Chương 20: 1001 Đêm (Aladdin Và Cây Đèn Thần 4)
Minh và Ciri lướt qua những hành lang đá lạnh lẽo của cung điện như hai bóng ma. Họ quay trở lại phòng ngủ của hoàng hậu Badroulbadour mà không gặp bất kỳ trở ngại nào.
Hoàng hậu đang ngồi co ro ở góc giường, đôi mắt trũng sâu vì lo âu. Khi thấy hai người xuất hiện từ bóng tối, khuôn mặt bà bừng lên một tia hy vọng yếu ớt.
“Các ngươi đã trở lại!”
“Nhanh lên,” Minh cắt ngang, không để bà kịp nói thêm. “Tôi cần một bộ y phục của hoàng hậu. Ngay bây giờ.”
Badroulbadour thoáng chần chừ, rồi vội vã mở tủ, run rẩy lấy ra một bộ lễ phục hoàng gia lộng lẫy. Minh nhanh chóng khoác lên người, chỉnh sửa lại các nếp gấp để che đi bộ đồ chiến đấu bên trong.
“Nhớ kỹ lời tôi,” Minh nhìn thẳng vào mắt người phụ nữ đang hoảng sợ. “Khi hỗn loạn xảy ra, bà hãy dùng chiếc nhẫn. Chà xát nó và ra lệnh cho thần nhẫn. Hiểu chưa?”
Hoàng hậu gật đầu lia lịa, tay siết chặt chiếc nhẫn trên ngón tay.
Minh cầm Identity Key, cắm phập vào ngực trái. Da thịt hắn gợn sóng, xương cốt thay đổi, và chỉ trong tích tắc, một Badroulbadour thứ hai đứng sừng sững giữa phòng – hoàn hảo từ ánh mắt đến chất giọng.
Hoàng hậu thật há hốc mồm, kinh ngạc nhìn bản sao của chính mình như nhìn vào gương.
“Đừng sợ,” Minh – giờ đây với giọng nói thanh thót của hoàng hậu – trấn an. “Chỉ là tạm thời thôi.”
Đúng lúc đó, giác quan thính giác siêu nhạy của Holy Vampire rung lên cảnh báo. Minh nghe thấy tiếng bước chân nện xuống sàn đá từ xa, kèm theo tiếng kim loại va chạm nhẹ.
Tiếng một nữ tỳ vang lên vọng lại:
“Tâu đức vua, hoàng hậu đang nghỉ ngơi…”
Đồng tử Minh co lại.
“Đến rồi! Núp đi! Nhanh!”
Ciri phản ứng tức thì, cô kéo hoàng hậu thật ấn vào sau bức rèm nhung dày nặng cạnh cửa sổ. Hai người ép sát vào tường, nín thở.
Minh lao lên giường, kéo chăn lụa đắp ngang người, nằm nghiêng trong tư thế của một người đang say ngủ nhưng cơ bắp ngầm căng cứng, sẵn sàng bùng nổ.
Ba giây sau.
Rầm. Cánh cửa phòng mở toang.
Jafar bước vào, mang theo luồng khí lạnh lẽo bao trùm căn phòng. Hắn cao lớn, vận bộ lễ phục đen tuyền thêu những họa tiết cổ ngữ vàng óng. Trên đầu hắn là chiếc mũ miện hình rắn hổ mang đang bạnh cổ đầy đe dọa.
Nhưng thứ thu hút mọi ánh nhìn lại là vật thể đang trôi lơ lửng bên vai phải hắn: Cây đèn thần. Chiếc đèn dầu bằng đồng cổ xưa tỏa ra thứ ánh sáng xanh ngọc ma quái, dập dềnh theo từng bước chân của chủ nhân.
Sau lưng Jafar, bốn tên hộ vệ cao lớn trong bộ giáp sáng bóng dừng lại trấn giữ cửa ra vào, tay lăm lăm vũ khí.
“Badroulbadour,” giọng Jafar vang lên, trơn tuột và nham hiểm như loài rắn. “Ta biết nàng chưa ngủ.”
Minh – trong lốt hoàng hậu – từ từ ngồi dậy, giả bộ dụi mắt ngái ngủ, diễn xuất hoàn hảo:
“Vua Jafar… Đêm khuya thế này, bệ hạ xông vào phòng thiếp có việc gì?”
Jafar bước lại gần hơn, đôi mắt hẹp dài nheo lại đầy nghi ngờ:
“Ta cảm nhận được… những dao động bất thường trong cung điện đêm nay. Nàng có thấy kẻ nào lạ mặt không?”
“Không,” Minh đáp, giọng run rẩy đúng chuẩn một người phụ nữ yếu đuối đang sợ hãi. “Thiếp không thấy gì cả. Thiếp chỉ muốn được yên thân…”
Jafar nhếch mép, tiến thêm một bước để kiểm tra.
Đèn thần trôi theo hắn, ánh sáng xanh ngọc chiếu rọi lên khuôn mặt giả mạo của Minh. Khoảng cách đã đủ gần.
Đây là khoảnh khắc Minh chờ đợi.
Bùng nổ!
