Chương 20: Thế Giới Thực ( Bão Cát)
Trước Giờ G
Không khí đêm ở Bavet vốn oi bức, đột nhiên trở nên khô hanh bất thường.
Ở trung tâm đặc khu kinh tế, ngay giữa khoảng đất trống giữa Casino Grand Dragon và tòa nhà Golden Fortune, một hiện tượng kỳ lạ bắt đầu xuất hiện.
Bụi đất trên mặt đường khô – những hạt cát mịn thường bị gió thổi dạt vào góc tường – bỗng nhiên rung chuyển nhẹ. Sau đó chúng bắt đầu nhảy múa.
Một người bảo vệ đang tuần tra nhìn thấy, dừng bước. Anh ta cúi xuống, quan sát cát đang xoay tròn tại chỗ như có một lực hút vô hình.
“Cái quái gì vậy?” Anh ta lẩm bẩm.
Chưa kịp hiểu, luồng xoáy nhỏ – cao khoảng 30cm – bỗng nhiên bùng lên từ mặt đất. Cát bay vụt lên không trung, quay tròn nhanh dần.
Người bảo vệ lùi lại vài bước, giơ tay che mặt.
Trong vòng 10 giây, cột xoáy tăng từ 30cm lên 5 mét. Rồi 10 mét. Cát từ các công trình xây dựng dở dang xung quanh bị hút vào, gia cố cho bức tường gió ngày càng dày đặc.
“BÁO ĐỘNG! LỐC XOÁY! CÓ LỐC XOÁY TẠI TRUNG TÂM!” Người bảo vệ gào vào bộ đàm, lồm cồm bò dậy chạy trối chết.
Nhưng đó không phải lốc xoáy tự nhiên.
Cơn bão cát giờ đây đã cao hơn 20 mét, đường kính nở rộng như miệng một con quái vật. Nó không di chuyển, không lắc lư, mà đứng sừng sững như một tháp canh khổng lồ, nuốt chửng mọi ánh sáng và âm thanh xung quanh nó.
Một kiến trúc hoàn hảo của sự hỗn loạn.
===
Tại Sở chỉ huy tiền phương của Trung Quốc, cách biên giới 8km.
Thiếu tướng Lý Quốc Phong đang rà soát lại sơ đồ triển khai radar trên màn hình lớn. Không khí trong phòng điều hòa mát lạnh, trái ngược hẳn với sự ngột ngạt bên ngoài.
Điện thoại mã hóa trên bàn reo vang. Một hồi chuông chói tai.
Ông nhấc máy. Đầu dây bên kia là giọng nói trầm khàn quen thuộc của Tướng Vịnh.
“Đồng chí Quốc Phong,” giọng Vịnh điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự khẩn trương đầy toan tính. “Tôi có một thông báo an toàn: Cục Khí tượng của chúng tôi vừa phát hiện một vùng áp thấp dị thường hình thành ngay trên đầu Bavet. Dự báo sẽ có bão cát cục bộ cường độ cực mạnh trong 30 phút tới. Tôi chân thành khuyên quý phía nên rút các thiết bị trinh sát quang học và điện tử nhạy cảm ra khỏi khu vực ngay lập tức. Cát bụi vùng này… rất hại cho ống kính đấy.”
Lý Quốc Phong nhíu mày, giọng đầy vẻ hoài nghi: “Bão cát? Ở Campuchia? Giữa mùa mưa nhiệt đới?”
“Thời tiết dạo này khó lường lắm,” Vịnh đáp nhẹ tênh. “Cảnh báo đã được gửi. Quý phía tự cân nhắc.”
“Cảm ơn lòng tốt của đồng chí,” Lý đáp, giọng lạnh nhạt pha chút mỉa mai. “Chúng tôi sẽ tự lo liệu.”
Ông dập mạnh ống nghe xuống giá đỡ.
Lý Quốc Phong quay phắt sang Đại tá Trương Vệ, người đang đứng chờ lệnh.
“Bão cát?” Trương Vệ bật cười khẩy, lắc đầu. “Họ coi chúng ta là trẻ con à? Bavet không phải sa mạc Gobi. Làm gì có chuyện—”
“IM!”
