Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
dai-tan-dung-hop-nho-kiem-tien-van-kiem-den-bai.jpg

Đại Tần: Dung Hợp Nho Kiếm Tiên , Vạn Kiếm Đến Bái!

Tháng 1 21, 2025
Chương 766. Đại vương Vạn Niên! Chương 765. Vừa lui lui nữa
bang-dao-cau-sinh-bat-dau-nhat-duoc-mot-cai-hoa-long-trung.jpg

Băng Đảo Cầu Sinh: Bắt Đầu Nhặt Được Một Cái Hỏa Long Trứng

Tháng 5 7, 2025
Chương 157. Hợp lại tốt cơm ảo tưởng, tháng tám tuyết bay! Chương 156. Cấp Nguyên thuật
de-nguoi-mo-phong-pham-toi-nguoi-lai-che-tao-hoan-my-hien-truong.jpg

Để Ngươi Mô Phỏng Phạm Tội , Ngươi Lại Chế Tạo Hoàn Mỹ Hiện Trường

Tháng 1 22, 2025
Chương 513. Đại kết cục Chương 512. Vạch trần thân phận hung thủ
zombie-nguy-co-sinh-ton-moi-la-thu-nhat

Zombie Nguy Cơ : Sinh Tồn Mới Là Thứ Nhất

Tháng 12 11, 2025
Chương 1053 : Bắt sống Chương 1052 : Vậy một tên cũng không để lại
cuong-thi-moi-vua-thanh-tuu-kiem-tien-cuu-thuc-moi-ta-xuong-nui.jpg

Cương Thi: Mới Vừa Thành Tửu Kiếm Tiên, Cửu Thúc Mời Ta Xuống Núi

Tháng 4 2, 2025
Chương 293. Phi thăng, chứng đạo Trường Sinh! Chương 292. Nhân gian giới cùng Minh giới lần thứ nhất liên thủ! Nhân gian giới hy vọng cuối cùng!
warhammer-nhung-khong-co-ai-so-ta-cang-hieu-trung-thanh.jpg

Warhammer: Nhưng Không Có Ai So Ta Càng Hiểu Trung Thành!

Tháng 1 30, 2026
Chương 254:: Hôm nay công thành! Chương 253:: Grey Knights chủ động đề cao chính mình trình độ văn hóa
toan-dan-chuyen-chuc-ngu-long-su-ta-co-the-tram-than

Toàn Dân Chuyển Chức: Ngự Long Sư Ta Có Thể Trảm Thần

Tháng 10 12, 2025
Chương 1621: Các ngươi hành trình là chư thiên vạn giới! Chương 1620: Chung cuộc nhiệm vụ!
ef8d3322495ef1fe79aa034ec4018e06

Ta Chế Tạo Khoa Học Ma Pháp

Tháng 1 16, 2025
Chương 702. Cuối cùng màn —— thời đại mới Chương 701. Nhân quả nghịch chuyển, vận mệnh chi lực!
  1. Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
  2. Chương 100: Mạnh Quân à, cậu có số của Chiến Thần sao chẳng nói cho chúng tôi?
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 100: Mạnh Quân à, cậu có số của Chiến Thần sao chẳng nói cho chúng tôi?

Sau khi tàn phá bữa trưa theo phong cách “xơi như quốc vương nhưng thanh lịch như quý tộc” cả bọn quyết định quay lại bệnh viện để xem cô bé nhỏ kia hồi phục thế nào. Trời Giang Thành vừa ánh nắng vừa gió nhẹ, cảm giác bình yên đến mức nếu ai không biết chuyện chắc sẽ nghĩ đây là nhóm người đi du lịch… chứ không phải đội hình có thể san bằng một đại tông môn trong mười phút.

Khi bước vào phòng bệnh, cả đám thấy cô bé vẫn nằm ngủ. Máy theo dõi tim đang nhịp đều, hơi thở ổn định, sắc mặt đã khá hơn nhiều nhờ vài mũi truyền dịch.