Minh lao khỏi giường với vận tốc không tưởng, nhanh đến mức để lại tàn ảnh. Bàn tay hắn vươn ra như móng vuốt, chộp thẳng vào cây đèn thần đang lơ lửng.
Nhưng Jafar là một lão cáo già xảo quyệt. Ngay khoảnh khắc ngón tay Minh sắp chạm vào bề mặt đồng lạnh lẽo, một lớp rào cản vô hình bùng lên dữ dội.
BÙM!
Một vụ nổ năng lượng hất văng Minh ngược trở lại. Dù không thể cướp được đèn, nhưng lực tác động mạnh mẽ đã đánh bật cây đèn văng ra khỏi quỹ đạo của Jafar.
Nó lăn lông lốc trên sàn nhà, dừng lại ngay sát chân bức rèm – nơi Ciri và hoàng hậu đang ẩn náu.
Jafar giật bắn người, mắt trợn trừng:
“Ngươi…!”
Minh không lãng phí một giây. Hắn giật phăng Identity Key khỏi ngực. Ảo ảnh hoàng hậu tan biến như sương khói, trả lại hình dáng thật: một thanh niên cao gầy với đôi mắt đỏ rực của ma cà rồng.
Xoẹt!
Minh xé toạc bộ váy hoàng hậu vướng víu, để lộ bộ đồ đen bó sát gọn gàng bên trong.
“Chết tiệt, có bẫy phản đòn!” Minh chửi thầm. Jafar đã yểm bùa bảo vệ lên đèn thần để chống trộm. Hắn cũng mất cơ hội ám sát bất ngờ, nhưng ít nhất cây đèn đã rời khỏi tay tên phù thủy.
Jafar gầm lên, giơ tay phóng ra một luồng hỏa ngục đỏ rực.
Minh nghiêng người, ngọn lửa sém qua vai, thiêu rụi một mảng tường phía sau thành tro bụi.
Tiếp đó là một cơn mưa phép thuật. Tia sét xanh. Mũi tên băng. Cầu lửa. Jafar điên cuồng tấn công.
Nhưng Minh di chuyển như một con thoi. Hắn lướt zic-zac, bật tường, lộn nhào, né tránh từng đòn chết người trong gang tấc.
“Phải giữ chân hắn!” Minh nghiến răng tính toán. “Để Ciri có thời gian!”
Hắn lao thẳng về phía Jafar, buộc tên phù thủy phải chuyển sang thế thủ, không còn tâm trí để ý đến cây đèn dưới đất.
Bốn tên hộ vệ bên ngoài nghe động tĩnh liền rầm rập xông vào.
Nhưng chúng đã muộn.
Sau bức rèm, Ciri hành động dứt khoát.
Cây đèn nằm ngay dưới chân cô. Cô cúi xuống nhặt nó lên. Lớp màng bảo vệ vẫn còn đó, tê rần như điện giật khiến cô không thể kích hoạt hay chạm trực tiếp vào thân đèn, nhưng ít nhất cô có thể cầm nắm nó qua lớp vải tay áo.
“Nhanh!” Cô rít lên với hoàng hậu. “Dùng nhẫn thần! Ngay bây giờ!”
Badroulbadour run rẩy làm theo. Bà chà mạnh vào chiếc nhẫn trên ngón tay.
Khói xanh bốc lên mù mịt. Một vị thần khổng lồ – Thần Nhẫn – hiện ra, cúi đầu chờ lệnh.
“Chủ nhân gọi tôi?” Giọng thần nhẫn ồm ồm vang vọng.
“Đánh… đánh bại bọn chúng!” Hoàng hậu chỉ tay về phía bốn tên hộ vệ đang lao tới.
Thần nhẫn gầm lên một tiếng rung chuyển cả căn phòng, lao thẳng ra cửa.
Ciri không chần chừ, cô ném mạnh cây đèn thần về phía hoàng hậu:
“Cầm lấy! Chạy đi! Ra khỏi đây ngay!”
Badroulbadour luống cuống bắt lấy cây đèn – thứ vẫn đang tỏa ra xung lực đẩy nhẹ tay bà ra – rồi ôm chặt nó vào lòng.
Ngoài hành lang, Thần Nhẫn vung nắm đấm khổng lồ, đấm bay tên hộ vệ đầu tiên dính chặt vào tường đá, bộ giáp nát vụn.
Ba tên còn lại – vốn là những sinh vật ma thuật do đèn thần tạo ra – không hề biết sợ hãi, lao vào phản công dữ dội.
Ciri lướt ra khỏi phòng, ngón tay vẽ dấu hiệu trong không khí:
“Aard!”
Một luồng sóng xung kích vô hình bùng nổ từ tay cô. Hai tên hộ vệ bị thổi bay ngã lăn lóc trên hành lang.
Thần Nhẫn tận dụng cơ hội, giẫm nát một tên khác dưới bàn chân khổng lồ.
“CHẠY ĐI!” Ciri hét lớn át cả tiếng ồn ào.
Badroulbadour ôm chặt đèn thần, cắm đầu chạy thục mạng dọc theo hành lang tối tăm, bỏ lại sau lưng chiến trường hỗn loạn.
