Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
tai-vu-tu-do-ve-sau-cac-nang-dang-len-trung-thanh

Tài Vụ Tự Do Về Sau, Các Nàng Dâng Lên Trung Thành

Tháng mười một 11, 2025
Chương 000: Hoàn thành cảm nghĩ Chương 498: Ta nghĩ cùng các nàng vĩnh viễn cùng một chỗ
cung-nguoi-thuc-vat-nu-than-linh-chung-he-thong-kich-hoat.jpg

Cùng Người Thực Vật Nữ Thần Lĩnh Chứng, Hệ Thống Kích Hoạt!

Tháng 2 10, 2026
Chương 326: Liên trảm cấp S cường giả! Chương 325: Tần Dương thủ đoạn!
tan-hai-tran-nho-tieu-dao-ngu-dan

Tân Hải Trấn Nhỏ: Tiêu Dao Ngư Dân

Tháng mười một 11, 2025
Chương 456: Đại kết cục! Chương 455: Luân hồi!
cho-ta-that-dao-dac-dao-mat-ta.jpg

Cho Ta Thất Đạo, Đắc Đạo Mất Ta

Tháng 2 1, 2026
Chương 1: Đạo lâu Chương 42: Hỏi (hạ)
con-trai-truong-hung-manh

Con Trai Trưởng Hung Mãnh

Tháng 12 11, 2025
Chương 781: Hết đường chối cãi Triệu Trọng Sơn! Chương 780: Đường Dật mục tiêu chân chính!
dao-si-bi-ly-hon-vo-so-nu-than-den-treu-choc-ta.jpg

Đạo Sĩ Bị Ly Hôn, Vô Số Nữ Thần Đến Trêu Chọc Ta

Tháng 2 8, 2026
Chương 667: Thánh Nhân ba tầng cảnh giới Chương 666: thấy được hi vọng
gia-nhap-group-sau-bien-thanh-qua-den-dau-tu-van-gioi

Gia Nhập Group Sau, Biến Thành Quạ Đen Đầu Tư Vạn Giới

Tháng 10 19, 2025
Chương 332: Kết thúc Chương 331: Hắc thủ sau màn a
cao-thu-xuong-nui-nha-ta-su-ty-qua-sung-ta

Cao Thủ Xuống Núi, Nhà Ta Sư Tỷ Quá Sủng Ta

Tháng 2 8, 2026
Chương 2397: Diệp Bắc Thần chi mộ! Chương 2396: Hỗn Độn thần điện? Hỗn Độn mộ địa!
  1. Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
  2. Chương 105: Đưa Lưu Thiên Dương về thế giới thực.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 105: Đưa Lưu Thiên Dương về thế giới thực.

Biệt phủ Mạnh gia vào buổi chiều hôm đó trở nên khác hẳn.

Sau khi chiến thần và hai mẹ con rời đi. Mọi thứ… trở lại trạng thái nguyên thủy của Mạnh gia.

Một trạng thái mà người ngoài nhìn vào sẽ tưởng là “đại gia đình an yên hòa thuận”.

Nhưng thật ra…

Đó chỉ là trạng thái “lười hơn tám con mèo chồng lên nhau” của nhóm người mạnh nhất Giang Thành.

Thanh Tuyết lúc này mới hất tóc, khoanh tay đầy kiêu ngạo, còn Hùng thì đang lặng lẽ tận hưởng việc khéo léo tránh được kiếp nạn tầng hầm chỉ bằng vài câu nói.

Hùng cảm thấy mình đúng là sinh ra để phá vỡ quy luật trời đất.

Ngay cả cái vận “bị vợ nhốt vào tầng hầm” cũng tránh được như một huyền thoại.

Mạnh Quân liếc sang nhìn anh với vẻ mặt như muốn nói:

“Có giỏi thì truyền nghề né nạn cho tôi cái.”

Nhưng Hùng chỉ nở một nụ cười thần bí kiểu “cái này là thiên phú, không dạy được”.

Không khí lười nhác bắt đầu bao trùm.

