Chương 19: 1001 Đêm (Alibaba và 40 Tên Cướp 2)
Ciri đẩy nhẹ cánh cửa. Tiếng bản lề rên rỉ khẽ khàng nhưng trong không gian tĩnh mịch, nó vang lên như tiếng sấm.
Người phụ nữ đang thức giật bắn mình. Cô ngẩng phắt lên, khuôn mặt sưng húp đầm đìa nước mắt, đôi mắt mở to đầy kinh hoàng. Cô há miệng định hét lên, nhưng Ciri đã lướt tới nhanh như cắt, ngón tay trỏ đặt lên môi ra hiệu.
“Im lặng,” Ciri thì thầm, giọng nói vừa đủ nghe nhưng đầy uy lực. “Chúng tôi không phải kẻ thù. Chúng tôi đến để tìm sự thật.”
Người phụ nữ nín bặt, lồng ngực phập phồng dữ dội, ánh mắt dao động điên cuồng giữa tia hy vọng mong manh và nỗi sợ hãi tột độ.
“Không… không được…” Cô lắc đầu quầy quậy, giọng vỡ vụn. “Hắn sẽ biết… hắn sẽ giết… hắn sẽ…”
Ciri quỳ xuống, nhìn thẳng vào mắt người phụ nữ. Bàn tay trái của cô vẽ nhanh một ký tự phát sáng mờ ảo trong không trung.
“Axii.”
Phép thuật tác động ngay lập tức. Sự hoảng loạn trong mắt người phụ nữ tan biến, cơ bắp đang căng cứng thả lỏng xuống. Nước mắt vẫn lăn dài, nhưng ánh nhìn của cô trở nên trống rỗng, ngoan ngoãn.
“Kể cho tôi nghe,” Ciri ra lệnh nhẹ nhàng. “Đêm đó đã xảy ra chuyện gì?”
Người phụ nữ bắt đầu nói, giọng đều đều, vô cảm như đang đọc một bản cáo trạng từ cõi chết:
“Ba đêm trước… Morgiana đã phát hiện ra âm mưu. Bốn mươi tên cướp đã trà trộn vào dinh thự, ẩn mình trong những chiếc lu dầu lớn xếp ở sân sau và bếp, chờ hiệu lệnh nửa đêm. Morgiana… cô ấy rất thông minh… cô ấy đã đun sôi dầu từ chiếc lu duy nhất chứa dầu thật, rồi lặng lẽ đổ vào từng chiếc lu kia, luộc chín bọn cướp bên trong mà không gây ra tiếng động nào.”
Một cơn rùng mình chạy qua người cô, nhưng dưới tác dụng của Axii, cô vẫn tiếp tục kể.
“Nhưng Morgiana không biết rằng tên thủ lĩnh – gã thương nhân giả dạng xin tá túc – đã ở ngay trong phòng khách với chồng tôi. Trong khi cô ấy mải mê xử lý bọn tay sai ở bếp, tên thủ lĩnh đã ra tay. Hắn rút dao, đâm một nhát xuyên tim Alibaba. Chồng tôi gục xuống ngay lập tức, không kịp thốt lên lời nào. Hai người hầu cận cũng bị cắt cổ ngay sau đó. Chúng tôi… chúng tôi chứng kiến tất cả, nhưng nỗi sợ hãi đã khóa chặt chân tay, khiến chúng tôi câm lặng như những bức tượng.”
Minh đứng tựa lưng vào cửa, khuôn mặt lạnh tanh, nhưng đôi mắt nheo lại đầy nguy hiểm.
“Sau khi giết chồng tôi,” người phụ nữ tiếp tục, “Hắn rút ra một vật kỳ lạ… trông như một chiếc chìa khóa bằng. Hắn cắm phập nó vào ngực trái của mình.”
“Và rồi?” Ciri gặng hỏi.
“Cơ thể hắn vặn vẹo, xương cốt kêu răng rắc… và rồi hắn biến đổi. Hắn trở thành Alibaba. Hoàn toàn giống hệt. Từ khuôn mặt, giọng nói, dáng đi, cho đến cả vết sẹo cũ trên cổ tay… Không ai có thể phân biệt được.”
Ciri liếc nhìn Minh. Hắn khẽ gật đầu xác nhận. Identity Key (Chìa khóa Nhân dạng).
