Chương 256: Dương Vân Nga hôn mê
Tại một khu vực hoàn toàn khác trong Thiên Lộ, không gian yên tĩnh đến mức khiến người ta cảm thấy ngột ngạt.
Giữa trung tâm khu vực ấy, Dương Vân Nga đang lơ lửng trong một quả cầu năng lượng màu xanh lam nhạt. Quang mang mờ ảo lưu chuyển chậm rãi quanh thân thể nàng, giống như nước hồ tĩnh lặng nhưng ẩn giấu sức mạnh khó dò. Toàn thân nàng bất động, hai mắt khép chặt, khí tức yếu ớt, rõ ràng đã rơi vào trạng thái hôn mê sâu, hoàn toàn không có dấu hiệu tỉnh lại.
Cơ Tử Yên đứng bên ngoài, nhìn cảnh tượng trước mắt mà trong lòng dâng lên một cỗ bất an. Nàng khẽ nhíu chặt lông mày, giọng nói mang theo lo lắng không che giấu:
“Dương muội muội… rốt cuộc là gặp phải vấn đề gì? Vì sao lại đột nhiên lâm vào hôn mê như vậy?”
Bên cạnh nàng, Cơ Khuynh Thành sắc mặt nghiêm trọng hơn nhiều. Nàng bước lên một bước, hai tay nhanh chóng kết ấn, từng đạo pháp quyết tinh tế liên tiếp đánh ra, thần thức cẩn thận thăm dò trạng thái của Dương Vân Nga.
Chỉ trong chốc lát, sắc mặt Cơ Khuynh Thành bỗng biến đổi.
Từ kinh ngạc, chuyển sang chấn động, rồi lại mang theo một tia không dám tin. Nàng hít sâu một hơi, giọng nói vô thức hạ thấp:
“Muội ấy… Âm tự đang thuế biến.”
“Âm tự thuế biến?” Cơ Tử Yên sững người, rõ ràng chưa kịp hiểu, vội vàng hỏi lại:
“Ý tỷ là sao? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Cơ Khuynh Thành chậm rãi thu tay lại, ánh mắt vẫn dán chặt vào quả cầu xanh, trầm giọng nói:
“Âm tự của muội ấy… đang chuẩn bị tăng cấp.”
“Cái gì?!” Cơ Tử Yên liền giật mình.
Lời còn chưa dứt, dị biến đã phát sinh.
Một luồng khí tức lạnh lẽo thuần khiết đột nhiên bùng phát từ cơ thể Dương Vân Nga. Ngay sau đó, Âm tự của nàng tự động bay vọt lên đỉnh đầu, không cần bất kỳ sự dẫn động nào. Chỉ thấy quang mang lóe lên, Âm tự nhanh chóng phân hóa thành hai vầng trăng sáng rực rỡ, treo lơ lửng trên không trung, tỏa ra lực lượng âm hàn tinh thuần.
“Âm tự… nhị giai?” Cơ Tử Yên hoàn toàn ngây người, trong đầu trống rỗng.
Nhưng dị tượng vẫn chưa kết thúc.
Hai vầng trăng kia vẫn đang không ngừng hấp thu lực lượng trưởng thành, khí tức tiếp tục tăng lên từng chút một, rõ ràng chưa có dấu hiệu dừng lại.
“Tại sao… thuế biến vẫn chưa kết thúc?” Cơ Tử Yên bật thốt, trong giọng nói đã mang theo vẻ lo lắng.
Nàng thực sự không thể hiểu nổi. Dương Vân Nga trong suốt thời gian qua chưa từng gặp kỳ ngộ đặc biệt nào, cũng không hấp thu bảo vật nghịch thiên, vậy mà Âm tự lại tự động bùng phát.
Cơ Khuynh Thành chau chặt mày, dường như nghĩ tới điều gì đó cực kỳ đáng sợ. Sau một hồi trầm mặc, nàng chậm rãi nói, từng chữ nặng nề:
“Ta có cảm giác… Âm tự của muội ấy phải bước vào Tam giai thì mới có thể dừng lại.”
