Chương 25: 1001 Đêm (Aladdin và Cây Đèn Thần – kết)
Ifrit không để cho cô kịp thở. Nó gào lên, lao tới như một cơn cuồng phong hủy diệt.
Nắm đấm khổng lồ bọc trong ngọn lửa xanh chết chóc đấm thẳng vào Ciri với sức mạnh ngàn cân.
BÙM! ROẸT!
Lớp khiên Quen không chịu nổi cú đấm trực diện, vỡ vụn thành hàng ngàn mảnh ánh sáng vàng bắn tung tóe. Nhưng trong khoảnh khắc sinh tử đó, bản năng Witcher đã giúp Ciri phản đòn. Mũi kiếm bạc trong tay cô lóe lên, đâm phập vào con mắt đỏ rực của Ifrit.
“GÀÀÀÀÀÀÀÀÀÀÀÀÀÀÀÀOOO!”
Ifrit gào lên thảm thiết. Máu đen sôi sục phun ra từ hốc mắt bị toét. Hắn lảo đảo lùi lại, hai tay ôm lấy mặt.
Ciri bị lực phản chấn hất văng ra xa, lăn lông lốc trên cát nóng.
“Khụ! Khụ!”
Cô ho sù sụ, lồng ngực đau như bị búa tạ đập vào. Một dòng máu tươi đỏ thẫm rỉ ra từ khóe miệng, nhỏ xuống nền cát trắng.
Ciri nghiến răng, chống kiếm đứng dậy định bồi thêm một đòn.
Bỗng nhiên, gió sa mạc nổi lên dữ dội.
VÙÙÙÙÙ—
Ifrit rã ra, biến thành một cơn bão cát và lửa xoáy tít mù mịt, che khuất mọi tầm nhìn.
Trong tâm bão, hình hài của Ifrit bắt đầu vặn vẹo, biến đổi.
Từ hình người, hắn phình to, kéo dài ra, hóa thành một con rồng lửa khổng lồ. Thân mình dài ngoằng như rắn, phủ đầy vảy đen bóng loáng. Đôi mắt đỏ ngầu như hai hồ máu. Toàn thân bùng cháy ngọn lửa xanh ma quái.
“GROOOOAAAAAR!”
Rồng lửa ngẩng cao đầu, họng nó sáng rực lên.
PHÙÙÙÙÙÙÙ—
Một cột lửa xanh nén chặt phun ra, quét ngang mặt đất như một tia laser hủy diệt.
Ciri lộn người sang một bên trong gang tấc. Ngọn lửa lướt sát sạt, sức nóng khủng khiếp làm cháy xém một mảng tóc bạch kim của cô.
Biết không thể chần chừ, cô nhanh tay rút chai ma dược Thunderbolt màu vàng óng, bật nắp và dốc ngược vào họng.
Vị đắng nghét như mật phỉ xộc lên não.
Nhưng hiệu quả đến ngay tức thì. Cơ bắp cô giật nảy, cơ thể trở nên nhẹ bẫng như lông hồng. Mọi giác quan được đẩy lên cực hạn. Thế giới trong mắt cô dường như chuyển động chậm lại.
Hơi thở Ciri trở nên nặng nề, khò khè.
Dưới làn da trắng nhợt, những đường gân máu đen kịt bắt đầu nổi lên, lan ra trên khuôn mặt như mạng nhện – dấu hiệu của sự nhiễm độc khi Witcher sử dụng quá liều ma dược.
PHÙÙÙÙ—
Rồng lửa lại tiếp tục phun trào hỏa ngục.
Ciri tăng tốc, bóng cô nhòe đi, lăn qua một bên né tránh luồng lửa chết chóc.
Tay cô thoăn thoắt rút một quả bom Grapeshot đặc chế từ túi hông – loại bom nhồi đầy mảnh bạc vụn và muối tinh – giật chốt, ném thẳng vào cái miệng đang há to của con rồng.
VỤT!
BÙM!
Một tiếng nổ đanh gọn! Hàng trăm mảnh bạc và muối bắn tung tóe, găm thẳng vào yết hầu và thân thể rồng lửa.
“GROOOOOAAAAAR!”
Rồng lửa gào lên đau đớn. Bạc và muối là khắc tinh của ma thuật, khiến ngọn lửa xanh trên người hắn mờ đi trông thấy.
Ciri không bỏ lỡ thời cơ ngàn vàng. Cô giơ tay trái, ngón tay vẽ dấu hiệu thôi miên:
“Axii!”
Một luồng sóng tâm trí vô hình bắn thẳng vào đầu con quái vật.
Đôi mắt rồng lửa mở to, sau đó dại đi. Hắn đứng sững lại, đầu lắc lư choáng váng, mất kiểm soát trong một thoáng.
Ciri lao tới như một mũi tên rời cung.
Thanh kiếm bạc rực sáng trong tay.
PHẬP!
Cô dậm nhảy, cắm phập lưỡi kiếm ngập sâu vào bụng con rồng Ifrit, lút đến tận cán.
“GROOOOAAAAAR!”
Rồng lửa rống lên, cơn đau xé ruột gan khiến nó tỉnh lại. Miệng nó há to.
ỤC!
Nó nôn thốc nôn tháo một bãi máu xanh lè, nóng hổi, bốc khói nghi ngút xuống người Ciri.
Máu quỷ bắn tung tóe. Lớp giáp Quen cô vừa kích hoạt lại cháy xèo xèo rồi vỡ tan tành.
Máu xanh dính vào da thịt, ăn mòn lớp vải, đốt cháy da cô. Mùi thịt cháy khét lẹt bốc lên.
“Aaah!”
Ciri hét lên đau đớn, nhưng bàn tay cô vẫn nắm chặt chuôi kiếm, không buông.
Ifrit điên cuồng vung mạnh cánh tay – giờ là bộ móng vuốt rồng sắc lẹm.
BÙM!
Cú tát trời giáng hất văng Ciri ra xa.
Cô bay lên không trung, rơi xuống đất với một tiếng RẦM nặng nề, lăn lông lốc mấy vòng rồi nằm im, thở dốc.
Ifrit hoảng sợ tột độ. Hắn cảm nhận được tử khí đang bao trùm.
Hắn xoay người, đập cánh định bỏ chạy.
Nhưng ngay lúc đó—
PHẬP!
Một âm thanh nặng nề, ngọt xớt của kim loại xuyên qua da thịt vang lên.
Ifrit đột nhiên cứng đờ người giữa không trung.
Một mũi giáo vàng kim xuyên thủng từ lưng qua lồng ngực, phá nát trái tim rực lửa của hắn.
Tiếp theo đó, một bóng đen nhanh như cắt đạp lên cán giáo, phóng lên lưng hắn như một con khỉ đột, bám chặt lấy cái cổ dài ngoằng.
Minh.
Hàm răng sắc nhọn của hắn nhe ra, cắm PHẬP vào động mạch cổ của Ifrit. Hắn tham lam rít mạnh, hút lấy dòng máu xanh chua lè và nóng hổi.
Dòng máu tinh chất của Ifrit tuôn vào miệng Minh ồ ạt. Nóng như nham thạch nung chảy. Chua như axit đậm đặc. Nhưng lại chứa đựng nguồn năng lượng ma thuật thuần khiết.
Nguồn sức mạnh khổng lồ nhanh chóng chữa lành và bổ sung cho Minh, đồng thời rút cạn sinh lực của Ifrit với tốc độ chóng mặt.
“GRO… GROOO… AAA…”
Ifrit cố gắng vùng vẫy trong tuyệt vọng.
Cơ thể hắn bắt đầu biến ảo hỗn loạn.
Từ rồng lửa hóa thành quỷ dữ. Từ quỷ dữ co lại thành sói lửa. Từ sói lửa bùng lên thành phượng hoàng.
Nhưng vô ích.
Minh như một con đỉa đói khát bám chặt lấy vật chủ, không gì có thể hất văng hắn ra.
10 móng tay hắn dài ra, sắc như dao cạo, cắm sâu vào da thịt Ifrit để giữ thế.
Từ cơ thể Minh, một chất lỏng đen sền sệt – Huyết Độc – được bơm ngược vào mạch máu của Ifrit.
Độc tố lan nhanh như cháy rừng. Máu xanh của Ifrit chuyển dần sang màu đen kịt. Thịt da bắt đầu thối rữa, rụng rời từng mảng.
Quá trình bào mòn diễn ra tàn khốc.
“Gro… a… a…”
Tiếng gào thét của Ifrit yếu dần, tắt lịm trong cổ họng.
Hắn giãy giụa yếu ớt thêm vài cái.
Rồi bất động.
Ifrit hiện trở lại nguyên hình – con quỷ cao 4 mét, da xám tro, sừng cong đen bóng.
Sau đó… sinh mệnh hoàn toàn chấm dứt.
Cơ thể khổng lồ của hắn co rút lại, ma thuật tan biến.
Nó biến thành… một con dê núi hai sừng bình thường, nằm chỏng chơ.
Phịch!
Xác con dê rơi bịch xuống cát, mắt trợn ngược.
Minh nhảy xuống, đứng bên cạnh xác con dê.
Hắn đưa tay quệt mép, máu xanh vẫn còn dính đầy quanh miệng và cằm.
Hắn quay sang nhìn Ciri, cười toe toét, để lộ hàm răng vẫn còn vương chút máu:
“Em có ăn thịt dê không? Con này nướng lên chắc giòn lắm.”
Ciri đang nằm bệt trên cát, thở hổn hển, đôi mắt mở to nhìn Minh.
Minh cười hì hì, gãi đầu:
“À mà… em có bộ đồ nào dư không cho anh mượn tạm? Anh không quen trần trụi đối diện với em giữa ban ngày thế này.”
===
Trong một gian phòng lộng lẫy của hoàng cung Agrabah, Minh lúc này đã trút bỏ vẻ trần trụi ban sáng. Hắn khoác lên mình bộ trang phục xứng tầm: áo choàng đen thêu kim tuyến thanh lịch, quần lụa rộng thùng thình và đôi giày da cong mũi đặc trưng – tất cả đều do Ciri ra phố mua về.
Ciri ngồi bên cạnh, sắc mặt đã hồng hào trở lại. Những vết thương kinh hoàng từ trận chiến với Ifrit đã biến mất không dấu vết, làn da trơn láng như chưa từng chịu tổn thương nhờ vào thứ “thánh huyết” chảy trong người Minh.
Hắn vẫn còn nghĩ lại mà sợ.
Nếu Ciri chọn ở lại với Badroulbadour thay vì hắn, hoặc cô đến sớm hơn chỉ một chút thôi… thì người nằm lại trên cát lạnh lẽo kia đã là cô.
Còn nếu cô đến trễ hơn một chút nữa… thì hắn đã nằm gọn trong bụng con Ifrit đó rồi.
May mắn.
Thật sự là may mắn đến tột cùng.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng.
Badroulbadour bước vào phòng. Khuôn mặt nàng thẫn thờ, vô hồn, đôi mắt sưng húp vì khóc quá nhiều.
“Jafar…” nàng gọi Minh bằng cái tên của thân xác hắn đang mượn.
Minh quay lại, ánh mắt trầm xuống. Hắn nói bằng giọng nghiêm túc, không chút giấu giếm:
“Ta rất tiếc phải nói với nàng điều này, Badroulbadour.”
Badroulbadour ngước đôi mắt ngấn lệ nhìn hắn, chờ đợi một tia hy vọng mong manh.
Minh lắc đầu:
“Hiện tại ‘Head Key’ – Chìa khóa ký ức – đã bị kẻ địch lấy đi. Ta không có cách nào khôi phục trí nhớ cho Aladdin.”
Badroulbadour run lên bần bật. Cô đưa tay che miệng, giọng nghẹn ngào vỡ vụn:
“Vậy… vậy là…”
Minh gật đầu, giọng hắn lạnh lùng nhưng thực tế:
“Đứa con của nàng đã mất. Chồng nàng giờ đây là một trang giấy trắng. Hiện tại nàng chỉ còn một lựa chọn… làm quen với Aladdin lại từ đầu. Hãy xây dựng lại mối quan hệ đó. Không phải như vợ chồng cũ tìm về nhau, mà như hai người xa lạ lần đầu gặp gỡ và rung động.”
Badroulbadour im lặng. Căn phòng chìm vào sự nặng nề.
Nàng nhìn xuống bàn tay trống rỗng của mình. Suy nghĩ. Đấu tranh.
Hai hàng nước mắt lăn dài trên má.
Sau một lúc lâu, nàng quệt ngang dòng lệ, ngẩng đầu lên, ánh mắt ánh lên vẻ cam chịu nhưng kiên định:
“Tôi… tôi đồng ý.”
Giọng nàng run run nhưng rõ ràng:
“Vì hiện tại… tôi không còn lựa chọn nào khác.”
Ngày hôm sau, tại đại sảnh hoàng cung tráng lệ.
Minh – vẫn bị kẹt trong hình dáng Jafar do mất Identity Key – đứng uy nghi trên ngai vàng. Tay hắn cầm quyền trượng rắn hổ mang, ánh mắt sắc sảo quét xuống hàng trăm quần thần và dân chúng đang tụ tập bên dưới.
