Chương 255: Ẩn sát – Tư Không gia chuyện cũ
Cùng lúc đó, tại một khu vực khác trên Thiên Lộ, mây mù lững lờ trôi, linh quang nhàn nhạt bao phủ bốn phía.
Một tăng nhân khoác đấu bào kim sa, toàn thân tỏa ra khí tức trang nghiêm mà cổ lão, đứng lặng trên một khối thạch đài. Dung mạo hắn cứng cáp như tượng tạc, hai hàng mày khép chặt, quanh thân ẩn ẩn phật quang lưu chuyển.
Đột nhiên, hai mắt hắn mở bừng.
Trong khoảnh khắc ấy, khí tức quanh thân hắn khẽ rối loạn, giống như mặt nước phẳng lặng bị ném vào một hòn đá nhỏ.
Tăng nhân chậm rãi đưa tay vào trong áo cà sa, lấy ra một tấm hồn bài đã nứt vỡ thành nhiều mảnh. Phật quang trên hồn bài sớm đã tán loạn, sinh cơ hoàn toàn đoạn tuyệt.
Ánh mắt hắn khẽ trầm xuống, trong đó thoáng hiện một tia tiếc nuối hiếm thấy. Hắn khẽ chắp tay trước ngực, tụng lên một câu phật hiệu trầm thấp:
“A di đà phật.
Thiện tai… thiện tai…
Viên Không sư đệ, cuối cùng vẫn là đã viên tịch.”
Hắn thở dài một tiếng, giọng nói mang theo vài phần cảm khái lạnh lẽo:
“Đây hẳn là ác giả ác báo.”
…
Cùng thời khắc ấy, khi Võ Văn vừa kết liễu Viên Không, trong lòng hắn bỗng dâng lên một cảm giác cực kỳ bất an.
Da đầu tê dại, toàn thân nổi da gà, như thể có một hơi thở lạnh lẽo của tử thần đang áp sát sau lưng.
Sát cơ!
Một luồng sát ý khủng bố đột nhiên bộc phát, nhắm thẳng vào hậu tâm hắn.
Có người… ám sát hắn!
Võ Văn phản ứng gần như theo bản năng. Thân thể hắn lập tức bắn mạnh về phía trước, chân đạp hư không, đồng thời cánh tay vung lên, trường đao trong tay xoay tròn, chém ngược về phía sau theo một đường cong quỷ dị.
Nghịch Lưu
Ầm——!
Tiếng kim loại va chạm vang lên chói tai, kèm theo một tiếng rên khẽ. Một thân ảnh bị đánh bật ra, lùi ngược về phía sau mấy trượng.
Người kia toàn thân bị hắc bào bao phủ, dung mạo hoàn toàn bị che kín, chỉ lộ ra một đôi mắt âm trầm lạnh lẽo.
Nhưng khí tức của hắn lại khiến Võ Văn trong nháy mắt nhận ra.
“Tư Không Lãnh!”
Võ Văn trầm giọng quát.
“Là ngươi!”
Hắc bào nhân nhanh chóng ổn định thân hình, đôi mắt nheo lại nhìn Võ Văn. Dù đã từng chứng kiến thủ đoạn của đối phương, nhưng khi chính diện đối mặt lần nữa, trong lòng hắn vẫn không khỏi dâng lên một tia kinh ngạc.
Bọ ngựa bắt mồi, hoàng tước đứng sau. Một đòn ám sát vừa rồi, hắn đã tính toán thời cơ gần như hoàn mỹ.
Khoảnh khắc Võ Văn vừa buông lỏng cảnh giác, sát cơ bộc phát, khoảng cách lại gần đến mức không thể tránh né.
Thế mà… đối phương vẫn kịp phản ứng. Gã này thực sự là một con quái vật.
Trong lòng Võ Văn lúc này cũng nổi lên sóng lớn.
Lần trước gặp Tư Không Lãnh trong Luyện Ngục, lực lượng của đối phương bất quá chỉ tiếp cận Đan Cảnh nhất trọng.
Nhưng vừa rồi, luồng lực lượng mà đối phương bộc phát ra, đã tiệm cận Hồn Cảnh.
Tiến bộ này… cũng quá nhanh.
Thậm chí còn nhanh hơn cả hắn.
Không chỉ vậy.
Điều khiến Võ Văn kiêng kỵ nhất chính là —— Tư Không Lãnh tiếp cận hắn bằng cách nào?
Hắn sở hữu Chân Thạch, bảo vật nghịch thiên, có thể nhìn rõ hư thực vạn vật, lại không hề phát hiện sự tồn tại của đối phương.
Ngay cả linh giác của hắn cũng bị che giấu hoàn toàn.
Chỉ đến khi sát cơ thực sự bùng nổ, hắn mới nhận ra nguy hiểm.
“Tư Không gia…”
Võ Văn trầm giọng.
“Không hổ là đệ nhất gia tộc ám sát.”
Thủ đoạn này… thực sự đáng sợ.
Một đòn không thành, Tư Không Lãnh lập tức xoay người, không chút do dự, ý định bỏ chạy.
“Hừ!”
Võ Văn cười lạnh.
“Ở trong trận pháp của ta mà còn muốn đi sao?”
Nhưng ngay sau đó, chuyện xảy ra trước mắt khiến Võ Văn đồng tử co rút.
Dưới ánh mắt kinh ngạc của hắn, thân ảnh Tư Không Lãnh dần dần trở nên mờ nhạt, rồi tan biến, như hòa tan vào không khí.
Không gian nơi hắn đứng trống rỗng như chưa từng có ai tồn tại.
Võ Văn giật mình, lập tức vận chuyển Chân Thạch, ánh sáng thấu thị quét khắp bốn phương tám hướng.
Không có.
Hoàn toàn không có.
Không một tia khí tức, không một dấu vết linh lực.
Giống như người kia đã biến mất khỏi nhân gian.
Khuôn mặt Võ Văn hiện lên vẻ ngơ ngác hiếm thấy.
Chuyện này… là sao? Tư Không Lãnh là làm cách nào chạy ra khỏi khốn trận của hắn?
Lúc này, Mộ Dung Ngữ chậm rãi bước tới, giọng nói bình tĩnh:
“Tiêu công tử, đây là Tư Không gia Chân Huyền Thần Thông — Chư Pháp Vô Ảnh.”
“Chư Pháp Vô Ảnh?”
Võ Văn giật mình.
“Đó là thần thông gì?”
Mộ Dung Ngữ giải thích:
“Thần thông này có thể khiến bản thân vô tướng, vô tung, trực tiếp đi ngang qua toàn bộ trận pháp đồng giai. Trận pháp cấp bốn cũng không có cách nào khốn trụ hắn.”
“Chính nhờ Chư Pháp Vô Ảnh, Tư Không gia mới trở thành thiên hạ đệ nhất sát thủ, đồng thời cũng là đệ nhất thần thâu.”
Võ Văn trợn mắt.
Nếu là như vậy… chẳng phải đối phương lúc nào cũng có thể ở bên cạnh, chờ cơ hội ám sát hắn sao?
Nghĩ đến đây, trong lòng hắn không khỏi sinh ra cảm giác bất an. Về sau, chẳng lẽ mỗi một khắc đều phải căng chặt tinh thần?
Như nhìn thấu tâm tư của hắn, Mộ Dung Ngữ lãnh đạm nói:
“Công tử không cần quá lo. Chư Pháp Vô Ảnh tiêu hao linh lực cực lớn. Vừa rồi hắn đã cưỡng ép thi triển hai lần, hiện tại đã không còn khả năng tiếp tục.”
Võ Văn hơi thả lỏng, nhưng trong lòng vẫn đầy nghi hoặc:
“Ta không hiểu… các đại gia tộc khác làm cách nào ngăn cản Tư Không gia ám sát?”
Một kẻ có thể tàng hình ở bên cạnh như vậy, chỉ cần có ý đồ, e rằng mục tiêu tám phần khó tránh khỏi cái chết.
Mộ Dung Ngữ khẽ cười nhạt:
“Bởi vì… bọn hắn bị giết sợ rồi.”
Võ Văn nhíu mày, ra hiệu nàng nói tiếp.
Mộ Dung Ngữ ôn tồn giải thích:
“Đã từng có một người của Tư Không gia, ỷ vào Chư Pháp Vô Ảnh, ám sát một nhân vật có thân phận cực kỳ không tầm thường.”
“Chuyện đó đã dẫn đến một trường hạo kiếp. Tư Không gia… chết hơn bảy phần người.”
“Gia tộc gần như bị đánh vào trong hắc ám.”
Nàng dừng lại một chút, ánh mắt trở nên nghiêm túc:
“Người báo thù kia còn thả ra lời đe dọa —— chỉ cần lại nhìn thấy Chư Pháp Vô Ảnh xuất hiện, hắn sẽ lần nữa giết tới Tư Không gia, thậm chí… diệt tộc.”
Võ Văn chấn động.
Một cái Thất Tinh gia tộc đỉnh tiêm, có Hư Thần tọa trấn, vậy mà bị giết đến không dám ló mặt?
Mộ Dung Ngữ khẽ mỉm cười, giọng nói bình thản nhưng lạnh lẽo:
“Người kia chính là khắc tinh của Tư Không gia. Trước mặt hắn, Tư Không gia giống như chuột cống bị kéo ra ánh sáng, không còn chỗ trốn.”
Lúc này, Cuồng Như Sương khẽ lên tiếng:
“Ta nghe nói, sở dĩ hắn có thể làm được như vậy, là vì hắn nắm giữ một đạo thần thông cực kỳ khủng bố.”
Võ Văn tò mò hỏi:
“Là thần thông gì?”
Mộ Dung Ngữ lắc đầu:
“Đó là bí mật. Ta cũng không biết.”
“Nhưng kể từ sau chuyện đó, chỉ cần con em các đại gia tộc bị ám sát bằng Chư Pháp Vô Ảnh, liền có thể thông báo cho người kia.”
Khóe miệng nàng cong lên đậm ý trêu chọc:
“Tư Không gia… thực sự đã bị giết đến mức chỉ còn biết tự nhắc nhở con cháu hạn chế sử dụng Chư Pháp Vô Ảnh.”
Cuồng Như Sương nheo mắt:
“Kẻ kia lại cả gan bỏ qua môn quy của gia tộc ám sát ngươi, hẳn là bị ngươi dọa sợ.”
Võ Văn thoáng trầm mặt, các đại tộc có thể liên hệ với người kia, hắn có thể sao?
Một câu hỏi khó đặt ra trong đầu hắn, nếu lần sau Tư Không Lãnh lại tiếp tục ra tay hắn làm sao có thể nắm trước tiên cơ mà phòng bị!