Chương 28: Thế Giới Thực (Dao Găm)
**17:00, ba ngày sau chiến dịch Sihanoukville**
**Phòng họp Chiến lược, Cục 749 – Trung Nam Hải, Bắc Kinh**
Lần này, không khí trong phòng không còn căng thẳng như trước. Thay vào đó là sự tự tin lạnh lùng – loại tự tin của kẻ săn mồi vừa tìm ra điểm yếu của con mồi.
Bốn người đàn ông quyền lực ngồi quanh chiếc bàn tròn gỗ mun. Trên bàn, không còn là tách trà Long Tĩnh thanh nhã, mà là những ly cà phê đen đặc, bốc khói nghi ngút – dấu hiệu của một cuộc họp kéo dài.
Cục trưởng Trương Quốc Vinh bấm điều khiển. Màn hình lớn bật sáng, hiện lên dòng chữ:
**CẬP NHẬT HỒ SƠ ALPHA-VN – CHIẾN DỊCH SIHANOUKVILLE**
“Các đồng chí,” giọng Trương Quốc Vinh vang lên, lần này có chút vui sướng khó giấu, “lần này chúng ta có tin tốt.”
Ông nhấn nút. Hình ảnh đầu tiên hiện lên: một bản báo cáo dày cộm với con dấu màu đỏ **TUYỆT MẬT**.
“Omega 5 – Lưu Chấn Phong – mặc dù đã thất bại thảm hại tại Bavet, nhưng tại Sihanoukville, hắn đã lập đại công.”
Màn hình chuyển sang một loạt ảnh chụp từ xa: năm bóng người mờ ảo giữa bão cát, được đánh dấu bằng các mũi tên và chú thích.
“Hắn đã xác nhận chính xác **toàn bộ thành phần và vai trò** của đội hình Alpha-VN.”
Trương Quốc Vinh lướt qua từng slide:
—
**Alpha VN-01 – Đinh Công Thành**
– **Năng lực:** Điều khiển thời tiết (Bão cát).
– **Vai trò:** Hỗ trợ chiến thuật – Che chắn toàn diện.
– **Điểm yếu:** Cần tập trung cao độ để duy trì bão. Không thể chiến đấu song song. Mục tiêu ưu tiên để phá vỡ đội hình.
—
**Alpha VN-02 – Nguyễn Văn Minh**
– **Năng lực:** Tăng cường thể chất cực đại (Vampire); Gần như bất tử vật lý.
– **Vai trò:** Đột kích chủ lực – Tank/DPS.
– **Điểm yếu:** Chưa phát hiện rõ ràng. Nghi ngờ có thù hằn cá nhân với Alpha VN-04.
—
**Alpha VN-03 – Vũ Minh Mẫn**
– **Năng lực:** Mở cổng không gian bằng đạo cụ ma thuật.
– **Vai trò:** Hậu cần chiến lược – Triển khai đội hình tức thời.
– **ĐIỂM YẾU THEN CHỐT:** Năng lực **HOÀN TOÀN PHỤ THUỘC** vào bộ chìa khóa ma thuật. Nếu mất chìa khóa, năng lực bị vô hiệu hóa hoàn toàn.
—
**Alpha VN-04 – Trần Đức Hải**
– **Năng lực:** Giáp cơ khí tiên tiến (Iron Man Mark 50) vũ khí năng lượng, bay, quét nhiệt.
– **Vai trò:** Hỗ trợ hỏa lực, trinh sát, giám sát.
– **ĐIỂM YẾU THEN CHỐT:** Lý lịch tội phạm. Bị chính phủ Việt Nam cưỡng bức hợp tác. Mâu thuẫn sâu sắc với Alpha VN-02.
—
**Alpha VN-05 – Nguyễn Ngọc Linh**
– **Năng lực:** Cận chiến kỹ thuật cao (Witcher) ma thuật phòng thủ và tấn công tầm ngắn.
– **Vai trò:** Ám sát, đột kích.
– **Điểm yếu:** Chưa phát hiện.
—
Trương Quốc Vinh tắt màn hình, quay sang nhìn ba người đồng nghiệp.
“Đây không còn là những cái bóng mờ ảo nữa. Chúng ta đã có tên tuổi, năng lực, vai trò, và quan trọng nhất – **điểm yếu**.”
Thiếu tướng Lý Quốc Phong gật đầu, nụ cười lạnh lẽo nở trên môi:
“Omega 5 đã làm tốt. Tôi rút lại đề xuất trừng phạt. Hắn xứng đáng được phục hồi danh dự.”
Trương Quốc Vinh lắc đầu:
“Chưa. Hắn vẫn phải chịu phạt 15 ngày cách ly cảm giác thay vì 30. Đó là bài học về sự khiêm tốn.”
Ủy viên Vương Chấn Hoa xoay chiếc bút máy, ánh mắt lấp lánh sau tròng kính:
“Cục trưởng, tôi muốn tập trung vào **Alpha VN-03 – Vũ Minh Mẫn**. Đây là mắt xích yếu nhất.”