Tiếng quát của Lý Quốc Phong khiến nụ cười trên môi Trương Vệ tắt ngấm.
Vị Thiếu tướng đứng bật dậy, đi đi lại lại trong phòng, hai tay chắp sau lưng, trán nhăn lại thành rãnh sâu. Bản năng của một con cáo già tình báo đang gào thét.
Bão cát giữa vùng nhiệt đới. Cảnh báo trước thời điểm diễn ra. Sự tự tin kỳ lạ trong giọng nói của tướng Vịnh.
Một tia chớp lóe lên trong đầu ông. Một ký ức từ báo cáo bị xếp xó.
Ông quay ngoắt lại, chỉ thẳng mặt Trương Vệ, mắt long lên sòng sọc:
“Gọi ngay cho Cục Tình báo Trung ương! Lục lại toàn bộ dữ liệu thô của chiến dịch KK Park. Tôi không cần báo cáo tổng kết, tôi cần dữ liệu cảm biến môi trường! Kiểm tra xem khi KK Park bị đột kích, có hiện tượng thời tiết bất thường nào xảy ra không? NHANH!”
Trương Vệ sững sờ mất một giây, rồi vội vã vồ lấy điện thoại: “Rõ! Tôi làm ngay!”
===
Năm phút sau. Không khí trong phòng đặc quánh như chì.
Trương Vệ đặt điện thoại xuống, sắc mặt tái nhợt. Ông nhìn Lý Quốc Phong, giọng run run:
“Thưa Thiếu tướng… Cục xác nhận. Đêm đó, các trạm quan trắc ghi nhận một vùng nhiễu động khí quyển cục bộ kéo dài 45 phút. Họ tưởng là lỗi kỹ thuật do bão từ, nhưng… nhân chứng sống sót kể lại rằng họ đã thấy ‘bức tường cát’ dựng lên từ hư không.”
“Rầm!”
Lý Quốc Phong đấm mạnh xuống bàn làm việc, khiến cốc nước nảy lên.
“Chết tiệt! Tôi biết ngay mà!” Ông rít lên qua kẽ răng. “Họ có một Kẻ Lữ Hành. Một kẻ mang năng lực thao túng thời tiết hệ Thổ hoặc Phong. Cụ thể là bão cát.”
Ông thở hắt ra, ánh mắt rực lửa giận dữ:
“Lời cảnh báo của lão Vịnh không phải là thiện chí. Đó là tuyên chiến. Lão ta đang ngạo nghễ nói vào mặt ta rằng: ‘Tao sắp bịt mắt mày lại, và mày chẳng làm được cái đếch gì cả'”
Lý Quốc Phong lao đến bảng điều khiển trung tâm, gào lên với nhóm kỹ thuật viên đang ngơ ngác:
“RÚT! Ra lệnh cho tất cả các đơn vị trinh sát cơ động: RÚT NGAY LẬP TỨC! Thu hồi mọi drone, radar di động, xe trinh sát ra khỏi bán kính 2km quanh Bavet! Nếu không muốn thiết bị biến thành đống sắt vụn vì cát mài, thì cút khỏi đó ngay!”
“Còn các cảm biến cố định đã cài cắm?” Trương Vệ hỏi vớt vát.
“Vứt! Coi như phế liệu!” Lý Quốc Phong phất tay dứt khoát. “Giờ này còn tiếc của à? Ưu tiên bảo toàn lực lượng chủ lực!”
Ông quay lại nhìn bản đồ, nghiến răng:
“Đồng chí Trương, chuẩn bị tinh thần đi. Từ giờ đến khi cơn bão quái quỷ đó tan, chúng ta sẽ trở thành những kẻ mù và điếc. Đó chính là cái bẫy mà Việt Nam giăng ra. Họ biến chiến trường thành sân chơi riêng của họ ngay trước mũi chúng ta!”
“Lập hồ sơ mới ngay lập tức: Mục tiêu Alpha VN-01. Năng lực: Điều khiển Bão cát. Mức độ nguy hiểm: Cực đại. Gửi báo động đỏ về Bắc Kinh!”
===
Tại Bavet, cơn bão cát giờ đây đã trở thành một con quái vật khổng lồ.
Đường kính 500 mét. Cao hơn 50 mét – nuốt trọn tòa nhà 15 tầng.
Điều đáng sợ nhất là sự tĩnh tại của nó. Nó không di chuyển theo gió, mà quay tròn tại chỗ với tốc độ khủng khiếp, tạo thành một lớp vỏ bọc vật lý hoàn hảo.
Các thiết bị cảm biến của Trung Quốc bắt đầu nếm mùi thất bại.
Những chiếc camera giám sát độ phân giải cao vừa kịp quay về hướng cơn bão thì lập tức bị hàng tỷ hạt cát quất vào ống kính với vận tốc của đạn bắn. Mặt kính cường lực nứt toác, hình ảnh chuyển sang màu nâu đục ngầu rồi tắt ngấm.
Radar tầm xa quét qua, nhưng sóng vô tuyến va phải bức tường cát dày đặc chứa đầy tĩnh điện. Tín hiệu bị tán xạ tứ tung, không thể xuyên qua, không thể phản hồi.
Trên màn hình tại sở chỉ huy, khu vực trung tâm Bavet không còn là hình ảnh đường phố, mà là một mảng nhiễu đỏ lòm, nhấp nháy điên cuồng.
Mức nhiễu tín hiệu: 95%… 98%… MẤT TÍN HIỆU HOÀN TOÀN.
===
Thiếu tướng Lý Quốc Phong bước vào phòng máy trinh sát – một container đặc biệt được cải tạo thành trung tâm giám sát di động, chứa đầy màn hình, máy tính, ăng-ten vệ tinh.
Bên trong, 8 kỹ thuật viên đang ngồi trước các bảng điều khiển, mặt đều căng thẳng.
“Báo cáo tình hình,” Lý nói ngắn gọn.
Một kỹ thuật viên trẻ – khoảng 27-28 tuổi, đeo kính dày – đứng lên, giọng run run:
“Thưa Thiếu tướng… Tình hình rất tồi tệ:
Camera quan sát: Tất cả 14 camera đã cài đặt trong Bavet đều mất tín hiệu. Các camera được rút ra kịp thời đang bị hư hỏng nặng do cát va đập – ống kính bị xước, mạch điện bị nhiễu từ. Cần thay thế hoàn toàn.
Cảm biến âm thanh: Tiếng gió và cát va chạm tạo ra nhiễu âm lớn, át hết các âm thanh khác. Không thể phân tích được tiếng súng hay tiếng nổ.
Radar Doppler: Bụi cát dày đặc gây tán xạ tín hiệu nghiêm trọng. Mức nhiễu hiện tại: 92.4%. Chúng tôi hoàn toàn không thể xác định chuyển động bên trong.”
Lý Quốc Phong nhìn vào màn hình radar. Một vùng hỗn loạn màu đỏ-cam-vàng nhấp nháy liên tục, không có hình dạng rõ ràng.
“Vệ tinh thì sao?” Ông hỏi.
Một kỹ thuật viên khác đáp:
“Thưa Thiếu tướng, vệ tinh quang học không xuyên qua được lớp bụi dày đến vậy. Vệ tinh radar tổng hợp khẩu độ (SAR) có thể xuyên qua mây mù, nhưng với mật độ hạt cát cao như thế này… tín hiệu vẫn bị nhiễu nặng. Hình ảnh thu được mờ nhòe, độ phân giải giảm xuống chỉ còn 10 mét/pixel – hoàn toàn vô dụng để theo dõi chiến thuật.”
Lý Quốc Phong siết chặt hàm. Ông quay sang màn hình lớn nhất, nơi hiển thị bản đồ tổng thể. Vùng Bavet giờ đây chỉ là một đám mây xám tối, không có thông tin.
“Có cách nào khác không?” Ông hỏi, giọng cứng rắn.
“Chúng tôi đã thử tất cả, thưa Thiếu tướng,” người kỹ thuật viên trưởng đáp, mồ hôi đầm đìa. “Nhiệt kế hồng ngoại cũng vô dụng – bụi cát hấp thụ và tán xạ cả bức xạ nhiệt. Âm thanh học bị nhiễu hoàn toàn. Chúng tôi thậm chí thử dùng sóng âm tần thấp nhưng khoảng cách quá xa, tín hiệu quá yếu.”
Lý Quốc Phong đứng im, hai tay chắp sau lưng.
Sau một hồi lâu, ông hít sâu, nói chậm rãi:
“Vậy nghĩa là từ giờ cho đến khi bão cát tan… chúng ta hoàn toàn không biết gì về những gì đang diễn ra bên trong Bavet. Đúng không?”
“…Vâng, thưa Thiếu tướng.”
Lý Quốc Phong đứng trước màn hình hiển thị “NO SIGNAL” hai tay chống lên bàn, vai run lên vì cơn giận bị kìm nén.
Phòng chỉ huy im phăng phắc. Không ai dám thở mạnh.
Một kỹ thuật viên trưởng lấy hết can đảm báo cáo:
“Thưa Thiếu tướng… Vệ tinh SAR cũng vô dụng. Mật độ vật chất trong cơn bão quá lớn, lại thêm nhiễu loạn từ trường do ma sát của cát… Chúng ta hoàn toàn không biết gì về những gì đang diễn ra bên trong.”
Lý Quốc Phong từ từ ngẩng đầu lên. Gương mặt ông đanh lại, lạnh lùng và tàn nhẫn. Sự ngạc nhiên ban đầu đã qua đi, nhường chỗ cho sự toan tính của một vị tướng bại trận trong hiệp đầu.
“Được lắm,” ông lẩm bẩm, giọng nói nghe như tiếng dao cạo trên mặt kính. “Tướng Vịnh… ông chơi được lắm.”
Ông quay sang Trương Vệ, ra lệnh từng tiếng một:
“Gửi tin nhắn cho Tướng Vịnh. Nói rằng chúng tôi ‘cảm ơn’ lời cảnh báo. Và nói thêm: Sau khi bão tan, nếu có bất kỳ thiệt hại nào về người của chúng tôi bên trong, Việt Nam sẽ phải chịu trách nhiệm cao nhất.”
“Vâng!”
Lý Quốc Phong quay lại nhìn màn hình radar – vùng nhiễu 92% đang nhấp nháy đều đặn.
Ông nghiến răng, thầm nghĩ:
“Tướng Vịnh… Đồ chó già khôn ngoan của ông. Vậy ông gọi bọn tôi đến đây để làm gì? Đứng nhìn à? Hay đơn giản là… để chứng kiến ông ta thể hiện sức mạnh của ‘Người Lữ Hành’?”
Ông quay đi, bước ra khỏi phòng máy.
Bên ngoài, gió đêm thổi lạnh qua mặt. Từ xa, ông có thể nhìn thấy mờ mờ – qua ống nhòm hồng ngoại – hình ảnh trụ cát khổng lồ vẫn đứng sừng sững giữa Bavet.
Một lồng chụp bằng cát.
Một bức tường không thể xuyên thủng.
Một tuyên bố rõ ràng từ Việt Nam:
“Chúng tôi không cần các anh nhìn. Chúng tôi sẽ tự xử lý.”
Lý Quốc Phong thầm thở dài, mở điện thoại mã hóa, gõ tin nhắn gửi lên Bắc Kinh:
“Chiến dịch Bavet: Việt Nam sử dụng Kẻ Lữ Hành điều khiển bão cát, vô hiệu hóa toàn bộ hệ thống giám sát. Chúng tôi tạm thời bị mù. Yêu cầu chỉ thị.”
Vài phút sau, tin nhắn trả lời:
“Giữ nguyên vị trí. Không can thiệp. Quan sát hậu quả. Thu thập tối đa dữ liệu về Kẻ Lữ Hành. Đây là ưu tiên số một.”
Lý Quốc Phong nhìn tin nhắn, khép điện thoại lại.
Ông quay sang phía Bavet – nơi bão cát đang nuốt chửng mọi ánh sáng, mọi âm thanh, mọi thông tin.
“Các người muốn giấu bài à?” Ông cười gằn, ánh mắt sắc lạnh. “Cứ giấu đi. Để xem cái lồng đó giữ được bao lâu.”