Chương 6: Thế Giới Thực ( Kiểm Soát )
Các chiến sĩ nhanh chóng chạy qua, khiêng bốn nhân viên an ninh bất tỉnh, mang về căn cứ. Ngay sau đó, năm chiến sĩ khác – những người đã được huấn luyện về hệ thống an ninh – bước qua cửa, thay thế vị trí.
Họ ngồi vào các bàn điều khiển, bắt đầu quan sát hệ thống. Một người mở laptop, cắm vào cổng USB của hệ thống, bắt đầu tải dữ liệu.
“Sếp Minh,” một chiến sĩ báo cáo. “Chúng tôi đã tiếp quản hoàn toàn hệ thống giám sát Khu D. Đang theo dõi tất cả các khu vực.”
“Tốt,” Minh gật đầu.
Mẫn bước tới bốn nhân viên bất tỉnh đã được đặt trên các chiếc cáng tạm. Cậu rút ra Head Key – một chiếc chìa khóa nhỏ hình đầu người. Mẫn cắm chìa khóa vào tai tên nhân viên đầu tiên, xoay nhẹ.
Cạch.
Đầu tên nhân viên mở ra như một cánh cửa. Bên trong không phải là não bộ thật, mà là một không gian ánh sáng – nơi lưu trữ ký ức.
Mẫn nhắm mắt, đặt tay vào không gian ánh sáng. Hàng ngàn hình ảnh, âm thanh, cảm xúc tuôn vào tâm trí cậu. Mẫn nhanh chóng lọc thông tin:
* Mật khẩu cửa chính Khu D: “DK-771-ALPHA”
* Mật khẩu phòng vũ khí tầng hầm: “ARMORY-9912”
* Mật khẩu khẩn cấp khi có xâm nhập: “RED-PHOENIX-88”
* Nhân vật chủ chốt:
* Khun Sommai – Tổng giám đốc Khu D, ở phòng 401 tầng 4.
* Vichit – Trưởng phòng an ninh, ở phòng 302 tầng 3.
* Narong – Phụ trách kho vũ khí, ở phòng 201 tầng 2.
Mẫn rút Head Key ra, chuyển sang tên thứ hai, lấy thêm thông tin. Sau 5 phút, cậu đã có đầy đủ dữ liệu cần thiết.
“Cháu xong rồi ạ,” Mẫn báo cáo, đưa một tờ giấy ghi chép nhanh cho Minh.
Minh đọc qua, gật đầu. “Tốt lắm. Bây giờ, chúng ta cần giả dạng.”
Mẫn rút Identity Key ra, lần lượt biến đổi năm chiến sĩ thành hình dạng năm nhân viên an ninh vừa bị hạ gục. Họ mặc đồng phục, đeo thẻ, cầm radio.
Bây giờ, nhóm Minh đã kiểm soát được phòng giám sát – trung tâm thần kinh của Khu D. Họ có thể nhìn thấy mọi ngóc ngách qua 64 camera. Hải kết nối laptop vào hệ thống, hiển thị bản đồ 3D thời gian thực.
“Tầng 1: 17 phòng,” Hải báo cáo. “Trong đó 9 phòng có người. 6 phòng người đang ngủ, 3 phòng người đang thức.”
“Tầng 2: 12 phòng. 7 phòng có người. 5 người ngủ, 2 người thức.”
“Tầng 3: 8 phòng. 6 phòng có người. 4 người ngủ, 2 người thức.”
“Tầng 4: 3 phòng. Cả 3 đều có người, nhưng đều đang ngủ.”
“Tầng hầm: Kho vũ khí, không có người. Trạm phát điện, có 2 kỹ sư trực đêm.”
“Phòng lính tuần tra tầng 1: 8 người đang nghỉ ngơi, chuẩn bị thay ca lúc 3 giờ sáng.”
Minh tính toán nhanh. “Tổng cộng khoảng 45-50 người trong Khu D. Chúng ta có 50 phút trước khi thay ca tuần tra. Phải nhanh.”
“Mẫn, mở cửa phòng đầu tiên tầng 4,” Minh ra lệnh.
Mẫn xoay Anywhere Key, cửa hiện ra – kết nối trực tiếp tới cửa phòng 401. Minh, Linh, Thành nhẹ nhàng mở cửa, bước vào.
Bên trong, một người đàn ông khoảng 50 tuổi, mặc pyjama lụa, đang nằm ngủ trên giường king-size. Đây chính là Khun Sommai – Tổng giám đốc Khu D.
Minh bước lại gần, móng tay Holy Vampire dài ra, tiêm nhẹ Huyết Xà Cân vào cổ. Sommai thậm chí không tỉnh giấc, chỉ rên nhẹ một tiếng rồi tiếp tục ngủ say – nhưng giờ đã bất tỉnh hoàn toàn.
Thành khiêng Sommai lên vai, mang ra ngoài. Mẫn mở Anywhere Key, kết nối về căn cứ. Sommai được chuyển qua.
Phòng 402. Một người đàn ông trẻ, khoảng 30 tuổi, đang ngủ. Tiêm. Khiêng. Chuyển về căn cứ.
Phòng 403. Một phụ nữ, khoảng 40 tuổi, đang ngủ. Tiêm. Khiêng. Chuyển.
Tầng 4: Sạch.
Họ di chuyển xuống tầng 3.
Phòng 301: Hai người đang ngủ. Tiêm cả hai. Khiêng.
Phòng 302: Vichit – Trưởng phòng an ninh – đang thức, ngồi bàn làm việc, nhìn vào màn hình laptop.
Minh đã giả dạng thành một nhân viên an ninh tên Prasert. Anh gõ cửa nhẹ.
“Vào,” giọng Vichit khàn khàn.
Minh bước vào, giữ khoảng cách an toàn. “Sir, có một chút vấn đề với camera số 47, nhờ sir kiểm tra giúp.”
Vichit nhíu mày, nhìn vào laptop. “Camera 47? Để tôi xem…”
Khi Vichit quay đầu nhìn vào màn hình, Minh phóng tới nhanh như cắt. Móng tay đâm vào cổ Vichit.
“Ưm?!” Vichit kịp giật mình, nhưng đã muộn. Huyết Xà Cân tác dụng tức thì. Cơ thể anh ta tê liệt, ngã xuống ghế.
Thành bước vào, khiêng Vichit ra. Chuyển về căn cứ.
Phòng 303 đến 308: Tất cả đều là những người đang ngủ. Quy trình lặp lại: Tiêm. Khiêng. Chuyển.
Tầng 3: Sạch.
Họ xuống tầng 2.
Tầng 2 có kho vũ khí phụ và phòng của Narong – Phụ trách kho vũ khí.
Phòng 201: Narong đang thức, ngồi kiểm tra một khẩu súng trường.
Minh lặp lại chiến thuật: Gõ cửa, giả vờ báo cáo vấn đề, tiếp cận, tấn công bất ngờ.
Narong bị hạ gục trước khi kịp rút súng lục ở hông.
Các phòng còn lại tầng 2: Tiêm. Khiêng. Chuyển.
Tầng 2: Sạch.
Họ xuống tầng 1.
Tầng 1 phức tạp hơn vì có phòng lính tuần tra – nơi có 8 người đang nghỉ ngơi, chuẩn bị thay ca.
“Phòng tuần tra là mục tiêu khó nhất,” Minh nói. “Chúng ta cần kế hoạch cụ thể.”
Minh, Linh và Mẫn được giả dạng thành ba nhân viên an ninh cấp cao. Họ bước thẳng đến phòng tuần tra – một phòng rộng khoảng 60 mét vuông, có nhiều giường nằm, tủ đựng đồ, và bàn ghế.
Tám tên lính tuần tra đang trong các trạng thái khác nhau: ba người nằm nghỉ trên giường, hai người ngồi chơi bài, ba người đứng uống nước và trò chuyện.
Minh gõ cửa rồi bước vào. “Xin lỗi anh em, có chút sự cố nhỏ giám sát. Cần mọi người qua hỗ trợ nhìn một chút.”
Một tên tuần tra, có vẻ là người cấp cao nhất, đứng dậy. “Sự cố gì?”
“Một số camera bị lỗi tín hiệu,” Minh nói bình thản. “Cần người kiểm tra thực tế.”
Tên tuần tra gật đầu. “Ừ, được. Anh em, qua đó xem nào.”
Bốn người đứng dậy, đi theo Minh, Linh và Mẫn ra ngoài hành lang.
Mẫn đã chuẩn bị Anywhere Key sẵn. Khi cả đám vừa ra khỏi cửa phòng tuần tra, Mẫn mở một cánh cửa lớn ở cuối hành lang – cửa này kết nối trực tiếp về một phòng tại căn cứ.
Bốn tên tuần tra bước qua cửa trước.
Cạch!
Bên kia cửa, Hải đã biến hình thành Iron Man, đứng sẵn. Thành đã trở về hình dáng thường – cơ thể to gấp rưỡi người thường, cơ bắp cuồn cuộn.
“Wh-!” tên tuần tra đầu tiên kịp há hốc mồm, nhưng đấm sắt của Hải đã đánh vào bụng anh ta. Bụp! Ngã ngửa ra.
Thành túm cổ hai tên còn lại, đập đầu vào nhau. Bốp! Ngất xỉu.
Tên thứ tư rút súng, nhưng một tia repulsor từ lòng bàn tay Iron Man bắn ra, đánh trúng ngực, hất văng ra sau, đầu đập vào tường. Ngất.
Bốn tên đầu tiên: Hạ gục trong 5 giây.
Bên này cửa, khi cánh cửa Minh và Linh đã hành động.
Minh phóng tới, tốc độ Holy Vampire bùng nổ, hạ gục hai tên bằng huyết Xà Cân. Họ ngất ngay tức khắc.
Linh – với sức mạnh của một Witcher – tay nắm lấy cổ một tên, kéo xuống, đầu gối đánh vào mặt. Bộp! Tên đó ngã ngửa.
Tên cuối cùng rút dao, định đâm vào Linh, nhưng Linh quay người tránh, tay chặn, gập tay tên đó lại, đầu gối đánh vào bụng. Bụp! Tên đó gục xuống.
Các chiến sĩ từ căn cứ nhanh chóng gom 8 tên bất tỉnh lại một chỗ, trói chặt, giam giữ.
Mẫn rút Head Key ra, bắt đầu rà soát ký ức của tám tên tuần tra. Cậu lấy được thông tin về:
* Thời gian thay ca: 3 giờ sáng. Ca tiếp theo có 8 người khác sẽ đến thay.
* Vị trí tuần tra: Các tuyến đường cụ thể quanh Khu D, thời gian mỗi vòng tuần tra là 30 phút.
* Mật khẩu radio: Mã “Echo-7” để báo cáo an toàn, mã “Bravo-3” để báo động.
“Tốt,” Minh nói. “Giờ chúng ta cần người giả dạng các tên tuần tra này.”
Mẫn rút Identity Key, biến đổi tám chiến sĩ thành hình dạng tám tên tuần tra vừa bị bắt. Họ mặc đồng phục, cầm vũ khí, đeo radio.
“Các anh nhớ nhé,” Minh nhắc. “Lúc 3 giờ sáng sẽ có ca tuần tra mới đến thay. Hãy hành động tự nhiên, giao ca bình thường. Sau khi ca mới vào phòng tuần tra, hãy lặp lại quy trình: hạ gục và thay thế.”
“Yes sir!”
Minh nhìn đồng hồ: 2:47 sáng.
“Chúng ta còn 13 phút,” Minh nói. “Giờ, quét sạch các phòng còn lại tầng 1, và tầng hầm.”
________________
15 phút sau, tất cả các phòng còn lại ở tầng 1 đã được quét sạch. Các nhân viên còn lại – hầu hết đang ngủ – đều bị tiêm Huyết Xà Cân, khiêng về căn cứ.
Tầng hầm: Hai kỹ sư đang trực tại trạm phát điện. Minh và Thành giả dạng nhân viên bảo trì, tiến vào, hạ gục nhanh gọn. Chuyển về căn cứ.
Kho vũ khí: Không có người, chỉ cần khóa lại.
________________
3:00 Sáng Đúng
Ca tuần tra mới – 8 người – bước vào phòng tuần tra, định giao ca.
Họ bước vào, thấy “đồng nghiệp” của mình – thực ra là các chiến sĩ đã giả dạng – đang ngồi uống nước.
“Ca mới đến rồi à?” một tên trong ca mới nói.
“Ừ,” một chiến sĩ giả dạng gật đầu. “Cả đêm yên ổn. Các anh cẩn thận nhé.”
“Ok. Anh em về nghỉ đi.”
Nhóm giả dạng đứng dậy, bước ra ngoài. Ca mới ngồi xuống, thả lỏng.
Đúng lúc đó, Mẫn đã mở Anywhere Key ở một góc phòng khuất – nối thẳng về căn cứ.
Hải (Iron Man) và Thành (hình dạng khổng lồ) vụt ra.
Lặp lại quy trình.
Trong 15 giây, cả 8 tên ca mới đều bất tỉnh.
Mẫn lại dùng Identity Key biến đổi 8 chiến sĩ khác thành hình dạng ca mới này.
________________
3:20 Sáng
Minh đứng giữa phòng giám sát, nhìn qua 64 màn hình. Tất cả đều hiển thị hình ảnh yên bình: hành lang vắng tanh, phòng trống không, các khu vực được kiểm soát.
“Báo cáo tình hình,” Minh nói.
Một chiến sĩ ngồi tại bàn điều khiển trả lời: “Khu D đã hoàn toàn nằm trong tay chúng ta, sir. Tổng cộng 52 người đã bị bắt giữ, đưa về căn cứ. Hiện tại, 25 chiến sĩ của chúng ta đã giả dạng thành nhân viên an ninh, tuần tra và quản lý của Khu D. Không có ai phát hiện bất thường.”
Minh gật đầu, một nụ cười thoáng qua môi.
“Khu D,” Minh nói nhẹ nhàng. “Thất thủ.”
===
3:30 Sáng
Sau khi hoàn tất kiểm soát Khu D, nhóm Minh tập trung lại tại phòng giám sát. Hải mở bản đồ hologram 3D, hiển thị toàn bộ khu phức hợp.
“Khu B nằm phía tây bắc, cách đây khoảng 300 mét,” Hải báo cáo, ngón tay chỉ vào một cụm tòa nhà trên bản đồ. “Đây là khu phức hợp lừa đảo đa quốc gia, gồm 5 tòa nhà cao tầng. Mỗi tòa nhà phục vụ một khu vực địa lý khác nhau.”
Trên màn hình hiện ra chi tiết:
* Tòa A: Khu vực Châu Á – Thái Bình Dương (7 tầng)
* Tòa B: Khu vực Châu Âu (6 tầng)
* Tòa C: Khu vực Bắc Mỹ (8 tầng)
* Tòa D: Khu vực Nam Mỹ (5 tầng)
* Tòa E: Khu vực Trung Đông – Phi Châu (6 tầng)