Ngay lúc Bạch Ngưng Băng đặt tay lên mạch cổ để kiểm tra, mí mắt cô bé khẽ động.

Ba giây sau, đôi mắt đen tròn xoe mở ra.

Và vừa nhìn thấy Ngưng Băng…

Cô bé bật dậy lao tới ôm chân Ngưng Băng như ôm cột nhà giữa bão, mặt ngập nước mắt.

“Chị ơi, cứu mẹ em với!”

Tiếng khóc đủ lớn khiến y tá ngoài hành lang tưởng bệnh viện có án mạng.

Bạch Ngưng Băng cúi xuống, nhẹ nhàng xoa đầu, giọng dịu đến mức cả phòng bệnh đều như được bật máy điều hòa.

“Không sao đâu. Mẹ nhóc sẽ được cứu nhanh thôi.”

Câu nói đơn giản nhưng chắc nịch đó đủ để cô bé nhìn cô bằng ánh mắt… như nhìn nữ thần cứu thế.

Sau khi lau nước mắt cho cô bé, Ngưng Băng bế cô lên rồi dắt ra ngoài, còn bác sĩ chỉ đứng ngẩn ngơ vì hiếm thấy bệnh nhân nhí nào tỉnh dậy chạy như gió như thế.

Bên ngoài bệnh viện, cảnh tượng ba người đang chờ gây ra hiểu nhầm cực mạnh cho người qua đường.

Hùng và Thanh Tuyết cùng ngồi ghế đá, tai đeo tai nghe, đầu gật gù theo nhịp… nhưng không phải nhạc.

Họ gật đầu với nhau.

Không có lý do. Không có nội dung. Không có suy nghĩ.

Chỉ đơn giản là gật đầu chơi.

Người đi ngang thấy cảnh đó liền tránh xa ba mét, mặt tái mét.

Ai mà ngờ một thiếu gia siêu cấp và một nữ vương thương giới lại đang cosplay bệnh nhân tâm thần đang cosplay tài phiệt.

Chỉ khi tiếng bước chân Bạch Ngưng Băng vang lên, hai người mới ngừng diễn cái lễ hội vô nghĩa kia và ngẩng đầu nhìn cô.

Ngưng Băng giới thiệu ngắn gọn.

“Đây là hai người sẽ giúp em cứu mẹ.”

Cô bé nghe vậy ngước mắt to tròn nhìn Hùng và Thanh Tuyết như hai ngọn núi diệu kỳ.

Hùng lập tức tiến tới, khuôn mặt nghiêm túc như đang phỏng vấn nhân vật phản diện.

“Em biết mẹ em đang ở đâu không?”

Đương nhiên hỏi vậy cho đúng thủ tục chứ thực ra Ngưng Băng đã nhặt được thông tin đầy đủ từ lúc hack vào điện thoại bà cô béo ú.

Mẹ cô bé hiện đang bị giam giữ tại Hứa gia.

Một trong ba thế lực đứng đầu Giang Thành.

Giàu hơn Thẩm gia, quyền lực hơn Vương gia, ổn định hơn An gia.

Thậm chí có thể đặt ngang hàng với Lưu gia.

Nhưng vấn đề ở đây là… nhóm Hùng biết hết điểm yếu của Hứa gia rồi.

Chỉ là chưa quyết định có nên dọn sạch hay không thôi.

Cô bé chớp mắt, thút thít, sau đó trả lời bằng một câu khiến ba người lớn đồng loạt hóa đá.

“Mẹ em nói là mẹ em ở nhà ông bà ngoại ạ.”

Ba người: “…”

Không phải cú twist thông minh.

Không phải manh mối trọng yếu.

Không phải câu thoại kịch tính.

Chỉ là câu trả lời rất trẻ con.

Vẻ mặt Hùng và Thanh Tuyết chuyển từ khí chất sát khí thành mặt ỉu xìu như cún bị mắng.

Họ cúi đầu, cảm giác bị chính trí tưởng tượng của mình phản bội.

Nhưng cô bé bỗng nói tiếp một câu khiến khí thế của hai người lập tức phục hồi như pin sạc siêu tốc.

“Mẹ em bảo, nếu em gặp nguy hiểm thì gọi vào số điện thoại này.”

Tiên tri, định mệnh, mô típ cổ điển.

Hùng bật dậy ngay lập tức, lấy điện thoại ra như một nhân viên trực tổng đài.

“Đâu, em đọc số, anh ghi.”

Cô bé gật đầu.

Và đọc.

Và đọc.

Số điện thoại dài đến mức Hùng nghi ngờ mình sắp gọi lên… Trạm Không Gian Quốc Tế.

Mười tám số.

Không để thở.

Thanh Tuyết nhìn dãy số, mặt đen lại.

“Cho luôn ba mươi sáu số đi cho tròn.”

Hùng vẫn cố chấp gọi thử.

Ba giây sau, giọng tổng đài viên vang lên.

“Số máy quý khách vừa gọi không đúng. Xin vui lòng kiểm tra lại.”

Hùng tắt máy, nhìn cô bé bằng ánh mắt đầy… uất nghẹn.

“Tôi thề là tôi rất ghét trẻ con.”

Thanh Tuyết cũng thở ra như đã nghe câu đó trong lòng.

Nhưng ngay lúc Hùng định thoát ứng dụng gọi điện, linh cảm chiến thần trong đầu anh vang lên.

Trong một tiểu thuyết phản phái anh từng đọc, muốn gọi chiến thần thì phải gọi ba lần.

Vì vậy, gọi một lần thất bại là bình thường.

Đang định bấm lần hai thì một bàn tay đặt lên vai anh.

Mạnh Quân.

Giọng nói đầy lạnh nhạt nhưng có chút buồn cười.

“Đừng gọi nữa. Tôi có số của hắn.”

Toàn bộ sự im lặng bao phủ trong một giây.

Hùng quay đầu.

“Cậu có số của chiến thần sao lại chẳng nói cho bọn tôi?”

Mạnh Quân đưa điện thoại lên, mặt thản nhiên như nói chuyện thời tiết.

“Kẻ đó là… một trong mấy tên từng muốn làm đàn em dưới cờ tôi.”

Hùng và Thanh Tuyết đồng thời bật thốt:

“Chiến Thần mà làm đàn em của cậu!?”

Mạnh Quân chỉ nhún vai.

“Tôi từ chối mà.”

Không khí bị bóp méo trong vài giây.

Cô bé thì không hiểu gì, chỉ nhìn ba người lớn bằng ánh mắt vô tội.

Hùng đặt tay lên đầu cô bé, giọng nghiêm túc trở lại.

“Được rồi. Anh sẽ nhờ người liên lạc giúp em. Mẹ em sẽ không sao.”

Ánh mắt cô bé sáng lên như đom đóm trong đêm.

Phó Thanh Tuyết nở nụ cười nữ vương quen thuộc.

“Giải cứu người nhà của nhân vật chính tương lai, chuyện đơn giản.”

Và thế là…

Cả nhóm bốn quái vật mạnh nhất đại lục, cộng thêm một cô bé vừa thoát chết lại chuẩn bị bước vào một vụ cứu người và một thằng cu không liên quan nào đó đang ngủ trong xe… có thể kéo theo một cuộc đại thanh trừng trong Giang Thành.

Hứa gia…

Sắp phải tiếp đón một đoàn khách mà bất kỳ gia tộc nào cũng xin vái lạy đừng tới.

Trong xe, Phó Thanh Tuyết liếc cô bé đang ngồi gọn trên đùi Bạch Ngưng Băng, tay ôm vào eo Ngưng Băng như ôm phao cứu sinh, ánh mắt tò mò hiện rõ.

“Bé con, nhóc tên gì?”

Cô bé chớp mắt, đôi lông mi run nhẹ. Cô khẽ đáp, giọng non nớt nhưng rõ ràng:

“Em tên là Hứa Hạ Chi.”

Cái họ “Hứa” vừa rơi khỏi miệng cô bé, cả xe lập tức chìm vào tĩnh lặng.

Một loại tĩnh lặng kiểu: “À ha, lại đúng mô típ rồi đấy”.

Kiểu mẹ của cô bé chắc là tiểu thư Hứa gia, vừa mắt một thiếu gia nào đó nhưng không đồng ý với mối hôn sự nên bị chèn ép rồi tình cờ trải qua một đêm với một thanh niên nào đó. Sau đó thì sinh con nhưng đứa con đó lại chỉ vì mối hôn ước của mẹ mà lại bị bắt đi làm con tin.

Bạch Ngưng Băng vừa nghe xong tên cô bé, tay đã nhẹ nhàng rút điện thoại ra, mở một ứng dụng mà cô tự viết, thứ mà nếu chính phủ thấy được chắc sẽ mời cô về làm việc bằng xe bọc thép.

Ngón tay cô lướt nhanh như gió.

Mỗi lần chạm là một tội danh của Hứa gia hiện lên.

Lừa đảo tài chính.

Thao túng chứng khoán.

Lợi dụng quỹ từ thiện.

Rửa tiền sang nước ngoài.

Che giấu án mạng.

Trốn thuế.

Buôn bán nội tạng trá hình dưới dạng bệnh viện tư nhân.

Cứ mỗi tài liệu được gửi đi, phía Hứa gia lại có thêm một lý do để bật khóc trong nhà vệ sinh.

Sau ba phút, cô nhắn một câu cuối.

“Nếu các người không muốn cả gia tộc bị chấp pháp bắt giữ, hãy đưa mẹ của Hứa Hạ Chi đến biệt phủ Mạnh gia.”

Rồi cô cất điện thoại như cất một món đồ chơi.

Cả xe im bặt.

Không phải vì sợ.

Mà vì ba người còn lại đều nghĩ thầm:

“Chị đại này đúng là chưa bao giờ khiến bọn tôi thất vọng.”

Hùng khoanh tay nhìn lên trần xe, như đang thấu hiểu lý.

“Thật ra mấy gia tộc lớn cũng không có gì lạ… lách luật là chuyện bình thường. Nhưng lách tới độ mở hẳn một bệnh viện tư để buôn nội tạng thì đúng là có hơi… sáng tạo.”

Thanh Tuyết thở dài, giọng trong trẻo nhưng mang theo ý châm biếm.

“Nếu công nhận giải thưởng ‘Gia tộc não tàn nhất năm’ thì Hứa gia chắc lụm giải rồi.”

Hạ Chi không hiểu gì, chỉ ôm Ngưng Băng chặt hơn, đầu dụi dụi vào vai cô như mèo con.

Xe vẫn chạy.

Gió bên ngoài giật từng hồi, trời đổ nắng nhẹ, đường phố Giang Thành sầm uất đến mức người bình thường sẽ thấy bình yên.

Nhưng đối với chiếc xe này… sắp có một gia tộc phải khóc lên khóc xuống.

Ở chiếc xe đằng sau, Mạnh Quân ngồi thẳng lưng, tay cầm điện thoại, môi nhếch một nụ cười nhàn nhạt.

Anh bấm số một người đã lâu không gọi.

Chuông reo vài giây, đầu dây bên kia bắt máy.

Mạnh Quân chưa kịp mở miệng, đầu dây bên kia đã gào lên bằng giọng đầy kích động.

“Đại ca!? Đại ca tìm tôi có chuyện gì!?”

Mạnh Quân giật nhẹ mí mắt.

“Giang Hạo à, có vẻ như anh đây vừa giúp chú tìm được người con gái chú nhớ nhung rồi đấy…”

Một giây.

Hai giây.

Đầu dây bên kia như có tiếng thứ gì đó ngã xuống.

Có lẽ là chiếc điện thoại.

Rồi giọng hét như long trời lở đất vang lên:

“CÔ ẤY Ở ĐÂU!? CHO TÔI GẶP CÔ ẤY NGAY!”

Mạnh Quân bình tĩnh đến đáng sợ, khoát tay dù chẳng ai thấy.

“Bình tĩnh. Anh chỉ mới nói đùa thử thôi mà chú đã kích động vậy rồi?”

Giang Hạo gần như nghẹn lại.

“Đùa!? Đại ca, anh không biết người con gái đó quan trọng với tôi thế nào đâu! Tôi tìm cô ấy khắp thế giới rồi đấy!”

“Ờ, rồi rồi. Chú có biết Hứa gia ở Giang Thành không?”

Giọng bên kia lập tức vỡ ra lần nữa.

“Không phải nói chứ… Hứa gia làm gì cô ấy!? Cô ấy có phải vì tôi mà bị ép không!? Có phải nhà cô ấy bắt cô ấy xa tôi không!?”

Mạnh Quân nhìn màn hình điện thoại của mình, khẽ nhíu mày.

“Thanh niên này xem phim cẩu huyết hơi nhiều rồi…”

Nhưng mà… nó đúng thật.

Anh đáp gọn.

“Có vẻ vậy. Và còn sinh cho chú một đứa con siêu dễ thương nữa đấy.”

ẦM!

Đầu dây bên kia có tiếng động.

Như thể Giang Hạo lần nữa đánh rơi điện thoại.

“Làm… làm bố…? Thật sao? Chỉ một đêm… mà…”

Giọng anh ta ngập tràn sự hoảng loạn và hạnh phúc tột độ.

Một cảm xúc rất… trẻ con.

Nhưng chân thật.

Anh ta hít một hơi, nhặt điện thoại lên.

“Đại ca, chờ tôi! Sáng mai tôi sẽ đến Giang Thành! Tôi phải gặp con gái tôi!”

Rồi cúp máy nhanh như lúc hét.

Ở đầu dây bên này, Mạnh Quân nhìn điện thoại như nhìn một đứa nhỏ cầm bom chạy trong nhà.

Một hơi thở dài bật ra.

“Cậu nhóc này đúng là Thiên Mệnh Chi Tử. Phiền còn hơn cả trước kia.”

Anh ngả người ra sau ghế, tay gõ nhẹ lên vô lăng.

Nếu để Hùng và Thanh Tuyết gặp Giang Hạo…

Một người sẽ muốn nhận cậu ta làm đệ.

Người còn lại sẽ muốn cho cậu ta ăn một cái tát thành hư vô.

Còn Ngưng Băng?

Có lẽ cô ấy sẽ hack hết tài khoản ngân hàng của Chiến Thần điện chỉ vì “đùa vui một chút”.

Mạnh Quân thở ngắn.

“Không biết hai con quỷ kia sẽ làm gì với chú em đây…”

Nhưng anh biết một điều chắc chắn:

Giang Thành… sắp không còn bình yên.

(Còn tiếp)

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

khong-trang-ta-dua-vao-trieu-hoan-cuong-vo-dich
Không Trang, Ta Dựa Vào Triệu Hoán Cường Vô Địch
Tháng 2 6, 2026
truong-sinh-ta-tai-tuan-giap-ty-la-gan-kinh-nghiem.jpg
Trường Sinh: Ta Tại Tuần Giáp Ty Lá Gan Kinh Nghiệm
Tháng 2 8, 2026
nho-dao-chi-thuong-ta-tai-di-gioi-cong-tho-duong
Nho Đạo Chí Thượng? Ta Tại Dị Giới Cõng Thơ Đường!
Tháng 2 4, 2026
hong-hoang-ta-vu-toc-khong-tranh-ba-hong-quan-nguoi-te.jpg
Hồng Hoang: Ta Vu Tộc Không Tranh Bá, Hồng Quân Người Tê
Tháng 2 4, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP