Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Novel Info
thien-menh-phan-phai-nam-thang-sau-cac-nang-dot-nhien-deu-dien-roi.jpg

Thiên Mệnh Phản Phái Nằm Thẳng Sau, Các Nàng Đột Nhiên Đều Điên Rồi

Tháng 2 1, 2026
Chương 419: đứa nhỏ này về sau nhưng làm sao bây giờ a Chương 418: lão đại! Ly Yên tỷ tỷ! Các ngươi rốt cục trở về
tam-quoc-thanh-lap-manh-nhat-vo-tuong-tap-doan.jpg

Tam Quốc: Thành Lập Mạnh Nhất Võ Tướng Tập Đoàn

Tháng 12 1, 2025
Chương 966: Đại Chu thiên hạ (đại kết cục) Chương 965: Giang Nam quốc lão
tinh-cap-tho-san.jpg

Tinh Cấp Thợ Săn

Tháng 1 25, 2025
Chương 427. Lại một cái đỉnh phong Chương 426. To lớn tham thẩm đội hình
hon-don-ma-ton.jpg

Hỗn Độn Ma Tôn

Tháng 2 25, 2025
Chương 2152. Bình định tam giới Chương 2151. Khoáng thế đại chiến
dai-duong-ta-lien-thich-mang-ly-the-dan.jpg

Đại Đường: Ta Liền Thích Mắng Lý Thế Dân!

Tháng 1 20, 2025
Chương 278. Đại kết cục (2) Chương 277. Đại kết cục (1)
tan-the-duc-vong-va-nhan-tinh.jpg

Tận Thế: Dục Vọng Và Nhân Tính

Tháng 1 11, 2026
Chương 353: Chung Khắc: Nhân loại nên đi nơi nào a?! Chương 352: Rút củi dưới đáy nồi
vo-ta-the-gioi.jpg

Vợ Ta Thế Giới

Tháng 2 21, 2025
Chương 1055. Kết Thúc Chương 1054. Đến
dau-la-nhan-vat-doc-thoai-tu-thien-dao-luu-bat-dau

Đấu La: Nhân Vật Độc Thoại, Từ Thiên Đạo Lưu Bắt Đầu!

Tháng mười một 7, 2025
Chương 263: Đại kết cục ( Phía dưới )! Chương 262: Đại kết cục ( Bên trên )
  1. Xuyên Nhanh: Từ Blade Bắt Đầu
  2. Chương 29: 1001 Đêm (Thuyền Trưởng Sinbad 4)
Prev
Novel Info
Đang tạo... 0%

Chương 29: 1001 Đêm (Thuyền Trưởng Sinbad 4)

Rumina cũng đứng sững người như trời trồng, mắt trợn trừng nhìn cái xác không đầu của cha mình ngã gục xuống đất. Cô ta run rẩy, giọng lạc đi:

“K… không… không thể nào… Cha! CHA!!!”

Sinbad nhanh chóng chặt đứt xích giải phóng công chúa Alina, ôm cô vào lòng, sau đó nhảy xuống từ mỏm đá cao hàng chục mét.

“Chúng ta về nhà, công chúa.”

Đôi cánh vải lại căng phồng, đưa hai người bay lượn một vòng đẹp mắt rồi hướng về phía con tàu.

Minh nhìn cảnh đó, đột nhiên quay sang, úp mặt vào ngực Ciri.

“!!!”

“A… anh Minh?!” Ciri giật mình, đỏ mặt tía tai.

“Thiệt sự…” Giọng Minh nghe nghẹn ngào, bị bóp nghẹt bởi bộ ngực mềm mại, “Hồi nhỏ coi phim này thấy hay lắm… Giờ lớn rồi coi lại thấy ‘cringe’ quá chịu không nổi… Cho anh mượn chỗ trốn thực tại tí…”

“HẮC ẮC!!!”

Ciri đẩy mạnh Minh ra, mặt ửng đỏ, lườm hắn cháy mắt:

“Đồ biến thái! Lợi dụng vừa thôi!”

“Xin lỗi, tâm trạng tồi quá, sốc văn hóa…” Minh lau nước mắt (giả) vẻ mặt đầy đau khổ.

Bỗng nhiên…

“BÙM!!!”

Sinbad và công chúa Alina rơi thẳng xuống biển cách con tàu vài mét, nước bắn tung tóe lên tận boong.

“Oa!!!” Cả đoàn hét lên thất thanh.

Sinbad và nàng công chúa chật vật bơi lên tàu.

“…Sinbad!” Firouz hét lên, vò đầu bứt tai, “Tôi xin lỗi! Khi chế cánh bay, ta quên mất chưa thiết kế hệ thống hạ cánh!”

“Giờ ông mới nói hả?!” Maeve gào lên, muốn bóp cổ gã nhà bác học.

Trên vách núi cao, Rumina lau nước mắt, đôi mắt xanh chuyển sang màu đỏ ngầu vì căm hận:

“Sinbad… ngươi giết cha ta… Ngươi từ chối tình yêu của ta… Ta sẽ không tha cho ngươi! Ta sẽ nghiền nát các ngươi!”

Cô ta giơ hai tay lên trời, miệng gào thét những lời nguyền rủa cổ xưa. Một luồng sấm sét tím đen từ tay cô ta bắn ra, đánh thẳng vào vách đá khổng lồ bên bờ biển.

“ẦM ẦM ẦM!!!”

Cả hòn đảo rung chuyển dữ dội. Vách đá nứt toác, những tảng đá khổng lồ tự tách rời, tái cấu trúc, lắp ghép vào nhau tạo thành một hình nhân đá cao chừng mười lăm mét. Đôi mắt nó rực lửa đỏ lòm. Cơ thể bằng đá khối di chuyển nặng nề, mỗi bước chân làm mặt đất chao đảo.

“Hủy diệt chúng cho ta!!!” Rumina gào lên man dại.

Con quái vật đá khổng lồ bước lầm lũi về phía con tàu Nomad, giơ nắm đấm to như một tảng thiên thạch lên.

Minh đứng quan sát, mắt bỗng sáng rực lên:

“Ồ… cảnh này… chính là nó…”

Ciri quay sang hỏi, tay đã đặt lên chuôi kiếm:

“Anh không làm gì à? Nó sắp đập nát tàu rồi!”

“Từ từ.” Minh giơ tay ngăn lại, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc, “Cảnh này là huyền thoại điện ảnh. Phải coi cho hết đã, không được phá hỏng khoảnh khắc này.”

Ciri nhìn hắn đầy khó hiểu nhưng cũng đành hạ tay xuống.

Sinbad và công chúa Alina được kéo lên tàu, ướt sũng như chuột lột. Sinbad nhìn con quái vật đá khổng lồ đang tiến lại gần, quay sang hét lớn:

“Maeve! Dùng phép thuật đi! Hạ gục con quái vật đó!”

Maeve giật mình thon thót:

“Cái gì? Nhưng tôi chỉ là phù thủy tập sự thôi!”

Cô nàng quay sang nhìn thầy Dim Dim cầu cứu. Vị pháp sư già mỉm cười yếu ớt, gật đầu động viên:

“Con gái, hãy tin vào sức mạnh của mình. Tập trung vào.”

Maeve hít một hơi sâu, giơ hai tay lên. Một quả cầu năng lượng màu đỏ lấp lánh, to bằng quả cam, hình thành giữa lòng bàn tay cô.

“Haaaa!!!”

Cô nàng ném mạnh quả cầu về phía con quái vật.

“Vù— Bép!”

Quả cầu bay lệch hẳn sang một bên, rơi thẳng xuống mặt biển.

Sinbad cười nhạo, lắc đầu:

“Ha! Đúng là đồ tập sự! Ném thế thì đuổi ruồi à?”

“Im đi!” Maeve mặt đỏ bừng vì xấu hổ và tức giận.

“Thử lại lần nữa! Tập trung vào!” Sinbad ra lệnh.

Maeve nghiến răng, dồn hết sự bực tức vào tay. Quả cầu năng lượng thứ hai hình thành, lần này to hơn, sáng hơn.

“Nhận lấy này!”

“Vù— BÙM!”

Quả cầu bay thẳng, đập vào ngực con quái vật đá. Vụ nổ làm vỡ vụn một mảng đá trước ngực nó, nhưng con quái vật vẫn lừng lững tiến tới, không hề hấn gì.

“Chưa đủ đô!” Firouz hét lên, “Phải đánh vào điểm yếu kết cấu của nó!”

“Điểm yếu ở đâu?!” Maeve hét trả.

“Khớp vai! Nếu phá vỡ khớp vai, trọng lượng cánh tay sẽ làm nó mất thăng bằng!”

Minh đứng dưới, mắt hí hửng, lấy tay che miệng cười trộm:

“Tới rồi… khoảnh khắc lịch sử…”

Maeve thở hồng hộc, mồ hôi vã ra như tắm. Cô dồn toàn bộ sức lực còn lại để tạo ra quả cầu năng lượng thứ ba. Lần này, luồng khí đỏ rực rỡ bao trùm cả người cô. Cô nhắm mắt, tập trung cao độ để ngắm bắn.

“Lần này… nhất định phải trúng…”

Cô nàng giơ cao quả cầu, chuẩn bị ném…

Chính ngay khoảnh khắc đó!

“BỐP!”

Sinbad đứng ngay phía sau, không hiểu vì phấn khích hay muốn “động viên” đã vung tay…

Vỗ một cú trời giáng vào mông Maeve!

“KYAAAA!!!”

Maeve giật bắn người, hét lên thất thanh vì bị “tấn công” bất ngờ vào chỗ hiểm. Cánh tay cô vung lên theo phản xạ tự nhiên, quả cầu năng lượng văng ra khỏi tay theo một quỹ đạo “bất quy tắc” hoàn toàn…

Nó bay vút lên cao, lượn một vòng parabol hoàn hảo đến khó tin…

Và đập chính xác vào khớp vai của con quái vật đá!

“BÙÙÙÙM!!!”

Một vụ nổ kinh hoàng. Khớp vai đá vỡ nát. Cánh tay khổng lồ rơi xuống, kéo theo trọng tâm của con quái vật lệch hẳn đi.

“ẦẦẦM!!!”

Con quái vật ngã sụp xuống biển như một tòa tháp đổ, tạo nên những cột sóng cao ngất ngưởng, nhấn chìm nó vào lòng đại dương.

Trên boong tàu, không gian tĩnh lặng một cách kỳ quặc.

Maeve loạng choạng, suýt ngã. Sinbad cũng mất thăng bằng lao tới đỡ. Hai người đột nhiên ôm chầm lấy nhau trong tư thế cực kỳ ám muội.

Trong giây lát, họ nhìn nhau, mắt đối mắt, mặt đỏ bừng. Maeve nhận ra tay Sinbad vừa làm gì, còn Sinbad nhận ra mình vừa “lỡ tay” trúng đâu.

“A… a…” Maeve lắp bắp, mắt mở to.

“U… ừm… Hay lắm…” Sinbad cũng ngượng ngùng, ho khan một tiếng.

Hai người vội vã buông nhau ra như đụng phải lửa, quay đi hai hướng khác nhau, giả vờ bận rộn chỉnh lại quần áo.

Trên vách núi, Rumina ôm đầu gào khóc thảm thiết:

“Không! Không! Sinbad! Ta ghét ngươi! Ta thề sẽ trả thù! Ta sẽ ám ngươi suốt đời!!!”

Dưới góc tàu, Minh vỗ tay bộp bộp, vẻ mặt đầy mãn nguyện:

“Đỉnh! Đỉnh của chóp! Cú ‘vỗ mông’ cứu thế giới! Đúng là chỉ có Sinbad mới nghĩ ra được chiêu buff sức mạnh này.”

Ciri quay sang nhìn hắn với ánh mắt khinh bỉ pha lẫn bất lực:

“Đó là chiến thuật à?”

Minh nhún vai, cười đểu:

“Em cứ coi như là vậy đi. Giờ thì…” Hắn nhìn lên vách núi nơi Rumina vừa biến mất, “Lên đường đi thu thập em gái ‘yandere’ Rumina thôi chứ còn làm gì nữa. Cái cô nàng toxic này.”

Ciri phất tay, tấm thảm bay hiện ra giữa không trung, lơ lửng và tỏa ra những gợn sóng ma thuật nhè nhẹ. Cô quay sang Minh, hỏi:

“Anh cần em đi cùng không?”

Minh xua tay, vẻ mặt khinh khỉnh:

“Thằng cha Turok còn chết lãng xẹt trong một nốt nhạc, thì con nhóc này có là gì? Một mình anh là đủ xử lý rồi.”

Ciri im lặng vài giây, đôi mắt nhìn sâu vào mắt Minh. Ánh nhìn của cô không còn nét tinh nghịch thường ngày mà trở nên nghiêm túc, sắc sảo như nhìn thấu trái tim hắn. Rồi, cô chậm rãi nói:

“Anh… biết chừng mực là được.”

Giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng, như một lời cảnh báo ngầm: Đừng chơi đùa quá trớn.

Minh hơi chột dạ. Hắn cười hì hì lấp liếm, định nghiêng người hôn trộm lên má Ciri một cái…

“Hừ!”

Ciri đẩy mạnh vào ngực hắn, lườm một cái sắc lẹm.

Minh cười trừ cho đỡ quê, vội vã nhảy phóc lên tấm thảm bay.

“Anh đi đây!”

“Vù—!”

Tấm thảm xé gió phóng vút lên trời, lao thẳng về phía hòn đảo Nước Mắt u ám.

Ngay khoảnh khắc quay lưng đi, nụ cười cợt nhả trên môi Minh tắt ngấm. Đôi mắt hắn tối sầm lại, trở nên lạnh như băng.

Dưới boong tàu, Sinbad nhìn theo cái bóng nhỏ xíu của Minh đang xa dần, quay sang hỏi Ciri:

“Lão pháp sư đi đâu vậy?”

Ciri vẫn nhìn theo hướng Minh biến mất, giọng bình thản, không chút lo lắng:

“Đi dọn dẹp tàn dư.”

“…Dọn dẹp tàn dư?” Doubar nhíu mày, không hiểu ý tứ trong câu nói đó.

Ciri không giải thích thêm, chỉ quay người bước vào cabin, để lại đám thủy thủ ngơ ngác.

===

Trên đỉnh hòn đảo Nước Mắt, bên trong tòa lâu đài đen tối lạnh lẽo. Rumina đang quỳ gối bên cạnh thi thể không đầu của Turok. Máu đã ngừng chảy nhưng vẫn loang lổ đỏ thẫm cả một vùng đất đá.

“Cha… cha…” Rumina ôm chặt lấy thi thể cha mình, nước mắt tuôn rơi lã chã, “Sinbad… Ta thề sẽ không tha cho ngươi… Dù có phải bán linh hồn cho quỷ dữ… ta cũng sẽ bắt ngươi trả giá!”

Ánh mắt cô ngập tràn thù hận và tuyệt vọng. Cô ngẩng mặt lên trời, gào thét những lời nguyền rủa cổ xưa đầy oán độc.

Bỗng nhiên…

Một luồng gió lạnh buốt sống lưng lướt qua, dập tắt những ngọn đuốc xung quanh.

Rumina giật mình, ngẩng phắt đầu lên.

Từ trong bóng tối của lâu đài, một bóng người từ từ bước ra. Một lão già trong chiếc áo choàng nhung đen dài chấm đất. Trên đầu, chiếc mũ hình đầu rắn đỏ rực như đôi mắt của tử thần.

Jafar.

Hay đúng hơn, Minh trong hình hài Jafar.

“Con gái…”

Giọng nói trầm thấp, khàn đục nhưng vang vọng, mang theo một thứ uy áp vô hình đè nặng lên không gian.

“Con đang sợ hãi và tuyệt vọng sao? Con… có khao khát sức mạnh để trả thù không?”

Rumina đứng bật dậy, đôi mắt đỏ hoe trừng lên đầy giận dữ:

“Ngươi! Ngươi là gã pháp sư trong thủy thủ đoàn của Sinbad!”

Minh nhếch mép cười tà, bước ra khỏi bóng tối, ánh sáng hắt lên khuôn mặt nham hiểm:

“Phải… thì sao nào, con gái?”

Giọng điệu lạnh lùng, đầy vẻ chế giễu và khiêu khích.

“CHẾT ĐI!!!”

Rumina gào lên điên dại. Cô giơ hai tay về phía trước, mười ngón tay phóng ra những tia sét tím như mưa rào, bắn thẳng vào Minh với ý định hủy diệt.

“Vù vù vù!!!”

Nhưng…

Minh biến mất.

Không phải dịch chuyển tức thời, mà là tốc độ di chuyển thuần túy của một Holy Vampire. Hắn nhanh đến mức để lại tàn ảnh, lướt qua những tia sét chết chóc nhẹ nhàng như một bóng ma dạo chơi. Các phép thuật của Rumina chỉ đánh trúng vào hư không, làm nổ tung đất đá phía sau.

