Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
83ce3817ef0363906615dbb418c7d84f

Hồng Hoang: Mở Đầu Luyện Chế Thiên Đạo Đế Hoàng Khải Giáp

Tháng 1 17, 2025
Chương 96. Nguyên Thanh thành đạo, siêu thoát Hồng Hoang Chương 95. Hậu Thổ hóa luân hồi, địa đạo chi chủ!
bat-dau-trieu-hoan-ta-dung-la-phia-sau-man-hac-thu

Bắt Đầu Triệu Hoán: Ta Đúng Là Phía Sau Màn Hắc Thủ

Tháng 12 23, 2025
Chương 519: Thiên Đế (đại kết cục) (2) Chương 519: Thiên Đế (đại kết cục) (1)
danh-dau-tram-van-nam-che-tao-van-co-de-nhat-gia-toc.jpg

Đánh Dấu Trăm Vạn Năm, Chế Tạo Vạn Cổ Đệ Nhất Gia Tộc

Tháng 1 21, 2025
Chương 759. Cuối cùng Chương 758. Nhìn ta biểu diễn
vong-du-chi-tieu-dao-tien-ma.jpg

Võng Du Chi Tiêu Dao Tiên Ma

Tháng 2 4, 2025
Chương 392. Đại kết cục Chương 391. Thiên tiên cùng Chân Thần Cự Linh
xuyen-qua-thu-truong-huynh-dich-de-dung-la-tien-de-chuyen-the.jpg

Xuyên Qua Thứ Trưởng Huynh: Đích Đệ Đúng Là Tiên Đế Chuyển Thế!

Tháng 2 8, 2026
Chương 152: Hai kích, phế mục thành! (Vân Kình hận nhất, có người trào phúng hắn không chỗ nương tựa) Chương 151: Ngươi nói muốn đem ai thu làm tùy tùng?
truong-sinh-tu-tien-tu-sa-mac-bat-dau-can-kinh-nghiem.jpg

Trường Sinh Tu Tiên: Từ Sa Mạc Bắt Đầu Can Kinh Nghiệm

Tháng 1 15, 2026
Chương 569:-2 Chương 569:
bat-dau-dai-de-tu-vi-vi-hon-the-den-day-tu-hon

Bắt Đầu Đại Đế Tu Vi, Vị Hôn Thê Đến Đây Từ Hôn

Tháng mười một 11, 2025
Chương 162: Kết thúc! (Hoàn tất) Chương 161: Trẫm, thiên Huyền Vương hướng Hoàng đế
tac-canh.jpg

Tặc Cảnh

Tháng 1 24, 2025
Chương 585. Tân khai thủy Chương 584. Trở lại A thành phố 3
  1. Xuyên Nhanh: Từ Blade Bắt Đầu
  2. Chương 22: 1001 Đêm (Aladdin Và Cây Đèn Thần 6)
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 22: 1001 Đêm (Aladdin Và Cây Đèn Thần 6)

Minh đứng dậy, quét mắt nhìn quanh. Hoàng cung tan hoang, xác Jafar nằm đó. Một vương quốc mất vua sẽ sớm chìm trong bạo loạn.

“Còn một vấn đề nữa,” Minh nói. “Nếu dân chúng và quân đội biết Jafar đã chết, vương quốc này sẽ loạn.”

Ciri nhíu mày:

“Anh định làm gì?”

Minh rút từ trong túi ra một chiếc chìa khóa có hình đầu lâu cách điệu – Identity Key (Chìa khóa Nhân dạng).

“Anh sẽ đóng vai Jafar. Tạm thời duy trì trật tự cho cái xứ sở này. Ít nhất là cho đến khi mọi chuyện êm xuôi.”

Badroulbadour ngẩng lên, kinh ngạc tột độ:

“Ngươi… ngươi sẽ làm thế sao?”

Minh nhếch mép cười:

“Đừng lo. Ta từng đóng giả nhiều thứ rồi. Đóng vai một tên phù thủy độc tài thì dễ như ăn kẹo.”

Hắn cắm chìa khóa vào dưới cằm mình, vặn một cái.

Cơ thể hắn bắt đầu biến đổi. Xương cốt kêu rắc rắc, chiều cao tăng lên, khuôn mặt già đi.

Chỉ sau vài giây, Minh đã biến mất. Thay vào đó là Jafar, với gương mặt lạnh lùng tàn nhẫn.

“Thế nhé,” Minh nói, giọng nói giờ đây y hệt chất giọng khàn đục của Jafar. “Từ giờ, ‘Jafar’ vẫn còn sống. Còn hai người… hãy giữ mồm giữ miệng.”

Ciri gật đầu, cất kiếm vào bao.

Badroulbadour nhìn “Jafar” mới, rùng mình một cái rồi gật đầu xác nhận.

Minh – trong lốt Jafar – bước tới cái xác khô quắt của Jafar thật. Hắn ngồi xuống, lục lọi trong đống quần áo, rồi xé toạc lớp áo ngực của cái xác, thò tay vào lồng ngực khô héo.

Sau một hồi mò mẫm, hắn lôi ra một chiếc chìa khóa dính máu đen, phần đuôi chìa khóa được chạm khắc hình một cái đầu người tinh xảo.

“Head Key.”

Minh giơ chiếc chìa khóa lên dưới ánh trăng, cười khẩy:

“Cuối cùng cũng tìm được chú mày. Giấu kỹ thật đấy.”

—

Minh quay sang Badroulbadour. Ánh mắt hắn, dù mang hình hài của kẻ độc tài, lại chứa đựng sự nghiêm túc lạ thường.

“Hoàng hậu, ta cần nàng hiểu rõ một chuyện.”

Badroulbadour vẫn ôm chặt đèn thần như chiếc phao cứu sinh, ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn hắn.

“Mục đích thực sự của chúng ta khi đến đây,” Minh trầm giọng, “không phải để chiếm đoạt đèn thần, cũng không phải để nô dịch sức mạnh của nó. Chúng ta đến để trả lại tự do cho thực thể đang bị giam cầm bên trong.”

Badroulbadour sững sờ, đôi môi run rẩy lặp lại:

“Trả… tự do ư?”

“Chính xác,” Minh gật đầu. “Vị thần đèn Djinno đã bị xiềng xích trong bóng tối hàng nghìn năm. Nàng đã dùng hết những điều ước cấp thiết của mình rồi. Giờ đây, ta đề nghị nàng hãy trao lại đèn thần. Đừng để nó là công cụ của lòng tham nữa.”

Badroulbadour cúi xuống nhìn vật thể bằng vàng lạnh lẽo trong tay. Cô thở dài, một tiếng thở dài trút bỏ gánh nặng, rồi từ từ đưa nó ra phía trước:

“Nếu đó là sự thật… Ta không có quyền giữ lại một linh hồn khao khát tự do.”

Cô đặt đèn thần vào tay Minh.

Minh đón lấy nó một cách trân trọng, rồi chuyển ngay cho Ciri:

“Ciri, em mang đèn thần về trước. Anh sẽ ở lại đây dọn dẹp tàn cuộc.”

Ciri nhận lấy cây đèn, nhìn sâu vào mắt Minh, rồi nhìn sang Badroulbadour đang suy sụp, cuối cùng cô gật đầu dứt khoát:

“Được. Cẩn thận đấy. Em đi trước.”

Cô đặt tay lên thân đèn, chà mạnh.

VÙ!

Làn khói vàng rực rỡ bùng lên, ngưng tụ thành hình hài vị thần đèn uy nghi:

“Ngài mong muốn điều gì, thưa chủ nhân?”

“Đưa ta trở về Lâu đài của 40 Công chúa. Ngay lập tức,” Ciri ra lệnh.

Thần đèn cúi đầu tuân lệnh.

Không gian vặn xoắn lại. Ciri cùng cây đèn tan biến vào một cơn lốc bụi vàng, để lại Minh và Badroulbadour giữa tàn tích hoàng cung.

Lâu đài của 40 Công chúa

Một luồng sáng chói lòa xé toạc không khí giữa sân lâu đài. Ciri bước ra từ hư không, chân chạm đất vững chãi.

Các nàng công chúa đang dạo chơi trong vườn thượng uyển, thấy sự xuất hiện đột ngột liền ùa tới. Sự lo âu trên gương mặt họ tan biến, thay vào đó là niềm vui sướng tột độ:

“Ciri!”

“Cô đã bình an trở về!”

“Chúng tôi đã rất lo lắng!”

Họ vây quanh cô như những chú chim ríu rít. Ciri mỉm cười trấn an:

“Xin chào các nàng. Tôi đã về, và mọi chuyện sắp kết thúc. Nhưng giờ không phải lúc kể chuyện. Tôi cần đến Thánh điện của các Djinn ngay lập tức.”

Nhận thấy vẻ khẩn trương của Ciri, các công chúa lập tức im lặng, kính cẩn nhường đường.

Ciri sải bước nhanh qua những hành lang đá cẩm thạch lộng lẫy, tiến sâu vào lòng lâu đài. Cô dừng lại trước một cánh cửa khổng lồ bằng đồng thau, bề mặt chạm khắc những ký tự cổ ngữ phát sáng mờ ảo.

Cô rút ra chiếc chìa khóa đặc biệt, tra vào ổ khóa.

CẠCH!

Tiếng lẫy khóa vang lên nặng trịch. Cánh cửa tự động mở ra, để lộ luồng ánh sáng vàng ấm áp tỏa ra từ bên trong.

Ciri hít một hơi sâu, bước vào.

Bên trong là một không gian rộng lớn. Hàng trăm bệ đá lơ lửng trong không trung, mỗi bệ đặt một chiếc đèn thần nhiều kiểu dáng.

Ciri đi thẳng đến bệ đá của Zahir, Cô cúi đầu tôn kính:

“Thưa ngài Zahir. Tôi đã hoàn thành sứ mệnh.”

Từ chiếc đèn cổ, Zahir hiện hình. Thân thể ông ta to lớn như một ngọn núi nhỏ, đôi mắt rực lửa nhìn chằm chằm vào vật thể trên tay Ciri.

“Ciri,” giọng Zahir vang rền như sấm động, làm rung chuyển cả không gian, “Cô đã mang về thứ mà ta hằng mong đợi sao?”

Ciri nâng cao chiếc đèn thần của Djinno bằng cả hai tay:

“Vâng, thưa ngài Zahir. Đèn thần chứa Đại nhân Djinno đã trở về.”

Đôi mắt rực lửa của Zahir mở lớn hết cỡ. Sự uy nghiêm thường ngày nhường chỗ cho sự xúc động mãnh liệt.

Ông ta lướt nhanh xuống, đôi bàn tay khổng lồ run rẩy sờ lấy chiếc đèn nhỏ bé.

“Djinno… Người anh em vĩ đại… Cuối cùng ngài cũng đã về nhà…”

Zahir quay lại, giang rộng đôi tay, giọng nói vang vọng khắp mọi ngóc ngách của chiều không gian:

“Hỡi tất cả các anh em Djinn! Hãy thức tỉnh! Thời khắc đã điểm!”

PHỤT! PHỤT! PHỤT!

Đáp lại lời kêu gọi, hàng trăm ngọn đèn và bình phong ấn đồng loạt phát sáng.

Vô số luồng khói đủ màu sắc – vàng, xanh, đỏ, tím – bùng lên như pháo hoa.

Không gian Thánh điện bắt đầu giãn nở. Trần nhà vươn cao vô tận, tường vách lùi xa hàng dặm để lấy chỗ cho những thực thể khổng lồ.

Một vị thần xuất hiện.

Rồi mười vị.

Năm mươi vị.

Hai trăm vị.

Chỉ trong chớp mắt, cả không gian đã chật kín các vị thần đèn. Mỗi người một vẻ, nhưng tất cả đều to lớn và tỏa ra sức mạnh áp đảo.

Hàng trăm đôi mắt rực sáng đổ dồn về chiếc đèn của Djinno đang nằm trên tay Ciri.

Tiếng xì xào vang lên như tiếng ong vỡ tổ, rồi nhanh chóng chuyển thành những tiếng hô vang dội:

“Đại nhân Djinno!”

“Ngài đã trở về sau hàng thiên niên kỷ!”

Zahir giơ tay lên cao, cả đại sảnh lập tức im phăng phắc.

“Hỡi các anh em!” Zahir dõng dạc tuyên bố. “Hôm nay là ngày lịch sử của tộc Djinn! Đại nhân Djinno – một trong những Cổ Thần vĩ đại nhất, người đã chịu đựng sự giam cầm của nhân loại suốt hàng nghìn năm – nay đã quay về với chúng ta!”

Dưới hàng trăm ánh mắt rực lửa đang dõi theo từ trên cao, Ciri bước lên đài tế. Cô nâng chiếc đèn thần của Djinno bằng cả hai tay, hít một hơi sâu để trấn tĩnh nhịp tim, rồi đặt tay lên bề mặt kim loại lạnh lẽo, chà mạnh.

VÙ… Ù… Ù!

Không phải một làn khói bình thường, mà là một cơn bão năng lượng vàng rực cuộn trào, xé toạc không gian xung quanh. Cả thánh điện rung chuyển dữ dội.

Từ tâm bão, một hình thể vĩ đại dần ngưng tụ. Bóng của ông ta phủ trùm lên cả Zahir, uy nghi và cổ xưa hơn bất kỳ thực thể nào đang hiện diện. Đó là Djinno – Vua của các loài Djinn.

Thân thể ông rực sáng như lõi của một ngôi sao, đôi mắt sâu thẳm chứa đựng cả dải ngân hà. Giọng nói của ông vang lên, trầm hùng như tiếng chuông đồng vọng về từ ngàn xưa:

“Ta là Djinno, chúa tể của ngọn lửa và gió lốc. Hỡi người nắm giữ đèn, ngươi khao khát điều gì?”

Ciri ngước nhìn vị Cổ thần, ánh mắt không hề nao núng, giọng cô vang lên kiên định giữa đại sảnh:

“Ta ước: Ngay tại giây phút này, xiềng xích sẽ vỡ tan. Ngài… được tự do!”

OÀNH!

Một luồng sáng chói lòa bùng nổ từ chiếc đèn thần, sáng đến mức khiến không gian trắng xóa. Những sợi xích vô hình trói buộc linh hồn Djinno suốt hàng thiên niên kỷ bắt đầu hiện hình rồi nứt toác.

RẮC! RẮC! RẦM!

Mỗi mắt xích vỡ vụn tạo nên âm thanh như sấm sét nổ bên tai. Năng lượng giải phóng từ thân thể Djinno tạo thành những gợn sóng xung kích quét qua toàn bộ thánh điện.

Khi tiếng nổ cuối cùng dứt hẳn, Djinno vươn vai đứng thẳng. Ông giang rộng đôi tay khổng lồ, hít căng lồng ngực luồng không khí của tự do.

“Ta… đã thực sự tự do…” Giọng Djinno run lên, không phải vì sợ hãi, mà vì sự xúc động bị kìm nén qua vạn năm.

Zahir là người đầu tiên quỳ xuống, đầu cúi sát đất.

Ngay sau đó, hàng trăm vị thần đèn đồng loạt quỳ rạp xuống, tạo nên một làn sóng tôn kính lan tỏa khắp đại sảnh:

“Cung nghênh Đại nhân Djinno trở về!”

“Vạn tuế! Tự do vạn tuế!”

Tiếng hô vang dội, chấn động cả những bức tường đá cổ xưa.

Djinno từ từ hạ tầm mắt xuống Ciri. Ánh lửa trong mắt ông dịu lại, trở nên ấm áp lạ thường:

“Ciri…” Ông gọi tên cô, giọng nói nhẹ nhàng như một cơn gió thoảng. “Cô đã trao cho ta thứ quý giá nhất mà ta khao khát suốt hàng ngàn năm. Ta không còn bị ràng buộc bởi luật lệ của đèn thần, nhưng ta muốn trả ơn cô. Hãy nói đi, ta có thể làm gì cho ân nhân của mình?”

Ciri mỉm cười, nụ cười nhẹ nhõm:

“Tôi muốn ngài Zahir chấp nhận lời xin lỗi của 40 nàng công chúa.”

Djinno quay sang nhìn Zahir. Ánh mắt hai vị thần giao nhau, truyền tải những thông điệp không cần lời nói.

Zahir đứng dậy, cúi đầu trước Djinno:

“Tuân lệnh Đại nhân.”

Djinno gật đầu: “Zahir, hãy cho gọi họ vào.”

Ciri quay lại phía cửa lớn, mở cửa, ra dấu cho 40 công chúa đang thập thò lo sợ bên ngoài:

“Các nàng, hãy vào đi. Đừng sợ.”

Các công chúa rụt rè bước qua ngưỡng cửa. Nhưng ngay khoảnh khắc đặt chân vào đại sảnh, tất cả đều chết lặng.

Trước mắt họ là một cảnh tượng vượt quá sức tưởng tượng: Hàng trăm vị thần đèn khổng lồ, cao như những ngọn núi, đang đứng chật kín không gian, tỏa ra sức mạnh áp đảo khiến không khí trở nên đặc quánh.

Và ở trung tâm, Djinno – vị thần vĩ đại nhất – đang nhìn xuống họ như nhìn những hạt bụi.

Djinno khẽ nhướng mày khi thấy họ.

“À…” Ông thốt lên một tiếng trầm thấp.

Các công chúa run rẩy bần bật, chân tay bủn rủn, vài người suýt ngã quỵ vì áp lực vô hình. Ciri vội bước đến, trấn an:

“Bình tĩnh nào. Hãy nói những gì các nàng đã chuẩn bị.”

Được Ciri khích lệ, 40 công chúa dìu nhau bước tới trước mặt Zahir. Họ đồng loạt quỳ sụp xuống, trán chạm sàn đá lạnh lẽo.

“Thưa ngài Zahir…” Giọng nàng công chúa cả vỡ vụn trong tiếng nấc. “Chúng tôi… chúng tôi đã quá ngu muội và ích kỷ. Chỉ vì muốn che giấu tội lỗi mà chúng tôi đã phạm thêm sai lầm tày trời. Chúng tôi ngàn lần xin lỗi… Cầu xin ngài rủ lòng thương…”

Tiếng khóc nức nở của 40 cô gái vang vọng trong sự im lặng chết chóc của thánh điện.

Zahir nhìn Djinno. Vị Cổ thần khẽ gật đầu.

Zahir hít một hơi sâu, giọng ông vang lên:

“Ta… chấp nhận lời xin lỗi của các ngươi.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tien-dao-phan-cuoi.jpg
Tiên Đạo Phần Cuối
Tháng 2 7, 2026
nay-phan-phai-khong-lam-cung-duoc.jpg
Này Phản Phái, Không Làm Cũng Được
Tháng 1 18, 2025
hogwarts-them-diem-thanh-vuong.jpg
Hogwarts: Thêm Điểm Thành Vương
Tháng 2 4, 2026
tu-cuu-pham-thuy-than-den-thuy-trach-chi-chu
Từ Cửu Phẩm Thủy Thần Đến Thủy Trạch Chi Chủ
Tháng mười một 19, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP