Chương 247: Ngộ Đao Ý – Tản Vân
Võ Văn hiển nhiên không có ý định để Lý Tồn Long đào thoát. Thân ảnh hắn chợt lóe, sát khí bạo phát, một đao mang theo khí thế lôi đình bổ thẳng tới.
Lý Tồn Long cắn chặt răng, trên tay liền xuất hiện một trương Khinh Phong Phù, ngay lập tức thôi động.
Trong nháy mắt, thân hình Lý Tồn Long như hóa thành một làn gió, tốc độ bạo tăng dữ dội, nhanh chóng kéo giãn khoảng cách với Võ Văn.
Võ Văn cau mày, Mặc gia quả thật khó chơi, đến lúc này đối phương vẫn còn thủ đoạn bảo mệnh.
Nhưng Lý Tồn Long còn chưa chạy được bao xa, một thanh đại đao phá không mà ra xé gió lao tới, đao khí rít lên chói tai, mang theo sát ý lạnh lẽo chém thẳng vào lưng hắn.
“Hừ, chỉ dựa vào phi đao cũng muốn giết ta? Nằm mơ!”
Lý Tồn Long phản ứng cực nhanh, một tấm hộ thân phù lục lập tức hiện ra trước người, linh quang lan tỏa, dễ dàng chặn đứng phi đao. Thân ảnh hắn không hề dừng lại, tiếp tục lao đi như tên bắn.
Võ Văn nhíu mày, phi đao mặc dù có thể công kích cự ly xa nhưng uy lực thực sự quá yếu, đối phương nếu chú tâm phòng ngự, liền không gây khó được hắn.
Lý Tồn Long lúc này khẽ quay đầu, ánh mắt đầy oán độc, nghiến răng nói:
“Tiểu tử, ngươi thành công chọc giận ta rồi. Chờ ta quay lại, nhất định gấp trăm lần hoàn trả. Thân nhân của ngươi, ta sẽ đích thân ‘chăm sóc’ từng người một!”
Lời nói của Lý Tồn Long rơi vào tai liền làm tâm thần Võ Văn khẽ run lên, sát khí trên người Võ Văn bỗng chốc càng thêm ngưng thực. Dưới sự kích thích của sát ý, thần hồn của Võ Văn giống như nhận phải kích thích,
Trong Hồn Hải, đoàn khí thể vô hình kia bỗng khẽ rung lên, rồi phun ra một điểm tinh quang rực rỡ, chậm rãi dung nhập vào hồn hải mênh mông.
Hồn Hải ngay tức khắc liền bành trướng, càng thêm cuộn trào, theo Hồn Hải tăng trưởng, thần hồn của Võ Văn càng thêm cô đọng, càng thêm tinh thuần.
Tinh thần của Võ Văn lúc này giống như lột xác, hắn bỗng sinh ra một tia minh ngộ, đao pháp đã từng diễn luyện vô số lần lúc này càng thêm thông thuận, giống như chất biến, giống như muốn phá vỡ hàng rào thiên địa đại thế, muốn vượt qua thêm một tầng lâu, chạm đến tầng thứ khác.
Cùng lúc đó, Lý Tồn Long đột nhiên cảm thấy sống lưng lạnh toát. Một cảm giác nguy hiểm tột độ bao trùm lấy toàn thân, như thể bị một bàn tay vô hình khóa chặt, khiến hắn không thể nhúc nhích.
Hắn kinh hãi thốt lên:
“Sao… sao có thể như vậy?! Chuyện này là thế nào?”
Hắn thật sự không tin tưởng. Rõ ràng hắn đã bỏ chạy ra rất xa.
Võ Văn lúc này như rơi vào trạng thái vô ngã, cánh tay khẽ vung lên theo bản năng.
Trong chớp mắt, không gian xung quanh bỗng lặng đi, gió ngừng thổi, thời gian như chậm lại.
Lý Tồn Long trợn to hai mắt, thần sắc căng cứng đến cực hạn. Trước tầm mắt hắn, một đạo huyết quang kinh diễm xẹt qua, rực rỡ mà tĩnh lặng, tựa như ánh chiều tà buông xuống chân trời.
Hoàng hôn nhuộm đỏ cả thiên địa, ánh nắng cuối ngày trải dài như tơ lụa, vừa xinh đẹp, vừa mờ ảo, mang theo vẻ tàn khốc không lời.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Lý Tồn Long bất giác khẽ mấp máy môi, thốt lên một câu không trọn vẹn:
“Thật… đẹp!”
Ngay sau đó cảm giác cổ họng mát lạnh nhanh chóng ập đến, thứ hắn nhìn thấy chính là thân thể không đầu của mình, lúc này trên người Lý Tồn Long có một viên ngọc thạch màu lam muốn vỡ ra,
Sinh mệnh lưu ly chi tinh.
Nhưng ngọc thạch chưa kịp vỡ nát đã bị một luồng lực lượng bí ẩn cuốn đi, hoàn toàn tiêu thất.
Hy vọng cuối cùng trực tiếp biến mất, ánh mắt Lý Tồn Long bỗng chốc tan rã, sinh cơ nhanh chóng trôi đi, miệng khẽ lẩm bẩm:
“Ta … không… can tâm…”
Lý Tồn Long không biết nếu khúc cuối cùng hắn không thả ra câu ngoan thoại đó, hắn có lẻ đã có cơ hội chạy thoát, hắn chết chính là do vạ miệng, hoàn toàn chọc điên Võ Văn.
Võ Văn khẽ nheo mắt, trong lòng đã rõ, một đao vừa rồi của hắn đã vượt qua “Thế” tầng thứ, chính thức chạm tới “Ý” cảnh
Đao có ý, ắt phải có danh — Tản Vân.
Ngay tưởng mọi chuyện đã kết thúc, bên ngoài thi thể của Lý Tồn Long bỗng chốc bị một đoàn huyết cầu bao trùm,
Trong tíc tắc huyết cầu nhanh chóng nuốt trọn thôn phệ toàn bộ máu huyết của Lý Tồn Long, cảnh tượng vô cùng rùng rợn tanh tưởi.
Huyết cầu sau khi thôn phệ sạch sẽ cơ thể của Lý Tồn Long liền thu nhỏ lại thành một viên cầu đỏ tươi chừng hai lóng tay, tỏa ra khí tức vô cùng yêu dị.
Võ Văn chứng kiến cảnh này khẽ giật mình, huyết cầu kia là thứ gì?
Sau đó huyết cầu giống như bị tan vào trong không khí, biến mất trước mặt Võ Văn.
“Hửm?”
Võ Văn chau mày. Vừa rồi hắn đã vận dụng Chân Thạch để quan sát, vậy mà vẫn không thể nhìn ra huyết cầu kia đã biến mất bằng cách nào.
Ánh mắt hắn khẽ đảo nhìn quanh, thần tình vô cùng tập trung.
Một lúc sau, xác nhận xung quanh không hề tồn tại địch ý, lông mày Võ Văn lại càng nhíu chặt hơn.
Hắn quay đầu nhìn về nơi Lý Tồn Long ngã xuống. Ngay tại vị trí đó, không biết từ lúc nào đã xuất hiện một viên cầu trong suốt, tỏa ra quang mang mờ ảo, thần dị khó lường.
Võ Văn nheo mắt. Thứ này, hẳn là vật mà Lý Tồn Long đã dùng để làm trung tâm liên kết giữa các phù lục trước đó.
Lúc này trong đan điền Võ Văn vang lên tiếng truyền âm của Lôi Trúc:
“Tiểu tử, đồ vật kia là thứ ta muốn! Ngươi bị người tính toán!”
Võ Văn nghe thấy lời này trạng thái trở nên vô cùng căng thẳng!
Hắn lúc này thực sự kinh hoảng, đối phương là làm cách nào biết được hắn cần đồ vật này?
Rốt cuộc là ai tính toán hắn? Trong đầu bất giác nghĩ đến nho sinh thần bí kia!
Cảm giác bị đối phương nắm rõ trong lòng bàn tay như thế này thực sự làm hắn lạnh người. Đối phương chẳng lẻ có đại thần thông có thể biết trước hắn muốn làm cái gì?
Chuyện này không phải nói, đối phương muốn tính toán giết hắn chẳng phải liền dễ như trở bàn tay!
Võ Văn trầm mặc, lông mày nhíu chặt, mặc dù không biết mục đích của đối phương là gì nhưng rõ ràng hiện tại, đối phương không muốn hắn chết.
Cảm giác ấy khiến hắn hiểu ra một điều đáng sợ hơn — Trong mắt kẻ kia, hắn rất có thể chỉ là một quân cờ.
Ý niệm ấy vừa xuất hiện, Võ Văn liền cảm thấy toàn thân ngứa ngáy khó chịu, như bị một bàn tay vô hình dẫn dắt, cảm giác bị người ta cầm nắm như thế này quả thật vô cùng bất an.
Võ Văn trước mắt cũng không có phương án xử lý, chỉ có thể cố gắng trấn an bản thân.
Hắn lúc này câu thông với Lôi Trúc lạnh nhạt hỏi:
“Tiền bối, đồ vật kia là thứ gì?”
Lôi Trúc cũng không che dấu, lạnh nhạt đáp:
“Tương Thể, tiên thiên kỳ vật, có thể tạo ra hoàn mỹ trung khu liên kết kỳ vật, thứ trước mặt ngươi chính là Tương thể cấp thấp nhất, Nhân Tương Thể.”
“Tương Thể! Hoàn mỹ trung khu!” Võ Văn ngẩn người, thế gian còn có kỳ vật bực này.
Trong đan điền của Võ Văn, Lôi Trúc nhanh chóng vươn ra những sợi dây leo quen thuộc, rất nhanh liền bắt lấy Nhân Tương Thể,
Tương Thể này đã trở thành vật vô chủ, dễ dàng liền bị Lôi Trúc thôn phệ.
“Tiểu tử, nếu ngươi có thể tìm đến Địa Tương Thể, lực lượng của ta có thể cho ngươi mượn vận dụng.” Lôi trúc lạnh nhạt nói.
Võ Văn nghe vậy khẽ giật mình.
…..
Ngoại giới, tại Nam Đường.
Một bóng người đang ngồi tĩnh tọa điều tức, khí tức thu liễm như vực sâu không đáy. Bỗng nhiên, hắn mở bừng hai mắt, ánh nhìn sắc lạnh như lưỡi đao.
Mi tâm hắn lập tức nhăn lại thành hình chữ xuyên, khí tức quanh thân trong nháy mắt trở nên âm lãnh đến cực điểm.
“Lý Tồn Long…” Giọng nói trầm thấp vang lên, mang theo sát ý không che giấu.
“Hắn… tại sao lại chết rồi? Hừ, thứ phế vật!”
Bóng người khẽ bấm ngón tay, sát khí càng thêm bạo phát: “Huyết Chủng của ta… cũng biến mất?”
“Là kẻ nào?”
“Thiên lộ…”
Bóng người khẽ lẩm bẩm, sắc mặt càng thêm âm trầm. Thiên lộ vách ngăn hắn cũng không cách nào xâm nhập vào bên trong.
Nhưng mặc dù không thể bước vào, hắn vẫn có cách liên hệ với người bên trong
Linh lực quanh thân hắn khẽ dũng động, mi tâm hắn đột nhiên bừng sáng, da thịt chậm rãi tách ra, nứt thành một khe dọc quỷ dị.
Từ trong khe nứt ấy, một đồng tử đỏ tươi dần dần hiện ra.
Ánh mắt đỏ như máu, yêu dị vô cùng