Chương 28: 1001 Đêm (Thuyền Trưởng Sinbad 3)
Đêm buông xuống. Bầu trời đầy sao lấp lánh phản chiếu xuống mặt biển đen thẫm. Con tàu Nomad lướt êm đềm, tiếng sóng vỗ mạn tàu rì rào như bản nhạc ru ngủ.
Đột nhiên…
“ẦM! ẦM! ẦM!!”
Mặt biển vốn đang yên ả bỗng chốc dậy sóng dữ dội như có núi lửa phun trào dưới đáy. Con tàu chao đảo mạnh khiến mọi người ngã dúi dụi.
“Cái gì thế?! Có thứ gì đó dưới nước!” Một thủy thủ hét lên thất thanh.
Từ lòng biển sâu thẳm, một bóng đen khổng lồ từ từ trồi lên, che khuất cả ánh trăng. Một cái đầu rắn to như một ngôi nhà, lớp vảy xanh lục lấp lánh hàn quang, đôi mắt vàng rực to như hai chiếc đèn lồng ma quái chiếu rọi xuống boong tàu nhỏ bé.
“Thủy Quái! Rắn biển khổng lồ!!!” Firouz hét lên, giọng lạc đi vì sợ hãi.
Thân hình con quái vật dài ngoằng uốn lượn trồi lên khỏi mặt nước, cao vút như một tòa tháp chọc trời. Chỉ riêng đường kính thân nó cũng đã to gấp đôi bề ngang con tàu Nomad.
“RRRÍÍÍÍTTT!!!”
Tiếng rít chói tai xé toạc màn đêm, khiến màng nhĩ mọi người đau nhói. Con rắn biển lao xuống như một mũi tên khổng lồ, cái hàm rộng ngoác đầy răng nhọn hoắt đớp trọn lấy một thủy thủ đang hoảng loạn chạy trên boong.
“Cứu tôi vớ— AAAAA!!!”
Tiếng kêu cứu tắt lịm trong tích tắc. Con quái vật ngửa cổ nuốt chửng con mồi, máu tươi văng tung tóe nhuộm đỏ một góc sàn.
“Lũ khốn kiếp!”
Doubar gầm lên giận dữ, vung đại đao chém mạnh vào thân con rắn đang vắt ngang tàu.
“Keng!”
Âm thanh kim loại va chạm vang lên khô khốc. Lớp vảy của nó cứng hơn cả đá tảng, lưỡi đao bật ngược trở lại khiến tay Doubar tê dại. Con rắn quay đầu, cái đầu khổng lồ quất ngang một cú trời giáng.
“Rầm!”
Doubar bị hất văng như một con búp bê vải, đập mạnh vào vách cabin, gỗ nát vụn. Gã nằm gục xuống, không thể gượng dậy nổi.
“Doubar!” Sinbad thét lên.
Cánh cửa cabin bật mở, chàng hoàng tử với gương mặt trắng bệch, quần áo lụa là xộc xệch thò đầu ra. Nhìn thấy con quái vật khổng lồ, hắn run lẩy bẩy, bò lồm cồm đến chỗ Sinbad, túm chặt lấy gấu áo thuyền trưởng:
“Sinbad! Ngươi… ngươi làm cái gì đi chứ! Cứu ta! Ta ra lệnh cho ngươi cứu ta!”
Sinbad quay lại nhìn gã hoàng tử nhát cáy, ánh mắt lạnh lẽo, môi nhếch lên nụ cười mỉa mai:
“Ngài nhìn xem, con quái đó to gấp mười lần con tàu này. Ngài là hoàng tử, ngài tự nghĩ cách mà giữ lấy cái mạng vàng ngọc của mình đi.”
“Ngươi… ngươi dám?!” Gã hoàng tử mặt cắt không còn giọt máu.
Sinbad giật mạnh áo ra khỏi tay hắn, quay lưng bước đi.
Thủy thủ đoàn tuyệt vọng dùng giáo mác, nỏ bắn vào con quái vật, nhưng tất cả chỉ như gãi ngứa cho lớp da dày cộp của nó.
