Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
ca3e674ac885c783caa845988c375377

Cosima Đế Quốc

Tháng 2 24, 2025
Chương 1487. Đại kết cục - FULL Chương 1486.
9c57975e8adbf392d58d50c15f692974

Bắt Đầu Đầu Tư Thiên Mệnh, Cùng Đại Đạo Kề Vai

Tháng 1 15, 2025
Chương 212. Ngoài ý muốn nhiễm hắc ám, thế giới mới Chương 211. Ta cũng không phải ác tục phản phái
truong-thanh-truyen-co-tich-bat-dau-chan-dai-tat-den-co-be-quang-khan-do.jpg

Trưởng Thành Truyện Cổ Tích: Bắt Đầu Chân Dài Tất Đen Cô Bé Quàng Khăn Đỏ !

Tháng 1 6, 2026
Chương 460: Động tác nhanh lên, đừng xuất sai lầm! Chương 459: Thật không có ý nghĩa, liền không thể để cho ta hoạt động một chút gân cốt sao?
toan-dan-chuyen-chuc-ngu-long-su-la-phe-nhat-chuc-nghiep

Toàn Dân Chuyển Chức: Ngự Long Sư Là Phế Nhất Chức Nghiệp ?

Tháng 2 6, 2026
Chương 1636: ngọc thạch câu phần Chương 1635: còn muốn chạy, hỏi qua ta sao
toan-dan-lanh-chua-ta-quyen-toc-den-tu-hong-hoang.jpg

Toàn Dân Lãnh Chúa: Ta Quyến Tộc Đến Từ Hồng Hoang

Tháng 4 26, 2025
Chương 750. Trấn thủ hắc ám cửa thứ nhất ( hoàn tất ) Chương 749. Xây Đế Quan, trải đế lộ
len-nui-san-ban-1957-hai-can-thit-heo-thay-cai-nang-dau.jpg

Lên Núi Săn Bắn 1957: Hai Cân Thịt Heo Thay Cái Nàng Dâu

Tháng 2 5, 2026
Chương 553: đánh gãy chân chó của ngươi Chương 552: Kim Bách Thương nhìn trúng quả phụ
ten-dao-dien-nay-co-thu-se-bao.jpg

Tên Đạo Diễn Này Có Thù Sẽ Báo

Tháng 2 4, 2026
Chương 683: Kiệt xuất cống hiến, độc Diệu Hoa biểu Chương 682: Bá bảng bụng, yên lặng tỏ tình
zombie-tan-the-ta-cau-sinh-lo

Zombie Tận Thế: Ta Cầu Sinh Lộ

Tháng 10 6, 2025
Chương 763: Phiên ngoại trơn mượt ra nhân sinh của ngươi Chương 762: Phiên ngoại chi diệu diệu
  1. Xuyên Mộng Giả
  2. Chương 250: Đại đức thần tăng
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 250: Đại đức thần tăng

Cảm nhận được có người sắp tiến lại gần, nam tử Độc Môn đôi mắt khẽ nhíu lại, linh lực toàn thân hắn bạo phát, tụ lại nơi cánh tay, rồi không chút do dự vỗ ra một chưởng.

Một chưởng này thiên phong địa liệt, sinh vật xung quanh bị chưởng phong quét trúng liền nổ nát thành một đoàn sương máu.

“Âm Phong Thực Cốt, Độc môn Linh Huyền thần thông!” Mộ Dung Ngữ kinh hô.

Đối diện một kích hung hiểm như vậy, tăng lữ vẫn vô cùng bình tĩnh. Hắn khẽ niệm một tiếng Phật hiệu, linh lực trong cơ thể liền dâng trào như thủy triều. Bước chân nhẹ nhàng tiến lên một bước, môi hắn khẽ mở, phát ra một tiếng quát trầm thấp mà vang vọng khắp trời xanh:

“Án.”

Tiếng hô như chuông đồng đại lữ vừa ra khỏi miệng, chưởng phong ngay lập tức bị đình trụ giữa hư không.

Tăng lữ lại bước thêm một bước nữa, ánh mắt bình thản mà kiên định, thanh âm lần nữa vang lên:

“Ma.”

Âm ba chấn động như sấm nổ giữa trời, trong khoảnh khắc nghiền nát độc chưởng, đồng thời đánh bật thân hình nam tử Độc Môn liên tiếp lùi về phía sau.

“Phật môn thần thông Lục tự chân ngôn!” Cuồng Như Sương khẽ giật mình.

Võ Văn nheo mày, đây rõ ràng là một loại Âm Vực Thần Thông cực kỳ hiếm thấy.

Tăng lữ thu tay, lùi lại nửa bước, hai tay chắp trước ngực, nhẹ giọng nói:

“A di đà Phật. Lãnh thí chủ, độc khí quấn thân, sát niệm quá nặng. Mong thí chủ sớm dừng tay, bằng không chỉ càng lún sâu vào nghiệp chướng.”

Lãnh Ngạo nghe vậy, sắc mặt lập tức dữ tợn, gầm lên giận dữ:

“Từ Đạt! Ngươi bớt giả vờ giả vịt trước mặt ta!”

Tăng lữ thoáng lộ vẻ mờ mịt, khẽ lắc đầu:

“Lãnh thí chủ e là đã hiểu lầm. Bần tăng tục danh vốn không phải Từ Đạt.”

“Câm miệng!”

Lãnh Ngạo gầm lớn, song chưởng lần nữa vung lên, sát ý cuồn cuộn dâng cao.

Đúng lúc này, Cuồng Như Sương lập tức xông tới, kinh hô:

“Lãnh Ngạo, mau dừng tay!”

Lãnh Ngạo quay đầu, giận dữ quát:

“Cuồng Như Sương, chuyện này không liên quan đến ngươi, mau cút đi!”

Sắc mặt Cuồng Như Sương lạnh hẳn xuống:

“Lãnh Ngạo, ta bảo ngươi dừng tay. Viên Không đại sư là đại đức đại thiện thần tăng, ngươi không được phép vô lễ!”

Dứt lời, trên người nàng chợt hiện ra một thanh đại đao, khí tức bạo phát.

Nam tử Độc Môn khẽ nhíu mày. Dù tu vi hắn đã đạt Đan Cảnh thất trọng, cao hơn nàng hai tiểu giai, nhưng lúc này xung quanh còn có thêm hai người nữa, cục diện vô cùng bất lợi. Hắn gằn giọng nói:

“Cuồng Như Sương, kẻ này vốn không phải thần tăng gì cả. Hắn là phản đồ của Độc Môn ta, tên là Từ Đạt, đại gian đại ác người! Ngươi đừng để bị hắn lừa gạt.”

“A di đà Phật.” Tăng lữ khẽ chắp tay, bình thản đáp, bần tăng pháp hiệu Viên Không, vốn không nhận biết Từ Đạt trong miệng Ngạo thí chủ là ai.”

“Từ Đạt, đừng giảo biện.” Lãnh Ngạo quát lớn.

Cuồng Như Sương nheo mắt:

Cuồng Như Sương nheo mắt, lạnh giọng nói:

“Lãnh Ngạo, đừng tùy tiện vu oan người khác. Danh tiếng Viên Không đại sư vang khắp thiên hạ, không phải kẻ như ngươi muốn bôi nhọ thế nào cũng được.”

“Ngươi…” Lãnh Ngạo nghiến răng, sắc mặt âm trầm. “Hừ, vậy ngươi đừng có hối hận!”

Nói xong, nam tử Độc Môn liền xoay người, phóng đi mất hút.

“A di đà phật, đa tạ Cuồng thí chủ ra tay hỗ trợ.” Tăng lữ chắp tay hướng về Cuồng Như Sương.

“Không có gì Viên Không đại sư, thấy chuyện bất bình ra tay tương trợ mà thôi.” Cuồng Như Sương nhẹ giọng đáp.

Võ Văn đứng bên cạnh khẽ hỏi Mộ Dung Ngữ:

“Vị tăng nhân này… danh tiếng lớn lắm sao?”

Mộ Dung Ngữ gật đầu:

“Không chỉ lớn, mà còn rất vang dội. Nghe nói phần lớn thời gian hắn đều hành thiện tích đức. Nhiều tòa thành gặp tai ương, nhờ hắn đi ngang mà hóa hung thành cát. Những người được hắn cứu khỏi cảnh thập tử nhất sinh nhiều không kể xiết. Công đức sâu dày, vì thế thế nhân mới tôn xưng hắn là đại đức thần tăng.”

Võ Văn sững sờ:

“Trên đời… thật sự có người như vậy sao?”

Mộ Dung Ngữ khẽ gật đầu:

“Truyền ngôn do vạn người chứng kiến, hẳn là không giả.”

Nàng lại nhíu mày, nói thêm:

“Hơn nữa, người này còn rất đặc biệt.”

Võ Văn tò mò:

“Đặc biệt ở chỗ nào?”

Mộ Dung Ngữ khẽ đáp:

“Nghe nói hắn chỉ có tư chất Trung phẩm, năm nay mới khoảng ba mươi tuổi, vậy mà đã tu luyện tới Đan Cảnh thất trọng. Quả thực là kỳ tích. Cũng vì thế, hắn mới được người đời gọi thêm một cái ngoại hiệu — Tại Thế Phật Sống.”

Võ Văn khẽ giật mình:

“Tư chất Trung phẩm! Sao có thể?”

Hắn thực sự vô cùng ngỡ ngàng, tư chất trung phẩm ở ba mươi tuổi có thể tu luyện đến Đan Cảnh thất trọng, đây là chuyện bình thường sao? Hoàn toàn không bình thường, Phạm Bạch Hổ tư chất Thượng phẩm ở tầm tuổi này vẫn còn ở cảnh giới Đại Tông Sư bồi hồi. Người này là làm cách nào?

Mộ Dung Ngữ nhẹ giọng giải thích:

“Ta từng nghe Thiếu Lâm truyền ra tin tức, người này tu luyện một môn công pháp gọi là Công Đức Kim Thân. Nhờ không ngừng hành thiện tích đức, tư chất dần được cải thiện, tu vi mới có thể tiến triển nhanh đến mức ấy.”

“Công Đức Kim Thân…” Võ Văn nheo mắt, trong lòng không khỏi dâng lên vài phần nghi hoặc.

Đúng lúc này, Cuồng Như Sương cùng vị tăng lữ chậm rãi tiến lại gần.

Tăng lữ trước tiên hướng Mộ Dung Ngữ chắp tay hành lễ, sau đó quay sang Võ Văn, ôn hòa hỏi:

“Bần tăng Viên Không, hạnh ngộ gặp Mộ Dung cô nương. Không biết vị thí chủ đây là…?”

“Tại hạ tán tu Tiêu Vũ Sinh.” Võ Văn nhẹ giọng đáp.

“Thì ra là Tiêu thí chủ, hạnh ngộ.” Tăng lữ mỉm cười, đáp lời một cách ôn hòa.

Cuồng Như Sương lúc này nhẹ giọng:

“Viên Không đại sư ngỏ ý muốn cùng chúng ta đi chung một đoạn đường, cũng tiện hỗ trợ lẫn nhau, hai người có ý kiến gì không?”

Võ Văn nhíu mày, hắn đương nhiên không muốn dẫn theo một người lạ không rõ ràng đi cùng, nhưng trước mặt hai người Cuồng Như Sương cũng không tiện từ chối, chỉ đành gật đầu đáp:

“Có thể.”

Tăng lữ thoáng chút ngẩn người, hắn có thể tinh ý nhận ra hai nữ nhân trước mặt chính là thuận theo ý kiến của thanh niên trước mắt, không nghĩ đến người nam nhân này nhìn qua tu vi chỉ là Đan Cảnh đê giai lại có tiếng nói lớn như vậy.

Bốn người không hề chần chừ, lập tức lên đường. Trên đường đi, Mộ Dung Ngữ mang theo vài phần tò mò, nhẹ giọng hỏi:

“Viên Không đại sư, Lãnh Ngạo rõ ràng mang sát ý nồng đậm, ngươi có biết nguyên do vì sao không?”

Viên Không hơi cau mày, trầm ngâm giây lát rồi thản nhiên đáp:

“Bần tăng từng có thời gian từng ghé ngang Phúc Châu, cũng phá hỏng một chuyện xấu của Độc môn, có lẻ vì vậy bọn họ liền ghi hận lên bần tăng.”

“Vậy sao, thì ra là vậy!” Mộ Dung Ngữ khẽ trầm ngâm. Phúc Châu nàng đương nhiên biết, nó hiện tại thuộc Mân Quốc, cũng là địa bàn kinh doanh của Độc môn.

Viên Không lúc này khẽ nhìn đến Chu Linh trên lưng của Võ Văn, ánh mắt lộ vẻ thương cảm, lấy ra trên người một viên tinh thạch màu xanh lam nhẹ giọng nói:

“Tiêu thí chủ, thấy Chu cô nương lâm vào tình trạng này, bần tăng thực sự không đành lòng. Đây là Sinh Mệnh Lưu Ly Chi Tinh, tuy nó có phần trân quý, nhưng so với tính mạng của Chu cô nương thì chẳng đáng là gì. Chỉ mong Tiêu thí chủ dùng nó cứu người, bần tăng không cầu báo đáp.”

Võ Văn khẽ nhíu mày, giọng điệu lãnh đạm:

“Đa tạ hảo ý của Viên Không đại sư, nhưng vật này tại hạ không cần.”

Viên Không nghe vậy, sắc mặt hơi trầm xuống, giọng nói mang theo vài phần không hài lòng:

“Tiêu thí chủ, cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp. Ngươi sao có thể khoanh tay đứng nhìn Chu cô nương như vậy? Bần tăng dám chắc, kỳ vật này nhất định có thể cứu mạng nàng ta.”

Võ Văn nhíu mày, thái độ đã không còn hòa hoãn:

“Viên Không đại sư, ta đã nói là không muốn, ngươi nghe không rõ sao?”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

hoang-thuong-nguoi-di-day-bien-cuong-phe-vat-thanh-tien.jpg
Hoàng Thượng, Ngươi Đi Đày Biên Cương Phế Vật Thành Tiên
Tháng 1 31, 2026
tong-man-tu-tro-thanh-vuong-quyen-nguoi-bat-dau-dang-than.jpg
Tổng Mạn: Từ Trở Thành Vương Quyền Người Bắt Đầu Đăng Thần
Tháng 2 9, 2026
xuyen-ve-thoi-tu-duc
Xuyên Về Thời Tự Đức
Tháng mười một 13, 2025
thien-dao-thu-can-ta-vo-dao-khong-co-binh-canh.jpg
Thiên Đạo Thù Cần: Ta Võ Đạo Không Có Bình Cảnh
Tháng 1 25, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP