái vừa bẻ cổ chồn như bẻ cổ gà tây, vừa có thể ngồi cười ngáo ngơ vì một câu đùa nhảm.

Hùng quay đầu nhìn Thanh Tuyết.

Rồi nhìn lên bầu trời đầy sao.

Cảnh này… quen thật.

Không phải kiểu quen của ký ức cá nhân, mà là kiểu quen của một thứ đã từng được thấy qua màn hình, qua câu chữ, qua một thế giới không thuộc về hiện thực này.

Một mảnh ghép chậm rãi khớp lại.

“Ê.” Hùng lên tiếng, giọng bình thường như hỏi thời tiết. “Thanh Tuyết. Cô cosplay đúng không?”

“Đúng.” Cô đáp ngay, không do dự.

Hùng gật gật đầu, như thể vừa xác nhận một điều hiển nhiên đến mức không cần suy nghĩ thêm. Trong đầu anh, hàng loạt hình ảnh lướt qua. Game, phim, cốt truyện, nhân vật.

Rồi một cái tên hiện ra rất rõ.

“Cô có biết game The NonexistenceN of you and me không?”

Anh hỏi, dù trong lòng đã biết câu trả lời.

Một game không dành cho số đông. Cốt truyện rối, triết lý nặng, nhân vật không phân rõ thiện ác, chỉ phân rõ lựa chọn và hậu quả. Một thứ mà fan sảng văn đọc được ba dòng là chạy mất dép.

Thanh Tuyết nghe vậy liền giơ ngón cái lên.

“Tôi biết chứ.”

Khóe miệng Hùng giật giật.

“Thảo nào.” Anh lẩm bẩm. “Phong cách ăn mặc thế này của cô chưa bao giờ là tùy ý cả.”

Anh dừng lại một nhịp, rồi nhấn mạnh từng chữ.

“Mà là ngẫu nhiên.”

Nói xong, anh còn giơ ngón cái lên, thả like một cái rất tự nhiên, như đang chọc đúng chỗ ngứa.

Phó Thanh Tuyết không những không nổi giận, còn gật đầu cái rụp, giơ ngón cái đáp lại.

Hai người cứ thế gật qua gật lại, động tác đồng bộ đến mức nếu có người quay video chắc sẽ nghĩ đây là một nghi thức kỳ quái nào đó của một giáo phái mới nổi.

Cuối cùng, cả hai cũng tự giác dừng lại.

Hùng bật cười khẽ.

“Nếu cô cosplay thế này, mai fan game bảo tôi xúc phạm hình ảnh của Lilith mất.”

Thanh Tuyết nhún vai, rất vô tư.

“Họ chửi tôi chứ có chửi anh đâu?”

Rồi cô quay sang nhìn Hùng, ánh mắt rất thản nhiên, nhưng lại gợi đòn một cách có nghề.

Hùng cứng họng.

Trong đầu anh hiện ra rất nhiều phương án phản công, nhưng cuối cùng đều bị loại vì… không đáng.

“Thôi.” Anh quay mặt đi, giọng đầy chính nghĩa. “Quân tử báo thù mười giờ chưa muộn.”

Tỏ vẻ giận dỗi xong chưa được ba giây, anh đã cảm thấy vai mình nặng xuống.

Thanh Tuyết đã tranh thủ dựa vào.

Rất thuận tay.

Hùng thở dài, không đẩy ra, chỉ liếc nhìn cô một cái.

“Này.”

“Hả?”

“Nặng.”

“Tôi có nói tôi nhẹ đâu.”

Anh cạn lời.

Nhưng cũng không nói thêm.

“Nếu họ hỏi Phó Thanh Tuyết và Lilith khác gì nhau.” Hùng lên tiếng sau một lúc im lặng. “Tôi sẽ nói là ngoài ngoại hình ra, tính cách của hai người như hai mặt đồng xu.”

Anh cười khẽ.

“Lilith nhìn phản diện, nhưng thật ra rất tốt. Còn cô…”

Thanh Tuyết nghiêng đầu.

“Còn tôi?”

