-
Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
- Chương 107: Xử xong đám hệ thống thì đi hẹn hò.
Chương 107: Xử xong đám hệ thống thì đi hẹn hò.
Buổi chiều ở Giang Thành hôm đó trôi qua theo cách khiến mọi thế lực lớn nhỏ phải tái mặt. Khi mặt trời còn chưa kịp lặn hẳn, Hứa gia đã bị cảnh sát bao vây trước cổng như đàn sói xông vào chuồng gà. Còng số 8 loáng lên một cái, toàn bộ gia phả nhà họ từ già đến trẻ bị áp giải đi sạch.
Một đám người vừa khóc vừa run, miệng lắp bắp “chúng tôi bị oan” nhưng bằng chứng buôn nội tạng, rửa tiền, biển thủ, lập quỹ đen… đầy đủ tới mức cảnh sát còn phải thở dài không biết ghi biên bản sao cho hết.
Và thú vị hơn cả: không có bất cứ dấu vết nào liên quan đến Mạnh gia, Đỗ gia hay Phó gia cả.
Bởi vì đúng như lời họ đã hứa: không đụng vào Hứa gia.
Nhưng họ cũng đâu có hứa là không đưa bộ chứng cứ ấy cho người khác.
Bạch gia, sau một buổi chiều ngồi nhâm nhi trà, nhẹ nhàng gửi toàn bộ tội trạng của Hứa gia cho cảnh sát, phong thái bình thản như đang gửi mail công việc.
Một đường đi nước bước vừa sạch sẽ vừa tao nhã.
Tin tức lan đi nhanh đến mức cả giới thương nhân phải sôi sục.
Nhưng đó là chuyện của thiên hạ.
Còn chuyện của Hùng và Thanh Tuyết… lại nằm ở một bầu không khí khác hoàn toàn.
Tối hôm đó, trong một căn phòng xa hoa của Lưu gia, một người thanh niên với đôi mắt đen tĩnh lặng mở bừng mắt. Ánh nhìn của hắn bình thản, trí tuệ sắc bén như ánh dao. Không còn vẻ bất an, hoảng loạn, hay những biểu hiện máy móc bị hệ thống điều khiển nữa.
Cha mẹ của Lưu Thiên Dương nhìn con trai, thở phào nhẹ nhõm.
“Thiên Dương trưởng thành thật rồi…”
Đúng vậy. Trưởng thành theo đúng nghĩa đen.
Theo nghĩa “trở thành một con người mới”.
Và theo nghĩa “thoát khỏi xiềng xích của hệ thống”.
Còn đó có phải là Lưu Thiên Dương không thì đó là chuyện khác.
Nhưng đó cũng chỉ là một phần nhỏ của đêm nay.
Ở phía xa, trong biệt phủ Mạnh gia… có hai con người đang chuẩn bị cho một trận chiến lớn hơn bất kỳ trần đấu Thiên Mệnh nào.
Một trận chiến được gọi tên duy nhất: hẹn hò.
Hùng đứng dựa tường bên ngoài phòng thay đồ, tay đút túi quần, ánh mắt lơ đãng nhưng khóe môi cong nhẹ. Anh vẫn còn cảm giác năng lượng của chiều không gian ảo trước đó lảng vảng đâu đó, như thể nó chưa tan hết.
Nhưng cảm giác đó biến mất ngay khi cánh cửa mở ra.
Và Phó Thanh Tuyết bước ra.
Không phải bước, mà là tiến ra như một mảnh trăng vừa rời nhành liễu.
Mái tóc trắng dài buộc cao thành hai lọn đối xứng, điểm bằng cặp bờm nơ đen răng cưa sắc nét. Ánh sáng phòng chiếu vào khiến từng sợi tóc óng lên như tơ bạc, lạnh mà mềm, tinh khiết nhưng sắc bén.
Trên người cô là bộ váy đen trắng theo phong cách cổ điển. Blouse trắng cổ cao, xếp bèo tinh tế. Corset đen ôm lấy eo tạo thành đường cong gợi cảm nhưng không lộ liễu. Váy ren nhiều tầng nhẹ như hơi thở của băng. Tất hai màu một bên đen một bên trắng, kết hợp với đôi Mary Jane bóng loáng khiến từng bước chân của cô như bước vào một câu chuyện cổ tích… phiên bản sát thần bệnh kiều.