Firouz ôm một thùng gỗ tròn chạy tới, thở hồng hộc:
“Sinbad! Thuốc nổ! Ta còn một thùng thuốc nổ mạnh! Nếu ném được vào miệng nó thì may ra…”
Sinbad gật đầu dứt khoát, chộp lấy thùng thuốc và cây đèn bão.
Con rắn biển đang há cái miệng đỏ lòm định đớp cú tiếp theo. Ngay khi Sinbad định châm ngòi…
“Vùùù—!”
Một bóng đen lướt qua nhanh như cắt. Ciri đứng trên tấm thảm bay, tay lăm lăm thanh kiếm, lượn một vòng khiêu khích ngay trước mũi con quái vật.
“Này con sâu đất! Nhìn đi đâu thế? Ta ở đây này!”
Con rắn điên tiết quay đầu đuổi theo Ciri, cái hàm khổng lồ đớp phập phập liên hồi vào không khí. Nhưng tấm thảm bay linh hoạt như một con chim én, lượn lách tránh né những cú đớp tử thần trong gang tấc.
Ciri cười lớn, bay vòng vèo quanh đầu con rắn để trêu ngươi:
“Chậm quá! Quá chậm! Ngươi chỉ to xác thôi sao?”
Con quái vật gầm lên, thân hình cuộn trào, cố gắng tóm lấy con mồi nhỏ bé khó chịu kia.
Một bàn tay vỗ nhẹ lên vai Sinbad. Minh đã đứng đó từ lúc nào:
“Anh bạn, cho mượn món đồ chơi này chút.”
Sinbad giật mình quay lại, nhìn vào đôi mắt đầy tự tin của Minh. Chỉ thoáng do dự, hắn gật đầu trao thùng thuốc nổ:
“Được! Trông cậy vào anh!”
Minh nhận lấy thùng thuốc, châm ngòi nổ xì xèo. Hắn ngước mắt nhìn lên đỉnh cột buồm cao chót vót.
Không cần dây thừng, không cần đà chạy. Minh nhún chân một cái.
“Vút!”
Thân hình hắn phóng vút lên không trung như một quả tên lửa, đáp nhẹ nhàng xuống đỉnh cột buồm cao nhất trong sự ngỡ ngàng tột độ của mọi người bên dưới.
“Hắn… hắn là người hay chim vậy?” Maeve há hốc mồm kinh ngạc.
Đứng trên đỉnh cột buồm chênh vênh, gió biển thổi tung tà áo, Minh quan sát con rắn đang bị Ciri dụ dỗ.
“Ciri! Làm cho nó há mồm ra!” Minh hét lớn, giọng vang rền át cả tiếng sóng.
Ciri hiểu ý ngay lập tức. Cô nàng điều khiển thảm bay ngoặt gấp, lao thẳng về phía mặt con rắn rồi vung kiếm chém mạnh vào chóp mũi nhạy cảm của nó.
“Xoẹt!”
Vết chém tuy nông nhưng đủ khiến con quái vật đau điếng. Nó ngửa cổ lên trời, há to cái miệng khổng lồ đầy răng nanh để gầm lên giận dữ:
“KHHHÈÈÈÈ!!!”
“Chính là lúc này!”
Minh canh chuẩn từng giây, cơ bắp cuồn cuộn dồn sức vào cánh tay, ném thùng thuốc nổ đi như ném một quả bóng chày.
“Ăn no nhé con trai!”
“Vù—!”
Thùng thuốc nổ xé gió lao đi với quỹ đạo hoàn hảo, lọt thỏm vào cái họng đỏ ngòm đang mở to của con quái vật. Nó nuốt chửng vật thể lạ theo phản xạ.
Một giây tĩnh lặng chết chóc.
“BÙÙÙÙÙM!!!”
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên từ bên trong cơ thể con quái vật. Ánh lửa cam rực rỡ bùng lên, xuyên qua lớp da cổ họng mỏng manh. Cái đầu khổng lồ phình to ra rồi nổ tung như một quả dưa hấu bị đập nát.
Máu thịt, mảnh xương và nội tạng văng tung tóe khắp mặt biển. Cái xác không đầu đổ ập xuống nước.
“UỲNH!!!”
