-
Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
- Chương 106: Cuối cùng lũ hệ thống cũng hoạt động rồi, nhưng chúng nó không biết ai mới là tác giả.
Chương 106: Cuối cùng lũ hệ thống cũng hoạt động rồi, nhưng chúng nó không biết ai mới là tác giả.
Ngay lúc đó, không gian run bần bật. Một giọng nói lạnh ngắt vang lên, vô cảm như âm thanh của một robot bị hỏng chip.
[Phát hiện đối tượng không thuộc tham số cơ bản. Tiến hành xóa bỏ.]
Hùng nhìn quanh, liếc một ánh mắt mệt mỏi.
“Xóa bỏ?”
Anh chỉ tay vào mình.
“Nhìn tôi giống file rác lắm à?”
Thanh Tuyết bật cười thành tiếng.
“Chắc nó tính shift delete chúng ta luôn đó.”
Không khí vỡ vụn thành những mảnh dữ liệu sáng lóa rồi hợp lại thành một hình người mơ hồ. Hình dáng ấy không rõ nam hay nữ, toàn thân được tạo từ hàng nghìn ký tự lập trình chảy như suối. Nhưng giọng nói lại chứa đầy sự ngạo mạn của kẻ nghĩ mình đang cai trị tất cả.
[Đỗ Phi Hùng. Phó Thanh Tuyết. Hai người không thuộc bất kỳ tuyến kịch bản nào. Không có mã nguồn. Không có gốc. Các ngươi không phải nhân vật của thế giới này.]
Hùng khoanh tay, tỏ vẻ như đang nghe một thằng trẻ con nói chuyện về triết học.
“Ờ. Thế rồi sao?”
Thực thể kia hơi khựng lại, như thể hệ thống của nó không tính đến việc “con mồi” không hề hoảng sợ.
Nó tiếp tục.
[Không thể đồng bộ thông tin. Không thể sửa đổi. Không thể xóa bỏ. Không thể phân rã. Không thể đọc. Các ngươi… không tồn tại trong dữ liệu. Không có định nghĩa.]
Thanh Tuyết gật đầu.
“Chốt lại là… Lão nương không nằm trong file word của ngươi.”
Hùng phì cười.
“Chuẩn.”
Một luồng ký hiệu đỏ đột nhiên phóng từ bóng người đó về phía hai người như muốn xuyên thủng tầng thực tại. Nhưng nó vừa chạm vào biên giới không gian quanh Hùng và Thanh Tuyết thì lập tức tan thành tro số.
Hóa thân kia giật mạnh đầu, rõ ràng đang “lag não”.
[Phân tích lại. Nguyên nhân thất bại: Không rõ. Nguyên nhân bất khả xóa: Không rõ. Cấu tạo linh hồn: Không rõ. Bản chất: Không rõ.]
Hùng ngáp.
“Tóm lại là ngươi chả biết cái gì.”
[…]
Thanh Tuyết khoanh tay, nghiêng đầu nhìn thực thể ấy với ánh mắt như đang xem động vật quý hiếm làm trò.
“Ê này, chủ nhà hỏi thật. Ngươi là thứ gì? Một bản vá lỗi? Một AI cấp thấp? Hay đứa con rơi của cái hệ thống não tàn nào đó?”
Lời nói của cô khiến hình người kia rung mạnh như bị chọc trúng điểm xấu hổ.
Một giọng nói sâu hơn, trầm hơn từ trong bóng tối của không gian đó vang lên, rõ ràng không phải của cái hóa thân lập trình đang đứng trước mặt.
[Ta là giám sát viên của tầng thứ ba trăm lẻ bảy. Là một trong những bản chi tiết của Chủ Thể. Là kẻ ghi nhận sự phát triển của hệ thống. Và các ngươi… là lỗi nghiêm trọng nhất từng xuất hiện.]
Hùng nhướng mày.
“Ồ? Hóa ra ngươi chỉ là bản phụ, bản rút gọn của thằng nào đó to hơn.”
Một tiếng nứt vang lên trên người hình thể kia. Những ký tự trên cơ thể nó rung loạn.
[Hai ngươi đã can thiệp vào hướng phát triển của thế giới. Đã gây ra sự sụp đổ của một tuyến chính. Đã xóa bỏ một hệ thống cấp A và nhiều hệ thống khác. Đã thay đổi quỹ đạo linh hồn của nhân vật phản diện. Đã phá vỡ hơn bốn mươi tham số.]
Hùng nhìn Thanh Tuyết.
“Cô thấy không? Chúng ta lại lên thành tích rồi.”
Thanh Tuyết tự hào vỗ vai Hùng.
“Như mọi khi.”
Hóa thân kia tiếp tục, giọng mất kiên nhẫn.
[Nếu tiếp tục, thế giới này sẽ sụp đổ hoàn toàn. Nguồn năng lượng mà ta đang trích xuất sẽ vượt quá ngưỡng chịu đựng.]
Hùng nhíu mày.
“À, hóa ra ngươi là cái thứ đang hút sức mạnh thế giới này.”
Anh bật cười.
“Thế mà nghe tưởng ghê gớm lắm.”
Hóa thân giám sát rung mạnh.
[Ta là người duy trì sự tồn tại của vô số thế giới song song. Là kẻ điều khiển các hệ thống. Là mắt xích của Chủ Thể. Các ngươi là rác dữ liệu cần được tiêu hủy.]
Hùng nghe xong chỉ buông một câu.
“Rác dữ liệu mà rác dữ liệu bóp chết hệ thống của ngươi trong vòng một det thì ngươi tính gọi là gì? Thánh rác à?”
Thanh Tuyết ôm bụng cười không thở nổi.
Ngay khoảnh khắc đó, vô số đường code đỏ đen xoắn lại thành hàng chục lưỡi dao dữ liệu muốn chém về phía cả hai.
Nhưng trước khi nó kịp chạm vào một sợi tóc của họ, Hùng búng tay một cái.
Toàn bộ không gian rung lên như bị reboot. Những dòng code đen lập tức hóa thành tro và cháy rụi.
Hóa thân kia lùi lại, giọng méo đi.
[Không thể… Không thể nào… Ngươi vượt xa mọi giới hạn của thế giới này… Ngươi không nằm trong cấu trúc vũ trụ này…]
Hùng thở dài.
“Ối giời, ngươi biết chậm ghê.”
Thanh Tuyết chỉnh lại mái tóc, nói giọng rất nhẹ nhưng chứa đầy sát khí vui vẻ.
“Giờ nói xem, mục đích của ngươi là gì? Ai sai ngươi tới? Và cái ‘Chủ Thể’ của ngươi ở đâu?”
Hình thể kia run bắn.
[… Không đủ quyền hạn để tiết lộ.]
“Không sao.”
Hùng cười nửa miệng, bước đến gần.
“Không tiết lộ cũng được. Bọn ta cũng không có nhu cầu nghe. Nhưng chúng ta sẽ tìm được.”
Thanh Tuyết gật đầu theo.
“Rồi xử luôn.”
Hùng đưa tay chạm vào không khí, và toàn bộ không gian xung quanh như bị ai kéo khóa. Những lớp dữ liệu đổ xuống như giấy vụn, những đường code rơi khỏi bầu trời như mưa.
Hóa thân giám sát hét lên.
[KHÔNG ĐƯỢC! DỪNG LẠI! DỪNG LẠI! TA CHƯA ĐƯỢC LỆNH THOÁT! TA CHƯA ĐƯỢC—]
“Im.”
Hùng búng tay lần nữa.
Hóa thân kia nổ tung thành hàng triệu ký tự rồi biến mất.
Không gian ảo tĩnh lại hoàn toàn sau khi Hùng và Thanh Tuyết bóp nát cái hóa thân kia như bóp một con muỗi khó chịu. Thứ ánh sáng đỏ nhấp nháy trước đó biến mất, để lại một khoảng không tối đen như mực. Nhưng không phải là bóng tối bình thường. Không gian này giống như được dệt bằng vô số lớp sương dữ liệu trong suốt, chồng lên nhau như một mê cung điện tử bị lỗi.
Cả hai đứng giữa vùng không rõ là trời hay đất, ánh sáng ở đây không phát từ một nguồn nào mà như rò rỉ ra từ những vết nứt đang giật nhẹ trên bề mặt không gian. Từng dải mã số rơi xuống như mưa, tan vào hư vô trước khi chạm đất.
Thanh Tuyết đảo mắt một vòng, hai tay khoanh lại, giọng bình thản nhưng cười nửa miệng như thể đang đứng trong một bảo tàng rác công nghệ.
“Nhìn cảnh này là biết có kẻ phá game rồi.”
Hùng gật gù, tay chọc chọc một vệt sáng rơi từ trên xuống rồi nó bốc khói như bị anh đốt cháy.
“Cô thấy không? Cái thế giới này không phải do Thiên Đạo tạo ra. Nó giống như một bản vá lỗi bị viết tay bằng đám đầu đất hệ thống hơn.”
Không gian rung nhẹ. Một mảng màn chắn bên trái như tấm rèm hologram bị kéo rách, để lộ bên dưới là vô số hình ảnh chồng nhau như ổ cứng bị ghi đè: cảnh Diệp Thiên xuống núi rồi chết; cảnh Giang Hạo trở về; cảnh một nhân vật chính khác từ đâu đó nhảy vào; cảnh mấy nữ chính đổi lòng trung thành như đổi avatar.