Chỉ ngoại trừ…

“YO!!! Mười hai kill headshot trong một ván tử chiến luôn!!! MỊA MÀY NHỜN!!!”

Tiếng hú như quỷ nhập tràng của Hùng vang lên khiến cả biệt phủ rung nhẹ.

Anh bật dậy khỏi sofa như võ sư trúng kim châm, vung điện thoại lên trời như chiến thần tuyên bố chiến tích.

Thanh Tuyết đang nằm dựa vào vai anh thì quay sang… nhìn anh như đang nhìn một cái thùng rác biết nói.

“Anh bị cái gì vậy? Tôi chắc chắn vài hôm nữa tài khoản của anh bị khóa vì bị tố cáo headshot bất thường.”

Hùng nhếch mép, lười biếng nheo mắt.

“Chứ không phải do tôi KS kill của cô à?”

“…”

Thanh Tuyết im lặng đúng ba giây.

Rồi…

Cô bấm nút thoát game.

“Không chơi với anh nữa. Tôi ngủ.”

“Ơ…”

Không để Hùng kịp phản ứng, Thanh Tuyết… lật người úp mặt vào ngực anh, khoanh tay ôm anh như ôm gối ôm xịn nhất thế giới.

Hùng vẫn còn cầm điện thoại trên tay, hai mắt mở to nhìn cái đầu trắng mềm mại đang đè lên ngực mình.

Khóe miệng anh giật giật.

“Biết tranh thủ ghê nhỉ?”

Thanh Tuyết không hề ngại ngần, ngẩng đầu lên, gật mạnh như thể câu nói ấy chính là chân lý cuộc đời.

“Đúng rồi. Cao thủ không bằng tranh thủ.”

Cái giọng điệu lẫn ánh mắt đó khiến Hùng chỉ biết thở dài đầu hàng.

Về lý thuyết, đây là hành vi “công khai bắt nạt bạn đời”.

Nhưng về thực tế… Hùng hoàn toàn không phản kháng được.

Dù anh có là “Pháo Hôi Mưu Lược Đại Đế” đi nữa thì cũng thua.

Sức mạnh của một cái ôm của Phó Thanh Tuyết quá phi thường.

Trong khi cặp đôi đang phát cẩu lương không biết xấu hổ thì ba người còn lại… chẳng ai thèm nhìn.

Bạch Ngưng Băng ung dung đặt máy tính bảng lên đùi, tiếp tục xử lý công việc như thường ngày, như thể tiếng hú của Hùng chỉ là tiếng mèo kêu ngoài sân.

Mạnh Quân đang ngồi dựa vào ghế, tay cầm điện thoại, gương mặt cực kỳ thản nhiên.

Hình như anh ta đang… chơi game đua xe.

Điều buồn cười là:

Mỗi lần nhân vật của anh ta đâm vào tường, anh vẫn giữ nguyên nét mặt lạnh và cái phong thái trầm tĩnh như thể “đâm tường là một phần của cuộc sống”.

Còn Bạch Tử Hạo thì ngồi xem TV được một lúc… rồi ngủ gục ngay tại chỗ, miệng còn hơi há ra.

Không ai quan tâm đến Hùng và Thanh Tuyết nữa.

Không ai.

Chỉ có Hùng… dù đang bị ôm dính như cáo ôm gà, vẫn còn đủ tỉnh táo để nhận thức mọi thứ xung quanh.

Anh phóng mắt nhìn một lượt.

Biệt phủ yên bình thật.

Lâu rồi không có khoảnh khắc nào không có drama.

Không có người quỳ.

Không có người khóc.

Không có người hét “đại ca cô ấy đâu rồi”.

Yên bình quá… đến mức khiến anh buồn ngủ.

“Cuối cùng cũng lên đại cao thủ rồi.”

Hùng chống tay, giọng trầm như người vừa vượt qua kiếp nạn trời định.

“Bỏ game thôi.”

Anh thở dài, mở điện thoại, vuốt một cái… rồi đặt xuống bàn như buông bỏ trần ai.

“Sau hơn trăm tỷ ván tử chiến, Pháo Hôi Mưu Lược Đại Đế ta đây đã đột phá bình cảnh, phi thăng lên đại cao thủ.”

Anh phồng má nhìn trời như đang nhớ lại những ngày tháng chơi game đến sáng.

Thanh Tuyết vẫn ôm anh, nhắm mắt nhưng khóe môi nhếch lên kiểu “anh phi thăng hay không thì kệ anh”.

Hùng liếc nhìn ba người kia.

Không ai để ý.

Không ai hưởng ứng.

Không ai chúc mừng.

Không khí im lặng đúng kiểu yên bình… nhưng mà yên bình đến mức buồn ngủ.

Đôi mắt anh sắp sụp xuống.

Buồn ngủ quá~

RENG! RENG! RENG!!!

Tiếng chuông báo thức điện thoại vang lên như bom nổ.

Hùng và Thanh Tuyết giật bắn người.

Hùng bật dậy như cá bị kéo khỏi nước.

“Đù má! Ai bật báo thức vậy!? Ai!?”

Anh nhìn quanh phòng, mặt đầy sát khí muốn truy sát thủ phạm.

Rồi anh nhìn lại điện thoại mình.

À.

Không phải báo thức.

Là… cuộc gọi đến.

Người gọi:

Lưu Thiên Dương.

Hùng khựng lại một giây.

Rồi môi anh cong lên.

Hùng bắt máy.

Thanh Tuyết mở mắt tỉnh táo ngay lập tức, không buông anh ra mà còn nhích lại gần hơn, ghé sát tai vào điện thoại như con mèo hóng drama.

Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói bình tĩnh một cách giả tạo.

“Đỗ thiếu gia. Anh có thể… giúp tôi trở về thế giới thực, đúng không?”

Hùng và Thanh Tuyết đồng loạt nhếch môi.

Đúng như họ dự đoán.

Hắn sẽ gọi mà.

Hùng đổi giọng ngay, chậm, trầm, ma mị.

“Anh nghĩ lúc đó tôi nói suông sao?”

Lưu Thiên Dương cố gắng giữ giọng bình tĩnh, nhưng hơi thở của hắn không giấu được sự run rẩy.

“Nói đi… anh muốn ở tôi thứ gì?”

Hùng bật cười.

“Tôi chẳng cần thứ gì từ anh. Hoặc từ cái hệ thống ngu dốt lùa anh từ mấy vũ trụ song song hay vòng lặp thời gian gì đó cả. Đơn giản là tôi… ngứa tay thôi.”

Sự thật quá đơn giản.

Quá đáng sợ.

Lưu Thiên Dương thực sự… run.

“Anh… sao anh biết tôi có hệ thống!?”

Hùng thản nhiên như đang nói thời tiết.

“Tiếng lòng của anh to đến mức mấy nữ chính gần đó nghe hết rồi. Anh chưa từng thắc mắc vì sao những người thuộc hậu cung của Diệp Thiên lại vì anh mà chống lại nó sao?”

Đầu dây bên kia im lặng.

Vài giây sau—

“Đúng… đúng thật…”

Giọng hắn nhỏ như muỗi.

Không để hắn bình tĩnh lại, Hùng tiếp tục giáng đòn.

“Và Diệp Thiên cùng thế lực đứng sau hắn đều bị vợ tôi xóa sổ rồi.”

Bên kia… im phắt.

Một lúc sau, Lưu Thiên Dương mới nói được một câu cực nhỏ:

“Anh rốt cuộc là ai?”

Hùng chống cằm, giọng nhẹ như gió:

“Tôi chỉ là một kẻ vượt qua mọi thứ không thể hiểu thôi.”

Thanh Tuyết bĩu môi, chọt một câu:

“Nếu ngươi muốn về thế giới thực thì bớt nói nhiều đi.”

Lưu Thiên Dương suýt nghẹn.

Hắn định hỏi thêm thì Hùng cắt ngang:

“Ngồi tại chỗ. Chúng tôi đến ngay.”

Rồi tắt máy luôn.

Biệt phủ lại rơi vào im lặng.

Hùng nhìn Thanh Tuyết.

Thanh Tuyết nhìn Hùng.

Cả hai cùng bật cười.

Sau khi Hùng cúp máy, không khí trong đại sảnh nhà Lưu Thiên Dương trở lại sự im lặng kỳ lạ đến rợn người. Trong khi đó, Hùng hít vào một hơi thật sâu, định đứng dậy chuẩn bị đi tới Lưu gia thì… anh nhận ra điều quan trọng nhất: anh vẫn đang bị một con mèo trắng mang hình người ôm cứng lấy eo.

Anh nhìn xuống, thấy Thanh Tuyết vẫn dán mặt vào ngực mình, ôm chặt như thể nếu buông tay là anh sẽ tan vào không khí.

Hùng nhướn mày, giọng bình thản đến mức nghe như đầy mùi cà khịa: “Này, Thanh Tuyết. Cô không muốn đi à?”

Câu hỏi rất lịch sự, nhưng nội dung thì rõ ràng:

Làm ơn buông tôi ra.

Nhưng cô thì lại dụi mặt vào anh thêm một chút nữa, như cố chôm thêm vài giây ôm ấp trước khi phải đi làm chuyện đứng đắn. Cô nói với giọng nghiêm túc y như cô đang bàn chuyện diệt thế lực phản phái: “Từ từ. Để tôi ôm thêm một tý đã.”

Hùng thở dài. Thật sự thở dài. Một cái thở dài rất sâu, rất bất lực, rất… quen thuộc. Cái kiểu thở dài của một người đã chấp nhận số phận bị bạn đời biến thành gối ôm không có quyền phản đối.

Anh mặc kệ cô. Mặc kệ luôn. Cô ôm thì cứ để cô ôm. Việc vẫn phải đi làm.

Thế là Hùng… lết xác đi thay giày.

Vẫn bị ôm từ phía trước.

Nhìn bên ngoài, trông anh như đang cõng một con mèo khổng lồ dính bằng keo siêu dính.

Ba người còn lại trong biệt phủ Mạnh gia nhìn thấy cảnh này thì phản ứng vẫn… như mọi khi.

Bạch Ngưng Băng lật trang tài liệu, chẳng thèm liếc một giây.

Mạnh Quân nhún vai, tiếp tục chơi game.

Bạch Tử Hạo thì chớp mắt, rồi quay lại xem TV.

Không ai cảm thấy cảnh người bị ôm lê lết trong biệt phủ là kỳ lạ.

Đơn giản vì… quá quen rồi.

Cuối cùng, Hùng cùng Thanh Tuyết ra được tới gara. Anh ngồi xuống ghế phụ, chỉnh lại hơi thở, còn Thanh Tuyết vẫn ngồi ghế lái mà liếc anh bằng con mắt muốn ôm thêm vài cái nữa.

Anh nhìn cô bằng ánh mắt vừa khó hiểu vừa buồn cười: “Cô lái xe đi còn ôm cái gì nữa?”

Thanh Tuyết bĩu môi rất rõ ràng, rất có chủ đích, rồi “Hứ!” một cái, như thể anh vừa làm cô thất vọng ghê gớm.

Hùng nhếch môi cười: “Xe của cô thì cô tự lái. Còn tỏ ra giận dỗi cái gì? Nhìn bề ngoài tưởng cô kiêu kỳ lạnh nhạt lắm, ai ngờ bản chất lại là kiểu đè tôi xuống cưỡng bức.”

Thanh Tuyết quay mặt sang bên ngay lập tức. Không nói thêm gì nữa.

Đó là kiểu “dỗi nhưng không cãi lại được” rất đặc trưng của cô.

Cuối cùng, xe phóng tới Lưu gia. Hai người ra khỏi xe với khí thế ngầu như sát thủ cấp S đến xử boss cuối. Họ ung dung đi vào đại sảnh, nơi Lưu Thiên Dương đang ngồi chờ.

Lưu Thiên Dương đang cố giữ hình tượng “phản diện lạnh lùng” nhưng khi thấy hai người bước vào thì cổ họng hắn nuốt một cái rõ to. Chỉ là… hắn phải cố tỏ ra mình không run.

Hùng ngồi xuống đối diện, chống cằm, nhìn hắn bằng ánh mắt khiến người ta cảm giác bản thân đang bị bóc trần toàn bộ linh hồn ra trước mặt người khác.

Một ánh mắt rất bình thản.

Nhưng lại khiến Lưu Thiên Dương đổ mồ hôi lạnh, bởi cứ như thể Hùng biết hết mọi bí mật của hắn.

Và rồi, Hùng hỏi đúng trọng tâm: “Anh thật sự muốn trở về thế giới thực chứ?”

Không do dự, Lưu Thiên Dương gật đầu mạnh đến mức suýt gãy cổ.

Thanh Tuyết hơi nghiêng đầu, nhìn hắn bằng ánh mắt kẻ bề trên nhìn xuống một thằng bị lừa tiền: “Anh thích cái thế giới đó vì có thể đem tài sản Lưu gia theo về, đúng không?”

Lưu Thiên Dương ngập ngừng rồi gật.

“Tưởng tượng đẹp ghê.”

Thanh Tuyết cười nhạt, giọng như đang bình luận một con muỗi:

“Nhưng anh bạn à, không đời nào số tài sản đó theo anh về được.”

Giật.

Giật mạnh.

Lưu Thiên Dương nhìn cô như nhìn người vừa bóc sự thật mà hắn sợ đối mặt nhất.

Hùng thì lại quay mặt sang phía sau hắn.

Không phải nhìn hắn.

Mà là nhìn vào… khoảng không sau lưng hắn.

Một nơi chẳng có gì.

Nhưng Hùng lại nói rất rõ:

“Đúng không, hệ thống pháo hôi?”

Lưu Thiên Dương giật mình quay lại.

Không thấy ai.

Nhưng trong đầu hắn, hệ thống nói theo bản năng:

[Ký chủ, hắn không thể nhìn thấy tôi. Xin đừng—]

“Không phải giọng đó.”

Hùng cắt lời, giọng rất nhẹ.

Thanh Tuyết tựa lưng vào ghế, như người đang chờ xem kịch hay, chẳng bất ngờ gì nữa.

Chỉ riêng Lưu Thiên Dương run bần bật.

Hùng đưa tay vào chỗ trống không khí trước mặt Lưu Thiên Dương, nắm lại. Và kéo ra…

Một khối sáng hình lập phương.

Hệ thống.

Thứ vẫn luôn trốn trong ý thức của Lưu Thiên Dương.

Nó run rẩy, chuyển màu liên tục.

Một giọng méo mó gào lên:

[Không… Không thể nào! Làm sao ngươi nhìn thấy được ta!? Đỗ Phi Hùng của thế giới này không tồn tại trong kịch bản! NGƯƠI LÀ AI!?]

Hùng nhếch môi, cười nhẹ.

“Ta? Ta là kẻ chuyên xử lý mấy cái thứ thích coi người khác như quân cờ.”

Không cảnh báo.

Không giải thích.

Không thương lượng.

Hùng… bóp nát nó luôn.

“Đoàng!”

Một vụ nổ ánh sáng nhỏ.

Không đau đớn, không phản kháng.

Hệ thống biến mất hoàn toàn.

Lưu Thiên Dương cảm nhận rõ ràng một thứ gì đó đứt khỏi linh hồn mình—như chiếc lồng sắt vô hình bị phá nát.

Hắn thở mạnh, nhìn đôi tay run bần bật của mình.

“Tôi… tự do rồi?”

Hùng vỗ vai hắn. “Giờ thì anh tự do.”

Hùng và Thanh Tuyết ngồi xuống, còn Lưu Thiên Dương ngồi phịch xuống ghế như một người vừa được cứu thoát khỏi địa ngục. Nhưng sau đó, hắn lại hơi sợ. Sợ về thế giới thực trong tình trạng tay trắng.

Hùng nhìn ra điều đó ngay lập tức.

Anh đặt tay lên trán hắn.

“Nghĩ nhiều thế làm gì.”

Một luồng kiến thức khổng lồ tràn vào đầu Lưu Thiên Dương.

Hắn đau đến mức quằn quại, ôm đầu, gào thét.

Và khi hắn gần như phát điên, Hùng chạm ngón tay vào trán hắn—một cú “click”.

Tất cả kiến thức lập tức được sắp xếp ngăn nắp trong đầu hắn.

Lưu Thiên Dương thở hổn hển.

“Cái này… là…”

“Là thứ mà cả tài sản Lưu gia cũng không mua nổi.”

Hùng nói thản nhiên.

Rồi anh hỏi đơn giản:

“Giờ thì… anh muốn về thế giới thực chứ?”

Lưu Thiên Dương cúi đầu thật sâu.

“Muốn.”

Hùng nhìn sang Thanh Tuyết: “Cô truyền năng lượng cho tôi.”

Thanh Tuyết giơ ngón tay cái.

Năng lượng đen đỏ bao trùm cả đại sảnh.

Hùng đưa tay xuyên vào ngực Lưu Thiên Dương, rút linh hồn hắn ra. Sau đó, dựa vào năng lượng như sóng thần từ Thanh Tuyết, anh chém toạc từng tầng không gian.

Họ đi qua vô số thế giới.

Vô số thực tại.

Cho đến khi thấy một căn phòng nhỏ, một thanh niên đang cắm đầu trước máy tính.

Đó là Lưu Thiên Dương của thế giới thật.

Hùng nhẹ nhàng ném linh hồn vào cơ thể kia.

Một tiếng “bụp” nhẹ.

Và kết nối bị cắt.

Anh và Thanh Tuyết trở về phòng khách Lưu gia.

Linh hồn biến mất.

Cơ thể Lưu thiếu gia còn nằm đó như xác không hồn.

Hùng khoanh tay: “Giờ thì làm gì với cái xác đây?”

Thanh Tuyết cười đầy mưu mô: “Tôi có người sẽ nhập vào cơ thể hắn để xâm lược Cao Dược quốc.”

Hùng vỗ tay: “Ý hay đấy. Chúng ta lại có người hầu.”

Nhưng ngay lập tức, một luồng sáng bao trùm họ.

Không gian bị xé rách.

Họ bị kéo sang một chiều không gian khác—một không gian ảo trắng xóa như được lập trình bằng mã nguồn.

Hùng khoanh tay.

Thanh Tuyết chống hông.

Cả hai cùng nở nụ cười đầy sát khí lẫn vui vẻ.

“Cuối cùng thì cũng ra mặt rồi hả?”

“Chúng ta còn tưởng Thiên Đạo của thế giới này sẽ đến tìm hỏi tội, nhưng có vẻ như đây chẳng phải Thiên Đạo.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

mot-ngum-than-bi-nuoc-suoi-boi-duong-duoc-cuong-dai-gia-toc.jpg
Một Ngụm Thần Bí Nước Suối, Bồi Dưỡng Được Cường Đại Gia Tộc
Tháng 2 6, 2025
truong-sinh-bat-tu-tu-mot-van-tien-sat-thu-bat-dau.jpg
Trường Sinh Bất Tử Từ Một Văn Tiền Sát Thủ Bắt Đầu
Tháng 2 26, 2025
nguoi-lai-thong-quan.jpg
Ngươi Lại Thông Quan?!
Tháng 1 21, 2025
dong-vai-dua-con-quan-am-tin-do-sinh-con-ta-tro-nen-manh-me.jpg
Đóng Vai Đưa Con Quan Âm, Tín Đồ Sinh Con Ta Trở Nên Mạnh Mẽ
Tháng 4 23, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP