Chương 26: 1001 Đêm (Thuyền Trưởng Sinbad 1)
Trở lại Baghdad, Minh và Ciri rảo bước quanh khu chợ sầm uất để nghe ngóng tình hình.
Một người bán hàng rong khi được hỏi chuyện liền hạ giọng thì thầm, vẻ mặt nghiêm trọng:
“Hai vị không biết gì sao? Thuyền trưởng Sinbad lừng danh đã bị bắt rồi!”
Minh giật mình:
“Cái gì? Vì lý do gì?”
Người bán hàng lắc đầu ngán ngẩm:
“Tể tướng Scratch buộc tội ngài ấy âm mưu phản loạn. Nghe đâu hiện đang bị giam trong ngục tối, chờ ngày hành quyết!”
Minh nhíu mày suy tư. Ciri ghé sát tai hắn, thì thầm:
“Chi tiết này có trong truyện gốc không?”
Minh lắc đầu:
“Không. Trong ‘Nghìn lẻ một đêm’ không có đoạn này. Nhưng nội dung nghe quen lắm…”
Hắn lục lọi trí nhớ một chút, rồi ánh mắt sáng lên:
“À! Nhớ rồi! Đây là kịch bản tập đầu tiên của series phim truyền hình ‘Những Cuộc Phiêu Lưu Của Thuyền Trưởng Sinbad’! Tên Scratch đó là vai phản diện, tay sai cho gã phù thủy hắc ám Turok!”
Ciri gật đầu hiểu ý:
“Vậy chúng ta phải làm gì?”
“Đến nhà tù ngay. Phải xem tình hình thế nào đã.”
Tuy nhiên, khi Minh và Ciri đến trước cổng nhà tù Baghdad, lính canh đã thông báo một tin bất ngờ:
“Sinbad đã được Đại nhân Caliph ân xá và thả ra cách đây không lâu.”
Minh gật đầu, quay sang nói nhanh với Ciri:
“Anh nhớ ra rồi. Theo đúng diễn biến, lúc này Sinbad đang tập hợp thủy thủ đoàn để lên đường tìm diệt Turok. Chúng ta phải nhanh chóng ra bến cảng hội họp với hắn, nếu không sẽ lỡ chuyến tàu.”
Bến cảng Baghdad.
Tiếng sóng vỗ rì rào hòa cùng mùi mặn mòi đặc trưng của biển cả. Minh và Ciri đi dọc theo bờ kè, mắt dáo dác tìm kiếm con tàu huyền thoại.
Không mất quá nhiều thời gian, họ phát hiện ra một con tàu lớn với cánh buồm mang biểu tượng quen thuộc – con tàu Nomad. Trên boong, một nhóm người đang tất bật chuẩn bị nhổ neo.
Một thanh niên trẻ tuổi, điển trai với phong thái phong trần đang đứng chỉ huy, giọng nói vang rền:
“Nhanh tay lên nào anh em! Chúng ta phải ra khơi trước khi hoàng hôn buông xuống!”
Đó chính là Sinbad.
Đứng bên cạnh hắn là một gã khổng lồ cao gần hai mét, cơ bắp cuồn cuộn như đá tảng – Doubar, anh trai của Sinbad.
Ở một góc khác, một người đàn ông tóc xoăn đang lúi húi chỉnh sửa một cỗ máy kỳ lạ – Firouz, nhà phát minh thiên tài.
Một người đàn ông da đen lực lưỡng, khuôn mặt lạnh lùng, lẳng lặng khuân vác những thùng hàng nặng trịch mà không nói một lời – Rongar, chiến binh câm người châu Phi.
Và cuối cùng, một người phụ nữ với mái tóc vàng óng ả, thân hình bốc lửa cùng đôi mắt xanh lục bảo sâu thẳm – Maeve, nữ phù thủy Celtic.
Minh nhếch mép cười hài lòng:
“Đủ cả rồi. Team trong mơ đây rồi.”
Hắn bước nhanh tới cầu tàu, vẫy tay gọi lớn:
“Sinbad! Khoan đã!”
Sinbad quay phắt lại.
Ngay khi nhìn thấy Minh – kẻ đang khoác lên mình bộ áo choàng đen u ám, khuôn mặt già nua khắc khổ, đôi mắt sắc lạnh và chòm râu dê đặc trưng của Jafar – Sinbad lập tức đặt tay lên chuôi kiếm, ánh mắt đầy cảnh giác.
Doubar cũng ngay lập tức tiến lên che chắn cho em trai, tay nắm chặt vũ khí.
Sinbad gằn giọng, ánh mắt lạnh tanh:
“Ngươi là ai?”
Nhìn thái độ thù địch của Sinbad, Minh không khỏi chửi thầm trong bụng:
Đù móa! Bị kẹt trong cái xác Jafar này đúng là xui tận mạng. Nhìn cái mặt mình bây giờ có khác mẹ gì cha con lão Turok – Rumina đâu cơ chứ!
Thấy tình hình căng thẳng, Ciri bước lên trước, nở một nụ cười dịu dàng và thân thiện:
“Xin lỗi vì sự đường đột. Chúng tôi là những lữ khách tự do, đi khắp nơi với mục đích tiêu diệt các thế lực tà ác.”
Sinbad vẫn không buông lỏng cảnh giác, ánh mắt nghi ngờ quét qua Minh rồi dừng lại ở Ciri.
Ciri bình tĩnh tiếp lời:
“Khi đến Baghdad, chúng tôi cảm nhận được luồng tà khí ở hoàng cung. Tuy nhiên, nó đã biến mất rất nhanh. Sau khi tìm hiểu, chúng tôi biết kẻ đứng sau là phù thủy Turok.”
Maeve nhíu mày, bước tới gần mạn tàu:
“Các ngươi biết về Turok?”
Ciri gật đầu:
“Đúng vậy. Chúng tôi nghe nói Sinbad đã được Caliph giao trọng trách tiêu diệt hắn. Vì mục tiêu chung, chúng tôi muốn đề nghị được gia nhập đoàn.”
Sinbad lắc đầu ngay lập tức:
“Thủy thủ đoàn của ta đã đủ người rồi. Chuyến đi này rất nguy hiểm, ta không cần thêm người lạ.”
Minh thở dài. Hắn biết nói mồm không ăn thua với cái giao diện “phản diện” này.
Hắn bước lên, giọng trầm ổn và nghiêm túc:
“Vậy để ta chứng minh giá trị của mình.”
Trước ánh mắt đề phòng cao độ của cả nhóm, Minh đi tới chỗ Doubar. Nhanh như cắt, móng tay sắc nhọn của hắn rạch một đường lên cánh tay gã khổng lồ.
“Ah!” Doubar kêu lên, định vung tay phản đòn thì khựng lại.
Hắn thấy lão già kỳ quặc trước mặt không hề tấn công tiếp, mà đang bơm một thứ chất lỏng màu vàng kim từ đầu ngón tay vào vết thương vừa tạo ra.
Ánh sáng vàng nhạt lan tỏa dịu nhẹ.
Kỳ lạ thay, không chỉ vết rạch mới, mà cả những vết bầm tím, vết thương cũ trên người Doubar do những ngày bị giam trong ngục cũng biến mất ngay lập tức, da dẻ liền lại như chưa từng bị thương.
Doubar kinh ngạc sờ lên cánh tay mình, lắp bắp:
“Này… chuyện này là sao…”
Sinbad và cả nhóm cũng sững sờ trước cảnh tượng đó.
Minh rút tay về, điềm nhiên lau vệt máu dính trên móng tay:
“Đây là ‘Holy Heal’ – Thánh Liệu Thuật. Ta có thể đảm bảo sức khỏe cho cả đoàn. Đội ngũ các ngươi có chiến binh, có nhà phát minh, có pháp sư, nhưng hình như vẫn thiếu một bác sĩ giỏi. Hơn nữa…” Minh nhếch mép, “Khả năng chiến đấu của ta cũng không tệ đâu.”
Firouz đẩy gọng kính, mắt sáng rực lên vì tò mò:
“Thật kỳ diệu! Ngài là một phù thủy sao?”
Minh gật đầu:
“Có thể coi là vậy.”
Sinbad im lặng suy tính một lúc, ánh mắt dịu đi đôi chút nhưng vẫn còn dè dặt. Cuối cùng, hắn gật đầu:
“Được. Ta chấp nhận hai người.”
Nhưng rồi hắn chỉ tay vào Minh, giọng đanh lại:
“Nhưng ta cảnh cáo trước, ta sẽ để mắt tới ông. Đừng hòng giở trò.”
Rồi hắn quay sang Ciri, giọng đổi tông 180 độ, trở nên lịch thiệp và dịu dàng:
“Còn cô nương, chào mừng đến với tàu Nomad.”
Minh đứng sựng lại một chút, trong bụng chửi mẹ:
Đù móa! Cái thằng dại gái! Thấy gái đẹp là mắt sáng như đèn pha, còn nhìn tao thì như nhìn thằng giết cha. Đúng là thằng chóa trông mặt mà bắt hình dong!
Bước lên tàu Nomad, Minh nhanh chóng đảo mắt khảo sát địa hình.
Boong tàu rộng rãi, được lau chùi sạch sẽ, sực nức mùi gỗ và muối biển. Ngoài những gương mặt quen thuộc ban nãy, sự chú ý của hắn va phải ba nhân vật mới.
Đầu tiên là một ông lão râu tóc bạc phơ, khoác áo choàng trắng tinh khôi, toát lên vẻ hiền từ và thông thái – Dim Dim, vị đại pháp sư, người thầy đáng kính của cả Sinbad và Maeve.
Đứng cạnh đó là một gã trung niên ăn mặc chải chuốt, đầu đội chiếc mũ giáp da rắn bằng bạc, ánh mắt sắc sảo và đầy toan tính – Tể tướng Admir.
Và cuối cùng, núp sau lưng họ là một chàng trai trẻ da trắng bóc, quần áo lụa là nhưng mặt mũi tái mét, trông chẳng khác gì một công tử bột trói gà không chặt – Hoàng tử Omar.
Minh mỉm cười xã giao, khẽ cúi người theo lễ nghi:
“Xin chào chư vị. Rất vinh hạnh được đồng hành.”
Đáp lại sự lịch thiệp của hắn là một bầu không khí lạnh ngắt. Dim Dim không nói gì, nhưng đôi mắt già nua nheo lại, soi mói Minh như muốn nhìn thấu tâm can. Admir nhếch mép cười khẩy, ánh mắt dò xét đầy ẩn ý. Còn Hoàng tử Omar thì sợ hãi lùi lại, nấp hẳn sau lưng Dim Dim.
Minh thở dài, gào thét trong lòng:
Đù móa! Cái bộ mặt Jafar này đúng là thảm họa ngoại giao cấp vũ trụ. Mình cười thân thiện thế mà tụi nó nhìn mình như nhìn con quỷ ăn thịt người không bằng!
Con tàu Nomad bắt đầu nhổ neo. Cánh buồm no gió căng phồng, đẩy con tàu lướt băng băng trên mặt sóng.
Sinbad đứng vững chãi bên bánh lái, hô hào chỉ huy thủy thủ đoàn. Mọi người ai nấy đều tất bật với vị trí của mình.
Minh chậm rãi bước về phía mũi tàu, nơi Tể tướng Admir đang đứng ngắm biển. Hắn dừng lại cách gã vài bước, giọng nói bình thản nhưng lạnh lẽo:
“Ta có một thắc mắc nhỏ muốn thỉnh giáo ngài Tể tướng.”
Admir quay lại, nhướn mày ngạo nghễ:
“Chuyện gì?”
Minh hít một hơi sâu, rồi nheo mắt lại, nụ cười trên môi trở nên quỷ dị:
“Là một kẻ chuyên săn lùng tà ác, cái mũi của tao cực kỳ nhạy cảm với mùi máu. Cho nên tao rất tò mò…” Hắn nheo mắt, “Tại sao trên con tàu sạch sẽ này lại có một thùng chứa đầy thịt người?”
Câu hỏi của hắn như một quả bom nổ tung giữa boong tàu.
Sinbad giật mình, lập tức quay phắt lại, ánh mắt sắc như dao đảo qua đảo lại giữa Minh và Admir.
“Ngươi vừa nói cái gì?”
Doubar và những người khác cũng khựng lại, không khí trên tàu đột ngột căng như dây đàn.
Admir bật cười khanh khách, giọng điệu vẫn giữ vẻ bình tĩnh đến đáng sợ:
“Lão già này say sóng à? Ăn nói hàm hồ. Trên tàu làm gì có thứ kinh tởm đó.”
Đúng lúc đó, từ khoang dưới, Rongar lầm lũi bước lên.
Gã chiến binh câm vác trên vai một chiếc thùng gỗ lớn, vẻ mặt vô cảm lạnh tanh. “Rầm!” Hắn quăng mạnh chiếc thùng xuống giữa boong tàu. Nắp thùng bật tung ra.
Một bàn tay người lăn lóc ra ngoài sàn gỗ.
Làn da tái nhợt nhạt, các ngón tay co quắp, cứng đờ. Một mùi hôi thối nồng nặc của xác chết bắt đầu lan tỏa, xộc thẳng vào mũi mọi người.
“Ôi lạy thánh Allah!” Firouz giật bắn người, lùi lại suýt vấp ngã.
Maeve vội vàng bịt mũi, mặt mày tái mét vì kinh tởm.
Doubar lao tới, dùng mũi kiếm hất tung nắp thùng. Bên trong lổn nhổn những phần thi thể người đã bị chặt nhỏ, xếp chồng lên nhau một cách man rợ.
“Xoẹt!”
Sinbad rút phắt thanh đao ra khỏi vỏ, tiếng kim loại va chạm vang lên đầy sát khí. Hắn chĩa mũi đao thẳng vào mặt Admir:
“Admir! Giải thích ngay! Chuyện này là thế nào?”
Các thủy thủ đoàn cũng đồng loạt rút vũ khí, bao vây lấy gã tể tướng.
Admir đứng yên một lúc, vai hắn bắt đầu rung lên. Rồi gã ngửa mặt lên trời cười phá lên, tiếng cười man dại, ma quái vang vọng giữa biển.
“Ha ha ha ha! Không ngờ lại bị một lão già vô danh phát hiện sớm thế này!”
Dim Dim lập tức giơ gậy phép lên, ánh sáng trắng bắt đầu hội tụ trên đỉnh trượng:
“Ngươi rốt cuộc là ai? Hiện nguyên hình đi!”
Nhưng Dim Dim quá chậm. Admir há miệng, một luồng gió đen cực mạnh từ miệng hắn phun ra, tạo thành cơn lốc xoáy cuốn phăng vị pháp sư già bay vút ra khỏi con tàu, mất hút giữa biển khơi mịt mù.
“Thầy!!!” Sinbad và Maeve cùng hét lên thất thanh.
Minh đứng nhìn, chép miệng chửi thầm:
Đù móa, đúng là kiếp nhân vật phụ làm màu. Xuất hiện cho oai, chưa kịp tung chiêu nào đã bay màu trong một nốt nhạc.