Thanh Tuyết nhìn một cảnh đang glitch liên tục: một tên Thiên Mệnh Chi Tử xuất hiện giữa ngôi trường, nhưng ngay sau đó, cảnh lại nhảy sang một “Thiên Mệnh Chi Tử khác” từ tông môn chạy xuống núi. Rồi lại nhảy sang một thằng nữa từ thế giới tận thế xuyên tới.
“Tôi hiểu rồi.” Thanh Tuyết nói, sắc mặt không hề hoảng hốt mà tỏ vẻ các chuyện phi lý này quá quen rồi. “Đám hệ thống này không những hút lực lượng thế giới, mà còn đạp nát cấu trúc cốt truyện. Chúng tạo ra nhiều đường cốt truyện khác nhau rồi ép cho tất cả chạy cùng lúc.”
Hùng khoanh tay, híp mắt lại.
“Cho nên mới sinh ra lũ Thiên Mệnh Chi Tử như nấm sau mưa. Thằng nào cũng nghĩ bản thân là ‘chính mệnh’ nhưng thực tế là mảnh code bị lỗi.”
Nói đến đây, Hùng đột nhiên nhớ ra điều gì đó. Anh búng tay một cái.
“À! Lúc Diệp Thần san bằng Xích Nguyệt Tông, cái mảnh gương nổ tung trước mặt chúng ta ấy. Nếu ghép mấy thứ này lại…”
Thanh Tuyết tiếp lời ngay, ánh mắt lóe lên tia thích thú như sắp được phá thêm vài thứ.
“Thì tổ chức Thiên Mệnh không phải chỉ thao túng nhân vật chính… mà còn ăn cả thế giới.”
Không gian lại rung như đang thở gấp, rõ ràng hồ sơ của đám hệ thống bị đụng trúng chỗ đau.
Hùng cười nhếch mép.
“Vậy thì phiền toái sau này… nhiều hơn cả bọn não tàn.”
Thanh Tuyết chống tay lên eo.
“Phiền gì? Vừa vui vừa náo nhiệt mà. Tôi thích.”
Đang nói thì mặt đất phía dưới họ nứt toác như tấm kính bị đập mạnh. Một vệt sáng trắng chạy ngang qua không gian, tiếng báo động vang lên như tiếng chuông chùa bị méo:
[LỖI HỆ THỐNG NGHIÊM TRỌNG. KẾT CẤU CHIỀU KHÔNG GIAN ĐANG TAN RÃ…]
Một lớp sương dữ liệu tan thành tro. Mấy dải mã số rơi xuống nhanh hơn, xoáy cuộn như cơn lốc.
Hùng nhìn xung quanh, tay chắp sau lưng như đang ngắm pháo hoa.
“Ồ, đẹp phết. Lần đầu tiên tôi thấy một không gian bị xóa kiểu này.”
Thanh Tuyết gật đầu rất nghiêm túc, hai mắt sáng lên như đứa trẻ xem phim hành động.
“Ừ, hiệu ứng cũng mượt đấy. Tôi cho tám điểm.”
Ngay lúc đó, mặt đất dưới chân họ không còn giữ được hình dạng, ánh sáng trắng nuốt trọn tất cả. Cả hai lập tức rơi thẳng xuống như bị kéo khỏi thế giới ảo.
Trong khoảnh khắc bị nuốt vào luồng sáng đó, Hùng vẫn kịp buông một câu:
“Ái chà… thế này thì đám Thiên Mệnh Chi Tử mùa sau chắc đông như lễ hội rồi.”
Thanh Tuyết đáp lại, vẫn giọng bình thản:
“Không sao, nhiều thì diệt nhiều.”
Ánh sáng tắt.
Không gian ảo tan biến như chưa từng tồn tại.
Cả hai mở mắt.
Họ đã đứng lại trong đại sảnh Lưu gia.
Không có ánh sáng glitch. Không có mã số rơi. Không có tiếng báo động. Chỉ còn mùi gỗ đàn hương và sự im lặng nặng trịch.
Và trên ghế sofa trước mặt họ là cái xác không hồn của Lưu Thiên Dương, trông như người đang ngủ quên trên đùi Thiên Sứ.
Hùng thở ra một hơi nhẹ nhàng.
“Rồi. Xong việc.”
Thanh Tuyết chạm nhẹ lên cánh tay Hùng.
“Đi thôi. Để thuộc hạ của tôi đến xử lý cái xác này.”
Cả hai quay lưng.
Cái xác vô hồn còn nằm đó, nhưng số phận của nó… sẽ trở thành chương tiếp theo của một trò chơi hoàn toàn khác.