Ông bấm laptop, đẩy lên màn hình một loạt hình ảnh: những chiếc chìa khóa cổ quái với các hình dạng khác nhau – đầu sọ, cánh chim, mặt trăng…
“Sau khi đối chiếu với cơ sở dữ liệu văn hóa đại chúng, chúng tôi xác định được nguồn gốc: **Locke & Key** – một bộ truyện tranh và phim Netflix về những chiếc chìa khóa ma thuật.”
Vương Chấn Hoa chỉ vào từng hình ảnh:
“**Anywhere Key** – mở cổng không gian.
**Ghost Key** – xuyên tường, vô hình.
**Head Key** – mở hộp sọ con người để trích xuất/chỉnh sửa ký ức.
“Và còn ít nhất **10 chiếc khác** với các năng lực liệt kê đính kèm.”
Phó Cục trưởng Chu Minh Đạo lên tiếng, giọng lạnh tanh:
“Nếu chúng ta có được bộ chìa khóa này… Việt Nam sẽ mất đi **75% sức mạnh triển khai chiến lược**. Họ không thể đưa quân vào sâu lãnh thổ địch. Họ không thể tẩu thoát tức thời. Và quan trọng nhất – chúng ta có thể sử dụng chúng.”
Vương Chấn Hoa gật đầu:
“Chính xác. Đề xuất của tôi: **Đoạt lấy bộ chìa khóa bằng mọi giá**.”
“Nếu mục tiêu hợp tác, ta mua lại với giá cao.
Nếu mục tiêu chống trả, ta tiêu diệt và thu giữ.
Nếu Việt Nam can thiệp, ta đổ lỗi cho tai nạn.”
Căn phòng im lặng. Đây là một đề xuất táo bạo – gần như là một hành động chiến tranh.
Trương Quốc Vinh gõ nhẹ ngón tay lên bàn, suy nghĩ.
“Mục tiêu là một đứa trẻ sáu tuổi. Chúng ta không thể hành động trực tiếp. Quá rủi ro về mặt ngoại giao.”
Vương Chấn Hoa cười khẽ:
“Chúng ta không cần hành động trực tiếp. Chúng ta chỉ cần… **lôi kéo một người trong nội bộ**.”
Ông bấm laptop. Hình ảnh một người đàn ông xuất hiện trên màn hình.
**TRẦN ĐỨC HẢI**
Dưới hình ảnh là một hồ sơ dày cộm:
—
**Lý lịch:**
– 41 tuổi, quê Hải Dương.
– Năm 2018: Bị kết án tử hình vì tội **Giết người trong vụ cướp tiệm vàng** gây chết 6 người.
– Năm 2025: **Vượt ngục** giết chết hai chiến sĩ công an trong quá trình tẩu thoát. Một trong hai nạn nhân là **Thiếu úy Nguyễn Văn Minh** (Alpha VN-02).
– Cùng năm: Biến mất khỏi hồ sơ. Nghi ngờ bị bắt giữ bởi lực lượng đặc nhiệm và **cưỡng bức tham gia Dự án Lữ Hành Giả** với bom khống chế cấy trong cơ thể.
– Cùng năm: Thoát khỏi sự kiểm soát nhờ công nghệ từ thế giới Marvel (Giáp Iron Man Mark 50). Buộc chính phủ Việt Nam phải **đàm phán và thỏa hiệp**.
**Đánh giá tâm lý:**
– Cá tính bạo lực, ích kỷ, thiếu lòng trung thành.
– Hợp tác với chính phủ VN vì lợi ích, không phải vì lý tưởng.
– **Mâu thuẫn sâu sắc** với Alpha VN-02 (thù giết người).
– Tiềm năng cao để **đào tẩu hoặc phản bội**.
—
Vương Chấn Hoa cười nham hiểm:
“Omega 4 – Mộng Du Giả – đã xâm nhập vào giấc ngủ của một số lính hậu cần tham gia chiến dịch. Chúng tôi khai thác được những mẩu chuyện họ nghe lỏm giữa Trần Đức Hải và Nguyễn Văn Minh, họ thù nhau tận xương tủy.”
Thiếu tướng Lý Quốc Phong nhíu mày:
“Nhưng lôi kéo một tên sát nhân máu lạnh… Chúng ta có chắc kiểm soát được hắn không?”
Phó Cục trưởng Chu Minh Đạo lên tiếng:
“Tôi đã chạy mô phỏng tâm lý. Xác suất Trần Đức Hải chấp nhận hợp tác nếu ta đề xuất đúng lợi ích: **68.7%**. Xác suất hắn phản bội sau khi đạt được mục đích: **91.2%**.”
Chu Minh Đạo đẩy kính, nhìn thẳng vào mắt Trương Quốc Vinh:
“Nhưng đó không phải vấn đề. Chúng ta không cần hắn trung thành. Chúng ta chỉ cần hắn **hoàn thành nhiệm vụ một lần**: Cướp bộ chìa khóa. Sau đó… hắn là vật phế thải.”
Trương Quốc Vinh gật đầu chậm rãi:
“Vấn đề đạo đức…”
Vương Chấn Hoa cắt ngang:
“Cục trưởng, xin phép trích dẫn lời Mao Chủ tịch: **’Mèo trắng hay mèo đen, bắt được chuột là mèo tốt.’**”
Ông nhấn mạnh từng chữ:
“Chúng ta không đang chọn một đồng minh đạo đức. Chúng ta đang chọn một **công cụ sắc bén** để xé toạc hàng phòng thủ của Việt Nam. Đạo đức là xa xỉ phẩm mà chúng ta không đủ khả năng chi trả trong tình hình này.”
Căn phòng im lặng.
Trương Quốc Vinh đứng dậy, bước tới cửa sổ, nhìn ra phố phường Bắc Kinh rực rỡ đèn đóm.
Sau một hồi lâu, ông quay lại:
“Đồng ý. Kích hoạt **Kế hoạch Dao Găm**.”
Ông ra lệnh:
“Một: Ủy viên Vương, sử dụng Omega 4 để tiếp tục khai thác thông tin về Trần Đức Hải. Tìm ra **điểm mềm** của hắn – tiền, quyền lực, hay phục thù.”
“Hai: Tướng Lý, chuẩn bị một nhóm đặc nhiệm nhỏ gọn, tinh nhuệ. Nhiệm vụ: tiếp cận Trần Đức Hải trong thời gian trước khi chiến dịch Koh Rong bắt đầu. Đề xuất hợp tác, hoặc mua chuộc.”
“Ba: Phó Cục trưởng Chu, nghiên cứu phương án **vô hiệu hóa Trần Đức Hải** sau khi nhiệm vụ hoàn thành. Tôi muốn một cái chết trông giống tai nạn.”
“Bốn: Nếu có được bộ chìa khóa, lập tức chuyển về Bắc Kinh. Giao cho Viện Nghiên cứu 749 phân tích và bảo quản.”
Trương Quốc Vinh chống tay xuống bàn:
“Các đồng chí hiểu chưa? Đây là **cơ hội duy nhất**. Nếu thành công, chúng ta không chỉ vô hiệu hóa Việt Nam, mà còn có trong tay một vũ khí chiến lược vượt thời đại. Nếu thất bại…”
Ông dừng lại, ánh mắt quét qua ba người:
“Thì chúng ta sẽ đối mặt với một cuộc chiến bóng tối mà chúng ta chưa chắc đã thắng.”
Ba giọng nói đồng thanh:
“RÕ!”
—
**22:30, cùng ngày**
Trương Quốc Vinh ngồi một mình trong văn phòng tối om. Trên bàn, chiếc điện thoại vệ tinh rung nhẹ.
Một tin nhắn mã hóa:
*”Omega 4 đã xác định được điểm mềm của Trần Đức Hải: Hắn muốn tự do. Hắn muốn thoát khỏi sự kiểm soát của Việt Nam. Hắn muốn trở thành người có quyền lực thực sự, không phải con rối.”*
Trương Quốc Vinh mỉm cười lạnh lẽo.
“Tự do à? Được thôi. Ta sẽ cho ngươi tự do… tự do trong cái chết.”
===
09:00, 15/12/2025
Trụ sở Interpol, Lyon, Pháp
Phòng họp báo chật cứng. Hàng trăm ống kính từ 47 quốc gia chĩa vào bục phát biểu. Ánh đèn flash nhấp nháy liên hồi tạo nên một bức màn ánh sáng trắng xóa.
Tổng thư ký Interpol Jürgen Stock bước lên bục. Gương mặt ông lạnh lùng, nhưng ánh mắt ánh lên sự đắc thắng của một thợ săn vừa hạ gục con thú đầu đàn.
“Thưa quý vị,” giọng ông vang rền qua hệ thống loa, được phiên dịch đồng thời sang 12 ngôn ngữ. “Hôm nay, thế giới chứng kiến sự sụp đổ của một đế chế.”
Màn hình LED khổng lồ phía sau bật sáng. Hình ảnh Trần Chí (Mr. Prince) hiện lên – gương mặt vuông vức, ánh mắt sắc lạnh, nhưng giờ đây bị đóng dấu “CAPTURED” (ĐÃ BẮT GIỮ) đỏ chói.
“Kết thúc chiến dịch tứ giác: KK Park – Bavet – Sihanoukville – Phnom Penh. Liên minh điều tra đa quốc gia đã chặt đứt đầu rắn của Prince Group.”
Jürgen Stock nhấn nút điều khiển. Một con số khổng lồ hiện ra, gây ra tiếng ồ lên kinh ngạc khắp khán phòng:
47.820 NẠN NHÂN ĐƯỢC GIẢI CỨU
“Họ đến từ 23 quốc gia. Việt Nam, Trung Quốc, Ấn Độ, Thái Lan… Những con người bị biến thành nô lệ thời đại số.”
Ông chuyển slide, giọng đanh lại:
“Chúng tôi đã xóa sổ 18 khu compound, tịch thu 14 tấn tài liệu và 3.200 máy chủ chứa dữ liệu lừa đảo. Nhưng quan trọng nhất…”
Ông nhìn thẳng vào ống kính camera:
“Ông trùm đã sa lưới.”