“Cái gì? Sao có thể?”
Dương Vân Nga mới chỉ là Đan Cảnh nhất trọng thôi, cơ thể làm sao có thể gánh được lực lượng Âm tự tam giai.
Hà cớ gì Âm tự của muội ấy lại bạo phát mạnh mẽ đến như vậy?
Cơ Khuynh Thành ánh mắt rơi vào nơi xa xăm, miệng khẽ lẩm bẩm:
“Đây … hẳn là cộng hưởng … Âm dương giao hội.”
….
Cùng thời điểm đó, ở một khu vực khác của Thiên Lộ.
Võ Văn đột nhiên cảm thấy trong cơ thể mình truyền đến một cơn chấn động mãnh liệt. Trước khi hắn kịp phản ứng, Dương tự trong người đã tự động thoát khỏi sự khống chế, trực tiếp bay lên đỉnh đầu.
“Chuyện gì?”
Trên không trung, ba vầng mặt trời rực rỡ lơ lửng phát ra quang mang chói mắt. Chúng dường như đang hô ứng với một thứ gì đó ở nơi xa, từng nhịp dao động đều đặn, khiến không gian xung quanh rung lên nhè nhẹ.
Mộ Dung Ngữ cũng lập tức chú ý tới dị tượng này. Khi nhìn thấy ba vầng dương quang kia dường như đang kêu gọi cái gì đó, nàng thoáng sững sờ, trong lòng dâng lên cảm giác quen thuộc khó tả.
Dương tự lúc này vô cùng kỳ quái, hiện tại luôn duy trì chế độ ngoại hiển, mặc Võ Văn cố gắng điều động, nó cũng không chịu quay lại nội thể.
Tiểu Tuyết ở trong Dương tự lúc này cũng khẽ hót lên một tiếng tranh minh, tỏ ra có chút vui sướng.
Võ Văn nheo mắt, trong lòng thoáng chút vui mừng, không hiểu sao hắn có cảm giác Dương tự của mình lực lượng đang từ từ kéo lên.
Mộ Dung Ngữ nhìn thấy hư ảnh Tiểu Tuyết xuất hiện bên trong Dương Tự, hai mắt trợn trừng, giọng nói run rẩy vì kích động:
“Linh Dưỡng Cửu Tự!”
Nàng thật sự vô cùng bất ngờ, không nghĩ đến lại nhìn thấy trường hợp trong truyền thuyết này, hai mắt nhìn Võ Văn càng sáng.
Võ Văn đương nhiên nhìn thấy vẻ thất thố của nàng, liền lên tiếng hỏi:
“Mộ Dung cô nương, ngươi vừa nói Linh Dưỡng Cửu Tự, đó là cái gì?”
Mộ Dung Ngữ cố gắng giữ bản thân trấn định, lúc này từ tốn nói:
“Ta từng đọc qua một cuốn sách cổ, Cửu tự giả thông thường, cả đời nếu không xuất hiện kỳ ngộ đặc biệt, tư chất tốt cách mấy, cao lắm chỉ có thể đột phá đến ngũ hoặc lục giai. Cũng là quy tắc bất biến của trời đất.”
Nàng dừng lại một chút, rồi tiếp tục:
“Nhưng cổ tu sĩ vẫn có một số cách khác có thể phá vỡ quy tắc này.”
“Linh Dưỡng Cửu Tự… chính là một trong số đó.”
“Giống như Tiêu công tử hiện tại, chính là dựa vào một linh thú thích hợp ôn dưỡng bên trong Cửu tự, Linh thú trưởng thành, Cửu tự cũng sẽ trưởng thành theo.”
Võ Văn nghe vậy khẽ giật mình, ánh mắt hiện vẻ mừng rỡ:
“Mộ Dung cô nương, đây là sự thật!”
