-
Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
- Chương 104: Sau khi chiến thần hội ngộ, Thanh Tuyết ngỏ ý muốn tổ chức lễ cưới.
Chương 104: Sau khi chiến thần hội ngộ, Thanh Tuyết ngỏ ý muốn tổ chức lễ cưới.
Không khí trong biệt phủ Mạnh gia sau cuộc đoàn tụ gia đình đầy nước mắt ban nãy bỗng rơi vào trạng thái… kỳ quái. Cảm xúc cảm động đâu chẳng thấy, chỉ còn sự lúng túng của Giang Hạo, sự xấu hổ muốn độn thổ của Hứa Niệm, và sự vui vẻ như xem hài live của hai con người đáng sợ nhất cái Giang Thành này.
Hứa Niệm vừa lau nước mắt xong thì nắm lấy tay Giang Hạo, lo lắng đến mức run run:
“Giang Hạo… em xin anh đừng… đừng trả thù Hứa gia. Bọn họ là một trong tứ đại gia tộc. Nếu anh gây chuyện, họ sẽ… với lại, còn có cả Lưu gia chống lưng nữa…”
Giang Hạo còn chưa kịp mở miệng an ủi thì một tiếng thở dài đầy sự thất vọng nhân loại vang lên.
Hùng.
Anh chống tay lên đùi, nhìn Hứa Niệm bằng ánh mắt mà nếu thành lời thì sẽ là: “Cô bị ngáo chó à?”
Giọng anh vang lên, trầm nhưng đâm xuyên cảm xúc người nghe như kim trúng bóng bay:
“Hứa tiểu thư à. Cô không nhìn thấy toàn bộ gia phả nhà cô quỳ dưới đất khóc lóc trước mặt chúng tôi như mấy con chuột ướt sũng sao? Cô còn nghĩ Lưu gia đủ tư cách để chống lưng cho họ à?”
Hứa Niệm cứng đờ.
Mắt cô trợn lớn như vừa bị người ta bóc trần toàn bộ sự ảo tưởng.
Cô quay sang nhìn Hùng kỹ hơn, cố lục lại trí nhớ xem đây là “người quen” hay “người đáng sợ”.
Không nhớ nổi.
Nhưng Mạnh Quân, Thanh Tuyết, Bạch Ngưng Băng, ba người đứng bên cạnh anh thì cô nhớ.
Rất rõ luôn.
Mạnh Quân, thiếu gia Mạnh gia, gia tộc đứng đầu Giang Thành.
Phó Thanh Tuyết, người mà cả thương giới gọi là “Hắc hoa hồng lạnh lùng”.
Bạch Ngưng Băng, trợ lý của Thanh Tuyết, người có năng lực đặc biệt đáng sợ.
Và giờ họ lại đang đứng cùng một phe.
Hứa Niệm nuốt nước bọt, mồ hôi lạnh túa ra lưng áo.
Thanh Tuyết liếc cô một cái, giọng nhẹ như gió thoảng nhưng độ sát thương ngang pháo đại bác:
“Cô bị nhốt lâu quá nên não có vẻ… nghỉ xả hơi theo luôn rồi đúng không?”
Cú đâm này chí mạng thật sự.
Hứa Niệm đỏ mặt như bị ai dội nước sôi lên, muốn ngất ngay tại chỗ.
Giang Hạo đứng cạnh mà run như cầy sấy.
Không phải vì giận.
Mà vì… đồng cảm.
Họ nói đúng quá.
Đúng đến mức không còn gì để cãi.
Trong đầu Mạnh Quân lúc này chỉ vang lên một lời than đầy bất lực:
“Tưởng thằng nhóc Giang Hạo này sẽ lao lên gào thét kiểu tình thánh bảo vệ người mình yêu trong phim ngôn tình, ai dè đứng đơ như khúc gỗ.”
Cả phòng chìm trong sự im lặng đầy xấu hổ, cho đến khi Giang Hạo bước lên phía trước, cúi đầu sâu với Mạnh Quân:
“Đại ca, cảm ơn anh đã cứu Niệm Niệm và con gái tôi. Tôi sẽ không bao giờ quên ân tình này. Còn về Hứa gia… tôi sẽ cho chúng trả giá. Và cả Lưu gia nữa.”
Anh ta nói câu cuối cùng bằng giọng rất hùng hồn.
Chỉ có điều… chân thì đang run.
Hùng huýt sáo:
“Uầy, chiến thần nói chuyện nghe ghê thật đấy.”
Thanh Tuyết gật đầu:
“Đúng rồi. Nhưng mà làm thật thì chưa chắc.”
Giang Hạo muốn phản bác lắm nhưng bị hai ánh mắt nhìn xuyên não của hai người này làm câm nín.
Đúng lúc anh chuẩn bị ra ngoài thì một giọng nói lạnh mà mềm vang lên từ phía sofa:
“Khoan đã.”
Bạch Ngưng Băng.
Giang Hạo lập tức quay đầu, dựng thẳng sống lưng.
Anh còn chưa quen được với việc mình đang đứng trước một người được chính phủ gắn mác “đừng trêu, không là chết”.
Ngưng Băng đưa cho Giang Hạo một tập tài liệu dày cộp.
“Bằng chứng phạm tội của Hứa gia. Cầm lấy. Tự xử lý thế nào tùy cậu.”
Giang Hạo run tay nhận lấy, cảm giác như cầm quả bom nổ chậm.
Cô nói tiếp, giọng nhẹ nhưng áp lực như sương độc:
“Còn Lưu gia… để Hùng và Thanh Tuyết xử.”
Ngay lập tức, Giang Hạo gật đầu cái rụp như lính vâng lệnh cấp trên:
“Dạ… dạ vâng!”
Hứa Niệm thì vẫn còn bối rối.
Hùng lại gần hỏi thẳng:
“Hứa Niệm, cô có muốn cắt đứt quan hệ với Hứa gia không?”
Cô ngập ngừng.
Ánh mắt đầy do dự.
Tài sản Hứa gia là tâm huyết nhiều đời nhà cô.
Là gia tộc cô sinh ra và lớn lên.
Là nơi cha mẹ cô từng bảo vệ đến giây cuối cùng trước khi bị ám sát.
Nhưng giờ…
Hứa gia chỉ là một cái xác thối đầy dơ bẩn.
Cô nhớ lại cảnh cả gia tộc quỳ xuống.
Cảnh bọn họ đẩy mẹ con cô vào tuyệt lộ.
Cảnh cha mẹ cô chết oan.
Bàn tay cô siết chặt đến mức run.
Cuối cùng, cô gật đầu.
“Tôi… đồng ý.”
Vài giây im lặng trôi qua.
Mạnh Quân vỗ tay một cái.
“Vậy thì tốt. Nếu đồng ý rồi thì tôi sẽ tổ chức tiệc cưới và đăng ký kết hôn cho hai người ngay.”
Giang Hạo suýt nghẹt thở.
“Đ… đại ca… nhanh vậy?”
Mạnh Quân nhún vai:
“Sống ở Giang Thành thì phải nhanh. Không nhanh là bị đập chết ngay.”
Sau đó thì Giang Hạo đưa mẹ con Hạ Chi rời đi với tốc độ nhanh đến mức như là bản thân chỉ cần lỡ một nhịp là sẽ phải chịu hậu quả kinh khủng.
Quản gia cúi đầu tiễn Giang Hạo cùng Hứa Niệm và bé Hạ Chi ra cổng. Cánh cửa lớn khép lại nhẹ nhàng, để lại trong đại sảnh một bầu không khí… rất khó miêu tả. Nửa thì vừa thoát được cảnh xem phim bi kịch đoàn tụ gia đình, nửa thì mùi cẩu lương vẫn còn quanh quẩn như muốn ám vào từng cột nhà.