“Cái gì?!”

Rumina hoảng hốt, dáo dác xoay người tìm kiếm mục tiêu.

Bỗng nhiên…

Một bàn tay lạnh toát từ phía sau vươn tới, nắm chặt lấy hộp sọ cô.

“Con… còn quá non.”

Giọng nói của Minh vang lên ngay sát bên tai, lạnh như hơi thở của cái chết.

“RẦM!!!”

Không chút thương hoa tiếc ngọc, Minh đập mạnh đầu Rumina xuống nền đá cứng.

Tiếng xương va chạm khô khốc vang lên. Rumina choáng váng, máu tươi trào ra từ trán, chảy xuống che mờ một bên mắt. Cơn đau kinh hoàng khiến cô gần như ngất lịm.

Nhưng ngay giây tiếp theo…

Một luồng năng lượng ấm áp kỳ lạ từ bàn tay hắn truyền thẳng vào vết thương. Chỗ da thịt rách toạc bắt đầu khép miệng, tế bào tái sinh với tốc độ chóng mặt. Đồng thời, một cảm giác đê mê, êm dịu đến rợn người – như một liều ma túy cực mạnh – lan tỏa khắp hệ thần kinh, xoa dịu cơn đau nhưng cũng làm tê liệt ý chí.

Đó là Holy Heal, pha lẫn một chút Huyết Xà Cân.

“Ư… ưmmm…”

Rumina rên rỉ, đầu óc quay cuồng trong cơn mê muội hỗn loạn giữa đau đớn và khoái cảm. Cô muốn vùng vẫy, nhưng cơ thể mềm nhũn không còn chút sức lực.

Bàn tay sắt đá của Minh vẫn nắm chặt đầu cô, thô bạo xoay ngược lại, ép cô phải nhìn thẳng vào đôi mắt hắn.

Đôi mắt đỏ rực. Sâu thẳm. Không một gợn sóng cảm xúc.

Minh gằn giọng, từng chữ như đóng đinh vào tâm trí cô:

“Con gái… có lẽ con đang hiểu lầm. Ta không đến đây để thuyết phục con.”

Hắn ngừng lại một nhịp, khóe miệng nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn.

“Ta đến đây… là để thuần phục con.”

Rumina cắn chặt môi đến bật máu để tìm lại sự tỉnh táo. Cô gào lên trong tuyệt vọng:

“NẰM MƠ ĐI!!!”

Dồn hết chút sức lực, cô tụ tập toàn bộ ma lực vào lòng bàn tay, tạo ra một vụ nổ năng lượng ngay vào mặt Minh ở cự ly không thể né tránh.

“BÙÙM!”

Khói bụi bốc lên mù mịt.

Nhưng khi khói tan đi, Minh vẫn đứng đó, sừng sững như tượng đài. Vết thương ma thuật được phục hồi nhanh chóng. Bàn tay hắn vẫn ghim chặt đầu Rumina như gọng kìm.

“…Vô ích thôi.”

Hắn nói, giọng điệu chán chường. Rồi, Minh nhấc bổng đầu cô lên như nhấc một con búp bê vải rách.

“Vù—!!!”

Hắn vung tay, ném mạnh cô văng vào vách tường đá phía xa.

“RẦM!!!”

Cơ thể Rumina đập mạnh vào tường với một lực kinh hoàng. Bức tường đá nứt toác ra như mạng nhện. Cô rơi xuống đất, ho ra một ngụm máu tươi, toàn thân run rẩy co giật, không thể gượng dậy nổi.

Prev
Novel Info

YOU MAY ALSO LIKE

Mở Mắt Thấy Thần Tài
Hokage Chi Tối Cường Chakra
Tháng 1 15, 2025
tu-hon-ve-sau-ta-cuoi-gap-tuyet-sac-nu-tong-giam-doc.jpg
Từ Hôn Về Sau, Ta Cưới Gấp Tuyệt Sắc Nữ Tổng Giám Đốc
Tháng mười một 26, 2025
tuyet-trung-han-dao-hanh.jpg
Tuyết Trung Hãn Đao Hành
Tháng 2 26, 2025
hoan-my-the-gioi-chi-long-dang.jpg
Hoàn Mỹ Thế Giới Chi Long Đằng
Tháng 5 5, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP