Chương 7: Bầu Trời Đỏ
Cuộc tranh luận nổ ra ngay trước mặt hắn, nhưng dường như không ai quan tâm đến ý kiến của kẻ tử tù.
Một thiếu tá từ cục an ninh, mặt lạnh như tiền, đập tay xuống bàn. “Đại tá, tôi đề nghị thi hành án tử hình ngay lập tức! Tên này đã bắn chết hai chiến sĩ của chúng ta trong lúc vượt ngục. Hắn là một con quái vật không thể kiểm soát. Giữ hắn lại một ngày là thêm một ngày nguy hiểm.”
Tiến sĩ Khang, với cặp kính dày cộp và vẻ mặt đầy đam mê khoa học, vội vàng phản đối. “Không được! Thiếu tá, xin hãy bình tĩnh. Cho đến bây giờ, ngoài Minh ra, Hải là người thứ hai chúng ta biết có khả năng đặc biệt này. Hắn là một nguồn dữ liệu vô giá! Chúng ta có thể nghiên cứu sự khác biệt giữa họ, tìm ra quy luật của hiện tượng này. Giết hắn chẳng khác nào tự tay đốt đi một nửa cuốn sách mà chúng ta chỉ vừa mới đọc được trang đầu tiên!”
“Dữ liệu à, tiến sĩ?” Viên thiếu tá gằn giọng. “Dữ liệu đó đã đổi bằng mạng của hai con người! Hắn là một quả bom nổ chậm!”
“Vậy thì chúng ta sẽ tìm cách tháo ngòi nó!” Tiến sĩ Khang khẩn khoản nhìn sang Đại tá Dũng. “Hãy cho hắn một cơ hội lập công chuộc tội. Chúng ta cần hắn!”
Đại tá Dũng im lặng, hai tay đan vào nhau, ánh mắt sắc bén quét qua từng người một, và dừng lại thật lâu trên khuôn mặt vô cảm của Hải. Ông phải cân nhắc giữa công lý cho những người đã khuất và một cơ hội khám phá bí mật có thể thay đổi cả thế giới.
Cuối cùng, ông đưa ra quyết định.
“Tạm thời hoãn thi hành án,” ông nói, giọng quả quyết. “Chuyển đối tượng đến khu giam giữ an ninh cấp độ cao nhất. Cách ly hoàn toàn. Mọi hoạt động đều phải được giám sát 24/7. Tiến sĩ, ông có đối tượng nghiên cứu của mình. Nhưng hãy nhớ, chỉ cần một sai sót nhỏ, tôi sẽ tự tay ký lệnh.”
Quyết định được đưa ra. Hải được đưa đi. Hắn không vui, cũng không buồn. Hắn chỉ cảm thấy sự tuyệt vọng đang gặm nhấm tâm can. Hắn liếc nhìn cánh tay bó bột của mình. Trong đầu hắn chỉ có một suy nghĩ duy nhất: phải làm cách nào để chữa lành cái tay này trước khi bị ném vào bộ phim kinh dị tiếp theo.
===
20 giờ 00 phút.
Hầm chỉ huy tác chiến đặc biệt, nằm sâu hàng chục mét dưới lòng đất khu vực Phủ Chủ tịch, Hà Nội.
Nơi đây được mệnh danh là “trái tim bất tử” của quốc gia, một pháo đài bê tông cốt thép có thể chống chọi với cả một cuộc tấn công hạt nhân. Không khí bên trong được lọc sạch bụi và vi khuẩn, lạnh se sắt như trong nhà xác. Hôm nay, nó được trưng dụng cho một mục đích chưa từng có tiền lệ. Một mã hóa mới toanh vừa được tạo ra chỉ vài giờ trước, nằm chễm chệ trên màn hình lớn duy nhất trong phòng: Chiến dịch “BẦU TRỜI ĐỎ”. Cấp độ bảo mật: TUYỆT MẬT ĐẶC BIỆT – THẦN KỲ.
Cái tên cấp độ nghe như một trò đùa, nhưng không một ai trong số 27 con người đang ngồi quanh chiếc bàn gỗ dài có thể cười nổi. Họ là những bộ óc và quyền lực hàng đầu đất nước, những con người mà mỗi quyết định đều có thể ảnh hưởng đến vận mệnh của hàng chục triệu dân.
Giai đoạn một của cuộc họp bắt đầu đúng giờ.
