Chương 252: Chân diện mục
Thanh Thần Đan quả nhiên rất có hiệu quả, dược hiệu nhanh chóng phát huy tác dụng, Võ Văn ngay lập tức cảm giác đầu óc vô cùng thanh tĩnh, trạng thái trở nên cực kỳ tập trung.
“A di đà phật, Vong Ưu Hoa mặc dù có chút nguy hiểm nhưng ngược lại nó cũng là đại bổ dược, có thể luyện chế Dưỡng Hồn Đan lớn mạnh thần hồn, sức chiến đấu của nó cũng không cao, các vị thí chủ có thể thuận tay thu lấy vài gốc.” Viên Không khẽ nói:
Mộ Dung Ngữ gật đầu: “Viên Không đại sư nói không sai.”
Dứt lời, bốn người lập tức tiến lên. Quả nhiên mọi việc diễn ra vô cùng thuận lợi, Vong Ưu Hoa tuy sinh trưởng dày đặc nhưng phản ứng chậm chạp, linh tính yếu ớt. Chỉ sau một hồi đấu pháp ngắn ngủi, mỗi người đều dễ dàng hái được một gốc, không gặp chút trở ngại nào.
“Tốt, rời khỏi đây thôi!”
Theo địa đồ trong tay, bốn người nhanh chóng xuyên qua khu vực trồng đầy Vong Ưu Hoa. Nhưng khi bước ra khỏi rừng cây rậm rạp, cảnh tượng trước mắt lại khiến cả bốn đồng loạt dừng chân.
Trước mặt họ, vẫn là những đóa hoa tím đen xen lẫn sắc đỏ yêu dị, từng cánh hoa rung nhẹ trong gió âm u, mùi hương nhàn nhạt như có như không, giống hệt khung cảnh lúc trước.
Bốn người đứng sững tại chỗ.
Rõ ràng đã đi theo địa đồ, rõ ràng phương hướng không sai, vậy mà bọn họ lại quay về nơi cũ.
Cả bốn nhìn nhau, trong mắt đều hiện lên vẻ nghi hoặc. Không tin tà, bọn họ lại một lần nữa men theo địa đồ tiến lên. Nhưng dù rẽ trái hay rẽ phải, dù tăng tốc hay đổi hướng, kết cục vẫn không thay đổi — mỗi lần bước ra, trước mắt vẫn là biển hoa tím đen vô tận kia.
Không gian xung quanh dường như bị bóp méo, phương hướng mất đi ý nghĩa, thời gian cũng trở nên mơ hồ. Rừng cây trông thì quen thuộc nhưng lại có cảm giác sai lệch khó nói thành lời, như thể mỗi bước đi đều bị một sức mạnh vô hình âm thầm dẫn dắt.
“Đây là…” sắc mặt Mộ Dung Ngữ tái đi, giọng nói mang theo vài phần kinh hoảng, “huyễn trận.”
Ngay lúc ấy, Viên Không vẫn tỏ ra vô cùng bình tĩnh. Hắn chậm rãi lấy ra thêm mấy viên Thanh Thần Đan, ánh mắt hiền hòa, giọng nói trầm ổn như có thể trấn an lòng người.
“A di đà phật, các vị thí chủ không cần quá lo lắng, tại hạ đã chuẩn bị đầy đủ Thanh Thần Đan, chúng ta người đông thế mạnh, hẳn có thể vượt qua nơi này.” Nói rồi, hắn không do dự, trực tiếp nuốt một viên đan dược.
“Tốt, đa tạ Viên Không đại sư.”
Ba người Võ Văn thấy vậy cũng không chần chừ, lần lượt đem Thanh Thần Đan đưa vào trong miệng.
Dược lực nhanh chóng tan ra, trong chốc lát tinh thần mọi người bỗng trở nên tỉnh táo, ánh mắt khẽ sáng.
“Mọi người chia ra dò xét, huyễn trận tự nhiên dù cao minh đến đâu cũng là có phương vị cơ sở, nhất định sẽ có phương pháp phá trận.” Viên Không kinh hô.
Võ Văn nheo mắt lúc này bỗng nhiên cảm thấy không gian phát ra một cỗ mùi lạ.
“Mùi này là …” hắn khẽ nheo mày.
Một khắc sau, Cuồng Như Sương tinh thần đang vô cùng tập trung bỗng nhiên có chút loạng choạng, đi đứng không vững.
Mộ Dung Ngữ nhanh chóng dìu lấy nàng khẽ hỏi: “Sương tỷ … ngươi sao vậy?”
“Ta … ta bỗng nhiên nhìn thấy cảnh vật xung quanh như bị kéo dài ra, trở nên vặn vẹo, màu sắc cũng liên tục biến đổi thất thường …”
Mộ Dung Ngữ giật mình, nàng lúc này cũng chợt lảo đảo, sắc mặc trắng bệch, ánh mắt quét đến Viên Không đại sư: “Đan dược … có vấn đề.”
Võ Văn lúc này cũng cơ thể cũng bắt đầu khập khiễng, thần trí có chút mờ mịt, hắn nhìn đến Viên Không nghiến răng: “Ngươi …”
Nói rồi hắn liền muốn xông đến Viên Không, nhưng vừa bước đến một bước, thần thức như bị xé rách. Thân thể mất thăng bằng, nặng nề ngã quỵ xuống đất.
Mộ Dung Ngữ và Cuồng Như Sương cũng lần lượt ngã xuống giữa biển hoa, ôm đầu rên rỉ, vẻ mặt thống khổ như thần hồn sắp tan vỡ.
Viên Không thần sắc vô cùng bình tĩnh, ánh mắt lạnh lẽo, lúc này khóe miệng cong lên một nụ cười quỷ dị, sau đó ngửa đầu cười lớn:
“Ha ha, ông trời đúng là cũng giúp ta, một lần lại có thể tìm đến ba cái đỉnh cấp lô đỉnh, đủ để giúp ta có thể lột xác bước vào tư chất đặc cấp.”
Võ Văn nghiến răng nhìn Viên Không cố nén khó chịu nói:
“Vừa rồi … không phải là Thanh Thần Đan.”
Viên Không cười lạnh gật đầu:
“Không sai, vừa rồi không phải là Thanh Thần Đan mà là Tụ Hồn Đan. Về cơ bản ngoại hình và tác dụng của nó cũng không khác gì Thanh Thần Đan.”
Hắn nhìn Võ Văn với vẻ trêu tức:
“Mặc dù ngươi luôn chú tâm đề phòng ta, kiểm tra dược lực rất kỹ càng. Nhưng ngươi chắc không thể ngờ đến ta vốn dĩ không bỏ độc vào trong đan dược.”
Lúc này Võ Văn chợt cười lạnh:
“Hẳn là … Mạn Đà La.”
Viên Không lập tức giật mình ngay lập tức đứng bật dậy hô: “Ngươi là làm sao biết.”
“Thanh Thần Đan và Tụ Hồn Đan cơ bản công dụng không có gì khác biệt, đều có tác dụng trấn an tinh thần, bảo trì thanh tỉnh, nhưng nếu cùng lúc phục dụng cả hai loại đan dược này kèm theo một chất xúc dẫn là hương của Mạn Đà La, liền trở thành một chất kịch độc gọi là Loạn Thần Độc có thể trực tiếp gây ảo giác, hủy diệt thần hồn.”
“Ta nói đúng chứ, Viên Không đại sư, à không…. phải gọi ngươi là Từ Đạt của Độc môn.”
Mộ Dung Ngữ chầm rãi đứng lên lạnh lẽo đáp, nhìn điệu bộ của nàng làm gì có chút nào giống như trúng độc.
“Ngươi …. Ngươi…” Viên Không lập tức trợn tròn mắt, hắn khẽ lùi lại một bước, sắc mặt trở nên tái nhợt.
Cuồng Như Sương lúc này cũng chầm chậm đứng dậy, ánh mắt nàng cũng có chút ngỡ ngàng, nàng không nghĩ đến một người được gọi là Đại Đức Thần Tăng, lại là một kẻ tiểu nhân bỉ ổi như thế này.
Võ Văn lúc này nheo mắt muốn hỏi một vấn đề:
“Nói đi, vừa rồi ngươi nói lô đỉnh, lột xác tư chất đó là chuyện gì?”
Viên Không lúc này chợt cười lạnh:
“Tiểu tử, ngươi nghĩ có thể ăn chắc ta.”
Nói rồi thân ảnh hắn như quỷ mị biến mất tại chỗ, chỉ để lại một đạo tàn ảnh, thoát một cái đã tránh xa cả ba người.
“Linh Huyền Thần Thông, Thần Hành Bách Biến.” Mộ Dũng Ngữ ngẩn người.
Nhưng hắn ta vừa xông ra một đoạn liền va phải một cái bức tường linh khí dội ngược thân thể trở lại. Viên Không lập tức kinh hãi bật thốt:
“Cái gì? Trận pháp!”
Võ Văn cười lạnh:
“Ngươi nghĩ quá nhiều rồi, ta đương nhiên có thể ăn chắc ngươi.”
Ba thanh trận kỳ bắn lên không trung, cắm xuống ba phương vị. Thiên địa linh khí cuộn trào, sát khí dâng lên.
“Tam tài khốn sát trận, ngươi … khốn khiếp … vừa rồi ngươi đã âm thầm bày trận.”
Viên Không trợn mắt kinh hãi, hắn lúc này làm sao không biết người này một mực tính toán hắn, chỉ đợi hắn tự động chui đầu vào.
Viên Không chậm rãi quay đầu lại, ánh mắt lạnh như băng:
“Nói đi, từ lúc nào ngươi bắt đầu nghi ngờ ta?”
Hắn thật sự không cam tâm. Suốt dọc đường, từng lời nói, từng cử chỉ của hắn đều được tính toán cẩn thận, không để lộ nửa phần sơ hở. Hắn không hiểu, rốt cuộc bản thân đã lộ ra dấu vết nào.
Võ Văn khẽ nhếch khóe miệng, nụ cười nhạt nhưng lạnh lẽo:
“Ngay từ lúc đầu tiên gặp ngươi.”
Viên Không thoáng sững người, lập tức nhíu chặt mày:
“Không thể nào!”
Võ Văn nhìn thẳng vào hắn, giọng nói trầm thấp:
“Miệng ngươi luôn nói hóa thù thành bạn, lấy từ bi làm gốc. Nhưng khi nhìn người kia, trong ánh mắt ngươi đã sinh ra sát ý.”
“Vớ vẩn!” Viên Không bỗng quát lớn, sắc mặt lần đầu tiên mất bình tĩnh, “Ngươi không thể nào phát hiện ra được!”
Hắn tu luyện Tịnh Tâm Bát Nhã Kinh, là tuyệt học Phật môn có thể che giấu sát khí hoàn mỹ. Tâm cảnh hắn bình ổn, khí tức không loạn, bề ngoài không nóng nảy, không gấp gáp, ngay cả cao tăng chân chính cũng khó mà phân biệt thật giả.
Hắn không tin — tuyệt đối không tin — Võ Văn có thể nhìn thấu.
Nhưng hắn đã quá đề cao bản thân, lại quá xem thường linh giác của Võ Văn.
Huống chi Võ Văn còn có Chân Thạch, có thể soi thấu sắc diện của hắn. Lòng dạ súc sinh của hắn có thể lừa được người khác, nhưng làm sao qua mắt được Võ Văn.
Ngay từ đầu, Võ Văn đã sớm xác định —
cái danh hiệu “Tại Thế Phật Sống” của gã này, chỉ là một lớp ngụy trang tinh xảo mà thôi.