Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
cao-vo-mot-giay-tang-10-nam-cong-luc-them-khoc-giao-hoa.jpg

Cao Võ: Một Giây Tăng 10 Năm Công Lực, Thèm Khóc Giáo Hoa

Tháng 2 7, 2026
Chương 258: Tinh Thần Niệm Sư Chương 257: Cao võ bản Nhất Khí Hóa Tam Thanh
ngu-thu-tu-boi-duong-suong-lang-bat-dau.jpg

Ngự Thú: Từ Bồi Dưỡng Sương Lang Bắt Đầu

Tháng 12 31, 2025
Chương 323: Kẽ hở kinh biến Chương 322: Cùng Thánh Linh Lộc ở chung
lang-nhan-my-nu-moi-tu-van

Lãng Nhân: Mỹ Nữ, Mời Tư Vấn

Tháng 12 1, 2025
Chương 120: Bá Đạo Chương 119: Cấu Kết Yêu Tộc
nu-oa-nuong-nuong-cau-nguoi-dung-nghe-len-tieng-long-cua-ta

Nữ Oa Nương Nương Cầu Ngươi Đừng Nghe Lén Tiếng Lòng Của Ta

Tháng 12 6, 2025
Chương 188: Đại hôn ( Xong ) Chương 187: Ba đạo dung hợp, Hồng Hoang bản nguyên
game-ta-khong-che-van-menh-bat-dau-chuc-phuc-van-vat.jpg

Game: Ta Khống Chế Vận Mệnh, Bắt Đầu Chúc Phúc Vạn Vật

Tháng 1 21, 2025
Chương 355. Tam đại đạo chủ! Vận Mệnh bản nguyên! Chương 354. Vận Mệnh pháp tắc thành hình!
ta-tai-pho-ban-the-nghiem-nhan-sinh.jpg

Ta Tại Phó Bản Thể Nghiệm Nhân Sinh

Tháng 1 24, 2025
Chương 202. Ngươi làm sao ở nơi này Chương 201. Sợ cái gì
quy-di-phat-song-truc-tiep-ta-co-the-vo-han-thoi-dien

Quỷ Dị Phát Sóng Trực Tiếp: Ta Có Thể Vô Hạn Thôi Diễn

Tháng 10 26, 2025
Chương 589 Chương 588
tu-tien-ta-hack-tac-dung-phu-nguoi-chiu.jpg

Tu Tiên: Ta Hack, Tác Dụng Phụ Ngươi Chịu

Tháng 1 30, 2026
Chương 221: Đột phá thượng hạn, 1 tỷ người tác dụng phụ tập hợp Chương 220: Bảy đại ngụy Nguyên Anh dung hợp, cử thế vô song
  1. Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
  2. Chương 108: Chồn vàng ơi, số ngươi gặp chúng ta là xác định trở thành đồ ăn rồi.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 108: Chồn vàng ơi, số ngươi gặp chúng ta là xác định trở thành đồ ăn rồi.

Rừng công viên về đêm vốn đã yên tĩnh, lúc này lại càng yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng lá cây cọ vào nhau trong gió. Ánh đèn đường vàng vọt chiếu xuống con đường lát đá, kéo dài những cái bóng méo mó trên mặt đất. Không khí vẫn còn vương lại dư chấn mơ hồ từ khoảnh khắc vừa rồi, khi con chồn vàng đứng đối diện Hùng và Thanh Tuyết, toàn thân run rẩy vì áp lực không tên.

Con chồn quỳ sụp xuống, bốn chân run lẩy bẩy, bộ lông vàng óng vốn được nó chăm chút cẩn thận giờ xù lên hỗn loạn. Đôi mắt vốn xảo trá, tự phụ của nó lúc này chỉ còn lại nỗi sợ nguyên thủy, giống như một sinh vật nhỏ bé bị kéo ra khỏi chuỗi thức ăn quen thuộc và đột ngột nhận ra mình đang đứng trước hai kẻ ở tầng cao hơn rất nhiều.

Áp lực đó không đến từ sát khí lộ liễu. Cũng không phải uy thế cố tình phóng thích. Chỉ đơn giản là sự tồn tại của Hùng và Phó Thanh Tuyết đứng cạnh nhau, tự nhiên đến mức phi lý, lại khiến toàn bộ bản năng sinh tồn của con chồn gào thét điên cuồng rằng: chạy đi, nếu không sẽ chết.

Hùng nhìn nó một giây, rất ngắn. Trong đầu anh không có bất kỳ cảm xúc phức tạp nào. Không khinh thường, cũng không coi trọng. Chỉ là một sinh vật tu luyện dẫm nhầm lên bãi mìn mang tên “hai vợ chồng rảnh rỗi đi hẹn hò”.

Anh quay đầu, ánh mắt dời khỏi con chồn vàng, rơi thẳng vào ống kính máy quay vẫn đang sáng đèn đỏ, nơi hàng triệu con mắt phía bên kia màn hình còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Giọng Hùng vang lên bình tĩnh, rõ ràng, mang theo nhịp điệu quen thuộc của một người làm content nhưng lại có một tầng ý nghĩa khác ở bên dưới.

“Xin phép dừng máy quay tại đây,” anh nói, khóe môi hơi cong lên, như thể đang thông báo một chuyện rất bình thường. “Vì cảnh tiếp theo sẽ thuộc vào dạng bảo mật tuyệt đối của chính phủ.”

Không chờ bất kỳ phản ứng nào từ khán giả, cũng không để fan kịp spam dấu hỏi hay gào rú trong khung chat, Hùng trực tiếp tắt livestream.

Màn hình tối sầm lại.

Thế giới ồn ào phía bên kia bị cắt đứt trong một cái chớp mắt, giống như ai đó đóng sập một cánh cửa cách âm khổng lồ.

Không gian xung quanh lập tức trở nên yên tĩnh hơn hẳn.

Phó Thanh Tuyết nhìn động tác dứt khoát đó của Hùng, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười mang theo ý vị trêu chọc. Ánh mắt đỏ của cô liếc sang anh, vừa sắc vừa lười.

“Có lẽ anh vẫn tỉnh táo phết nhỉ?” cô nói, giọng điệu nhẹ nhàng, nhưng rõ ràng là đang cà khịa.

Hùng nhún vai, hai tay đút vào túi áo khoác, dáng vẻ thản nhiên như thể vừa tắt một cái app không cần thiết.

“Tôi không muốn cái danh người khiến cả cục 749 phải sợ té đái của chúng ta lộ ra ngoài đâu,” anh đáp. “Danh Đỗ thiếu gia là đủ rồi.”

Trong đầu Hùng, suy nghĩ đó hoàn toàn nghiêm túc. Không phải vì sợ rắc rối, mà vì… phiền. Một khi thân phận thật sự bị lộ, những thứ gọi là nhân vật chính, não tàn, Thiên Mệnh Chi Tử hay đám quỷ dị sẽ lập tức giảm mạnh. Không phải vì bọn chúng không tồn tại nữa, mà vì chẳng còn kẻ nào dám chủ động xuất hiện.

Mà nếu không có kẻ nào xuất hiện… thì còn vui gì nữa?

Phó Thanh Tuyết nghe vậy thì khẽ gật đầu, tỏ ra đồng tình. Cô cũng hiểu rõ điều đó hơn ai hết.

“Nếu thân phận bị lộ ra ngoài,” cô chậm rãi nói, “thì chắc sau này chẳng có ma nào dám đến gây chuyện nữa luôn.”

Nói xong, ánh mắt cô chuyển sang con chồn vàng đang quỳ rạp dưới đất, toàn thân run bần bật.

Ánh nhìn đó không mang theo sát ý nặng nề, mà giống như một người nội trợ đang nhìn nguyên liệu chính cho bữa tối.

“Có lẽ…” Thanh Tuyết nghiêng đầu, đôi mắt đỏ ánh lên chút hứng thú hiếm hoi. “Quỷ dị sắp bắt đầu rồi.”

Hùng nhìn theo ánh mắt của cô, rồi rất tự nhiên hỏi một câu khiến bầu không khí vốn đã quái dị nay càng thêm lệch nhịp.

“Ờm, và cô biết nấu thịt chồn không?”

Thanh Tuyết quay sang nhìn anh.

Ánh mắt đó, nếu miêu tả chính xác, thì giống hệt ánh mắt của một người trưởng thành nhìn một đứa trẻ lớp một vừa hỏi “nước sôi có nóng không”.

“Tại sao lại không?” cô đáp, giọng điệu chắc nịch, không chút do dự.

Rồi cô quay hẳn người lại, nhìn thẳng vào con chồn vàng.

“Ngươi nghĩ xem,” Thanh Tuyết chậm rãi nói, mỗi chữ như gõ thẳng vào đầu con chồn. “Ta nên chế biến ngươi thành món gì nhỉ? Chồn nướng, chồn kho, hay là chồn chiên?”

Con chồn vàng nghe xong, đầu tiên là sững người. Một giây sau, cảm giác tức giận và nhục nhã như bị dội thẳng lên não. Từ khi bước lên con đường tu luyện, nó chưa từng bị đối xử như… nguyên liệu nấu ăn.

Toàn thân nó run lên, nhưng lần này không phải vì sợ, mà vì phẫn nộ.

Ngay khoảnh khắc đó, một luồng sức mạnh khổng lồ, lạnh lẽo và hỗn loạn đột ngột tràn vào cơ thể nó. Khí tức vốn đã không ổn định do nghi thức đột phá thất bại nay càng thêm vặn vẹo, như một quả bóng bị bơm quá căng.

Con chồn vàng gầm lên, đứng phắt dậy.

“Các ngươi…” giọng nó khàn đặc, mang theo oán độc và điên cuồng. “Lũ nhân loại chết tiệt dám khinh thường bổn tôn ta đây…”

Nó lao lên, dồn toàn bộ sức lực còn lại vào cú tấn công cuối cùng, móng vuốt sắc bén vung lên trong không khí, mang theo khí tức tanh hôi.

“PHẢI CHẾT!!!”

Trong khoảnh khắc đó, Hùng thậm chí còn chưa kịp phản ứng, vì anh đang bận quan sát Thanh Tuyết.

Phó Thanh Tuyết vẫn đang… suy nghĩ.

Cô nghiêng đầu, ánh mắt hơi lơ đãng, như thể đang cân nhắc thực đơn trong đầu bếp nhà mình.

Rồi cô “ồ” lên một tiếng rất khẽ.

“Chồn nướng tôi thấy hợp nhất rồi.”

Ngay sau đó, cô giơ tay.

Không có động tác hoa mỹ. Không có ánh sáng chói lòa. Không có tiếng nổ long trời lở đất.

Chỉ là một cái chộp tay đơn giản.

Bàn tay Thanh Tuyết nắm lấy cổ con chồn vàng giữa không trung, dễ dàng như nắm một con gà vừa bị túm cổ.

Con chồn còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì…

CRACK.

Một âm thanh khô khốc vang lên.

Cổ nó bị bẻ gãy trực tiếp, gọn gàng, không một chút do dự.

Thân thể con chồn mềm nhũn, sinh cơ tắt ngấm trong nháy mắt.

Hùng đứng phía sau, nhìn cảnh đó mà khóe miệng giật giật.

“Cô bẻ nó như bẻ cổ gà tây vậy.”

“May là đầu nó không giận thân mà rời đi,” Thanh Tuyết đáp lại, giọng điệu bình thản như đang nói về việc lột vỏ hành.

Ở một nơi rất xa, sâu trong một hang động âm u, ánh sáng mờ nhạt từ những hồn đăng treo dọc vách đá lập lòe chiếu xuống nền đất phủ đầy xương trắng.

Một con chồn khổng lồ đang ngồi xếp bằng tu luyện, thân hình to lớn hơn con chồn vừa chết gấp nhiều lần. Khí tức trên người nó nặng nề và tà dị, rõ ràng đã vượt xa cảnh giới thông thường.

Trước mặt nó, một chiếc hồn đăng đột nhiên chớp tắt dữ dội… rồi phụt tắt.

Con chồn khổng lồ mở mắt.

Trong khoảnh khắc đó, toàn bộ hang động rung lên nhẹ nhẹ.

Nó đưa tay bóp nát chiếc hồn đăng đã tắt ngúm, mảnh vụn rơi xuống đất.

“Ai…” giọng nó trầm thấp, đầy thù hận. “Ai giết con của ta?”

Cùng lúc đó, ở công viên, hai kẻ vừa giết con của nó đang rất bận.

Bận… lấy bếp nướng di động ra.

Phó Thanh Tuyết động tác thuần thục đến mức khiến Hùng phải nghiêm túc quan sát. Từ khâu xẻ thịt, xử lý, loại bỏ phần không cần thiết, tất cả đều gọn gàng, sạch sẽ, không có chút dư thừa. Dao trong tay cô di chuyển nhanh, chính xác, giống như đã làm việc này không biết bao nhiêu lần.

Trong đầu Thanh Tuyết lúc này không có sát ý, Chỉ là sự tập trung của một người nấu ăn nghiêm túc. Cô ướp gia vị, điều chỉnh lửa, từng động tác đều mang theo nhịp điệu riêng.

Hùng đứng bên cạnh, nhìn mà… đói.

Không phải đói vì sinh lý, mà là một dạng đói mang tính tinh thần. Kiểu như nhìn thấy một món ngon được làm đúng cách.

Nhưng ngay khi chuẩn bị nướng, cả hai cùng lúc cảm nhận được một luồng khí tức lạnh lẽo, cường đại hơn con chồn lúc nãy rất nhiều, đang lặng lẽ áp sát.

Hùng nhíu mày rất nhẹ, rồi buông ra ngay.

“Tự nhiên có con muỗi nào lại định lên đốt vậy?”

Anh nói xong, tiếp tục chăm chú nhìn Thanh Tuyết nướng chồn, hoàn toàn không để tâm.

Đằng sau họ, trong bóng tối, con chồn khổng lồ đã xuất hiện. Ánh mắt nó đỏ ngầu khi nhìn thấy cảnh tượng trước mặt.

Đứa con của nó.

Đang bị nướng chín.

Hai tay nó siết chặt lại, móng vuốt cắm sâu vào da thịt.

“Hôm nay,” giọng nó khàn khàn, đầy oán độc, “là ngày chết của các ngươi.”

Không khí chợt trở nên nặng nề.

Ngọn lửa dưới bếp nướng vẫn cháy đều.

Mỡ chồn nhỏ xuống than hồng, phát ra tiếng xèo xèo mê hoặc lòng người.

Hùng đang ngồi xổm bên cạnh, rất nghiêm túc xoay vỉ nướng theo đúng “quỹ đạo hoàn mỹ” mà Thanh Tuyết đã dặn, trong đầu còn đang tính toán xem lát nữa nên rắc thêm chút gia vị gì để mùi thơm lên đỉnh cao hơn nữa.

Rồi anh cảm thấy áp lực đó.

Không phải sợ.

Chỉ là… à, lại có thứ không biết điều mò tới.

Thanh Tuyết là người phản ứng trước. Cô đang cầm lọ gia vị thì khựng lại một nhịp, rồi quay đầu nhìn về phía bóng tối phía sau. Đôi mắt đỏ khẽ nheo lại, ánh nhìn sắc như dao mổ vừa mới được mài xong.

Sau một giây.

Cô “ồ” lên một tiếng.

Giọng không lớn, nhưng mang theo sự ngạc nhiên rất thật, giống như đang đứng trong bếp thì phát hiện tủ lạnh tự dưng mọc thêm một con gà quay.

“Tự nhiên…” Thanh Tuyết nghiêng đầu, quan sát sinh vật đang từ từ hiện ra. “Có thêm món tiếp tế à?”

Từ trong bóng tối, một thân ảnh khổng lồ bước ra.

Đó là con chồn lớn hơn con lúc nãy không chỉ gấp đôi hay gấp ba, mà là gấp… chục lần. Thân thể nó cao gần bằng một cây cổ thụ nhỏ, lông xù xì màu vàng sậm, mỗi bước chân hạ xuống đều khiến mặt đất rung lên trầm đục. Đôi mắt đỏ lòm nhìn chằm chằm vào bếp nướng, rồi nhìn sang đống xương và phần thịt đang được xử lý gọn gàng bên cạnh.

Khí tức trên người nó cuộn trào, lạnh lẽo và tà dị, ép cho cỏ dại xung quanh rạp xuống sát đất.

Nếu là người thường, chỉ cần đứng trong phạm vi mười mét thôi cũng đủ để ngất xỉu vì áp lực tinh thần.

Nhưng Hùng thì không.

Anh thậm chí còn không quay đầu lại ngay.

Con chồn khổng lồ gầm lên, giọng nói như vọng ra từ trong hang sâu, trộn lẫn thù hận và điên cuồng.

“Hai kẻ các ngươi…” nó gằn từng chữ. “Dám giết con của ta?”

Thanh Tuyết nhìn nó từ đầu đến chân, ánh mắt dừng lại ở cái đạo bào rách rưới khoác trên người con chồn, rồi lại nhìn sang Hùng.

Cô suy nghĩ rất nghiêm túc trong một giây.

Sau đó, không chút do dự, cô đưa tay… đẩy Hùng ra phía trước.

“Anh ra đánh đi.”

Hùng đang xoay thịt thì bị đẩy bất ngờ, chân loạng choạng bước lên một bước. Anh quay đầu, giật giật khóe miệng nhìn cô.

“Cô làm gì vậy?”

Thanh Tuyết nói rất thẳng.

“Tôi sợ anh đứng đây lâu quá sẽ xoay thịt lệch quỹ đạo,” cô chỉ vào vỉ nướng, giọng đầy lý lẽ. “Thịt mà chín không đều thì mất ngon.”

Hùng im lặng hai giây.

Rồi thở dài.

“Ưu tiên ẩm thực cao thật.”

Anh đứng thẳng dậy, phủi tay, quay người đối diện với con chồn khổng lồ đang trừng mắt nhìn mình. Trong khoảnh khắc đó, khí chất quanh Hùng thay đổi rất nhẹ. Không phải là bộc phát sức mạnh, cũng không phải phóng thích uy áp, mà giống như một người vốn đang ngồi ăn tối, nay đứng dậy để… xử lý việc vặt.

Con chồn khổng lồ nhìn Hùng, ánh mắt nó co rút lại.

Ngay khoảnh khắc đối diện trực diện, nó cảm nhận được một thứ khiến linh hồn nó run lên.

Một luồng sức mạnh kinh khủng.

Không giống yêu lực hiện tại, cũng không giống khí tức tu hành của đám tu luyện giả nửa mùa bây giờ.

Đó là thứ khí tức cổ xưa.

Một thứ chỉ tồn tại trong ký ức truyền thừa mờ nhạt của nó, từ thời đại mà tu tiên giả còn bước đi trên mặt đất, khi yêu tộc phải cúi đầu hoặc trốn sâu trong núi.

Giọng nó khàn hẳn đi.

“Ngươi…” con chồn lùi lại nửa bước. “Khí tức này… là từ nghìn năm trước…”

Hùng nghe vậy thì “à” một tiếng rất nhỏ.

Chẳng thắc mắc.

Chẳng tò mò.

Anh chỉ tiến lên một bước.

Rồi làm một việc cực kỳ quen tay.

Bẻ cổ nó.

Không có chiêu thức. Không có va chạm long trời lở đất.

Chỉ là một bước áp sát, một tay nắm lấy cổ con chồn khổng lồ, và một động tác xoay rất dứt khoát.

CRACK.

Âm thanh vang lên lớn hơn lúc bẻ con chồn nhỏ rất nhiều, giống như bẻ gãy một khúc gỗ già. Cơ thể khổng lồ của con chồn khựng lại, đôi mắt mở to, rồi sinh cơ tắt ngấm trong khoảnh khắc.

Mặt đất rung lên khi thân xác nó đổ sầm xuống.

Chưa kịp chạm đất hoàn toàn, một bóng linh hồn mờ mờ đã hoảng sợ chui ra khỏi thân xác, gào lên thảm thiết, định lao về phía rừng sâu để trốn chạy.

Hùng nhìn thấy, nhíu mày rất nhẹ.

“Ồn ào.”

Anh giơ tay.

Bóp.

Linh hồn kia chưa kịp hét thêm chữ nào đã bị bóp nát thành những mảnh vụn ánh sáng, tan biến trong không khí như tro bụi.

Không gian trở lại yên tĩnh.

Gió thổi lại.

Lá cây rơi lả tả.

Giống như chẳng có chuyện gì xảy ra.

Hùng cúi xuống, nắm một chân của con chồn khổng lồ, lôi thẳng nó về phía bếp nướng.

Thanh Tuyết nhìn cảnh đó, ánh mắt sáng lên.

“Con này to thật,” cô đánh giá rất chuyên nghiệp. “Chắc thịt dai hơn.”

Cô không hề do dự, rút dao ra, bắt đầu xử lý ngay tại chỗ. Động tác vẫn gọn gàng, sạch sẽ, không thừa một nhát. Cô thậm chí còn lột cái đạo bào trên người con chồn khổng lồ xuống, trải phẳng ra đất.

Hùng nhìn một lúc mới nhận ra.

“…Cô làm gì vậy?”

“Khăn trải bàn,” Thanh Tuyết đáp, rất tự nhiên. “Đạo bào yêu thú, chất liệu ổn, lại hợp không khí dã ngoại.”

Hùng không phản bác nổi.

Thôi thì… sang trọng kiểu này cũng được.

Khi thịt bắt đầu được nướng, mùi hương bốc lên khác hẳn lúc nãy. Nếu con chồn nhỏ mang lại mùi thơm béo ngậy thì con chồn lớn lại có hương vị đậm hơn, sâu hơn, mang theo một loại năng lượng thanh thuần kỳ lạ. Than hồng bập bùng phản chiếu lên gương mặt Thanh Tuyết, khiến đôi mắt đỏ của cô càng thêm rực rỡ.

Hùng cắn một miếng.

Trong khoảnh khắc đó, một luồng năng lượng ấm nóng, tinh khiết chảy dọc theo kinh mạch, lan ra toàn thân anh. Không cuồng bạo, không hỗn loạn, mà dịu dàng như dòng nước suối thấm vào từng thớ thịt.

Ngon.

Không phải kiểu ngon của đầu lưỡi.

Mà là ngon… toàn thân.

Ngon đến mức Hùng cảm nhận rõ ràng một tầng bình cảnh trong cơ thể mình nứt ra rất nhẹ.

Rắc.

Khí tức quanh anh dao động một nhịp.

Luyện khí tầng 8.

Hùng chớp mắt.

“Ờm,” anh nhai chậm lại, hơi bất ngờ. “Có vẻ không áp chế kịp.”

Thanh Tuyết liếc sang, cười khẽ.

“Ăn tiếp đi,” cô nói. “Lãng phí thì tội con chồn.”

Hai con chồn, một nhỏ một lớn, rất nhanh đã bị hai người giải quyết sạch sẽ. Dao nĩa đặt gọn gàng, nến thắp lên, ánh đèn công viên hắt xuống, tạo nên một khung cảnh… kỳ lạ nhưng lại rất hài hòa.

Một buổi hẹn hò lãng mạn.

Chỉ khác là món chính từng muốn ăn thịt họ trước.

Hùng nhìn Thanh Tuyết đang nhìn mình, ánh mắt cô hơi say, không phải say rượu, mà là say… khoảnh khắc này. Gió thổi nhẹ, váy cô lay động, mái tóc trắng phản chiếu ánh đèn, đẹp đến mức khiến người ta khó mà dời mắt.

Anh vô thức giơ tay.

Xoa đầu cô.

Nhẹ.

Như xoa một con mèo vừa ăn no.

Thanh Tuyết không né.

Cô chỉ khẽ nheo mắt, khóe môi cong lên.

Khi mọi thứ kết thúc, bàn ghế, nến, bếp nướng, tất cả đều được thu gọn vào nhẫn trữ vật. Công viên trở lại dáng vẻ bình thường, như thể chưa từng có hai con chồn tu luyện bị biến thành bữa tối tại đây.

Hùng quay đầu nhìn bánh xe khổng lồ ở đằng xa, ánh đèn xoay chậm rãi trên nền trời đêm.

Thanh Tuyết thấy vậy, bước đến, nắm lấy tay anh.

“Đi thôi,” cô nói.

Giọng nhẹ.

Nhưng rất chắc chắn.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ngu-thu-than-cap-ngu-thu-su.jpg
Ngự Thú: Thần Cấp Ngự Thú Sứ
Tháng 1 21, 2025
mat-the-doc-tien.jpg
Mạt Thế Độc Tiên
Tháng 2 1, 2026
hoa-anh-chi-nhat-lo-tu-hanh
Hỏa Ảnh Một Trong Đường Tu Hành
Tháng 10 16, 2025
vong-du-ta-trieu-hoan-kho-lau-tat-ca-deu-la-vi-dien-chi-tu.jpg
Võng Du: Ta Triệu Hoán Khô Lâu Tất Cả Đều Là Vị Diện Chi Tử?
Tháng 8 26, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP