-
Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
- Chương 102: Lưu thiếu gia à, cậu muốn trở về thế giới thực không?
Chương 102: Lưu thiếu gia à, cậu muốn trở về thế giới thực không?
Căn biệt phủ Mạnh gia sau khi Hứa gia bị đuổi đi thì trở lại yên bình một cách… đáng ngờ.
Hai người hầu nhận lệnh của Mạnh Quân, lập tức dẫn mẹ con Hứa Hạ Chi đi tắm rửa, thay quần áo, chăm sóc như người nhà. Hứa Hạ Chi vừa đi vừa ngoái đầu lại nhìn Hùng với ánh mắt long lanh đến mức Hùng phải dụi mắt hai lần.
“Ờm… con bé nhìn tôi như thấy siêu nhân vậy.”
Thanh Tuyết khoanh tay, cười nhạt.
“Anh đừng ảo tưởng. Nhìn anh thế nào cũng không giống siêu nhân đâu.”
“…Cảm ơn nhé, tôi thấy tổn thương đấy.”
Ngược lại, Bạch Ngưng Băng không để ý đến hai kẻ loạn tần số âm thanh sau lưng. Cô đang ngồi trên ghế sofa, chân bắt chéo, ánh mắt bình tĩnh nhưng sắc hơn dao. Ngón tay thon dài lướt trên màn hình tablet, từng lớp thông tin được mở ra như lật hồ sơ mật.
Và rồi—một thông tin khiến cô khựng lại.
“Lưu gia sao? Tưởng là Cao Dược quốc chứ?”
Giọng cô vừa cất lên, phòng khách yên ắng 0.5 giây.
0.6 giây tiếp theo…
“LƯU GÌ CƠ!?”
Hùng và Thanh Tuyết đồng thanh hét lên, tốc độ lao đến sau lưng Bạch Ngưng Băng nhanh như hai con sói đói ngửi thấy mùi thịt nướng.
Bạch Ngưng Băng không buồn quay đầu.
Cô đã quá quen với việc cứ mỗi lần cô nhíu mày một phát, hai người này lập tức bật chế độ “điều tra viên FBI”.
Cô gật đầu xác nhận.
Hùng há miệng đến mức có thể nhét nguyên cái chuối vào.
“Cái quái gì vậy? Lúc trước thằng đó còn đang kêu muốn từ hôn Tô Thanh Nhan mà! Sao giờ đổi khẩu vị nhanh như bấm remote vậy!?”
Thanh Tuyết lấy tay gãi cằm, vẻ mặt như triết gia vừa tìm thấy bí mật của vũ trụ.
“Để tôi đoán… Lưu Thiên Dương không muốn đính hôn với Tô Thanh Nhan, nên hắn tìm người khác để ngoại tình… rồi cưới luôn để chọc tức cô nàng?”
Nói đến đây, Thanh Tuyết khẽ gật đầu tán thưởng chính mình.
“Nghe hợp lý thật.”
Hùng giơ tay hưởng ứng.
“Đúng rồi! Nhưng có một vấn đề lớn.”
“Vấn đề gì?” Thanh Tuyết hỏi.
“Diệp Thiên bị cô tát bay khỏi thực tại rồi mà. Thế cái hệ thống phản diện não tàn của hắn sao chưa báo cho Lưu Thiên Dương biết?”
Cả hai lập tức gãi cằm đồng loạt như đôi vợ chồng già đang suy tư xem tối nay ăn mì hay cơm.
Nếu người ngoài nhìn vào, chắc chắn tưởng hai kẻ này vừa trốn khỏi bệnh viện tâm thần.
Bạch Ngưng Băng chống tay lên má nhìn hai người họ, đôi mắt chứa sự bất lực lẫn quen thuộc.
“Không thể tin nổi hai người có thể nghiêm túc gãi cằm trong mọi tình huống.”
Hùng vẫn đang xoắn não.
Thanh Tuyết cũng đang xoắn não.
Cả căn phòng giống như đang có hai con CPU chạy vòng vòng đến bốc khói.
Và rồi…
Hai mắt Hùng sáng lên như bóng đèn halogen.
“Hay là… Lưu Thiên Dương bị reset nhân vật, rồi bị ném sang vũ trụ khác làm lại? Và cái tên Lưu Thiên Dương ở vũ trụ khác xuyên đến thế thân hắn?”
Thanh Tuyết nghe xong thì đứng hình một giây, rồi “Ồ” như thể vừa tìm ra công thức tổng quát của Vũ trụ.
“Cũng hợp lý đấy! Dù sao, thế giới không thiếu thể loại phản phái bị reset n lần còn gì!”
Hai người nhìn nhau.
Hai đôi mắt lóe lên tia sáng… hóng chuyện.
“Chúng ta bắt buộc phải đi hóng.”
Thanh Tuyết nói, giọng đầy quyết tâm như vừa nhận mệnh lệnh chiến trường.
“Chuẩn luôn!”
Hai kẻ điên bật dậy cùng lúc như đã tập trước.
Ngay lập tức cả hai quay sang phía Bạch Ngưng Băng và Mạnh Quân.
“Nhờ hai người trông hộ mèo giữ xe nhé, kẻo có người trộm thì mệt.”
Bạch Ngưng Băng: “…”
Mạnh Quân: “…”
Bạch Tử Hạo nằm xem TV nghe vậy thì khóe miệng giật mạnh.
“Tôi cần phải trông cái gì? Kẻ trộm chắc chắn là hai người mới đúng…”
Tất nhiên lời đó chỉ dừng trong đầu.
Nói ra thì kiểu gì cũng bị đôi vợ chồng kia lôi đi làm bia tập bắn.
Ngưng Băng nhìn cảnh hai người chuẩn bị xách đít đi phá nhà người ta mà chỉ biết thở dài.
“Đi ít thôi, đừng phá Lưu gia thành tro.”
Hùng giơ tay nghiêm túc.
“Không thành tro đâu, cùng lắm là… thành bình địa.”
Thanh Tuyết gật đầu như công nhận.
Mạnh Quân ngồi uống trà mà thấy sống lưng lạnh toát.
Hai người này đúng là tai nạn di động.
Hùng khoác áo, lấy chìa khóa xe.
Thanh Tuyết xoay tay lái tiêu sái, bước lên ghế tài xế như chuẩn bị lái xe tăng ra chiến trường.
“Lên xe!”
Cô nói, giọng đầy khí phách.
“Đến Lưu gia!”
Hùng thêm vào.
“Xem thử cái tên Lưu Thiên Dương đó có bị thay hồn không!”
Xe vừa rời khỏi Mạnh gia, Bạch Tử Hạo liền thở phào, ngả người xuống sofa.
“Tạ ơn trời… không bị lôi theo.”
Mạnh Quân uống thêm ngụm trà.
“Yên tâm, trước sau gì cậu cũng bị lôi đi thôi.”
Bạch Tử Hạo suýt nghẹn.
Còn trong xe, Thanh Tuyết đang rồ ga mạnh đến mức mặt Hùng dính vào ghế.
“Ê Thanh Tuyết, cô đang lái xe hay đang đi drift qua biên giới vậy!?”
Thanh Tuyết hét.
“IM MỒM! Tôi đang nóng lòng đi hóng chuyện!”
Hùng hét lại.
“Cô lái thế này tôi sợ người đọc cũng bị say xe!”
“Không sao! Đến Lưu gia là hết say thôi!”
Xe lao vọt đi, để lại đằng sau một đường khói mờ ngang trời.
Hai kẻ điên đã xuất quân.
Và Lưu gia—
Chuẩn bị phong bế cửa chính thì vừa kịp nghe tiếng động cơ kinh hoàng từ cổng trước.
Ở Mạnh gia, Bạch Ngưng Băng nhìn hướng xe chạy đi, nhấp ngụm cà phê.
“Thiệt tình… không biết đi đến đâu là yên.”
Mạnh Quân gật đầu.
“Nhưng mà… vui thật.”
Một lúc sau…
Ở chỗ Lưu gia, đại sảnh yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng kim rơi.
Nhưng trong đầu Lưu Thiên Dương thì đang diễn ra một vụ nổ lớn tầm cỡ đủ để san bằng cả một quốc gia.
Hắn ngồi thẳng người, hai tay khoanh trước ngực như đang diễn đúng vai thiếu chủ phản diện lạnh lùng.
“Các vị tự tiện xông vào nhà Lưu gia như vậy, không định để cho chúng tôi chút mặt mũi nào sao?”
Bên ngoài thì bình tĩnh, nhưng bên trong thì…
“Chết tôi rồi… chết tôi rồi… Hai người này nhìn kiểu gì cũng giống như biết hết sạch! Hệ thống! NÓI CÁI GÌ ĐI CHỨ!!”
Hệ thống vang lên bằng cái giọng còn vô cảm hơn cả nước lọc:
[Ký chủ xin giữ bình tĩnh. Mọi thứ vẫn đang trong phạm vi kịch bản.]
“Phạm vi cái…!” nếu không phải đang ngồi trước mặt Hùng và Thanh Tuyết, hắn đã tát vào mặt hư cấu của hệ thống rồi.
Hắn nhìn hai con người trước mặt.
Hai kẻ mà hắn cực kỳ không muốn đối diện.
Hùng khoanh tay, dựa nhẹ vào ghế như một ông hoàng đang xem trò vui.
Thanh Tuyết chống cằm, ánh mắt cong cong như con mèo đang cố gắng kiềm chế để không vỗ tay khen “ồi dễ thương quá”.
Lưu Thiên Dương cảm thấy… bị quan sát.
Không phải quan sát bình thường.
Mà là kiểu “nhìn xuyên đến cả bát mì ăn dở ở kiếp trước”.
Chết tiệt thật.
Trước khi hắn kịp mở miệng diễn tiếp vai phản diện, Hùng đã thản nhiên lên tiếng, giọng nhẹ như gió:
“Gia tộc của anh có mặt mũi gì vậy? Hay là mặt mũi để phá sản đây?”
Lưu Thiên Dương suýt nghẹn nước.
“Chưa gì đã chửi Lưu gia phá sản… Cái giọng điệu này… y chang đang cố ý!”
Trước khi hắn kịp điều chỉnh lại cảm xúc, Thanh Tuyết đã mỉm cười đầy lịch thiệp:
“Dạo này Lưu thiếu gia bận rộn ghê. Nghe bảo chỉ trong một đêm đã đổi luôn hôn ước.”
Giọng cô nhẹ.
Nhưng trọng âm giết người.
Như thể cô đang nói “ủa sao cậu xuyên không à?”
Lưu Thiên Dương hơi run. Nhưng hắn vẫn cố diễn đúng vai:
“Tôi không hiểu các vị đang ám chỉ điều gì…”
Hùng chống cằm nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng trầm mà ẩn ý đến mức khiến hắn nổi da gà:
“Có người thay đổi vì yêu. Có người thay đổi vì chán. Nhưng cũng có người thay đổi vì… sáng dậy đã thành người khác.”
Câu nói như đập thẳng vào tai hắn.
“Đó! Đó! Đó chính xác là tình trạng của ta mà!! Không lẽ… họ biết thật?”
Hắn nhìn sang Thanh Tuyết cầu cứu vô vọng.
Nhưng cô lại mỉm cười ôn hòa:
“Một số người, cho dù thế giới mới tốt hơn, vẫn chỉ muốn quay về nơi họ thuộc về.”
Cô nâng ly trà, nhấp một ngụm rất nhẹ.
Hắn ngồi đờ ra.
Hắn cảm thấy bị bóc phốt toàn diện.
Bên ngoài hắn cố gắng giữ biểu cảm lạnh nhạt của thiếu chủ phản diện.
Nhưng trong đầu hắn chỉ còn đủ sức để chống cự bằng cách lặp đi lặp lại:
“Chúng nó không biết. Chúng nó không biết. Chúng nó không biết… đúng không…?”
Hệ thống lúc này vẫn im thin thít.
Hắn phải tự trấn an bản thân.
Rắc rối hơn nữa, Hùng đứng dậy, chậm rãi bước đến gần hắn.
Lưu Thiên Dương muốn lui lại nhưng cổ họng hắn nghẹn cứng, chân tay cứng đờ như bị ai đó khóa lại.
Hùng cúi người xuống, đặt tay lên vai hắn.
Cái chạm rất nhẹ, nhưng lại khiến sống lưng hắn lạnh buốt.
Và rồi…
“Cậu muốn trở về thế giới thực đúng không?”
Câu nói vừa dứt.
Cả người Lưu Thiên Dương như bị dội một thùng nước lạnh giữa mùa đông.
Trong đầu hắn nổ tung ánh chớp.
Hệ thống lập tức báo động:
[KHẨN CẤP! KHẨN CẤP! KÝ CHỦ HÃY BÌNH TĨNH!]
“Bình tĩnh cái đầu ông nội mày!!!” hắn hét trong lòng.
Hắn giật phắt dậy khỏi ghế như bị cháy ghế.
Cả cơ thể hắn run rẩy theo bản năng sinh tồn.
Nhưng chỉ một nhịp thở sau, hắn cố ép mình ngồi xuống, chỉnh áo, hắng giọng.
Hắn thở một hơi dài.
Rồi nặn nụ cười lạnh:
“Ta không hiểu ngươi đang nói gì.”
Hắn diễn tốt.
Nhưng đôi tay đặt dưới bàn vẫn run bần bật.
Hùng chỉ nhìn hắn cười:
“Ừ. Cậu không cần hiểu đâu.”
Câu nói như thể “không cần sợ, chúng tôi biết hết rồi.”
Thanh Tuyết cũng đứng dậy, giọng nhẹ tênh:
“Lưu thiếu gia cứ bình tĩnh. Không ai làm gì cậu đâu. Ít nhất là… hôm nay.”
Hắn muốn ngã ngửa.
“Hôm nay? Còn ngày mai thì sao?! Đừng hù tôi nữa!!”
Hắn cảm thấy bản thân mình giống như một con chuột bị dồn vào góc tường bởi hai con mèo cổ đại.
Hắn nuốt nước bọt, cố gắng giữ giọng phản diện:
“Các người rốt cuộc muốn gì?”
Hùng khoát tay:
“Không muốn gì. Chỉ đến xem thử thôi. Nghe nói thiếu gia có… cốt truyện.”
Chữ “cốt truyện” khiến sống lưng hắn lạnh toát.
Thanh Tuyết bổ sung:
“Và xem thử… cậu có bị thay hồn chưa.”
Đầu hắn ong một tiếng.
Hắn chỉ còn biết giữ miệng để khỏi thốt lên “đúng rồi đó”.
Sau vài giây im lặng, Hùng bất ngờ đổi chủ đề:
“À. Nhắc trước cho cậu biết. Chiều nay sẽ có người đến.”
Lưu Thiên Dương cảnh giác:
“Ai?”
Thanh Tuyết hơi nghiêng đầu, mỉm cười tinh nghịch:
“Chiến Thần.”
Cơ thể hắn đóng băng trong 0.1 giây.
Tim hắn rớt xuống bụng.
“Giang Hạo!? Không phải cái tên đó sắp trở về sao!? Đừng nói là… hắn cũng sẽ bị cuốn vào cái lò luyện nhân vật chính này!?”
Hệ thống lại kêu:
[Ký chủ hãy bình tĩnh…]
“Bình thường kiểu gì!? Nữ chính điên, nam chính bay màu, tông môn sập, bây giờ đến Chiến Thần cũng bị lùa vào nữa!? Bình thường!? NGỐC VỪA THÔI!”
Hắn gần như muốn chửi thề thành tiếng.
Nhưng ngoài mặt, hắn vẫn cố diễn vai phản diện:
“Ta… không quan tâm.”
Không may, câu nói đó lọt ngay vào mắt Hùng và Thanh Tuyết, làm cả hai bật cười nhỏ.
Hùng vỗ vai hắn lần thứ hai:
“Cố giữ bình tĩnh đi. Bọn tôi chỉ đến… kiểm tra xem cậu có thật sự là cậu hay không.”
Thanh Tuyết châm thêm một nhát:
“Hoặc là một người khác đội lốt.”
Trời đất như quay vòng.
Hắn suýt bất tỉnh.
Hắn nghiến răng giữ giọng:
“Tôi… không hiểu hai người đang nói gì.”
“Không cần hiểu.” Hùng mỉm cười. “Rồi sẽ đến lúc hiểu.”
Hai người quay lưng chuẩn bị rời đi.
Không khí căng cứng suốt nãy giờ cuối cùng cũng giãn ra một chút.
Lưu Thiên Dương thở phào nhẹ nhõm… nhưng chỉ 0.5 giây.
Bởi vì trước khi rời đi, Hùng cúi nhẹ người, nói nhỏ đủ để chỉ hắn nghe:
“Cậu muốn trở về thế giới thực thật mà… đúng không?”
Câu nói như một nhát dao nhẹ đâm vào tim hắn.
Không đau.
Nhưng khiến hắn nghẹn.
Hắn nhìn bóng lưng hai người rời khỏi đại sảnh.
Bàn tay hắn siết chặt đến mức run nhẹ.
Hắn không nói gì.
Không phản bác.
Chỉ ngồi yên đó, thở một hơi thật dài.
Hệ thống ngập ngừng:
[Ký… ký chủ?]
Hắn đáp bằng một giọng trầm thấp, mệt mỏi:
“…Hệ thống.”
[V… vâng?]
“Ta nghĩ… chúng ta gặp vấn đề rồi.”
Hệ thống im lặng.
Còn hắn… cuối cùng cũng thừa nhận trong lòng.
Hai người đó biết hết rồi.