Những lính canh thường ở phía xa ngơ ngác nhìn thấy hoàng hậu đầu tóc rối bời chạy qua.
“Hoàng hậu…?”
Nhưng bà không dừng lại, bóng dáng nhanh chóng khuất sau ngã rẽ.
Ciri quay phắt lại phòng ngủ.
Bên trong, Minh vẫn đang quần thảo với Jafar. Tên phù thủy gào lên trong cơn thịnh nộ tột cùng khi thấy bảo vật bị mang đi:
“Lũ khốn kiếp! Các ngươi dám?! Các ngươi dám cướp đèn thần của ta?!”
“Cướp?” Minh cười khẩy, lướt người né một tia sét vừa sém qua tóc. “Đèn này đếch phải của ai cả. Mày cũng chỉ là một thằng trộm vặt may mắn thôi, Jafar!”
Ciri rút thanh kiếm sau lưng, ánh thép lạnh lẽo lóe lên, cô bước vào thế thủ bên cạnh Minh.
Jafar nhận ra tình thế đã đảo chiều. Mất đèn thần, hắn mất đi chỗ dựa to lớn. Hắn giơ cao gậy phép, đôi mắt long lên sòng sọc:
“Các ngươi sẽ phải hối hận! Không kẻ nào được phép sỉ nhục Jafar vĩ đại!”
Minh không cho kẻ thù một giây để thở. Hắn lao thẳng về phía Jafar, kích hoạt tốc độ tối đa của Holy Vampire, biến cơ thể thành một vệt mờ chết chóc.
Nhưng Jafar là một đại phù thủy già đời, hắn đã lường trước được điều này.
Gậy phép trong tay hắn giơ cao, miệng rít lên một cổ ngữ chói tai. Ngay lập tức, không khí xung quanh bốc cháy. Một cơn bão lửa xoắn ốc bùng lên từ hư không, tạo thành bức tường hỏa ngục cao vút bao bọc lấy hắn, nhiệt độ khủng khiếp nung chảy cả sàn đá.
Minh không kịp hãm đà. Hắn đâm sầm vào bức tường lửa.
ẦM!
Vụ nổ hất văng Minh ngược trở lại như một con búp bê vải. Cơ thể hắn bay xuyên qua căn phòng, đập mạnh vào bức tường đá phía sau, tạo ra những vết nứt mạng nhện trên bề mặt.
Ciri phản ứng ngay tức khắc. Cô chĩa tay về phía cột lửa đang hoành hành:
“Aard!”
Một luồng sóng xung kích động năng cực mạnh bùng nổ, xé toạc không khí đập thẳng vào tường lửa. Ngọn lửa bị thổi bạt đi, và lực đẩy dư thừa hất văng cả Jafar, khiến hắn đập lưng vào tường đối diện.
Jafar gầm lên, rũ bỏ sự điềm tĩnh ban đầu. Hắn vung gậy, một tia sét xanh lè xé gió phóng thẳng vào ngực Ciri.
“Quen!”
Ciri bắt chéo tay. Một lớp khiên năng lượng màu vàng kim bao bọc lấy cô. Tia sét đánh trúng lớp khiên, nổ tung thành hàng ngàn tia điện nhỏ, nhưng không thể xuyên thủng phòng tuyến của Witcher.
Jafar đứng dậy, khuôn mặt vặn vẹo vì cơn thịnh nộ. Hắn gõ mạnh gậy xuống sàn, miệng lầm rầm những lời nguyền đen tối.
Khói đen đặc quánh trào ra từ kẽ nứt sàn nhà.
Từ trong màn sương đen, bốn bóng hình cao lớn trồi lên. Bốn kiếm sĩ không đầu – những bộ giáp rỗng tuếch nhưng tràn đầy sát khí, tay lăm lăm thanh đại kiếm rỉ sét – lập tức vây quanh chủ nhân.
“Băm vằm chúng cho ta!” Jafar ra lệnh.
Minh bật dậy từ đống đổ nát, tay quệt vệt máu đang tự bốc hơi nơi khóe miệng.
“Chơi trò gọi hội à?” Hắn cười khẩy, để lộ răng nanh. “Được thôi!”
Hắn lao tới, nhanh đến mức mắt thường không theo kịp.
Bốn kiếm sĩ không đầu phản xạ cực nhanh, vung kiếm tạo thành một lưới thép tử thần che chắn cho Jafar.
Nhưng Minh luồn lách như một con lươn. Hắn cúi người tránh nhát chém ngang cổ, xoay người né cú bổ dọc, lướt qua khe hở giữa hai thanh kiếm. Nắm đấm bọc thép của hắn đấm thẳng vào ngực tên giáp sắt gần nhất, tạo ra một vết lõm sâu hoắm.
Nhưng những bộ giáp ma thuật không biết đau đớn. Chúng không hề lùi bước, tiếp tục vung kiếm chém tới tấp.
Minh buộc phải lùi lại để tránh bị băm nhỏ.
Ciri nhìn thấy cơ hội. Cô kết ấn tay:
“Igni!”