Hùng nhướng mày một cách chân thành.
“Kiểu tóc này hợp đấy. Cô cứ giữ thế này luôn nhé.”
Thanh Tuyết nghiêng đầu, đôi mắt đỏ nhạt long lanh dưới ánh đèn.
“Được thôi.”
Đoạn đối thoại ngắn gọn như lời ước hẹn, nhưng cũng đủ khiến không khí đúng kiểu… tình như cái bình.
Hùng giơ điện thoại lên, gõ gõ vài cái rồi nói như chuyện bình thường nhất thế gian.
“Hôm nay tôi làm content đi chơi ở Douyin. Cô nhớ vào ủng hộ kênh của tôi nhé.”
Thanh Tuyết chớp mắt, nhíu mày.
“Anh làm content gì?”
Hùng giơ điện thoại trước mặt cô, nét mặt nghiêm túc đến mức hài.
“Content này này.”
Cô nhìn màn hình, rồi quay sang nhìn anh.
“Content nào thế?”
“Ăn sập cả Ma Đô.”
Thanh Tuyết đứng im ba giây. Rồi gật cái rụp như thể mọi thứ đều rõ ràng.
“À. Tôi hiểu rồi.”
Cô chỉnh lại trang phục, rồi bước tới đứng cạnh Hùng.
Khoảng cách giữa hai người không quá gần, nhưng cũng chẳng xa. Vừa đúng để ánh mắt họ chạm nhau và cả hai đều nhận ra rằng… dù có đang chuẩn bị đi dạo, đi ăn, hay đi phá hủy chiều không gian ảo thì cả hai vẫn phối hợp hoàn hảo như hai mảnh ghép từ trước đã định.
Hùng nhìn Thanh Tuyết từ đầu đến chân, nội tâm thản nhiên nhưng khóe môi nhếch nhẹ.
Mới vài tiếng trước còn đòi nhốt tôi xuống tầng hầm nếu tôi không đồng ý hẹn hò… Giờ lại hóa thiên tiên thế này. Đúng là phụ nữ, thay mood nhanh số ai không ai dám số một.
Thanh Tuyết nhìn gương phản chiếu hình ảnh cả hai đứng cùng nhau, ánh mắt mềm một thoáng.
Cuối cùng anh ta cũng chịu tự mình chủ động hẹn hò rồi. Không uổng công mình chuẩn bị tận mấy tiếng.
Không khí trong sảnh biệt phủ chậm lại một chút.
Gió thổi nhẹ qua mái hiên.
Đèn vàng phản chiếu bóng hai người trên nền gạch như một bức tranh hoàn chỉnh.
Hùng cười một tiếng.
“Đi thôi. Chậm chút nữa thì mấy nhà hàng nổi tiếng đóng cửa hết.”
Thanh Tuyết khoác tay anh, bước theo nhịp rất tự nhiên.
“Anh dẫn đường đi. Hôm nay tôi theo anh.”
“Yên tâm. Tôi đã chuẩn bị cả lịch trình đập tan ví tiền của Ma Đô rồi.”
“Vậy thì tốt.”
Và thế là, hai kẻ nguy hiểm nhất Ma Đô… lại dắt nhau đi ăn chơi như hai thiếu niên bình thường.
Chỉ khác là…
Đi ngang đâu là ánh mắt dân tình ngừng thở đến đó.
Vì cảnh tượng ấy quá chói mắt, quá đẹp, quá cuốn, và quá… đáng sợ.
Một cặp đôi mà ngay cả thế giới ảo cũng không chịu nổi.
Hùng mở điện thoại, gõ vài cái, bật Douyin và bắt livestream.
Đúng ba giây.
Màn hình nổ lên hàng loạt thông báo.
Lượt xem: 120.000
Lượt xem sau 10 giây: 430.000
Lượt xem sau 30 giây: 1.200.000
Thanh Tuyết nhìn con số mà trợn mắt.
“Ủa? Tài khoản mới tạo mà? Anh mua view à?”
Hùng khoanh tay, hất cằm đầy tự hào như vị vua livestream.
“Không cần. Đây là tài khoản nguyên chủ để lại. Cái thằng đó trước đăng toàn video khoe tiền nên có fan sẵn.”
“…Rồi anh xóa hết video khoe tiền đó đúng không?”