Giọng người phụ nữ chùng xuống, đầy bi thương:
“Khi Morgiana quay lại phòng khách để báo tin đã tiêu diệt bọn cướp, ‘Alibaba’ đã ra cửa đón cô ấy. Cô ấy hoàn toàn không nghi ngờ. Hắn đâm cô ấy một nhát chí mạng vào tim. Morgiana ngã xuống, máu trào ra miệng… Cô ấy nhìn hắn, ánh mắt đầy sự sững sờ và tuyệt vọng. Đến tận lúc trút hơi thở cuối cùng, cô ấy vẫn không hiểu tại sao người chủ mà mình vừa cứu mạng lại giết mình.”
Nước mắt người phụ nữ lại trào ra, thấm ướt vạt áo.
“Sau đó là cuộc thanh trừng. Những gia nhân nào nhìn thấy mặt thật của hắn hoặc có chút nghi ngờ đều bị giết dần dần trong đêm. Hắn giữ mạng tôi và chị tôi lại để làm bình phong che mắt thiên hạ. Hắn dọa rằng nếu chúng tôi hé răng nửa lời, hắn sẽ không chỉ giết chúng tôi, mà sẽ tàn sát cả dòng họ ngoại tộc.”
“Sáng hôm sau, hắn đường hoàng bước ra cửa, tuyên bố với cả thành Baghdad: Bọn cướp đã đột nhập, một cuộc chiến đẫm máu đã diễn ra. Hắn may mắn sống sót và tiêu diệt được bọn chúng, nhưng đau đớn thay, toàn bộ gia nhân trung thành đều đã hy sinh.”
Người phụ nữ ngẩng đầu lên, ánh mắt thất thần xoáy sâu vào Ciri:
“Giờ đây, hắn sống trong lốt chồng tôi, hưởng thụ gia sản này. Cả thành Baghdad tôn vinh hắn như một người hùng diệt cướp, nhưng thực chất… Alibaba thật đã chết. Kẻ đang ngủ ở phòng chủ nhân kia chính là Thủ lĩnh của 40 tên cướp.”
Minh lướt đi trong dinh thự như một bóng ma, mọi sơ đồ cấu trúc đã được hắn ghi nhớ nằm lòng từ lúc quan sát bên ngoài.
Cánh cửa phòng ngủ chính mở ra, êm ru như không hề có ma sát. Ánh trăng bàng bạc hắt qua song cửa, soi rọi người đàn ông đang say ngủ trên giường lớn. Hắn ngáy đều đều, hoàn toàn tự tin vào vở kịch hoàn hảo mà mình đã dựng lên.
Minh không lãng phí dù chỉ một giây. Hắn lướt tới bên giường, bàn tay rắn chắc bổ xuống một cú chặt dứt khoát vào động mạch cổ. Abukhaxan – kẻ đang mang gương mặt Alibaba – mềm nhũn ra ngay lập tức, chìm vào vô thức trước khi kịp nhận biết sự hiện diện của kẻ xâm nhập. Minh vác cái xác lên vai nhẹ bẫng như vác một bao tải, rồi biến mất vào màn đêm.
Bên ngoài tường thành, Ciri đã chờ sẵn với hai con ngựa. Cô liếc nhìn khối thịt bất động trên vai Minh, khẽ gật đầu. Không một lời thừa thãi, cả hai thúc ngựa phi nước đại về phía sa mạc, bỏ lại sau lưng kinh thành Baghdad đang ngủ say.
Khu vực hoang vu cách xa dân cư, nơi chỉ có cát, gió và những tảng đá khô cằn lạnh lẽo dưới ánh trăng.
Abukhaxan tỉnh dậy bởi một cơn đau xé nát tâm can.
Tiếng xương gãy giòn tan vang lên, rõ mồn một giữa không gian tĩnh mịch. Hắn thét lên một tiếng kinh hoàng, nhưng âm thanh bị nuốt chửng bởi sa mạc mênh mông.
“Các ngươi… các ngươi là ai?!” Hắn gào lên, mồ hôi lạnh túa ra như tắm, đôi mắt trợn trừng nhìn hai kẻ lạ mặt.
Minh không trả lời. Hắn ngồi xổm xuống, khuôn mặt vô cảm dưới ánh trăng. Ngón tay hắn đâm vào vết thương từ cánh tay vừa bị bẻ gãy của Abukhaxan. Một luồng ánh sáng vàng dịu nhẹ, thánh thiện tỏa ra.
“Holy Heal.”
Cơn đau biến mất tức thì. Xương cốt tự động nối liền, da thịt lành lặn như chưa từng có tổn thương. Abukhaxan há hốc mồm, sự kinh hãi chuyển sang ngỡ ngàng tột độ. Hắn chưa kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra…
Rắc.
Minh bẻ gãy cánh tay đó một lần nữa, ở một vị trí khác.
Tiếng hét thảm thiết lại xé toạc màn đêm.
Rồi lại chữa lành.
Rồi lại bẻ gãy.
Đến lần thứ năm, ý chí của Abukhaxan hoàn toàn sụp đổ. Hắn nhận ra mình đã rơi vào tay một con quỷ dữ đội lốt người. Đối với kẻ này, cái chết là một ân huệ xa xỉ mà hắn không được phép chạm tới.
“Ta… ta sẽ nói! Ta sẽ nói hết! Dừng lại đi!” Hắn khóc nấc lên, nước mắt nước mũi giàn giụa trên khuôn mặt của Alibaba.
Minh dừng tay, phủi bụi trên quần áo, nhìn hắn bằng ánh mắt của một kẻ đang quan sát một con gián.
“Nói.”
Abukhaxan run rẩy, lắp bắp kể lại trong cơn hoảng loạn:
“Ta là Abukhaxan… thủ lĩnh băng cướp bốn mươi tên. Kho báu đó… là mồ hôi xương máu chúng ta tích lũy bao năm. Nhưng rồi ta phát hiện kho bị xâm nhập. Dấu vết dẫn về Baghdad… Ta đã thử đánh dấu bằng phấn trắng, phấn đỏ… nhưng đều bị kẻ nào đó chơi khăm.”
Hắn nuốt nước bọt, giọng lạc đi:
“Cuối cùng, ta quyết định tự mình ra tay tàn sát cả nhà hắn. Ta giả làm thương nhân dầu, giấu quân trong bốn mươi chiếc lu. Nhưng con ả hầu gái Morgiana… con khốn đó đã phát hiện. Nó đun sôi dầu, đổ vào từng lu, luộc chín anh em ta…”
Cơ thể hắn run lên bần bật khi nhớ lại cảnh tượng đó.
“Trong lúc nó mải giết người ở bếp, ta đã ra tay trước. Ta đâm chết Alibaba và hai tên gia nhân. Sau đó… ta dùng Identity Key cắm vào ngực để chiếm lấy nhân dạng của hắn. Khi Morgiana quay lại báo tin, ta đã giết nó ngay tại cửa. Ta thanh trừng dần những kẻ nghi ngờ… Cả Baghdad này đều tin ta là Alibaba thật.”
Minh nheo mắt:
“Cái chìa khóa đó… Identity Key… Ngươi lấy ở đâu?”
“Trong… trong kho báu,” Abukhaxan thở hổn hển. “Đó là cổ vật ma thuật, chỉ cần cắm vào tim, nó sẽ cho phép ta trở thành bất kỳ ai mà ta muốn.”
Minh gật đầu chậm rãi, rồi đứng dậy:
“Dẫn ta đến kho báu.”
Abukhaxan thoáng chút chần chừ. Kho báu là tất cả những gì còn lại của hắn.
Minh không nói gì thêm. Hắn chỉ đơn giản giẫm mạnh lên ngón tay út của Abukhaxan.
Rắc.
Tiếng hét lại vang lên.
Rồi chữa lành.
Rồi lại giơ chân lên định giẫm tiếp.
“Ta dẫn! Ta dẫn ngay! Xin đừng… đừng làm nữa…” Abukhaxan gào lên, tinh thần vỡ vụn hoàn toàn.
Họ di chuyển sâu vào sa mạc. Abukhaxan bị trói gô và vắt ngang sau yên ngựa, giọng run rẩy chỉ đường.
Cuối cùng, họ dừng lại trước một vách đá dựng đứng, khuất sau những đụn cát khổng lồ.
“Đây… đây rồi,” Abukhaxan thều thào.
Minh nhìn vách đá trơn tuột, không hề có khe hở. Hắn bước tới, hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng lên. Một nụ cười trẻ con hiếm hoi xuất hiện trên khuôn mặt lạnh lùng của hắn.
Hắn hô to, giọng vang vọng cả một góc sa mạc:
“Vừng ơi, mở ra!”
Ầm ầm!
Mặt đất rung chuyển nhẹ. Trước con mắt kinh ngạc của Abukhaxan (và cái nhướng mày nhẹ của Ciri) vách đá từ từ tách đôi, để lộ một lối vào tối hun hút.
Minh quay lại nhìn Ciri, cười hì hì:
“Thề luôn, từ hồi bé tí anh đã mong được hô câu này một lần cho sướng mồm.”
Bên trong hang động, vàng bạc châu báu chất cao như núi. Ánh đuốc phản chiếu lên những đồng tiền vàng, những viên ngọc quý to bằng nắm tay, tạo nên một khung cảnh lộng lẫy đến choáng ngợp.
“Số vàng này… đủ để mua đứt cả một vương quốc nhỏ,” Ciri nhận xét, ánh mắt lướt qua những rương hòm đầy ắp.
“Ừ, nhiều đấy, nhưng bọn ngu này không biết đủ” Minh gật đầu hờ hững. Hắn quay sang Abukhaxan, kẻ đang co ro dưới đất. “Và thứ chúng ta cần không phải là vàng.”
Abukhaxan dẫn Minh đi thẳng đến một chiếc rương nhỏ ở góc xa nhất. Hắn mở ra và lấy ra một chiếc chìa khóa kỳ lạ – Identity Key.
“Đây rồi,” Minh cầm chìa khóa lên, kiểm tra kỹ càng.
Minh kéo Abukhaxan ra khỏi hang. Hắn cầm Identity Key, cắm nó vào ngực kẻ thủ lĩnh băng cướp.
Khuôn mặt Alibaba từ từ tan biến, thay vào đó là dung mạo thật của Abukhaxan – một người đàn ông xấu xí với sẹo chằng chịt và đôi mắt gian ác.
“Đưa hắn về thành phố,” Minh nói lạnh lùng. “Vứt hắn trước cổng phủ quan lại cùng với lời thú tội được viết sẵn. Sáng mai, dân chúng Baghdad sẽ có một buổi hành hình thú vị.”
Trên đường quay về, bỏ lại hang động kho báu sau lưng, Ciri lên tiếng hỏi:
“Anh không định giao kho báu cho hai bà vợ của Alibaba sao? Dù sao đó cũng là tài sản mà chồng họ đã đánh đổi mạng sống.”
Minh lắc đầu, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước:
“Bản thân họ đã thừa hưởng toàn bộ gia sản hiện tại của Alibaba – nhà cửa, vườn tược, tiền bạc trong nhà. Nếu biết vun vén, họ sẽ sống sung túc cả đời. Nhưng nếu ngu ngốc, giao thêm núi vàng này cho họ chỉ là trao cho họ án tử hình. Hai người phụ nữ góa bụa giữ một kho báu tầm cỡ quốc gia? Đó là mồi ngon cho mọi kẻ tham lam khác.”
Ciri gật đầu chậm rãi, thừa nhận lý lẽ đó.
Minh tiếp tục, giọng trầm xuống:
“Hơn nữa, nguồn cơn của bi kịch này chính là lòng tham. Anh trai Cassim chết vì tham lam trong hang. Alibaba cũng vì tham mà mang vàng về, dẫn dụ bọn cướp đến nhà. Giờ trách ai? Lòng tham đã giết chết họ.”
Hắn quay đầu nhìn lại sa mạc mênh mông:
“Còn kho báu kia, đó là máu và nước mắt của vô số nạn nhân mà bọn cướp đã tích lũy hàng chục năm. Nếu muốn công lý tuyệt đối, ta phải tìm từng nạn nhân hoặc hậu duệ của họ để trả lại. Nhưng chúng ta không rảnh đến thế.”
Minh nhếch mép cười nhạt:
“Và lý do quan trọng nhất… đây chỉ là một giấc mơ, một màn chơi. Ta không cần phải đóng vai hiệp sĩ công lý hoàn hảo. Ta đã lấy được Identity Key, đó là phần thưởng duy nhất chúng ta quan tâm. Còn vàng bạc… cứ để cát bụi chôn vùi nó.”
Ciri mỉm cười, thúc ngựa đi song song với hắn:
“Ít nhất anh cũng trung thực với bản thân.”
“Anh luôn trung thực,” Minh đáp, hai mắt híp lại. “Chỉ là anh không phải người tốt thôi.”