“Không sai?” Mộ Dung Ngữ khẽ gật đầu.
Võ Văn ngẩn ra, hắn đã hiểu được tại sao lúc Tiểu Tuyết nuốt lấy Hoàng Trùng lâm vào ngủ say, hắn liền bước chân vào Dương Tự tam giai.
Mộ Dung Ngữ đương nhiên có lời chưa nói hết, nàng nói linh thú chính là nói nhẹ, những linh thú có thể trở thành Linh Dưỡng Cửu Tự đều là siêu cấp Thần Thú.
Thậm chí quyển sách kia từng viết qua, chính vì khả năng đặc biệt như vậy, bọn chúng liền bị một trường hạo kiếp dẫn đến hầu hết đã tuyệt chủng.
“Tiêu huynh, nếu thực sự không cần thiết, ngươi không được để lộ nó ra ngoài.” Nàng cẩn thận nhắc nhở.
Võ Văn khẽ gật đầu, hắn đương nhiên hiểu đạo lý này.
Mộ Dung Ngữ lúc này nhìn Võ Văn, ánh mắt hoàn toàn khác hẳn, người này thực sự quá xuất sắc, thế hệ trẻ hiện tại, có ai có thể vượt qua hắn?
Không có!
Tư chất, tiềm lực của hắn nàng cảm thấy kể cả vị được gọi là thiên tài đệ nhất dưới Hồn Cảnh Lục Cát kia, sợ cũng không bằng.
Mộ Dung Ngữ bất giác nghĩ đến gì đó, Thiên Cổ Dị Sách từng nhắc qua khái niệm kia.
Cấm kị …. Lục Căn.
Mộ Dung Ngữ thầm nói:
“Tiêu Vũ Sinh hắn chẳng lẻ là một trong … Lục Căn bí ẩn kia?” Nàng khẽ chau mày, thật sự cũng không nắm chắc.
Trong lúc đó, Võ Văn đã cúi xuống lục soát trên người Viên Không. Sau một hồi tìm kiếm, hắn lấy ra một chiếc nhẫn ngọc, toàn thân tỏa ra quang mang huyền bí.
Võ Văn nheo mắt quan sát, thông qua Chân Thạch, hắn cảm nhận được lực lượng bên trong chiếc nhẫn này có phần tương tự với Mặc Hộp của mình.
“Đạo gia không gian giới chỉ?” Cuồng Như Sương ngay lập tức nhận ra lai lịch chiếc nhẫn này.
“Sương tỷ, chiếc nhẫn này là đồ vật Đạo gia sao?” Võ Văn tò mò hỏi.
“Không sai.”
Mộ Dung Ngữ chau mày:
“Không nghĩ đến Từ Đạt lại có đồ vật của Đạo gia.”
“Đạo gia … không phải liền rất căm ghét phật môn sao?”
Võ Văn nheo mắt, hắn hiểu tại sao Mộ Dung Ngữ lại nói lời này, từ sau sự kiện Phong thần, nhiều đạo gia đệ tử liền quy phục Phật giáo.
Đây trở thành vết nứt giữa hai giáo phái.
Nhưng Võ Văn cảm giác, đó có thể chỉ là bề nổi, về cơ bản vẫn phải giảng lợi ích.
Hai giáo phải vẫn có thể âm thầm cấu kết, không ai nói trước được điều gì?
Võ Văn muốn đưa thần thức vào bên trong giới chỉ kiểm tra, nhưng ngay lập tức bị chấn ngược trở lại.
Đây hẳn là cấm chế!
Mộ Dung Ngữ nhìn Võ Văn nhẹ giọng nói:
“Có thể đưa nhẫn cho ta, phá giải cấm chế của chiếc nhẫn này, ta có hiểu biết một chút.”
“Tốt.” Võ Văn không suy nghĩ liền đưa nó cho Mộ Dung Ngữ.