Chương 248: Xuất xứ của Sinh mệnh lưu ly chi tinh
Bóng mờ thoáng chút trầm tư:
“Nữ nhân kia có điểm khó nói chuyện, tốt nhất vẫn nên liên hệ với hắn.”
…..
Bên trong Thiên Lộ
Nam tử thần bí vẫn đang đảo thần thức xung quanh, muốn tìm kiếm tung tích ba đạo yêu khí kia, mi tâm của hắn lúc nãy bất giác rung lên, hắn khẽ chau mày:
“Chuyện gì?”
Mi tâm của hắn ta nhanh chóng tách ra một cái khe dọc, một cái đồng tử yêu dị chợt hiện ra, từ trong đồng tử chợt chiếu xạ ra một đạo hình chiếu mờ ảo, đạo hình chiếu lúc này chợt phát ra tiếng nói:
“Vân Diệt, là ta!”
“Hửm, là ngươi, Minh Huyết, ngươi tìm ta có việc gì?” Nam tử nhíu mày, thái độ rõ ràng cũng không quá hữu hảo.
Hình chiếu mờ ảo giọng nói có chút khó chịu:
“Hừ, ở trong Thiên Lộ có một cái Huyết khôi lỗ của ta bị người giết mất, Huyết chủng cũng bị mất đi tung tích, ta không có cách nào tra xét.”
Nam tử thoáng ngẩn người:
“Còn có chuyện như vậy?”
Hắn trầm ngâm giây lát, rồi hỏi tiếp:
“Ngươi muốn ta thay ngươi thu hồi Huyết Chủng?”
Hình chiếu lạnh nhạt đáp:
“Không sai!”
Nam tử cười lạnh:
“Ha..ha, Minh Huyết, tự quản tốt Huyết chủng của ngươi, nhớ rõ thân phận của mình, ngươi chỉ là một cái Bạch Huyết, không có quyền ra lệnh cho ta.”
Hình chiếu khẽ nghiến răng:
“Ngươi….”
Sau đó liền chuyển sang thái độ hòa hoãn :
“Vân Diệt, chỉ cần ngươi giúp ta, ta có thể đưa ngươi một đạo Linh Huyền thần thông.”
Nam tử nghe vậy khẽ nhếch miệng:
“Minh Huyết, ngươi nghĩ là cho ăn mày sao, ta cần đến Linh Huyền thần thông rác rưởi của ngươi?”
“Ngươi … tốt, một đạo Chân Huyền thần thông?” Hình chiếu khẽ nghiến chặt răng.
Nam tử lúc này đã động tâm, Chân Huyền thần thông, thứ này cũng không dễ có được, hắn cũng chỉ có mấy đạo.
“Tốt, Huyết Chủng này ta giúp ngươi thu lại!”
Ngay sau đó hình chiếu khẽ tán đi, mi tâm của nam tử nhanh chóng khép lại, khuôn mặt hắn khẽ cau lại thầm nói:
“Thiên lộ lần này dường như ra quá nhiều vấn đề.”
….
Cùng lúc này ở ngoại giới, khuôn mặt bóng mờ kia lúc này vô cùng âm trầm, hắn nghiến răng:
“Vân Diệt… một ngày nào đó ta nhất định bắt ngươi phải trả giá!”
Hắn mặc dù cũng mang trong người dòng máu Thiên Nhân, nhưng thức tỉnh huyết mạch liền yếu hơn nam tử ở trong Thiên Lộ.
Nên cho dù tu vi của hắn vượt trội hơn hẳn, địa vị vẫn thấp hơn đối phương một đầu, chỉ có thể cắn chặt khuất nhục này ở trong lòng.
…..
Võ Văn khuôn mặt vô cùng âm trầm, hắn đương nhiên không muốn bị người ta tính toán, khẽ câu thông với Lôi Trúc:
“Tiền bối, tình cảnh hiện tại, ta với ngươi đều đã bị buộc trên một con thuyền, ta bị người khác tính toán, ta nếu xảy ra chuyện gì, tình huống của ngươi hẳn cũng không mấy tốt đẹp, có thể giúp vãn bối giải đáp một vài nghi hoặc được không?”
Võ Văn hắn đối với thế giới này còn quá lạ lẫm, tư lịch còn quá kém cỏi, muốn tự nắm lấy vận mệnh bản thân, hắn phải đối với thế giới này hiểu rõ nhiều hơn.
Trong đan điền, Lôi Trúc truyền ra tiếng nữ nhân đầy khó chịu:
“Hừ, ngươi dám đe dọa ta!”
Võ Văn chau mày, bà nương này thực sự tính tình thối không chịu được, cục diện này nàng ta chẳng lẻ không nhìn ra, hắn cố giữ kiên nhẫn nói:
“Tiền bối hiểu lầm rồi. Ta không có ý đó. Ta biết ngươi đang muốn lấy lại lực lượng của mình, nhưng nếu muốn đạt được nhiều tài nguyên hơn, ngươi cũng cần ta sống lâu hơn, mạnh hơn. Chẳng phải như vậy sao?”
Nữ tử nghe thấy lời này thái độ bỗng hòa hoãn hơn đôi chút:
“Được rồi. Ngươi muốn hỏi chuyện gì?”
Võ Văn thở nhẹ một hơi. Ít nhất, đối phương chịu mở miệng.
“Tiền bối, người kia… thực sự có thể dựa trên bói toán để tính toán ta?”
Lôi Trúc lạnh nhạt đáp:
“Ta cũng không thực sự hiểu Bói toán chi đạo, nhưng kẻ kia cho dù tinh thông bói toán hẳn cũng thể tính toán ngươi một cách tường tận!”
Võ Văn chau mày:
“Mong tiền bối giải đáp.”
“Ngươi được người khác thi pháp đại thần thông che dấu nhân quả đạo vết, vốn dĩ bói toán chi đạo thông thường cũng không thể tính toán được ngươi.”
Lôi Trúc cười lạnh: “Nhưng muốn tính toán ngươi hẳn là … vẫn có thể.” Lôi Trúc cười lạnh.
Võ Văn chau mày dường như đã hiểu Lôi trúc muốn nói cái gì:
“Ý tiền bối là … dựa trên bói toán thân nhân bằng hữu của ta?”
Lôi trúc cười nhạt: “Không sai, ngươi cũng không quá ngu ngốc, ngươi muốn sống thật lâu, vô cùng đơn giản, chỉ cần không lo việc bao đồng, đối phương liền sẽ không tính toán được ngươi.”
Võ Văn thoáng sững sốt, đã hiểu được một chút môn đạo, nhưng nếu bảo hắn bỏ mặc thân nhân, bằng hữu… hắn thật sự làm được sao?
“Tiểu tử, tu hành chính là một con đường độc hành chi đạo, muốn đi được càng xa, phải dẹp bỏ tình cảm qua một bên, vướng bận càng nhiều con đường ngươi đi sẽ càng trì trệ.” Lôi Trúc lạnh lùng răn dạy.
Võ Văn trầm mặt, đạo lý này hắn đương nhiên hiểu được, nhưng nếu bắt hắn trở thành một cái lạnh lùng vô cảm nội tâm hắn sẽ càng trở nên bức bối khó chịu.
Đạo của hắn chính là cầu một cái khoái ý ân cừu, tâm niệm thông suốt, nếu phải trở thành một cái đánh mất bản tâm vô tình vô nghĩa, hắn thà không muốn tu luyện.
Lôi Trúc giống như nhìn thấu tâm can của Võ Văn cười lạnh:
“Tiểu tử, tính cách của ngươi rất dễ bị người ta nắm cán. Tự cầu phúc đi!” Dứt lời, nàng liền im lặng, không nói thêm nửa câu.
Võ Văn chau mày. Ít nhất, hắn cũng đã xác nhận được một điều — đối phương không thể trực tiếp bói toán, tính toán lên hắn. Xét theo một phương diện nào đó, đây vẫn là một tin tốt.
Còn về việc ai thi triển đại thần thông che đi nhân quả đạo vết giúp hắn, Võ Văn liền nghĩ đến nam tử tóc lam kia. Vị đại năng kia khả năng liền không có ý đồ xấu với hắn.
Lúc này hai người Cuồng Như Sương đã đi đến cạnh hắn, nhìn thấy Lý Tồn Long đã chết, Mộ Dung Ngữ thoáng sững người, nàng khẽ chắp tay hành lễ, giọng nói trịnh trọng:
“Đa tạ Tiêu công tử đã giúp tiểu nữ báo được đại thù. Ân tình này, Mộ Dung Ngữ nhất định sẽ ghi nhớ trong lòng, ngày sau nếu có cơ hội, ắt sẽ dốc lòng báo đáp.”
Võ Văn khẽ gật đầu.
Hắn lúc này vô cùng ôn nhu tiếp lấy Chu Linh từ tay Cuồng Như Sương khẽ đặt nàng trở lại tấm lưng của mình.
Nhìn cử chỉ ấy, trong lòng Cuồng Như Sương không khỏi dâng lên một tia ganh tị khó nói thành lời.
Nữ nhân nếu có thể gặp được một nam nhân như vậy… cho dù chết, e rằng cũng không hối tiếc.
Nàng khẽ lắc đầu, lấy từ trên người ra một viên tinh thạch màu lam trong suốt, tỏa ra quang mang nhu hòa, nhẹ giọng nói:
“Tiêu sư đệ, đây là Sinh Mệnh Lưu Ly Chi Tinh, thứ này hẳn có thể cứu lấy Chu cô nương.”
Võ Văn nhìn sinh mệnh lưu ly chi tinh trên tay Cuồng Như Sương thoáng chau mày, hắn bỗng nhớ lại đoạn ký ức kia, bên trong Sinh mệnh lưu ly chi tinh này dường như chứa đựng một luồng khí tức vô cùng tà dị.
Võ Văn trầm giọng lắc đầu:
“Sư tỷ, sinh mệnh lưu ly chi tinh này ta không muốn, đồ vật này ta kiến nghị sư tỷ cũng không cần dùng đến.”
Cuồng Như Sương thoáng ngẩn người, nhất thời chưa hiểu dụng ý của hắn. Nhưng Mộ Dung Ngữ tư lịch vô cùng phong phú lúc này nhẹ giọng xen vào:
“Sương tỷ, Tiêu công tử hắn nói không sai, ta từng có nghe qua một vài truyền ngôn ….”
Cuồng Như Sương ngẩn người: “Chuyện gì?”
Sắc mặt Mộ Dung Ngữ càng thêm nặng nề:
“Nghe nói có nhiều người từng sử dụng Sinh Mệnh Lưu Ly Chi Tinh, sau đó tính tình đại biến, thậm chí… còn ra tay giết hại chính thân nhân của mình.”
Cuồng Như Sương cả kinh, không khỏi thất thanh:
“Lại còn có chuyện như vậy?!”
Võ Văn chau mày, thần sắc nghiêm túc hơn vài phần, lập tức hỏi:
“Mộ Dung cô nương, vậy ngươi có biết Sinh Mệnh Lưu Ly Chi Tinh này rốt cuộc xuất xứ từ đâu hay không?”