Tổng Bí thư, Chủ tịch nước, người chủ trì cuộc họp, cất giọng trầm ấm nhưng đanh thép, từng lời nói như búa đóng cọc vào sự im lặng tuyệt đối.
“Thưa các đồng chí, tôi tuyên bố khai mạc cuộc họp bất thường. Tính chất của cuộc họp này, như các đồng chí đã thấy trên mã hóa, là chưa từng có trong lịch sử. Tôi yêu cầu tất cả các đồng chí đặt toàn bộ thiết bị điện tử cá nhân, bao gồm cả đồng hồ thông minh, vào chiếc hộp này.”
Một sĩ quan an ninh mang một chiếc hộp lót nhung đi một vòng. Từng chiếc điện thoại, từng chiếc đồng hồ đắt tiền được đặt vào trong một cách lặng lẽ.
“Tôi xin cảnh báo,” ông tiếp tục, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt. “Mọi thông tin được thảo luận trong căn phòng này, dù là một từ, nếu bị rò rỉ ra ngoài, sẽ bị truy tố ở mức cao nhất của tội phản quốc.”
Không khí càng thêm phần ngưng trọng.
“Thành phần tham dự hôm nay gồm 27 đồng chí, là những người đứng đầu các cơ quan trọng yếu nhất. Chúng ta sẽ bắt đầu ngay. Mời đồng chí Bộ trưởng Bộ Công an báo cáo sơ bộ.”
Vị Bộ trưởng, một người đàn ông với khuôn mặt khắc khổ đã quen với việc đối mặt với những vụ án kinh thiên động địa, đứng dậy. Nhưng lần này, có một sự lúng túng không thể che giấu trong dáng vẻ của ông. Ông hắng giọng, nhìn vào tập hồ sơ mỏng trên tay như thể nó là một sinh vật ngoài hành tinh.
“Báo cáo các đồng chí, Bộ Công an xin trình bày về hai trường hợp đặc biệt phát sinh trong ngày hôm nay.”
Ông bắt đầu với trường hợp A.
“Nguyễn Văn Minh, 34 tuổi, cán bộ quản giáo tại Trại giam X, 12 năm công tác. Gia cảnh độc thân, cha mẹ đã mất. Lý lịch trong sạch, Đảng viên ưu tú 8 năm. Sáng nay, trong sự kiện vượt ngục của tử tù Trần Đức Hải, đồng chí Minh đã bị bắn xuyên đầu và được xác nhận đã tử vong.”
Một vài người trong phòng khẽ nhíu mày. Một cán bộ hy sinh thì có gì mà phải triệu tập cuộc họp cấp “Thần Kỳ”?
Vị Bộ trưởng dừng lại một giây, như để lấy đà cho cú sốc tiếp theo. “Tuy nhiên, chỉ vài phút sau, đồng chí Minh đã sống lại một cách… thần kỳ, và thể hiện những năng lực phi thường để chế ngự tử tù Hải. Theo lời khai ban đầu, đồng chí Minh tự định nghĩa bản thân là… một ‘Holy Vampire’.”
Cả căn phòng chết lặng. Holy… cái gì cơ? Vị Bộ trưởng phải nói lại từ đó bằng tiếng Anh, và nó vang lên trong căn hầm một cách lạc lõng và phi lý đến tột độ.
“Mời các đồng chí xem video minh chứng được ghi lại tại cơ sở thí nghiệm sáng nay.”
Màn hình lớn vụt sáng.
Cảnh đầu tiên: Minh, trong bộ quần áo thể thao, đang ở phòng tập. Anh dễ dàng nâng một thanh tạ mà hai bên chất đầy bánh tạ. Con số điện tử ở góc màn hình nhảy lên: 850kg. Vài chiếc bút máy rơi lạch cạch xuống mặt bàn.
Cảnh thứ hai: Minh đứng yên, cách đó 5 mét là một chiến sĩ đặc công với khẩu AK-47. Loạt đạn nổ chát chúa. Những viên đạn bay tới, quyên qua ngực, đầu, và bụng Minh rồi găm vào bức tường phía sau. Những lỗ thủng mau chóng khép lại trong vòng 3 giây. Cả phòng họp nín thở.
Cảnh thứ ba: Minh chạy 50 mét. Anh chỉ như một cái bóng mờ, và đồng hồ bấm giờ dừng lại ở 3.1 giây. Nhanh hơn cả Usain Bolt ở thời kỳ đỉnh cao nhất.