Mạnh Quân đứng đó khoanh tay, biểu cảm cực kỳ bình thản, như thể vừa xem một tiết mục ca nhạc chứ không phải màn đoàn tụ suýt bật khóc của cả gia đình người ta. Anh hừ một tiếng rồi nghĩ thầm.
“Đúng là cứ mỗi lần có người yêu đương hay gia đình ôm nhau là nhà này tự nhiên biến thành phim truyền hình dài tập. Tôi còn tưởng tôi mạnh nhất nhà này, hóa ra tôi yếu nhất khoản chịu đựng cẩu lương.”
Bạch Ngưng Băng thì ngồi lại ghế sofa, lật tài liệu như không có chuyện gì xảy ra, nhưng ánh mắt cong nhẹ đầy ý cười.
Cô thì không ghét cẩu lương, nhưng nhìn Mạnh Quân cau mày chịu đựng thì lại thấy buồn cười vô hạn.
Hùng và Thanh Tuyết đi vào, hai người vừa đi vừa vỗ tay… như thể vừa xem hết một show diễn cảm động của đài truyền hình.
Hùng vuốt nhẹ đầu mình, giọng đầy nghiệt súc hóa:
“Được rồi, đoạn phim gia đình cảm động kết thúc. Nhà ai nấy về, cơm ai nấy ăn.”
Thanh Tuyết vừa giả vờ lau nước mắt, vừa nức nở như diễn viên nữ ba xu:
“Trời ơi… cảm lạnh quá… cảm lạnh muốn ói luôn ấy…”
Hùng gật gù đầy thấu hiểu:
“Đúng vậy. Cảm động tới mức tôi muốn mang cho cô cái thùng rác.”
Ngưng Băng bật cười khe khẽ.
Còn Mạnh Quân thì đờ mặt, nhìn hai người như nhìn hai sinh vật ngoài hành tinh.
“Các người… không thể tỏ ra nghiêm túc trong vòng năm phút được sao?” Mạnh Quân hỏi mà như than trời.
Hùng lập tức chống cằm, mặt nghiêm túc đến mức giả tạo thấy rõ.
“Được chứ. Nhưng mà nghiêm túc lâu quá thì… buồn ngủ lắm.”
Thanh Tuyết gật đầu, còn bonus cái liếc mắt cực sắc về phía Mạnh Quân:
“Không phải ai cũng có sở thích ‘đứng nhìn cẩu lương mà vẫn giữ biểu cảm mặt lạnh như robot’ đâu nha.”
Mạnh Quân thở dài, tự hỏi bản thân vì sao phải chịu đựng hai vị thần tai họa này.
Trong đầu anh vang lên một câu duy nhất:
“Tôi cần được tăng lương. Rất nhiều.”
Bạch Tử Hạo từ ghế sofa ngẩng đầu lên, nhìn cả hai rồi kết luận:
“Nhà này… càng ngày càng ồn.”
Nhưng cậu lại không rời mắt khỏi TV, chứng tỏ đã quá quen với thảm họa mang tên Đỗ Phi Hùng và Phó Thanh Tuyết.
Giữa lúc mọi người đang dần bình tâm lại, Thanh Tuyết bất ngờ quay sang Hùng, hai tay chống hông, đôi mắt đỏ sắc bén ánh lên vẻ nguy hiểm… nhưng vẫn đẹp đến nỗi khiến bầu không khí rung rinh.
“Hùng này.”
Hùng hơi ngẩng đầu.
“Hửm?”
Cô nhìn anh bằng ánh mắt nghiêm túc đến hiếm hoi.
“Này, lúc trước chúng ta đăng ký kết hôn lâu rồi nhưng chưa tổ chức lễ cưới. Anh thấy đã đến lúc tổ chức lễ cưới chưa?”
Không khí trong phòng dừng lại một giây.
Bạch Ngưng Băng liếc qua, Tử Hạo dừng remote, Mạnh Quân đứng thẳng người như chờ cảnh đánh nhau.
Còn Hùng… chỉ hơi nheo mắt, mặt cực kỳ bình tĩnh.
Nguyên chủ và Thanh Tuyết từng đăng ký kết hôn vì thương mại và hợp tác của cả hai bên, chuyện này cũng là chuyện rất lâu về trước. Có lẽ lúc khi xuyên không để xây dựng thế lực thì Thanh Tuyết không để ý tới cái đó, cho đến khi một lúc nào đó gần đây mới biết được cái thông tin này. Với tính cách bệnh kiều ngầm hiện tại, chắc chắn nếu trả lời sai thì chắc thấy mình bị trói ở nhà mất.
Anh nghiêng đầu nhìn thẳng Thanh Tuyết.
Vẻ thản nhiên, nhếch mép, không một giọt sợ hãi.
Như thể đã tính toán trước 36 kịch bản sống sót.
“Thanh Tuyết à.” Hùng bắt đầu.
Giọng anh trầm và bình tĩnh đến lạ thường.
“Hiện giờ thế giới còn đang loạn. Đám não tàn Thiên Mệnh không biết ngày nào sẽ nhảy xổ ra như nấm sau mưa.”
Thanh Tuyết khoanh tay, nhíu mày, sắc mặt có chút… bất mãn.
Hùng tiếp tục nói, giọng thản nhiên pha chút trêu đùa mỏng như sợi chỉ:
“Làm đám cưới mà bên ngoài vẫn đầy mấy cái đầu óc ngu xuẩn đó thì mất hứng lắm. Tôi không thích cảnh đang cầm ly rượu vang thì bên kia có đứa xông vào gào ‘ta là số mệnh trời ban’ rồi tự nhiên tan xác, mất ngon cả ra.”
Cô bật cười.
Méo mó thật, nhưng hợp lý thật.
Hùng bước lại gần cô nửa bước, giọng hạ thấp nhưng không có chút lúng túng.
“Với lại… đám cưới thì từ từ. Nhưng hẹn hò…”
Thanh Tuyết ngẩng đầu, ánh mắt sáng lên rất nhẹ.
“… hẹn hò thì vẫn có thể làm ngay sau khi dọn xong rác rưởi của Giang Thành.” Hùng kết luận, giọng vô cùng thản nhiên.
Thanh Tuyết nhíu mày ban đầu, như thể chưa hiểu.
Rồi cô cắn môi, nhìn Hùng bằng ánh mắt khó tin.
“Ý anh nói… từ trước giờ chúng ta không hẹn hò sao?”
Hùng đứng hình một giây.
Trong đầu anh chỉ vang lên một câu:
“Chịu chết…”
Cả biệt phủ im lặng.
Mạnh Quân đứng sau bưng miệng, cố nén cười.
Tử Hạo cúi gằm, vai run run.
Ngưng Băng thì che mặt không nói được lời nào.
Sau khi đứng hình, Hùng đã đoán ra được rằng Phó Thanh Tuyết coi từ trước tới giờ đi ra ngoài cùng nhau là hẹn hò rồi, anh chậm rãi thở ra, sửa lại lời.
“Không. Ý tôi là… hẹn hò đúng nghĩa thôi. Không phải kiểu đang ăn mì thì chém phản diện. Hay đang xem phim thì cứu người.”
Thanh Tuyết nhìn anh thêm vài giây.
Rồi cô bật cười, đôi mắt cong lên đầy nguy hiểm lẫn thích thú.
“Ừ. Vậy thì tôi đồng ý.”
Ấm áp có.
Hài hước có.
Sát khí tiềm ẩn cũng có.
Và như thế, cuối cùng đại nạn tầng hầm của Hùng… dễ dàng được tránh khỏi.