Cú ngã tạo ra một cơn sóng thần nhỏ, hất con tàu Nomad nghiêng ngả dữ dội. Nước biển tràn vào boong xối xả. Mọi người phải bám chặt vào bất cứ thứ gì có thể để không bị văng ra ngoài.
Khi sóng yên biển lặng, xác con quái vật đã chìm dần xuống đáy biển sâu thẳm, để lại vệt máu loang lổ trên mặt nước.
Minh nhảy từ trên cột buồm xuống sàn tàu nhẹ tênh như một chiếc lá, phủi tay thản nhiên:
“Xong việc. Dọn dẹp chiến trường đi.”
Ciri cũng hạ cánh thảm bay xuống, vuốt lại mái tóc rối, mỉm cười đắc thắng.
Sinbad bước tới, lần này ánh mắt hắn nhìn hai người không chỉ là biết ơn mà còn là sự kính trọng tuyệt đối. Hắn cúi đầu thật sâu:
“Một lần nữa, ta nợ hai người một mạng. Nếu không có sự dũng cảm và sức mạnh phi thường này, Nomad đã trở thành nấm mồ trên biển rồi.”
Minh phẩy tay, giọng điệu tưng tửng:
“Thôi bỏ đi, nợ nần gì thì ghi sổ, sau này tính lãi một thể. Giờ thì đi tìm cái đảo Nước Mắt gì đó nhanh lên, tôi bắt đầu thấy đói rồi đấy.”
===
Con tàu Nomad lướt êm trên mặt biển dưới ánh bình minh đỏ rực. Xa xa, một hòn đảo kỳ dị từ từ hiện ra nơi đường chân trời, xé toạc màn sương sớm.
“Đó rồi! Đảo Nước Mắt!”
Firouz chỉ tay về phía trước, giọng run lên vì phấn khích lẫn sợ hãi.
Cả đoàn người nín thở nhìn theo. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng bất cứ ai yếu bóng vía. Hòn đảo có hình dáng kỳ quái như một chiếc đầu lâu khổng lồ nhô lên khỏi mặt biển đen ngòm. Hai hốc mắt trống rỗng tối tăm như hai cái hang động dẫn xuống địa ngục. Hàm răng lởm chởm là những tảng đá nhọn hoắt chĩa thẳng lên trời. Từ trên đỉnh đầu lâu, một tòa lâu đài đen tối dựng đứng như chiếc vương miện ma quái của tử thần.
“Chỗ quỷ ám thật đấy.” Doubar lẩm bẩm, bàn tay to lớn siết chặt cán đao.
“Hahaha! Cuối cùng các ngươi cũng đến nộp mạng!”
Turok – gã phù thủy già trong bộ áo choàng đen đang đứng ngạo nghễ trên cao. Bên cạnh hắn, công chúa Alina trong bộ váy lụa trắng mong manh, gió biển thổi tung mái tóc rối bời.
“Alina!” Chàng hoàng tử hét lên thất thanh, lao về phía trước van xin: “Xin ngươi! Turok! Thả công chúa ra! Ta sẽ làm bất cứ điều gì ngươi muốn!”
Turok cười khẩy đầy khinh miệt, nhưng chưa kịp mở miệng…
“Vùùù—”
Một làn khói tím ma mị bốc lên cuồn cuộn. Từ trong làn khói, hình ảnh của Rumina – cô nàng phù thủy với mái tóc nâu bồng bềnh và đôi mắt xanh sắc sảo – hiện ra như một ảo ảnh khổng lồ bao trùm cả không gian.
“Sinbad!!!” Rumina gọi tên hắn, giọng ngọt ngào như mật ong nhưng chứa đầy nọc độc.
Sinbad ngẩng đầu nhìn lên, đôi mày rậm chau lại:
“Rumina…”
“Người yêu dấu của ta,” Rumina mỉm cười, ánh mắt đầy sự chiếm hữu điên cuồng, “ta cho chàng một lựa chọn cuối cùng. Hãy lấy ta làm vợ, ta sẽ trở thành hoàng hậu Baghdad, và chúng ta sẽ cùng cai trị thế giới. Còn nếu không…” Cô ta liếc nhìn công chúa Alina, “nàng công chúa xinh đẹp kia sẽ làm bữa sáng cho bầy cá mập.”
