-
Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
- Chương 101: Hai mẹ con đoàn tụ, nhưng tôi muốn biết đầu gối người Hứa gia chịu đựng được bao nhiêu.
Chương 101: Hai mẹ con đoàn tụ, nhưng tôi muốn biết đầu gối người Hứa gia chịu đựng được bao nhiêu.
Sau khi rời bệnh viện và xác định được thân phận thật sự của cô bé Hứa Hạ Chi, cả bọn trở về biệt phủ Mạnh gia để chờ động thái từ Hứa gia.
Trong Mạnh gia, không khí bên trong đã hoàn toàn khác so với lần trước cả bọn đến. Lúc này, toàn bộ đại sảnh chìm trong sự im ắng đến mức nghe tiếng lá cây ngoài sân rơi cũng đủ rõ. Nhưng im ắng không phải vì trang trọng, mà vì… cả bọn đang tập trung làm việc riêng của mình một cách vô cùng “phi chuyên nghiệp”.
Hai thuộc hạ áo choàng của Mạnh Quân đứng gác ở cửa, vẻ mặt nghiêm túc đến mức như đang trông chờ quân đội nước ngoài tấn công. Ánh mắt họ chỉ cần nhìn một cái là đủ khiến những kẻ không biết sợ thần sợ quỷ run chân, nhưng nhìn lâu một chút thì… giống hai tảng đá trang trí hơn.
Mạnh Quân thì ung dung ngồi ở vị trí chủ nhà, tay bưng một tách trà và thưởng thức như không hề có chuyện gì quan trọng sắp diễn ra. Nếu không biết anh là Quân Vương Tàn Bạo, chắc ai cũng tưởng anh đang nghỉ dưỡng phục hồi sức khỏe trong một spa cao cấp.
Cô bé Hứa Hạ Chi, người vừa được cứu ra khỏi tay bà cô béo ú biến thái, đang ngồi trong lòng Bạch Tử Hạo. Tử Hạo thì mang dáng vẻ của một người anh trai bất đắc dĩ, một bên dỗ dành nhẹ nhàng, một bên thì than thầm trong lòng:
“Tôi biết là kiểu gì cũng vướng vào mấy chuyện này mà…”
Còn Hùng và Thanh Tuyết?
Ờm… cặp đôi này đang ngồi giữa phòng khách, mỗi người cầm một cái điện thoại, đôi chân gác lên bàn trà vô cùng tùy tiện, chơi Free Fire trong trạng thái… muốn giết luôn đồng đội.
“Mẹ nó, cầm shotgun múa keo cân 4 oneshot cái con cẹc, chạy đi, mọe thằng chó này!” Hùng hét lên, ngồi thẳng dậy như thể địch vừa bắn vào nhà riêng mình.
“Tôi thề, nếu gặp nó ngoài đời tôi cho nó ăn cả cái điện thoại!” Thanh Tuyết chửi theo, ánh mắt đỏ như muốn bắn tia laser xuyên màn hình.
Cả hai đều đeo tai nghe, cùng gật gật đầu theo nhịp như cặp chim gõ kiến đang tranh luận triết học. Người ngoài nhìn thấy cảnh này chắc chắn sẽ nghĩ cả hai đang phát bệnh, chứ không ai tưởng nổi đây là cặp thiếu gia tiểu thư mà chỉ cần hắt hơi một cái là mấy gia tộc lớn run rẩy.
Bạch Ngưng Băng thì hoàn toàn phớt lờ đống hỗn loạn đó. Cô ngồi phía đối diện, đôi chân vắt chéo, tay thao tác trên máy tính bảng với tốc độ của hacker phá tường lửa ba lớp trong vòng ba giây.
Trên màn hình là đủ loại dữ liệu:
Tài chính Hứa gia liên tục tụt dốc.
Dòng tiền bất minh của các công ty vỏ bọc.
Tuyến GPS của đoàn xe Hứa gia tiến về phía Mạnh phủ.
Và cả bảng tin nội bộ Phó thị cùng Đỗ thị.
Tất cả đều trong tầm kiểm soát.
Một lát sau, cô bé Hạ Chi ngẩng đầu, đôi mắt nâu ánh nước mở to nhìn Hùng.
“Anh ơi… Mẹ em có đến thật không…?”