Cảnh thứ tư: Anh nhảy cao tại chỗ. Cơ thể vút lên không trung và nhẹ nhàng đáp xuống nóc một chiếc container cao 3 mét.
Cảnh thứ năm, và cũng là cảnh kinh dị nhất: Một nhà nghiên cứu, với sự đồng ý của Minh, dùng kìm cộng lực bẻ gãy cổ tay anh. Tiếng “rắc” khô khốc, kinh dị vang lên qua loa. Cánh tay của Minh lủng lẳng một cách dị dạng. Nhưng rồi, trước con mắt kinh hoàng của mọi người, xương tự động nắn lại, da thịt liền lại. Trong vòng 15 giây, nó hoàn toàn lành lặn.
Cảnh cuối cùng: Minh đối mặt với 8 võ sĩ đặc công thiện chiến nhất. Cuộc đối đầu kết thúc trong chưa đầy một phút. Tám người đàn ông to khỏe bị quăng quật như những con rối giẻ.
Video kết thúc. Vị Bộ trưởng để cho mọi người vài giây để định thần, rồi tiếp tục.
“Trường hợp B: Tử tù Trần Đức Hải, 41 tuổi, tội danh giết 6 người cướp tiệm vàng năm 2018. Dự kiến thi hành án trong 30 ngày tới. Vào đêm hôm trước, đối tượng đã vượt ngục.”
Ông dừng lại, rồi nói tiếp với giọng điệu không thể tin nổi. “Bằng vũ khí lấy từ trong phim… Star Wars.”
Nếu lúc nãy là sốc, thì bây giờ là hoang mang tột độ.
“Đối tượng dùng một khẩu súng bắn ra tia năng lượng làm tan chảy then khóa, bắn chết hai cán bộ của chúng ta. Trong đó có trường hợp của đồng chí Minh mà chúng ta vừa xem. Đối tượng bị bắt lại bởi chính đồng chí Minh sau khi sống lại, bị thương nặng, cụ thể là gãy cánh tay phải, hiện đang được điều trị đặc biệt.”
“Đây là vật chứng thu được.”
Một đoạn video khác được chiếu. Một khẩu súng lục trông rất kỳ lạ được gá trên một bệ đỡ. Nó khai hỏa. Không có tiếng nổ, chỉ có một tia sáng màu đỏ rực phóng ra trong im lặng. Cách đó 20 mét, một tấm thép dày 20cm bị xuyên thủng, một lỗ tròn hoàn hảo với các cạnh còn đang nóng chảy đỏ rực.
“Và cuối cùng,” vị Bộ trưởng kết luận, giọng ông đã hơi khàn đi. “Cả Minh và Hải đều khai rằng họ đã bị một thực thể tự xưng là ‘Thần’ đưa vào thế giới của các bộ phim, và mang những năng lực hoặc vật phẩm này trở về.”
Báo cáo kết thúc.
Sự im lặng bao trùm căn phòng. Một sự im lặng đặc quánh, nặng trĩu, có thể dùng dao cắt được. Nó kéo dài đúng 30 giây.
Người phá vỡ nó là Chủ tịch Quốc hội, một người nổi tiếng điềm tĩnh. Ông nhìn trân trối vào màn hình đã tắt, giọng lạc đi.
“Đồng chí Bộ trưởng… Đây… có phải là một trò đùa không?”
“Yêu cầu chiếu lại video!” Một giọng nói khác vang lên.
Đoạn video về Minh được chiếu lại. Lần thứ nhất. Rồi lần thứ hai. Không ai nói một lời nào, chỉ có tiếng hít vào đầy kinh ngạc và tiếng lẩm bẩm không tin nổi.
Khi đèn trong phòng bật sáng trở lại, một giáo sư già, chuyên gia hàng đầu về vật lý lý thuyết của quốc gia, run rẩy đứng dậy. Gương mặt ông tái nhợt.
“Thưa các đồng chí,” ông nói, giọng run run. “Với tư cách là một nhà khoa học đã cống hiến cả đời, tôi… tôi xin xác nhận. Những gì chúng ta vừa thấy… không thể được giải thích bằng bất kỳ định luật vật lý hay khoa học hiện đại nào mà chúng ta từng biết.”
Câu nói của ông như một nhát búa cuối cùng, đập tan tành thế giới quan của tất cả những người có mặt. Mọi quy tắc, mọi logic, mọi thứ họ từng biết, đều đã trở nên vô nghĩa.