“Đúng. Nhìn ngu vãi cả ra, xem mà não muốn đi du lịch sang nước khác sống luôn.”
Thanh Tuyết nhướn mày, gật đầu đầy tán thành.
“Ừ. Anh làm đúng.”
Và thế là… livestream chính thức bắt đầu.
Hùng giơ máy lên, mặt nghiêm túc như nhà báo điều tra.
“Xin chào anh em nhé, chào mừng đến với chương trình hôm nay: Đỗ thiếu gia siêu cấp vip pro đẹp trai đưa vợ tương lai đi ăn sạch cả Ma Đô trong một đêm.”
Thanh Tuyết đứng bên cạnh, được quay đúng góc sáng, mái tóc trắng buộc hai bên phản chiếu ánh đèn đường như tiên nữ bước nhầm vào cuộc đời người trần. Nhưng thay vì đứng đoan trang, cô lại…
Bật nhạc EDM nhẹ.
Xoay người, nhảy như dân bar chuyên nghiệp.
Tay vung kiểu wave, chân nhún theo nhịp, đầu lắc nhẹ, tóc bay tán loạn.
Hùng quay sang nhìn, trợn mắt.
“Cô đang làm gì thế?”
“Tăng tương tác.”
Hùng liếc xuống comment.
[TRỜI ƠI XIN CÔ ĐỪNG QUẨY NỮA TÔI ĐANG ĐI LÀM]
[TUI ĐAU TIM QUÁ XIN CÔ ĐỪNG NHẢY KIỂU NÀY]
[TẠI SAO VỢ ANH LẠI ĐẸP MÀ LẠI QUẨY NHƯ THẾ NÀY]
[TUI MUỐN XỈU QUÁ ĐỖ THIẾU GIA GIỮ VỢ LẠI ĐI TRỜI ƠI]
[XIN MỜI 2 ANH CHỊ DỪNG PHÁT CẨU LƯƠNG GIÚP!]
Thuận mắt, dễ nghe, dễ hiểu: fan đang phát điên.
Hùng nghiêm túc bình luận, như giáo sư phân tích:
“Mấy người cứ bình tĩnh. Cô ấy mà không quẩy thì lát nữa tôi mệt.”
Thanh Tuyết quay phắt lại.
“Ý anh là gì?”
“Ý tôi là… cô không quẩy thì cô dư năng lượng, và người sẽ bị cô trút năng lượng chính là tôi.”
“…Ờm, đúng.”
Fan spam ngay lập tức:
[??? 2 NGƯỜI ĐANG LIVESTREAM ĐẤY, LÀM ƠN KIỂM SOÁT LỜI NÓI GIÙM]
[TÔI TỰ ÁI GIÙM FA MẤY NĂM RỒI ĐÓ]
[TÔI MUỐN QUA ĐẤM 2 NGƯỜI QUÁ TRỜI ƠI]
Nhưng livestream còn dài. Và cặp đôi còn chưa đi ăn.
Điểm đến đầu tiên: một nhà hàng nổi tiếng.
Hùng bật máy vào mặt mình.
“Rồi, điểm dừng đầu tiên, ăn nhẹ trước khi ăn chính.”
Thanh Tuyết nhẹ nhàng gật đầu.
“Nay tôi đói.”
Một câu đơn giản, nhưng fan bên dưới sặc luôn:
[ĐÓI… HƠN 12 MÓN LẦN TRƯỚC CÔ ĂN 1 MÌNH À????]
[CẢ HAI NGƯỜI ĐỀU LÀ DÃ THÚ HẢ?]
[MANG TÔI ĐI THEO CHO TÔI KÉ MIẾNG ĐI]
Nhà hàng sang trọng, nhạc du dương, ánh đèn lung linh.
Nhưng sự thanh lịch bị phá hủy ngay khi nhân viên bưng món ra.
Hùng: “Cho tôi 2 phần.”
Thanh Tuyết: “Với lại 10 phần nữa.”
Nhân viên: “Dạ… 10 phần thêm cho nhóm ạ?”
Thanh Tuyết: “Không. 10 phần của tôi.”
Hùng gật đầu tán thưởng.
Fan livestream gần như muốn ngã xuống đất.
[ỦA LÀ SAO??? MỘT CÔ GÁI NHỎ NHẮN MÀ ĂN GẤP MƯỜI NGƯỜI THƯỜNG???]
[ĐÂY LÀ NGƯỜI HAY THÚ]
[ANH HÙNG ANH CÓ CHẮC KHÔNG CẮT GHÉP KHÔNG?]
[TÔI LÀM NHÀ BẾP NHÌN CÒN MUỐN NGẤT]
Và sau khi hai người ăn xong đống đồ mà người thường phải chia nhau ba ngày…
Họ lại đi tiếp.
Lần lượt từ nhà hàng sang tiệm mì.
Từ buffet sang xiên nướng.
Từ quán sushi đến quán chè.
Fan gào khóc và để lại comment siêu thật:
[TÔI ĐANG NGỒI ĂN SALAD GIẢM CÂN MÀ NHÌN LIVESTREAM MUỐN TỰ ĐẬP ĐẦU]
[CÁI LƯỢNG ĐỒ ĂN ĐÓ MÀ 2 NGƯỜI ĂN ĐƯỢC THÌ TÔI KHÔNG THẤY ĐƯỢC ÁNH MẶT TRỜI NGÀY MAI MẤT]
[TIN TÔI ĐI, TÔI LÀ ĐẦU BẾP 15 NĂM, TÔI KHÔNG ĂN NỔI MỘT NỬA]
Nhưng Hùng và Thanh Tuyết thì vẫn điềm nhiên như chưa từng ăn gì.
Thậm chí Hùng còn hỏi thêm:
“Cô muốn ăn món thứ 32 hay 33?”
“Ăn hết đi cho tiện.”
Fan bắt đầu spam:
[TÔI SỢ HAI NGƯỜI THẬT SỰ]
[ANH CHỊ LÀ AI??? QUÁI VẬT CHẮC???]
[MA ĐÔ SẮP PHÁ SẢN VÌ BỊ HAI NGƯỜI ĂN SẬP RỒI]
Một buổi hẹn hò biến thành buổi phá hoại nền kinh tế ẩm thực.
Và đáng sợ nhất: cả hai đều cười rất vui.
Đến hơn một tiếng sau, họ vào công viên.
Ánh đèn mờ ảo.
Gió buổi tối nhẹ thổi.
Đu quay sáng như mơ.
Không khí có vẻ yên tĩnh đến đáng ngờ.
Fan bắt đầu spam dồn dập:
[Alo alo? Chỗ đó hơi vắng á. Về đi]
[Bạn ơi? Tôi thấy phía sau có cái gì chạy qua]
[ỦA ỦA ỦA TÔI THẤY CÓ BÓNG ĐEN SAO ẤY]
[XIN LỖI NHƯNG CHỖ ĐÓ KHÔNG BÌNH THƯỜNG ĐÂU]
[TRỞ VỀ ĐI 2 ANH CHỊ ƠI!]
Hùng nhìn bình luận.
“Fan đang bảo có gì đó lảng vảng.”
Thanh Tuyết liếc quanh công viên.
“Ờ, có thật.”
“…Cô thấy rồi à?”
“Ừ. Tôi cảm nhận được từ khi bước vào.”
“Thế sao không nói!?”
“Tôi muốn xem anh phản ứng sao.”
“…”
Fan spam:
[TUI SỢ CÔ VỢ ANH THIỆT ANH HÙNG ƠI]
[XIN PHÉP KHÔNG ĐỒNG HÀNH NỮA]
[TUI RUN QUÁ TRỜI]
Hùng liếc livestream, hừ nhẹ.
“Đừng có xúi dại. Đang đi dạo ngon lành thì chạy cái gì?”
Thanh Tuyết thì còn đang xoay vòng trước máy quay, giơ tay chữ V như đi bar.
“Fan bảo có quỷ kìa. Để tôi xem thử có con nào dám xuất hiện trước mặt tôi không.”
Và đúng lúc cô nói xong câu đó…
Soạt!
Một bóng vàng lao vụt từ bụi cây ra rồi chặn ngay chính giữa đường hai người đang đi.
Một con chồn vàng cao gần tới hông người lớn.
Lông nó sáng bóng như dát vàng, đuôi xù ba tầng, mắt xanh lè phát sáng như đèn pha.
Không gầm gừ.
Không tấn công.
Mà nó… phồng má, đứng thẳng hai chân, hai tay chắp sau lưng.
Giọng nó vang lên trầm trầm, như đang đọc lời thoại thần tiên trong phim tiên hiệp:
“Hai người… đáp cho ta biết một câu.”
Thanh Tuyết chống nạnh.
“Hỏi đi, loài chồn.”
Con chồn vàng không thèm để ý thái độ của cô mà ngẩng đầu, giọng đầy trang nghiêm.
“Ta là người… hay là thần?”
Không khí trở nên kỳ quái trong một giây.
Gió dừng thổi.
Lá cây ngừng rơi.
Fan trong livestream spam:
[LÀM ƠN CHẠY ĐI!!!!]
[ĐÓ LÀ NGHI THỨC CỦA HOÀNG TIÊN!!!!]
[NÓ ĐANG HỎI ĐẠO!!!!]
Nhưng Hùng và Thanh Tuyết thì đứng yên như thể gặp đúng trò đùa gIữa đêm.
Hùng nheo mắt nhìn nó ba giây.
Rồi anh nói đúng một câu, rất chân thành, rất tự nhiên:
“Tự nhiên có con chồn đến tìm chết này.”
Chồn vàng: “…”
Thanh Tuyết nhìn nó từ đầu đến đuôi, rồi gật gù.
“Ừ, đúng thật. Nhìn kiểu hỏi này là chồn tu luyện gặp bottleneck đi xin phước để đột phá cảnh giới.”
Cô chỉ tay vào mũi nó.
“Nhưng mà này, loài chồn, nếu muốn sống thì nên chọn người khác, không phải hai đứa ta đâu.”
Chồn vàng mở to mắt, lập tức nghiêm giọng:
“Các ngươi không được trả lời ta như vậy! Đây là khảo nghiệm đạo tâm! Nếu các ngươi đáp sai, ta… ta…”
Hùng khoanh tay.
“Ta sao?”
“…Ta… sẽ… sẽ—”
Nó nghẹn lời.
Bởi vì khí thế của Hùng và Thanh Tuyết lúc này… như hai cái lò phản ứng hạt nhân đang hóa trang đi dạo.
Nhưng đã mở miệng ra thì không thể rút lại, con chồn hít sâu rồi cố gào:
“Các ngươi trả lời ta! Ta là người… hay là thần!?”
Hùng liếc Thanh Tuyết.
“Muốn trả lời không?”
“Có chứ.”
Thanh Tuyết bước lên một bước, nhìn xuống con chồn vàng bé xíu đang run như cầy sấy.
Rồi cô rất nghiêm túc đáp:
“Ngươi là chồn.”
Chồn vàng: “…”
Không khí tĩnh lặng ba giây.
Livestream spam:
[XONG RỒI CON CHỒN NỔ!!!]
[THẤT BẠI RỒI!]
Mạch máu trên trán chồn vàng giật giật.
Khí tức của nó rối loạn, lông bay dựng hết lên như bị giật điện.
“Không… không… không được! Ngươi không thể trả lời như thế! Ta… ta… ta thi đạo thất bại rồi… Không… không… ta phải—”
Nó chưa kịp gào xong, Hùng đặt tay lên đầu nó.
Một cái vỗ nhẹ.
Bốp.
Con chồn vàng té lăn quay, giãy giãy ba cái rồi nằm im như cá vừa bị vớt khỏi chậu.
Livestream:
[?????????????]
[NÓ XỈU LUÔN RỒI???]
[ĐÂY LÀ LẦN ĐẦU TIÊN TÔI THẤY HOÀNG TIÊN BỊ ĐÁNH NGẤT.]
Thanh Tuyết thở dài, cúi xuống xách chồn vàng lên bằng gáy.
“Đột phá thất bại rồi, loài chồn. Do ngươi chọn sai người đó.”
Hùng nhún vai.
“Được rồi. Gọi taxi pet care cho nó đi hay quăng vào bụi cũng được.”
Con chồn, vẫn còn bất tỉnh, nước mắt ứa ra:
“Ta… chỉ muốn đột phá thôi mà…”
Hùng nhìn nó mà lắc đầu đầy thương cảm.
“Đúng là số mày đen.”
Thanh Tuyết gật gù như chuyên gia chẩn bệnh, ném con chồn xuống dưới đất:
“Ừ, gặp đúng hai cái bug của thế giới thì có yêu quái nào sống nổi đâu.”