Sinbad nghiến răng ken két:
“Rumina! Đừng ép ta…”
“Quyết định đi, người hùng của ta.”
Sinbad thở hắt ra, ánh mắt kiên định quay sang Firouz:
“Chuẩn bị máy phóng. Ngay!”
Phút chốc sau, Sinbad đã đứng bên cạnh một cỗ máy bằng gỗ kỳ lạ do Firouz chế tạo gấp rút. Trên lưng hắn đeo một bộ khung gỗ gắn vải trắng khổng lồ, trông như đôi cánh của một con dơi quá khổ.
“Sinbad! Cẩn thận! Nó chưa được thử nghiệm đâu!” Maeve lo lắng kêu lên.
“Đừng lo. Ta tin vào khoa học của Firouz.” Sinbad nháy mắt tự tin.
Hắn leo vào bệ phóng, nằm sấp người xuống. Firouz tay run run đặt lên cần gạt.
“Ba… hai… một… BẮN!”
“VÚTTT—!!!”
Cần trục bật mạnh, phóng Sinbad bay vút lên không trung với tốc độ kinh hoàng. Gió rít bên tai như bão tố. Đôi cánh vải căng phồng đón gió, tạo lực nâng kỳ diệu, đưa Sinbad lướt bay lên phía đỉnh hòn đảo như một con chim ưng dũng mãnh.
“Sinbad! Anh yêu của em!” Rumina reo lên vui sướng, hai tay chắp lại đầy mộng mơ, “Chàng đang bay đến bên ta! Sau khi chúng ta kết hôn, cả thế giới sẽ quỳ dưới chân đôi ta!”
Dưới boong tàu, Minh đứng tựa lan can, nhìn cảnh tượng phi vật lý này mà lắc đầu lia lịa:
“Trời má… ảo ma Canada thật luôn… Cái bộ đồ vải dù đó mà bay lượn như F-22 thế kia à? Bolywood phải gọi bằng cụ.”
Ciri đứng bên cạnh cười khúc khích:
“Anh Minh không tin vào phép thuật à?”
“Phép thuật cái đùi bầu. Cái đó bọn nó gọi là ‘khoa học’ đấy. Mà khoa học kiểu gì mà ‘điêu’ thế này. Đúng là logic phim thập niên 90.”
Trên không trung, Sinbad lướt điệu nghệ tránh những tảng đá nhọn hoắt. Rumina vẫy tay, bắn những tia sáng tím từ ngón tay về phía Sinbad như đạn pháo phòng không.
“Vù! Vù! Vù!”
Sinbad nghiêng người né tránh từng đợt tấn công một cách điêu luyện đến mức vô lý.
“Turok!” Rumina quát lên, “Giết hắn đi! Đừng để hắn đến gần!”
Turok gật đầu, giơ cây gậy phép lên, miệng lẩm bẩm câu thần chú chết chóc, năng lượng đen tích tụ quanh người…
“Không sao, ta đã trải qua những trận chiến như thế này” Turok quay đầu lại nói.
Lời nói vừa dứt, Sinbad đã thu cánh, lao xuống như một viên đạn.
“Xoẹt!!!”
Một đường kiếm lóe lên dưới ánh mặt trời. Sinbad đáp đất nhẹ nhàng, vung đao chém ngang một đường dứt khoát.
“Phập!!!”
Đầu Turok rời khỏi cổ, bay vút lên không trung, xoay vài vòng rồi rơi xuống mỏm đá, lăn lông lốc xuống biển sâu.
Im lặng.
Im lặng tuyệt đối. Gió cũng ngừng thổi.
Dưới boong tàu, Minh há hốc mồm:
“…Thiệt hả trời? Đù móa… Bollywood gọi bằng cụ tổ. Móa, thằng boss chuẩn bị cả buổi, niệm chú các kiểu, chết trong vòng một nốt nhạc?!”
Hắn ôm đầu, không thể tin vào mắt mình:
“Biên kịch lười đến thế là cùng… Turok cứ vậy mà chết… Hắn thậm chí chưa kịp tung một chiêu nào ra hồn…”