Hùng đang bóp cổ đồng đội trong game, nhưng nghe vậy thì lập tức đổi sang chế độ người lớn chín chắn như thể anh vừa nhận bằng sư phạm.
Anh đặt điện thoại xuống, cúi xuống bằng giọng cực nghiêm túc:
“Yên tâm. Mẹ em mà không đến thì chị kia còn đạp bay cả nhà ngoại em để tìm mẹ em luôn.”
Hùng đưa tay chỉ vào Thanh Tuyết.
Cô tiểu thư lập tức cười tự hào như vừa được phong nữ hoàng pháo hoa.
“Đúng rồi. Chỉ cần tôi cho đó là lý do thôi.”
Cô bé Hạ Chi tuy còn nhỏ nhưng nghe giọng điệu đó vẫn cảm nhận được một điều rõ ràng:
Nếu mẹ bé không tự đến, thì bé sẽ có mẹ mới tên Bạch Ngưng Băng.
Hùng đưa nhẹ tay vuốt đầu bé:
“Yên tâm đi. Mẹ em sẽ đến ngay thôi.”
Đúng lúc đó, Ngưng Băng nói lạnh nhạt:
“Họ xuất phát rồi. Định vị đang báo khoảng hai mươi xe. Có vẻ là mang theo toàn bộ trưởng lão.”
Mạnh Quân không thèm nhìn, vẫn uống trà, giọng phẳng lì:
“Ờ. Đám đó biết sợ là chuyện tốt.”
Hùng lại phấn khởi:
“Cá đi, lát nữa Hứa gia sẽ bò vào đại sảnh.”
Thanh Tuyết hất cằm:
“Không đâu. Tôi cược là họ quỳ từ cổng.”
“Thế nếu họ bò thì sao?” Hùng hỏi.
“Tôi cho anh xem phiên bản nâng cấp của ‘cú vả song chưởng xoay 360 độ’.” Thanh Tuyết cười lạnh.
Hùng ngồi thẳng luôn:
“Thế tôi theo phe quỳ từ cổng.”
Không khí hỗn loạn đến mức cả hai thuộc hạ áo choàng của Mạnh Quân đều phải nghiêng đầu liếc nhìn hai kẻ đang… bất hòa vô nghĩa kia.
Đột nhiên…
ting ting ting…
Điện thoại Mạnh Quân rung.
Anh mở lên, nhìn một dòng chữ duy nhất:
Giang Hạo: “Đại ca, chiều nay tôi tới!.”
Mạnh Quân day trán, cảm thấy tên này chắc chỉ thua mỗi cặp đôi kia thôi.
Hùng chơi xong thì thoát game luôn, xong quay sang nhìn điện thoại Mạnh Quân. Nhức lúc thấy tin nhắn thì anh bật dậy ngay lập tức:
“Úi chà! Chiến thần về rồi!”
Thanh Tuyết chắp tay trước ngực:
“Thêm nhân vật chính bước vào Giang Thành rồi.”
Ngưng Băng thì vẫn giữ mặt lạnh nhưng mí mắt hơi giật giật.
Cô biết rõ bốn chữ “Chiến thần trở về” đồng nghĩa với:
thêm một món phiền phức di động.
Trong khi cả đám còn đang vui như chuẩn bị đi xem pháo hoa, thì—
ẦM ẦM ẦM!
Cánh cổng lớn của Mạnh gia rung chuyển mạnh như bị xe tăng đâm.
Đoàn xe Hứa gia đã đến.
Không khí ngay lập tức đổi sắc.
Áp lực vô hình lan khắp đại sảnh.
Ngay cả Hạ Chi cũng nắm áo Hùng thật chặt.
Thanh Tuyết đứng dậy, bẻ cổ hai cái rắc rắc như đang khởi động.
Hùng xoa tay, cười nham hiểm:
“Rồi, bắt đầu phim truyền hình dài tập rồi.”
Mạnh Quân đặt tách trà xuống bàn.
Hai thuộc hạ áo choàng đã bước ra phía cửa.
Đoàn người của Hứa gia khi ấy gần như cuộn thành một đám hỗn độn, chen nhau bước vào. Bọn trưởng lão mặt tái mét, gia chủ Hứa thì run như sắp bị gọi tên lên bảng trả bài, còn con trai của ông ta thì cầm khăn chấm mồ hôi liên tục như đang tham gia thi chạy 100 mét với tử thần chạy phía sau.
Nhưng ở giữa hàng người đang run rẩy ấy, có một cô gái trẻ được hai người dìu theo. Gương mặt cô tái nhợt, đôi mắt sưng đỏ, cơ thể run rẩy vì kiệt sức và hoảng sợ. Nhưng khi ánh mắt bà chạm đến hình bóng bé nhỏ đang đứng trong đại sảnh—
“Mẹ!!”
“Hạ Chi!!”
Cô bé lao đi như một mũi tên nhỏ, sà vào vòng tay mẹ mình. Hai mẹ con ôm nhau thật chặt, tiếng khóc bật ra không thể kiềm nén, vang vọng khắp khoảng sảnh rộng lớn đầy yên tĩnh.
Tiếng nức nở của đứa trẻ, tiếng run run kiềm chế của người mẹ… khiến không khí thay đổi hoàn toàn. Đến mức Hùng và Thanh Tuyết đang chuẩn bị văng câu chửi vào cái team bắn ngu ban nãy cũng dừng lại, im lặng nhìn.
Ngưng Băng thì đứng sau sofa, ánh mắt dịu lại, nhưng vẫn lạnh và sắc như nước sông mùa đông.
Trong giây phút ấy, không ai trong nhóm Hùng chen vào. Họ đều biết tình cảnh này không cần lời nói, không cần an ủi. Chỉ cần để hai mẹ con ôm nhau là đủ.
Mãi một lúc lâu, gia chủ Hứa gia mới dám bước lên. Nhưng ông ta vừa toan mở miệng—
Bộp!
Ông ta quỳ xuống luôn.
Không phải kiểu quỳ lịch sự. Mà là quỳ cái rầm, như thể nếu không quỳ thật mạnh thì sẽ bị ai đó lôi ra ngoài đánh chết.
Con trai ông ta thấy vậy cũng quỳ xuống gấp rút, thiếu điều bò xuống luôn trước khi chạm đất để chứng minh độ thành khẩn.
“Đỗ thiếu gia! Phó tiểu thư! Chúng tôi… chúng tôi sai rồi! Xin hai vị cho Hứa gia một con đường sống!”
“Xin… xin hãy tha cho Hứa gia một cơ hội đứng vững!”
Họ nói mà giọng run đến mức chữ va vào nhau, như thể chỉ cần Hùng nhíu mày nhẹ thôi là họ sẵn sàng khóc lạy.
Hùng liếc sang Thanh Tuyết.
Cặp đôi ác thần nhìn nhau bằng ánh mắt: “Ơ vui thế?”
Hùng đứng dậy, tay đút túi quần, đi bộ từ tốn tới bên cạnh hai cái đầu đang quỳ trên nền đá bóng loáng.
Anh thở ra một tiếng chậm rãi, trầm thấp, cố tạo ra phong thái “lãnh tụ triều đình đang cân nhắc mạng người”.
“Tôi hỏi thật nhé.” Hùng nghiêng đầu nhìn xuống. “Các người có biết vì sao hôm nay Hứa gia các người phải quỳ không?”
Gia chủ Hứa run như bị cảm lạnh giữa mùa hè.
“T… tại vì chúng tôi… tại vì chúng tôi… ngu, chúng tôi phạm tội ạ?”
Thanh Tuyết bật cười khúc khích ngay lập tức.
“Không sai. Ngu, nhưng chưa đủ. Ngu mà còn tham. Tham còn chưa đủ. Tham mà còn ngu, xong rồi còn dám đụng vào đứa mà bọn tôi cứu.”
Cô chắp tay sau lưng, nhìn hai bố con nhà kia như đang xem bọ sát chết.
“Người ta nói ‘đi đêm lắm có ngày gặp ma’. Còn Hứa gia thì đi đêm lắm gặp ngay… lão nương và Đỗ Phi Hùng. Chúc mừng chúc mừng! Các người trúng độc đắc.”
Gia chủ Hứa khóc luôn tại chỗ.
“Chúng tôi… chúng tôi xin dập đầu! Xin hai vị cho một con đường sống! Hứa gia dù tan nát cũng xin được giữ lại mạng người!”
Hùng chậm rãi gật gù.
“Ờ, cái đó thì dễ mà.”
Gia chủ Hứa ngẩng đầu, ánh mắt sáng lên như thấy hi vọng.
Cho đến khi Hùng nói tiếp.
“Đường sống thì có.”
Anh khoanh tay, cười rất hiền nhưng nghe có gì đó cực kỳ ác.
“Nhưng đứng dậy thì không.”
Cả căn phòng chìm trong im lặng đúng 5 giây.
Rồi…
“Dạ!? Chúng tôi… vẫn quỳ?”
“Ừ. Cứ quỳ đó.” Hùng nói như thể đang nói chuyện thời tiết.
Thanh Tuyết tiến lại, cúi xuống, vỗ vai gia chủ Hứa một cái.
“Quỳ cho đến khi nào chân tê liệt luôn cũng được. Xem như rèn luyện.”
Nếu Hứa gia trước đây tự tin quyền lực, thì bây giờ họ chỉ còn là hai cái cây bần thần quỳ gối.
Trong khi hai bố con kia đang run rẩy và nước mắt nước mũi hòa vào nhau, Ngưng Băng khẽ nghiêng đầu.
Ánh mắt cô nhìn quanh phòng. Rồi nhìn đoàn người Hứa gia đang đứng sau. Sau một hồi, cô nhíu mày.
“Khoan đã…” Ngưng Băng nói nhỏ. “Sao không thấy ông bà Hứa gia?”
Không khí thoáng chốc đông cứng.
Cô mở máy tính bảng, kéo lại hồ sơ Hứa gia. Vài tài liệu cũ đã được lưu trong backup. Khi lướt qua một dòng tin cũ xuất hiện năm năm trước, đôi mắt cô khựng lại.
Bản tin ghi: “Hai vị trưởng bối Hứa gia mất vì tai nạn xe nghiêm trọng.”
Ngày tháng rất rõ ràng. Nhưng chi tiết vụ án… mơ hồ, gần như bị cố tình làm mờ.
Ngưng Băng đứng yên, ánh mắt lạnh dần xuống, sắc bén như kim tuyến rơi trong bão.
Một vài dòng thông tin xâu chuỗi trong đầu cô.
Người thừa kế: mẹ của Hạ Chi.
Ông bà ngoại: biến mất đột ngột, chết mơ hồ.
Hứa gia: chia quyền, nội bộ loạn ngay sau đó.
Mẹ Hạ Chi: bị ép vào hôn ước, rồi bị nhốt.
Hạ Chi: bị hành hạ bởi họ hàng.
Tội danh: buôn nội tạng, ép hôn, kiểm soát tài sản, sát hại người nhà để cướp quyền.
Cô khép tablet lại.
“Suy đoán được rồi.” Giọng cô khẽ nhưng lạnh đến rợn người.
Hùng nghiêng đầu.
“Gì thế?”
“Rất đơn giản.” Ngưng Băng nói rõ từng chữ. “Ông bà của Hạ Chi bị mưu sát.”
Mẹ của Hạ Chi run lên.
Hạ Chi thì ôm chặt lấy mẹ hơn, sợ hãi như chú thỏ con.
Hùng gõ nhẹ cằm, ra vẻ chuyên gia điều tra:
“Ờm… mưu sát ông bà rồi chiếm quyền lực, rồi ép mẹ đứa nhỏ đang có quyền thừa kế gia chủ trao quyền cho họ hàng… rồi quăng cho một gia tộc khác để đổi lấy hôn ước?”
Thanh Tuyết bổ sung luôn:
“Đúng kiểu mấy gia đình tư bản thích ăn người ấy.”
Ngưng Băng gật đầu xác nhận.
Hứa gia thì gần như xụi lơ tại chỗ.
Gia chủ run run, đầu đập xuống sàn liên tục.
“Xin tha cho chúng tôi… chúng tôi… chúng tôi sẽ rút hết! Sẽ rời khỏi thành phố! Xin hãy cho chúng tôi một con đường sống!”
Hùng khoanh tay, nghiêng đầu:
“Ờm, tôi chưa có nói sẽ giết mà. Nhưng nhìn các ông quỳ dai như keo dán sắt cũng hay đấy.”
Thanh Tuyết đứng cạnh anh, tỏ vẻ chuyên nghiệp:
“Để họ quỳ thêm chút nữa xem. Tôi muốn biết đầu gối người Hứa gia chịu đựng được bao nhiêu.”
Cả hai nhìn xuống như đang xem hai con cá vàng bơi trong bể.
Cuối cùng, Hùng phẩy tay.
“Thôi, đi đi. Trước khi tôi đổi ý.”
Đám Hứa gia lập tức bò dậy, chạy không còn biết phương hướng, mặt mũi thất thần như vừa thoát khỏi địa ngục.
Cánh cổng nhà Mạnh gia vừa khép lại sau đoàn người Hứa gia, bầu không khí trong đại sảnh thay đổi ngay lập tức.
Hùng khoanh tay, nhún vai:
“Rồi, xong một lượt. Đỗ gia không động.”
Thanh Tuyết gật đầu, chống cằm vẻ tao nhã:
“Phó gia cũng không động.”
Mạnh Quân uống ngụm trà, giọng bình thản như đang nói chuyện kinh tế vĩ mô:
“Mạnh gia lại càng không động. Không rảnh.”
Cả ba đổi sang dáng ngồi thư thái như ba vị chính khách vừa tuyên bố hòa bình thế giới.
Bạch Tử Hạo đứng bên cạnh, vẻ mặt khó hiểu:
“Vậy là Hứa gia được tha rồi hả?”
Hùng và Thanh Tuyết cùng quay sang nhìn cậu ta như đang nhìn một chú mèo chưa mở mắt.
Thanh Tuyết nhướng mày:
“Tha? Cậu nghe ai nói tha?”
Hùng búng tay “tách” một cái:
“Tụi tôi nói ba nhà chúng tôi không xử. Nhưng…”
Cả hai nhìn sang Bạch Tử Hạo cùng lúc.
Nụ cười dần trở nên… nham hiểm.
Ngưng Băng đang kiểm tra tin tức của Hứa gia thì cũng mỉm cười, thanh âm dịu dàng nhưng độ sát thương cao đến mức bẻ được cột sống tinh thần:
“Riêng Bạch gia thì… xin lỗi, tôi không hứa trước điều gì.”
Mạnh Quân bật cười, đặt tách trà xuống:
“Hứa gia chạy khỏi cổng nhà tôi chỉ để bước vào cổng địa ngục của Bạch gia thôi.”
Bạch Tử Hạo mở to mắt:
“Khoan! Tôi có xử họ đâu… tôi còn chưa làm gì mà!”
Ngưng Băng đặt tay lên đầu cậu ta, vuốt nhẹ như dỗ một con mèo ngu ngơ:
“Không sao. Chuyện cậu không làm thì người trong nhà cậu sẽ làm.”
Hùng khoanh tay suy nghĩ:
“Ờ, tính khí mấy ông lớn Bạch gia nha… nghe bằng chứng phạm tội của đối thủ cái thôi là lao vào như sói thấy cừu luôn.”
Thanh Tuyết gật đầu:
“Tuy Bạch gia cũng có một đống drama, nhưng Bạch Tử Hạo là con mèo giữ xe nên chẳng có gì mà sợ đâu.”
Bạch Tử Hạo nuốt nước bọt, nhìn cả bọn như đang nhìn những vị thần tai họa.
“Mấy người… cố tình không nói với họ về Bạch gia đúng không?”
Cả nhóm đồng thanh, không chút ngại ngùng:
“Đúng.”
Hùng thêm câu chốt hạ rất “đạo đức”:
“Không ai nói dối cả. Người ta hỏi có bị ba nhà chúng tôi xử không, mà ba nhà chúng tôi thì đúng là không xử thật.”
Thanh Tuyết nhún vai, nở nụ cười đẹp như đóa hoa mang sát ý:
“Bạch gia xử thì… đâu liên quan tới chúng tôi.”
Đại sảnh im lặng một nhịp.
Rồi.
Cả bọn cùng nở nụ cười tươi rói.
Nụ cười khiến Bạch Tử Hạo nổi da gà, nhưng cậu lại cảm thấy bản thân như là ngộ ra một triết lý mới.
Một triết lý mà cậu chẳng hiểu là triết lý gì cả.
Ở một nơi cách đó không xa, đoàn xe Hứa gia vẫn đang thở phào nhẹ nhõm vì tưởng mình vừa được tha…
Mà không biết rằng…
Thứ đang chờ họ…
Không phải sự tha thứ.
Mà là Bạch gia.