Giọng hắn vang lên, dõng dạc và đầy uy quyền, vọng khắp đại sảnh:
“Ta, Jafar, Đức vua của Agrabah, nay tuyên bố thoái vị và trao lại quyền lực tối cao cho người xứng đáng nhất: Badroulbadour, công chúa của Agrabah!”
Quần thần ồ lên kinh ngạc. Không ai ngờ kẻ tham vọng như Jafar lại tự nguyện buông bỏ quyền lực.
Minh tiếp lời, át đi tiếng xì xào:
“Từ hôm nay, Badroulbadour sẽ là Nữ hoàng chính thức của Agrabah! Mọi mệnh lệnh của nàng là tuyệt đối!”
Hắn bước xuống, trân trọng đặt chiếc vương miện vàng ròng lên đầu Badroulbadour.
Badroulbadour quỳ xuống đón nhận trọng trách. Khuôn mặt nàng nghiêm nghị, toát lên vẻ vương giả, dù đôi mắt vẫn còn vương chút đỏ hoe của nỗi đau ngày hôm qua.
Tiếng vỗ tay vang dội như sấm. Quần thần đồng loạt cúi đầu hành lễ.
Minh ghé sát tai Badroulbadour, thì thầm đủ để nàng nghe thấy:
“Chúc may mắn, Nữ hoàng.”
Dứt lời, hắn quay lưng, áo choàng đen tung bay, bước thẳng ra khỏi đại sảnh mà không ngoảnh lại.
Buổi tối, bên ngoài tường thành Agrabah.
Minh và Ciri ngồi trên tấm thảm bay, lướt nhẹ trong gió, bắt đầu hành trình trở lại Baghdad.
Mặt trời đang lặn dần phía chân trời xa xăm, nhuộm bầu trời sa mạc thành một màu cam đỏ rực rỡ và huyền bí.
Ciri ngồi bó gối bên cạnh Minh, gió thổi tóc cô bay bay. Cô quay sang hỏi:
“Vậy là câu chuyện về Aladdin đến đây là kết thúc rồi sao?”
Minh cười nhạt, nhún vai:
“Nói thẳng ra thì Aladdin cũng chỉ là một nhân vật hết sức bình thường, nếu không muốn nói là tầm thường trong thế giới cổ tích.”
Hắn nhìn về phía những cồn cát trải dài vô tận:
“Hắn chỉ ăn may vớ được cây đèn thần và nhờ con Genie mà lấy được công chúa, đổi đời trong chớp mắt. Chứ bản chất ban đầu, anh chàng này cũng chỉ là một tên trộm vặt đường phố. Không có khí chất gì đặc biệt.”
Ciri gật gù, chăm chú lắng nghe quan điểm của hắn.
Minh tiếp lời, giọng điệu trở nên hào hứng hơn hẳn:
“So với hắn, anh càng mong chờ được gặp Sinbad hơn.”
Mắt hắn sáng lên:
“Ai hồi nhỏ mà chưa từng mê mẩn loạt phim ‘Những cuộc phiêu lưu của thuyền trưởng Sinbad’ chứ? Những chuyến hải trình vượt đại dương. Những hòn đảo kỳ bí chưa có trên bản đồ. Quái vật biển khổng lồ. Kho báu bị nguyền rủa. Đó mới là phiêu lưu thật sự, là bản lĩnh của đàn ông.”
Ciri bật cười khúc khích:
“Nghe anh nói cứ như một đứa trẻ háo hức được mẹ cho đi công viên giải trí vậy.”
Minh cười hì hì, gãi đầu:
“Có lẽ là vậy. Đàn ông thực ra chỉ là những đứa trẻ to xác thôi.”
Hắn quay sang nhìn Ciri, ánh mắt trở nên tình tứ dưới ánh hoàng hôn:
“Hơn nữa, em không thấy ngồi trên thảm bay, ngắm hoàng hôn giữa sa mạc Ả Rập là một cảnh tượng rất lãng mạn sao?”
Nói rồi, hắn sáp lại gần, định đặt lên môi Ciri một nụ hôn nồng cháy.
Nhưng ngay lập tức, bàn tay Ciri chặn đứng khuôn mặt hắn lại, đẩy mạnh ra.
“Dừng lại!”
Minh chưng hửng: “Sao thế?”
Ciri nhăn mặt, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt xấu xí, râu ria của Jafar mà Minh đang mang:
“Chừng nào anh trở về bộ dạng cũ đã. Em không có sở thích làm tình với ông già lạ hoắc này đâu.”
Minh ngớ người, rồi méo xệch miệng:
“Ặc!”
===
PS: Hôm nay ngồi xe 7 tiếng, xin phép 1 chương