Hùng suy nghĩ một chút, rồi kết luận.

“Nhìn giống thiên sứ, nhưng ra tay thì toàn đồ diệt chủng.”

Cô bật cười.

“Đúng là rất hợp với tôi.”

Trong đầu Hùng, bản OST của game tự nhiên vang lên. Không phải vì ai bật nhạc, mà vì cảm giác lúc này quá giống.

Không khí.

Ánh sáng.

Vị trí.

Con người.

Thanh Tuyết tựa đầu vào vai anh, nhắm mắt lại. Không ngủ, chỉ đơn giản là… nghỉ.

Một sự bình yên hiếm hoi.

Không có não tàn.

Không có hệ thống.

Không có Thiên Mệnh.

Chỉ có bánh xe quay chậm, ánh đèn lướt qua, và hai người ngồi cạnh nhau.

Cô muốn ở bên cạnh Hùng mãi như thế này.

“Tự nhiên tôi nhớ đến một câu.” Thanh Tuyết mở mắt ra, khóe miệng giật nhẹ. “Cặp đôi hạnh phúc quá, thế là nam hay nữ chính chết.”

Hùng không cần nghĩ.

“Tôi chết.”

“Vì sao?”

“Vì tôi nằm thẳng xuống rồi bảo tôi chết rồi.”

Phó Thanh Tuyết há hốc mồm.

“Thế mà tôi không nghĩ ra nhỉ?”

Bánh xe tiếp tục quay.

Hai kẻ điên vẫn cứ điên.

Nhưng lần này, thế giới không hề phản đối.

Một lúc sau, bánh xe khổng lồ chậm rãi hạ xuống. Cabin rung nhẹ một cái rất khẽ rồi dừng hẳn. Cửa mở ra, luồng gió đêm mát lạnh lập tức tràn vào, mang theo mùi cỏ, mùi đất ẩm và cả mùi đồ ăn vặt từ xa xa còn sót lại trong công viên.

Hùng đứng dậy trước, theo phản xạ đưa tay ra đỡ Thanh Tuyết. Không phải vì cô cần, mà vì… tay anh rảnh. Thanh Tuyết cũng chẳng khách sáo, đặt tay vào lòng bàn tay anh một cách tự nhiên đến mức như thể đây là thao tác mặc định của hai người từ lâu rồi.

Bước xuống khỏi cabin, cả hai hòa vào lối đi lát đá uốn cong quanh công viên.

Không khí bên ngoài khác hẳn khi ở trên cao. Nếu bánh xe mang lại cảm giác bao quát, thì mặt đất lại đem đến cảm giác chân thật. Ánh đèn đường vàng nhạt rải đều, bóng cây kéo dài trên mặt đất, thỉnh thoảng có vài cặp đôi đi ngang qua, vừa đi vừa nói chuyện nhỏ nhẹ.

Hùng thả lỏng vai, hai tay đút túi quần, bước đi rất chậm. Đây không phải kiểu chậm vì mệt, mà là kiểu chậm vì… chẳng có lý do gì để vội.

Thanh Tuyết đi cạnh anh, sát đến mức cánh tay gần như chạm nhau. Cô không chủ động khoác, nhưng chỉ cần Hùng hơi lệch sang là tay hai người lại vô tình chạm nhẹ, rồi lại tách ra, rồi lại chạm.

Một nhịp điệu rất vô nghĩa.

Nhưng lại khiến người ta dễ chịu.

Hùng nhìn quanh một vòng, ánh mắt đầy hứng thú, giống hệt một đứa trẻ được thả ra khỏi nhà sau nhiều ngày bị nhốt.

“Ê.” Anh chỉ về phía trước. “Cái ghế đá kia nhìn quen không?”

Thanh Tuyết nhìn theo hướng anh chỉ, gật đầu ngay.

“Quen.”

“Quen kiểu gì?”

“Quen kiểu nếu có phim truyền hình thì chắc nữ chính sẽ ngồi ở đó khóc.”

Hùng bật cười.

“Chuẩn. Hoặc nam chính bị đá xong ngồi ở đó hút thuốc.”

