-
Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
- Chương 103: Wowww!!! Chiến Thần trở về gọi Mạnh Quân là đại ca!!!
Chương 103: Wowww!!! Chiến Thần trở về gọi Mạnh Quân là đại ca!!!
Chiếc xe của Phó Thanh Tuyết lao trên đường như một con mãnh thú muốn cắn nát mặt đường. Đèn giao thông đổi sang đỏ cũng không dám cản đường; xe cảnh sát thấy biển số cũng chủ động né sang một bên, vì tất cả lực lượng an ninh ở Ma Đô đều biết: đó là xe của hai kẻ mà tốt nhất là không nên dây vào.
Bên trong xe, không khí lại vô cùng náo nhiệt.
Hùng ngồi ghế phụ, tay khoanh trước ngực, miệng cong lên đầy hả hê.
“Khục khục… cái gương mặt của Lưu Thiên Dương lúc tôi thì thầm câu đó, tuyệt phẩm thật sự. Tôi còn tưởng cậu ta xỉu ngang tại chỗ.”
Thanh Tuyết lái xe một tay, tay còn lại gõ nhẹ lên vô lăng, khóe môi nở ra nụ cười thỏa mãn.
“Tình huống đó mà ai nhìn vào không nghi ngờ thì thật phí cuộc đời xuyên không của cậu ta. Tôi còn chưa kịp nói mạnh tay, chỉ hơi nghiêng đầu thôi mà cậu ta căng thẳng như bị tuyên án tử.”
Hùng gật gù như trưởng bối đánh giá đồ vật hiếm.
“Không những sợ mà còn run. Tôi thề, cậu ta run như cái lá trước gió. Mà vẻ mặt cố tỏ ra lạnh lùng của cậu ta khiến tôi phải nhịn cười suýt gãy cả xương sườn.”
Thanh Tuyết nhếch môi.
“Tôi thích cái kiểu vừa run vừa gồng của nhân vật phản diện theo phong cách biết bản thân không nên đối đầu nhưng vẫn cố diễn cho tròn vai. Đáng yêu thật.”
Hai người đổi mắt nhìn nhau, giơ tay high-five một cái như vừa hoàn thành một phi vụ đột nhập vào não người khác và sống sót trở về.
Chiếc xe rẽ vào cổng biệt phủ Mạnh gia, bánh xe lăn lên đá lát tạo thành tiếng chắc nịch. Cánh cổng lớn mở ra đón hai người bước vào như chủ nhân chứ không phải khách.
Vừa vào đến đại sảnh, Hùng đã đổ người xuống sofa mềm như thể bị cuộc sống vắt kiệt sức — dù thật ra hai người vừa đi phá tinh thần nhà người ta.
“Tôi nói thật nhé, cái giây phút tôi nói câu ‘cậu muốn quay về thế giới thực đúng không?’ mặt cậu ta trắng bệch hơn bột mì. Sướng quá!”
Thanh Tuyết bật cười, khoanh tay dựa vào thành ghế.
“Anh nói vậy thôi mà tác dụng mạnh hơn bom nguyên tử. Tôi chỉ thêm vài câu ẩn ý mà suýt nữa cậu ta quỳ xuống đất thề sống thề chết luôn rồi.”
Cả hai cười đến mức trời long đất lở.
Còn ba người còn lại trong phòng—
Bạch Ngưng Băng thở ra một hơi thật dài, gấp laptop lại trước khi thần kinh kịp quá tải.
“Chỉ mới ra ngoài hơn một tiếng mà có thể khiến thiếu gia Lưu gia bị sang chấn tâm lý. Hai người thật sự rất giỏi.”
Mạnh Quân đứng khoanh tay, mặt bình thản đến mức có thể ép chết con muỗi bằng khí chất.
“Tôi từng trải qua quá nhiều chiến trường, nhưng vẫn chưa từng thấy ai thích cà khịa người ta như hai người.”
Bạch Tử Hạo đang xem tivi, nghe đến đoạn đó liền khựng lại, ngẩng đầu nhìn hai người như nhìn hai sinh vật không thể miêu tả bằng sinh học.
“Tôi dám cá nếu sau này có bệnh viện tâm thần đẳng cấp quốc tế, hai người sẽ được mời về làm người đại diện.”
Hùng quay sang nhìn Tử Hạo, làm mặt nghiêm túc:
“Cậu nói vậy là không đúng. Bệnh viện tâm thần không dám nhận chúng tôi vào đâu.”
Thanh Tuyết gật đầu đầy tự hào.
“Nhất là tôi, tinh thần bất ổn đến mức bệnh viện tâm thần phải trả về vì không chữa được.”
Hai người nhìn nhau rồi bật cười khoái trá.
Ba người kia lại muốn giả chết.
Không khí đang hỗn loạn như vậy thì—
Một tiếng động lớn vang lên từ cổng trước.
Cả biệt phủ như rung theo.
Cánh cửa mở bật ra.
Tiếng bước chân nặng nề chạy vào như tiếng trống trận.
Một giọng hét vang như sấm, khí thế như chiến thần giáng thế:
“ĐẠI CA!
TÔI ĐẾN RỒI ĐÂY!”
Không khí im lặng ba giây.
Rồi—
Hùng và Thanh Tuyết đồng thanh:
“WOOOOOW!!!”
Hai người bật dậy như hai đứa trẻ lần đầu thấy UFO đáp xuống Trái Đất để giao lưu văn hóa.
Hùng huých khuỷu tay vào Thanh Tuyết:
“Phong cách này… chuẩn chiến thần trở về trong truyền thuyết.”
Thanh Tuyết gật đầu.
“Ừ, tôi thề là tôi nghe được cả tiếng hiệu ứng slow-motion đằng sau cậu ta.”
Giang Hạo đứng giữa đại sảnh, ánh mắt sắc như kiếm, khí thế đè xuống khiến hai tên áo choàng của Mạnh gia đứng cạnh cửa suýt rút vũ khí theo phản xạ.
Nhưng hai người gây ác mộng nhất trong phòng…
… lại là hai người nhìn Giang Hạo như đang coi trailer phim bom tấn.
Giang Hạo chuẩn bị tiến vào màn nghiêm túc của đời mình.
Nhưng Hùng nghiêng đầu, nói rất nhỏ mà mọi người đều nghe:
“Ủa? Sao vào cái dáng giống con hươu cao cổ bị tụt canxi quá vậy?”
Thanh Tuyết che miệng cười:
“Thôi để xem cậu ta có sống nổi qua chiều nay không.”
Mạnh Quân chống trán, khẽ rít một hơi thật sâu.
“Lại thêm một đứa đau đầu…”
Giang Hạo đứng giữa cửa, vai rộng, áo khoác quân dụng phất nhẹ, hơi thở còn mang theo bụi đường, đôi mắt sáng rực như đang đi tìm báu vật. Không thèm chào hỏi ai, hắn sải bước tiến thẳng về phía Mạnh Quân.
“Đại ca! Cô ấy đâu!?”
Giọng hắn run nhẹ, nhưng đầy khẩn thiết.
Ngay giây phút ấy, một tiếng động nhỏ vang lên từ hành lang phía trong. Một bóng người nữ mảnh khảnh mở cánh cửa phòng nghỉ, ánh sáng từ đèn treo hắt xuống, phản chiếu đôi mắt đầy bất ngờ.
Hứa Niệm đứng đó.
Một giây.
Hai giây.
Cả hai nhìn nhau, không ai nói gì, chỉ đứng chết lặng… như thể thời gian đột ngột bị rút phích cắm.
Giang Hạo là người mất bình tĩnh trước. Hắn bước lên một bước, đôi mắt mở lớn, giọng khàn đi.
“…Hứa Niệm…?”
Hứa Niệm đưa tay lên che miệng, đôi mắt rưng rưng, rồi bật khóc.
“Anh… anh thật sự… trở về rồi…”
Và như dây cung đứt phăng, cô lao tới.
Giang Hạo dang tay ôm trọn cô vào lòng.
Hai người ôm nhau thật chặt, run rẩy, nghẹn ngào đến mức cả căn phòng như chỉ nghe tiếng tim hai người va vào nhau “thịch thịch”.
Hứa Hạ Chi đang ngồi trên sofa, mắt vẫn còn hơi sưng. Cô bé nhìn thấy mẹ và người đàn ông lạ ôm nhau thì chớp mắt vài cái… rồi lao đến như cơn gió.
“Cha ơi! Mẹ ơi!!”
Giang Hạo vội cúi xuống ôm luôn cả cô bé vào lòng, một tay ôm Hứa Niệm, một tay ôm Hạ Chi. Ba người tạo thành một vòng tròn nhỏ, run run trong hạnh phúc.
Cảnh tượng cảm động đến mức…
Hùng và Thanh Tuyết đưa tay lên che mặt.
Tưởng cảm động? Không.
Cả hai cố nín cười nhưng vẫn có tiếng “phụt” nhẹ.
Hùng dụi mắt như đang rơi lệ. Chỉ là giọng nói thì khiến người nghe muốn tát.
“Ôi trời ơi… cảm động quá… mùi cẩu lương làm cay mắt quá…”
Thanh Tuyết cũng lau lau nơi khóe mắt nhưng miệng lại nở nụ cười nham hiểm.
“Đúng là tình yêu đích thực… nồng nàn… nghẹt thở… và ngập tràn… phèn.”
Mạnh Quân đứng phía sau chỉ khoanh tay, thái độ bình thản như đang xem cảnh cư dân mạng tỏ tình trên livestream. Không ghen tị, không khó chịu, chỉ nhún nhún vai và lẩm bẩm rất… Mạnh Quân.
“Ừm… lại thêm một suất cẩu lương cao cấp. Được lắm.”
Khóe môi hắn giật nhẹ như đang cố kiềm chế việc chính mình muốn bật cười. Không phải cười vì cảm động. Mà cười vì quen rồi. Từ ngày chơi với Hùng và Thanh Tuyết, tình tiết cẩu huyết kiểu này xuất hiện nhiều đến mức hắn cảm giác bản thân có thể mở một khóa học đặc biệt: “Sinh tồn khi bị cẩu lương tấn công”.
Hùng hít một hơi mắng yêu:
“Ơ kìa, Mạnh Quân, sao không xúc động gì? Người ta đoàn tụ mà?”
Mạnh Quân liếc sang hai đứa bằng ánh mắt thản nhiên.
“Xúc động cái gì? Ngày nào cũng thấy hai người ôm hôn tình tứ trong phòng khách, yêu đương bất chấp thời gian địa điểm. Tôi quen rồi.”
Thanh Tuyết nhíu mày, tỏ vẻ bất mãn rất nghệ thuật:
“Ơ anh nói gì nghe sai sai nha? Chúng tôi có làm gì quá đáng đâu.”
Mạnh Quân thở dài, giọng nhàn nhạt như kiểu đã lên level “miễn nhiễm với hiện thực”:
“Không quá đáng. Chỉ là nếu sáng mai mở video giám sát mà thấy hai người diễn phim tình cảm ở hành lang thì tôi cũng không bất ngờ.”
Hùng thì cười lớn tiếng, đập vai Mạnh Quân:
“Đó! Thái độ đó là tôi thích! Bình thản quá đáng!”
Giang Hạo không để ý mấy trò tung hứng phía sau. Sau khi ổn định, anh cúi đầu thật sâu về phía Mạnh Quân:
“Đại ca, cảm ơn anh đã đưa họ về đây an toàn…”
Mạnh Quân lập tức lùi một bước, giơ tay như sợ người ta hiểu nhầm:
“Đừng cảm ơn tôi. Tôi không làm gì cả. Công lao là của người khác.”
Hắn ngó sang một hướng.
Giang Hạo cũng theo tầm mắt ấy quay đầu…
Và suýt đánh rơi Hạ Chi lần thứ hai khi thấy người đó đang ngồi im lặng trên ghế sofa, mái tóc bạc ánh xanh trơn mượt, đôi mắt xanh dương lạnh mà dịu, gương mặt không hề biểu cảm, chỉ nhẹ nhàng đặt tách trà xuống bàn.
Bạch Ngưng Băng.
Không cần giới thiệu.
Không cần nói tên.
Không cần đeo bảng hiệu.
Chỉ nhìn thôi là hắn đã rùng mình.
Giang Hạo sống ở chiến trường nhiều năm, đã gặp vô số kẻ mạnh, vô số tổ chức bí mật, nhưng cô gái này…
Không giống người của thế giới này chút nào.
Trong hồ sơ mật mà chiến thần điện từng đọc, có một cái tên được khoanh đỏ:
“Cục trưởng danh dự – Cục 749.
Người được cả Hoa Hạ và phương Tây xếp vào danh sách ‘Không được xúc phạm’.
Chỉ xuất hiện một lần trong mười năm, nhưng mỗi lần xuất hiện là một quốc gia phải thay đổi chính sách.”
Giang Hạo nuốt nước bọt.
Cảm giác như mình đang đối mặt với… trùm cuối bị phong ấn.
Ngưng Băng khẽ gật đầu chào hắn.
“Cứ tự nhiên. Tôi chỉ đến đây để uống trà. Không ăn thịt người.”
Giang Hạo muốn nói “dạ em tin chị” nhưng cổ họng cứng lại, chỉ biết đáp bằng cái gật đầu nhanh như máy khâu.
Hắn còn chưa kịp ngồi xuống thì—
“Hey yo whatssup bro!”
“Chiến thần ơi nhìn máy ảnh nèeeee!”
Hùng và Thanh Tuyết không biết từ đâu lao đến như tên lửa, giơ điện thoại chụp selfie liên tục. Flash nháy đến mức Giang Hạo cảm giác như đang bị bắn đạn pháo sáng.
“Khoan… khoan đã! Tôi còn chưa—”
“Không sao, anh cũng gọi là đẹp trai ngầu lòi mà! Chụp góc nào cũng được!”
Hùng cười.
“Chuẩn rồi, nhìn mặt phát là biết Sigma ngay!”
Thanh Tuyết thêm vào.
Nét mặt Giang Hạo đơ hoàn toàn.
Đời hắn chưa bao giờ tưởng tượng mình có ngày phải đứng giữa phòng khách, một tay ôm con gái, một tay ôm mẹ của con gái… rồi bị hai con người hoàn toàn bất thường ép chụp ảnh selfie như idol Kpop.
Tử Hạo thấy cảnh đó bèn tắt TV, chống tay lên trán, thở dài như một ông cụ:
“Người bình thường khó mà sống sót ở cái nhà này…”
Sau khi chụp xong mười mấy tấm, Hùng mới chịu buông tha.
Mạnh Quân lúc này khoanh tay, tựa vào tường, thản nhiên nói như đang giới thiệu nhân viên công ty:
“Đây là Giang Hạo. Đứng đầu chiến thần điện. Tính hơi nóng, đầu hơi cứng, nhưng đánh nhau thì được. À, trung thành cao.”
Giang Hạo suýt nghẹn máu:
“Đại ca! Sao giới thiệu tôi như con cún trung thành vậy!?”
Mạnh Quân nhún vai đầy bình thản:
“Tính anh nó vậy. Tôi nói đúng mà.”
Hứa Niệm bịt miệng cười.
Hạ Chi thì ôm cổ Giang Hạo, cười khúc khích:
“Cha là chiến thần thật đó hả?”
Giang Hạo lập tức đứng thẳng, chỉnh lại dáng, lấy lại phong thái đàn ông trụ cột:
“Đúng rồi. Cha là chiến thần. Mạnh nhất luôn.”
Hùng huýt sáo:
“Tự tin gớm.”
Thanh Tuyết chớp mắt, cười tươi:
“Nhưng mà mạnh hơn được tôi không?”
Giang Hạo đứng hình.
Toàn thân đóng băng trong một giây.
Ánh mắt Thanh Tuyết vẫn bình thường, nhưng phía sau lưng cô…
Linh hồn Giang Hạo cảm giác có vô số oán linh đang giơ tay vẫy mình.
Không khí cô phát ra khiến hắn sởn gai ốc.
“…Tôi… tôi nghĩ là cô mạnh hơn.”
“Biết điều đấy.”
Thanh Tuyết nháy mắt.
Ngưng Băng quan sát toàn bộ, rồi khẽ nói:
“Không cần tôi giới thiệu nữa đúng không, Giang Hạo?”
Giọng nhẹ nhàng, không áp lực.
Nhưng đối với Giang Hạo thì như nghe thấy tiếng hồ sơ mật dày cả gang tay bật mở trong đầu.
Hắn cúi đầu thật thấp:
“Vâng… tôi biết chị là ai rồi…”
Ngưng Băng mỉm cười.
“Thế thì tốt.”
Và đến cuối cùng—
Giang Hạo ôm Hứa Niệm và Hạ Chi sát vào mình, ánh mắt nghiêm nghị, giọng trầm thấp:
“Tôi sẽ bảo vệ hai mẹ con họ bằng mọi giá.
Hứa gia… tôi sẽ khiến chúng trả giá gấp trăm lần.”
Hùng ngồi sau sofa, chống cằm, khẽ nhếch môi.
Thanh Tuyết nhún vai, mỉm cười đầy ý nghĩa.
Một chiến thần giận thật lên…
Mùi trò vui lại sắp có rồi.