Chương 23: 1001 Đêm (Thành Phố Bằng Đồng Đỏ)
Zahir hít một hơi sâu, giọng ông vang lên:
“Ta… chấp nhận lời xin lỗi của các ngươi.”
Các công chúa ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt tràn trề hy vọng. Họ chờ đợi một phép màu.
Nhưng… không có gì xảy ra cả.
Không có ánh sáng thanh tẩy. Không có tiếng xiềng xích đứt gãy. Cơ thể họ vẫn nặng trĩu.
Một phút trôi qua trong sự ngột ngạt.
Hai phút.
Các công chúa nhìn nhau hoang mang tột độ.
Ciri nhíu mày, bước lên một bước:
“Ngài Zahir, chuyện này là sao? Tại sao lời nguyền không được hóa giải?”
Zahir thở dài, một tiếng thở dài nặng nề:
“Bởi vì… ta chưa bao giờ nguyền rủa họ.”
“Sao cơ?” Ciri thốt lên kinh ngạc.
“Đúng vậy,” Zahir xác nhận. “Dù ta căm hận, dù ta phẫn nộ… nhưng ta chưa từng giáng xuống bất kỳ lời nguyền nào. Vì không có lời nguyền, nên ta không thể rút lại thứ gì cả.”
Các công chúa sững sờ, mặt cắt không còn giọt máu.
“Nhưng… nhưng chúng tôi vẫn phải chịu đựng 40 ngày địa ngục, rồi 40 ngày sung sướng…” Một công chúa lắp bắp. “Đó không phải là phép thuật của ngài sao?”
Lúc này, Djinno mới lên tiếng, giọng ông trầm mặc như phán quyết của định mệnh:
“Zahir nói đúng. Các ngươi không bị nguyền rủa. Các ngươi chỉ đang sống đúng với bản chất giống loài của mình mà thôi.”
“Giống loài?” Ciri hỏi lại, mơ hồ cảm thấy một sự thật đáng sợ.
Djinno nhìn xuống các công chúa với ánh mắt thấu suốt:
“Các ngươi đã không phải là con người. Các ngươi là Ngạ quỷ Lâu đài (Vimanapeta).”
ẦM!
Lời tuyên bố như sét đánh ngang tai. Các công chúa há hốc mồm, không thể tin vào tai mình.
Djinno tiếp tục giải thích, giọng đều đều nhưng lạnh lùng:
“Ngạ quỷ Lâu đài là một dạng tồn tại lai tạp giữa Thiên thần và Quỷ dữ. Do nghiệp quả hỗn tạp trong quá khứ – vừa có chút phước báu, lại vừa có ác nghiệp nặng nề – nên các ngươi chịu kiếp sống đôi. Một nửa thời gian, các ngươi hưởng lạc như chư thiên trong lâu đài xa hoa. Nhưng nửa còn lại, ác nghiệp trỗi dậy, biến các ngươi thành quỷ đói, phải chịu sự tra tấn đau đớn như ở địa ngục. Vì các ngươi có lâu đài để trú ngụ, nên gọi là ‘Ngạ quỷ Lâu đài’.”
Ciri nuốt nước bọt, cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng:
“Vậy… có cách nào cứu họ không? Ý tôi là, thoát khỏi chu kỳ tra tấn đó?”
Djinno lắc đầu chậm rãi:
“Đây là một giống loài có tuổi thọ gần như vô tận. Trừ khi hết thọ mệnh – vốn kéo dài hàng triệu năm – thì không cách nào giết chết được. Sự bất tử của chúng không phải là món quà, mà là cái lồng để giam giữ chúng trong vòng lặp đau khổ.”
Ciri gật đầu, nhớ lại cảnh tượng lũ chó địa ngục xé xác các công chúa rồi họ lại hồi phục nguyên vẹn. Giờ cô đã hiểu. Đó là một bản án vĩnh cửu.
Nghe đến đây, các công chúa sụp đổ hoàn toàn. Tiếng khóc than tuyệt vọng vang lên thảm thiết.
“Vậy là… vĩnh viễn sao… Chúng tôi phải chịu đựng mãi mãi sao…”
“Không hẳn là vô vọng,” Djinno bỗng nói, giọng điệu có chút thay đổi. “Vẫn còn một con đường.”
Mọi tiếng khóc im bặt. 40 cặp mắt ngước lên nhìn vị thần khổng lồ.
“Nghiệp chướng phải được trả bằng công đức,” Djinno phán. “Các ngươi hãy tìm đến thân bằng quyến thuộc kiếp trước – những người còn sống và còn nhớ đến các ngươi. Hãy nhờ họ dùng tài sản mà kiếp trước các ngươi chôn giấu, mang đi bố thí, làm việc thiện, rồi hồi hướng công đức đó cho các ngươi.”
Ánh sáng hy vọng lại nhen nhóm trong mắt các nàng công chúa.
“Chỉ vậy thôi sao?”
“Đó là cách duy nhất,” Djinno khẳng định. “Dùng công đức của người sống để rửa sạch nghiệp chướng của kẻ đã khuất. Khi công đức đủ lớn, các ngươi sẽ thoát khỏi kiếp Ngạ quỷ, được tái sinh làm người, hoặc nếu phước báu lớn, có thể trở thành chư thiên thực thụ.”
Ciri nhìn 40 nàng công chúa đang run rẩy với tia hy vọng mong manh trong mắt, rồi quay sang Djinno, giọng cô trầm xuống:
“Thưa ngài Djinno, tòa lâu đài bằng đồng đỏ mà các nàng từng sống… liệu kho báu của họ có còn ở đó không?”
Djinno khép hờ đôi mắt. Không gian xung quanh ông bỗng chốc tĩnh lặng tuyệt đối, như thể thời gian vừa ngừng trôi.
Một phút trôi qua trong sự chờ đợi căng thẳng.
Khi Djinno mở mắt, ánh nhìn của ông sâu thẳm như vực thẳm đại dương, chứa đựng ký ức của hàng vạn năm trước:
“Muốn trả lời câu hỏi đó, ta phải kể cho cô nghe về Thành phố bằng Đồng Đỏ.”
Ông ngừng một chút, rồi tiếp tục:
“Hàng ngàn năm trước, từng tồn tại một thành phố được xây hoàn toàn bằng đồng đỏ rực rỡ dưới ánh mặt trời. Tường thành cao chạm mây, cung điện lộng lẫy, dân chúng thịnh vượng. Ta và các vị thần khác đã cai quản vùng đất đó, bảo vệ con người và dạy họ tri thức.”
Một thoáng đau đớn lướt qua gương mặt vị thần vĩ đại:
“Cho đến ngày định mệnh ấy… Ta bị tập kích.”
Ciri nghiêng đầu, chăm chú lắng nghe từng lời.
“Kẻ tấn công ta là Solomon – Vua của các vị vua, người được Thiên giới ban cho chiếc nhẫn quyền năng tối thượng. Ông ta đã bắt ta, giam cầm vào chiếc đèn này…” Djinno chỉ vào chiếc đèn rỗng dưới đất. “Và phong ấn ta bằng Con dấu của Solomon.”
Không khí trong đại sảnh trở nên nặng nề.
“Cùng lúc đó, Thành phố Xích Đồng bị quân đoàn của Solomon bao vây. Ông ta ra lệnh tàn sát tất cả những sinh vật sống trong thành, bất kể già trẻ, gái trai, chỉ vì họ từ chối quy phục đức tin của ông ta.”
Djinno thở dài, hơi thở tạo thành một làn sương mỏng:
“Những vị thần may mắn thoát khỏi vòng vây đã dùng phép thuật nâng cả tòa lâu đài đồng đỏ bay đi, vượt ngàn dặm trường đến Baghdad và tái lập vương quốc. Đó chính là nơi mà sau này vua Vritraksha cai trị.”
Ông đưa mắt nhìn Zahir và các thần đèn khác:
“Sau khi Vritraksha băng hà, các Djinn đã trở về đây. Tòa lâu đài bị bỏ hoang và nhanh chóng bị những kẻ tham lam xâu xé.”
“Nhưng,” giọng Djinno đanh lại, nhấn mạnh từng từ, “trước khi lâu đài thất thủ, một đội Cấm vệ quân hoàng gia trung thành đã bí mật mang toàn bộ tài sản – bao gồm cả của cải của 40 công chúa – lên thuyền chạy ra biển. Họ đã giấu kho báu trên một hòn đảo vô danh.”
“Vậy… châu báu của chúng tôi vẫn còn?” Một công chúa thốt lên, giọng lạc đi vì xúc động.
“Vẫn còn,” Djinno gật đầu. “Nhưng…”
“Nhưng sao?” Ciri hỏi dồn.
“Những người lính đó đã chết trên đảo để bảo vệ kho báu. Và vì chấp niệm trung thành quá mãnh liệt, họ tái sanh thành các Ifrit – loài Hỏa thần hung dữ nhất. Chúng canh giữ kho báu đó ngày đêm. Bất cứ kẻ nào dám bén mảng đến gần đều sẽ bị thiêu rụi thành tro bụi.”
Ciri cắn môi, mày nhíu chặt:
“Nếu là Ifrit canh giữ thì gần như bất khả xâm phạm… Vậy làm sao chúng ta lấy được số của cải đó để giúp các công chúa?”
Djinno im lặng một lúc, ánh mắt lóe lên một tia sáng kỳ lạ:
“Chỉ có một người duy nhất có thể bước lên hòn đảo đó mà không bị tấn công. Đó là vị thủ lĩnh của đội Cấm vệ quân năm xưa. Bởi vì dù đã hóa thành quỷ lửa, các Ifrit vẫn nhận ra và tuân phục chủ tướng của mình.”
“Nhưng chẳng phải ông ta đã chết rồi sao?”
“Đúng vậy. Thể xác đã tan biến, nhưng ông ta đã tái sinh.”
Ciri mở to mắt:
“Ông ta tái sinh thành ai? Ngài có biết tên người đó không?”
Djinno nhìn thẳng vào mắt Ciri:
“Ở kiếp này, hắn là một vị thuyền trưởng lừng danh khắp bảy đại dương. Tên hắn là… Sinbad.”
ẦM!
Cái tên như một tia sét đánh ngang tâm trí Ciri. Cô giật mình lùi lại:
“Sinbad? Thuyền trưởng Sinbad sao?”
“Chính xác,” Djinno khẳng định. “Dù hắn không còn ký ức của kiếp trước, nhưng hắn vẫn mang dấu ấn của vị thủ lĩnh năm xưa. Chỉ có hắn mới có thể dẫn đường đến hòn đảo đó.”
Ciri đang định hỏi thêm về cách tìm Sinbad thì đột nhiên, sắc mặt Djinno thay đổi. Ông quay phắt đầu nhìn về hướng Tây, ánh mắt xuyên thấu qua những bức tường đá dày, nhìn về phía chân trời xa xăm.
Sự uy nghiêm trên gương mặt ông chuyển thành vẻ nghiêm trọng hiếm thấy.
“Có chuyện gì không ổn sao, Đại nhân?” Zahir lo lắng hỏi.
Djinno im lặng, dường như đang lắng nghe tiếng gió từ ngàn dặm vọng về. Sau đó, ông quay sang Ciri:
“Ciri, cô cần trở về Agrabah. Bây giờ.”
“Sao cơ? Tại sao lại gấp như vậy?” Ciri ngạc nhiên tột độ.
“Chẳng phải cô còn một người bạn đồng hành đang ở đó sao?” Giọng Djinno trầm xuống, “Bạn cô cần cô giúp. Và sau đó, hai người hãy đi tìm Sinbad, sau khi giải quyết xong chuyện của những cô công chúa, hãy quay lại đây, chúng ta sẽ bàn tiếp chuyện của Sinbad.”
Ciri nuốt nước bọt, tim đập thình thịch. Dự cảm chẳng lành ập đến.
Djinno phất tay một cái.
VÙ!
Một tấm thảm bay dệt từ những sợi tơ vàng óng ánh hiện ra, lơ lửng giữa không trung, tỏa ra ma lực mạnh mẽ.
“Ta cho cô mượn thảm thần của ta. Nó nhanh hơn bất kỳ con ngựa hay con tàu nào. Đi đi, Ciri! Đừng chậm trễ!”
Sau khi Ciri đi mất, Zahir hỏi:
“Đại nhân, nếu sự việc gấp gáp đến vậy, tại sao Ngài không trực tiếp xé mở không gian? Sử dụng thảm bay chẳng phải sẽ mất thời gian sao?”
Djinno nnhifn Zahir với ánh mắt thâm thúy, đáp:
“Nếu nàng ta đến đó sớm hơn, nàng sẽ chết.”
Zahir giật mình:
“Vậy tại sao đại nhân…”
“Không đến đó đúng không?” Djinno đáp lời, “nếu ta đến, ta sẽ chết.”
===
Trong tẩm cung hoa lệ của Agrabah, Minh chỉ muốn ngửa mặt lên trời mà chửi mẹ.
Cái logic thời gian trong giấc mơ này đúng là một trò đùa. Cô nàng Badroulbadour vừa mới nói còn 6 tháng nữa mới sinh, vậy mà chỉ sau một cái chớp mắt của buổi sáng, cô ta đã đẻ rồi.
Minh đứng cạnh giường, nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt với vẻ hoang mang tột độ. Căn phòng nồng nặc mùi máu tanh và mồ hôi. Các nữ tì chạy ngược chạy xuôi, tiếng nước nóng đổ vào chậu đồng, tiếng khăn lau sột soạt.
Trên giường, Badroulbadour nằm lả đi, gương mặt xanh xao không còn chút huyết sắc, mái tóc đen bết dính mồ hôi rũ rượi trên gối. Cô đờ đẫn nhìn đứa trẻ đỏ hỏn đang được bảo mẫu ẵm trên tay.
Trong lòng Badroulbadour lúc này là một mớ cảm xúc hỗn độn và giằng xé.
Đứa bé này… là nghiệt chủng của cô và Jafar.
Nó là minh chứng sống động cho sự cưỡng bức, cho nỗi nhục nhã và sự tuyệt vọng cùng cực mà cô phải chịu đựng.
Nhưng ngay khoảnh khắc đứa bé cất tiếng khóc chào đời – tiếng khóc trong trẻo, yếu ớt vang lên giữa căn phòng ngột ngạt – một sợi dây liên kết vô hình bỗng thắt chặt lấy trái tim người mẹ. Tình mẫu tử thiêng liêng trỗi dậy mạnh mẽ, đè bẹp mọi lý trí và thù hận, trào dâng trong lồng ngực cô như một dòng thác ấm áp.
Badroulbadour hoang mang. Cô không biết phải đối mặt với sinh linh này thế nào.
Giết nó? Vứt bỏ nó? Hay… ôm nó vào lòng?
Minh – trong hình dáng của Jafar – đứng khoanh tay bên cạnh, ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống, giọng nói vang lên đầy toan tính:
“Nàng phải quyết định nhanh thôi. Nếu nàng còn muốn cơ hội đoàn tụ với tên Aladdin kia.”
Badroulbadour cắn chặt môi đến bật máu. Cô run rẩy, định mở miệng đáp lời thì—
RẦM!