“Hoặc cả hai cùng ngồi, mỗi người một bên, cách nhau đúng một khoảng tượng trưng cho lòng người xa cách.”

Hùng nghe xong liền vỗ tay.

“Cô phân tích đúng là rất có chiều sâu.”

Hai người đi ngang qua ghế đá đó, Hùng còn cố tình liếc nhìn thêm một cái như thể đang đánh giá bối cảnh.

“Thiếu mỗi cơn mưa nữa là đủ bộ.”

Thanh Tuyết cười khẽ.

“May là không mưa.”

“Không thì ướt váy cô.”

“Ướt thì về thay.”

“…”

Hùng cảm thấy câu này có gì đó không ổn, nhưng lại không biết không ổn ở đâu.

Anh quyết định bỏ qua.

Tiếp tục đi được vài bước, Hùng lại chỉ sang bên trái.

“Cái cây kia.”

“Cây nào?”

“Cây cao nhất ấy.”

Thanh Tuyết nhìn theo, nghiêng đầu.

“Ờ.”

“Nhìn giống mấy cái cây trong game RPG không.”

“Giống.”

“Kiểu nếu lại gần là sẽ có nhiệm vụ phụ hiện lên.”

“Nhiệm vụ gì?”

Hùng suy nghĩ một chút, rồi đáp rất nghiêm túc.

“Nhặt lá rụng cho bà lão NPC.”

Thanh Tuyết bật cười.

“Phần thưởng chắc là năm đồng tiền với một câu cảm ơn.”

“Và một đoạn thoại dài ba trang không skip được.”

“Chuẩn.”

Hai người nhìn nhau, rồi lại cười.

Hùng không biết từ khi nào mình lại nói nhiều như vậy. Trước đây anh là kiểu người cứ thấy gì cũng chỉ, cũng bình luận. Nên hôm nay, mỗi thứ lọt vào mắt đều tự nhiên trở thành đề tài.

Có lẽ vì không cần phòng bị.

Không cần cảnh giác.

Không cần suy nghĩ xem xung quanh có hệ thống nào đang ghi điểm hay không.

Anh chỉ đơn giản là… đi chơi.

Còn Thanh Tuyết thì đơn giản là… cầm tay anh.

Cô không nói ra, nhưng trong lòng rất rõ. Chỉ cần ở cạnh Hùng, mọi thứ khác đều không quan trọng. Cảnh đẹp thì đẹp, trò vui thì vui, nhưng nếu không có người này bên cạnh, tất cả đều chỉ là phông nền.

Đi ngang qua một quầy bán bóng bay nhỏ, Hùng dừng lại.

“Bóng bay kìa.”

Thanh Tuyết nhìn qua, mắt sáng lên một chút.

“Anh muốn mua à?”

“Không.”

“Thế anh chỉ làm gì?”

Hùng chỉ một quả bóng hình con cá mập.

“Nhìn giống mấy con quỷ dị trong truyện.”

Thanh Tuyết: “…”

Cô nhìn lại quả bóng, rồi rất nghiêm túc gật đầu.

“Đúng là có nét.”

“Thấy chưa.”

“May là nó không lao lên cắn người.”

“Chắc vì bị buộc dây.”

“Quỷ dị cũng cần dây buộc.”

Hai người đứng đó bình luận bóng bay như đang phân tích sinh vật học, khiến bà chủ quầy nhìn họ với ánh mắt hơi nghi ngờ.

Cuối cùng, Thanh Tuyết vẫn mua một quả.

Không phải cá mập.

Mà là một quả hình ngôi sao.

Cô đưa cho Hùng.

“Cầm đi.”

Hùng nhìn quả bóng, rồi nhìn cô.

“Tôi á?”

“Ừ.”

“Để làm gì?”

“Để trông anh đỡ nghiêm túc.”

Hùng nhìn quả bóng thêm một giây, rồi… cầm thật.

“Cô đúng là rất có lý.”

Hai người tiếp tục đi, một người cầm bóng bay, một người cười không ngừng.

Đi được một đoạn, Hùng lại chỉ về phía một khu trò chơi nhỏ.

“Cái đó là gì?”

“Bắn súng.”

“Có thưởng không?”

“Có.”

“Thưởng gì?”

“Gấu bông.”

Hùng dừng lại, nhìn chằm chằm vào mấy con gấu treo lủng lẳng.

“…Trông ngu ngu.”

Thanh Tuyết nhìn theo, gật đầu.

“Nhưng mềm.”

“Cô thích à?”

“Không.”

“Thế sao nhìn lâu vậy?”

“Vì tôi đang tưởng tượng anh bắn trượt.”

Hùng nhướng mày.

“Cô khinh tôi?”

“Không.”

“Cô khinh tôi.”

“Ừ.”

Hùng kéo Thanh Tuyết lại gần quầy.

“Một ván.”

Anh cầm súng, tư thế rất chuẩn, ánh mắt tập trung.

Thanh Tuyết đứng bên cạnh, tay vẫn không buông tay anh.

“Anh bắn đi.”

“Cô đừng làm tôi phân tâm.”

“Tôi đứng yên mà.”

“Cô đứng yên cũng đủ phân tâm rồi.”

Thanh Tuyết cười, nhưng vẫn im lặng.

Hùng bóp cò.

Ba phát.

Ba mục tiêu.

Trúng sạch.

Bà chủ quầy im lặng một giây, rồi đưa cho Hùng một con gấu bông.

Hùng nhìn con gấu, rồi đưa cho Thanh Tuyết.

“Cầm đi.”

Thanh Tuyết nhận lấy, ôm vào lòng.

“…Trông cũng được.”

Hùng thấy vậy thì hài lòng.

Đi tiếp.

Hùng chỉ đài phun nước.

“Chỗ này ban ngày chắc đông lắm.”

“Ban đêm nhìn giống chỗ tụ tập của phản diện.”

“Cô toàn nghĩ mấy thứ nguy hiểm.”

“Do kinh nghiệm.”

“Ờ.”

Hùng nhìn nước phun lên rồi rơi xuống, ánh đèn chiếu khiến nước lấp lánh.

Trong lòng anh rất yên.

Không phải kiểu yên tĩnh trống rỗng.

Mà là kiểu yên tĩnh có người bên cạnh.

Thanh Tuyết cũng cảm nhận được điều đó. Cô không nói, chỉ khẽ siết tay anh hơn một chút.

Hùng cúi đầu nhìn, không rút tay lại.

Đi hết ngóc ngách này đến ngóc ngách khác, từ ghế đá đến bồn hoa, từ quầy ăn vặt đến lối đi nhỏ rợp bóng cây, Hùng thấy gì cũng chỉ, Thanh Tuyết thấy gì cũng hùa theo.

Không cần logic.

Không cần mục tiêu.

Chỉ cần đi.

Và trong khoảnh khắc đó, cả hai đều rõ ràng cảm nhận được một điều.

Không cần thế giới yên bình.

Chỉ cần hai người này còn có thể đi cạnh nhau như thế này.

Là đủ rồi.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

hong-hoang-ta-ngu-trang-quan-di-bien.jpg
Hồng Hoang: Ta Ngũ Trang Quan Dị Biến!
Tháng 1 17, 2025
mot-ngay-sau-xuyen-qua-tien-gioi-ta-trong-dem-rang-buoc-cung-quoc-gia.jpg
Một Ngày Sau Xuyên Qua Tiên Giới, Ta Trong Đêm Ràng Buộc Cùng Quốc Gia
Tháng 2 2, 2026
bat-dau-ngu-say-10-van-nam-sau-khi-tinh-day-truc-tiep-vo-dich.jpg
Bắt Đầu Ngủ Say 10 Vạn Năm, Sau Khi Tỉnh Dậy Trực Tiếp Vô Địch
Tháng 1 17, 2025
ta-tu-mot-thanh-kiem-bat-dau-che-ba-hong-hoang.jpg
Ta Từ Một Thanh Kiếm Bắt Đầu Chế Bá Hồng Hoang
Tháng 5 3, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP