Chương 245: Cái quỷ gì cơ quan thuật?
Võ Văn nheo mắt, mặc kệ đối phương thủ đoạn là gì, trực tiếp nghiền ép là được!
Tức thời khí tức trên người Võ Văn chợt bạo tăng, trên người hắn năm cái khiếu tâm liên tục cộng minh phát ra từng tiếng trống vang dội.
Lý Tồn Long nheo mày, hắn mặc dù đã mở ra lục khiếu nhưng tu vi của hắn hiện tại đã là Đan Cảnh Bát Trọng.
Khiếu tâm chỉ có thể khai mở trước khi bước vào Hồn Cảnh, điều này chú định cả đời hắn nhiều nhất cũng chỉ có thể dừng ở Thất Khiếu.
Tiểu tử trước mắt khí tức chỉ mới là Đan Cảnh đê giai lại có thể mở ra đến Ngũ khiếu nói rõ tiềm lực liền vô cùng khủng bổ, thậm chí có cơ hội xung kích tầng thứ trong truyền thuyết kia.
Cửu Khiếu Linh Lung Tâm
Lý Tồn Long liền lắc đầu, thầm cười tự giễu, có lẻ hắn suy nghĩ quá nhiều rồi, tầng thứ kia vốn dĩ chỉ tồn tại ở trong truyền thuyết, hiện tại có thể mở ra Bát Khiếu đã là cực hạn.
Ngay cả những thập thiếu kia, dù tư chất có cao hơn hắn, tối đa cũng chỉ mới mở ra Thất Khiếu mà thôi.
Bọn họ nội tại vốn dĩ đã có thể bước vào Hồn Cảnh, nhưng chậm chạp không tiến, chính là muốn dựa vào Thiên Lộ lần này càng tiến sâu một bước mở ra Khiếu Tâm.
Chưa kể đến trong Thiên Lộ này ẩn chứa đại mí mật, chỉ cần tại Vạn Tượng Thành đạt được công nhận sẽ được ban phát tẩy lể một đạo Thần Thông.
Cụ thể Thần Thông nhận được ra sao thì không ai nói rõ, dường như phụ thuộc vào một thứ hư vô mờ mịt gọi là Đạo Cơ Ẩn Chứng.
Tu luyện đến Hồn Cảnh về sau có thể thực chất tạo thành công kích tính tổn thương, Thần Thông chính là một trong những thủ đoạn chủ yếu nhất.
Chính vì vậy Thiên Lộ mặc dù ẩn chứa nguy hiểm trùng trùng, cũng không thể ngăn cản tu sĩ tranh nhau đến vỡ đầu nứt trán để được vào bên trong.
Chỉ cần đạt được một đạo Thần Thông, cho dù là cấp bậc thấp nhất Linh Huyền Thần Thông, cũng đủ để trở thành một phương bá chủ, phong quang vô hạn.
Đại đa số yêu thú có thể mở ra Thần Thông bất quá cũng chỉ là Linh Huyền thần thông mà thôi.
Lý Tồn Long đối với thực lực của bản thân vô cùng tự tin, hắn căn bản không tin đối phương có khả năng phá vỡ phòng ngự của mình.
Thế nhưng ngay lúc này, đồng tử hắn đột nhiên co rút lại.
Trên đỉnh đầu Võ Văn, vốn dĩ ban đầu chỉ có hai tiểu thái dương, giờ đây lại xuất hiện thêm một cái nữa, khiến hắn lập tức kinh hãi thất sắc.
“Cái gì? Tam Dương Cảnh Giới?”
Ba tiểu thái dương điệp gia lực lượng, khí tức trên người Võ Văn lại bạo tăng thêm một đoạn lớn. Hắn dốc toàn lực, vung ra một đao.
Một đao này xuất ra, không gian như muốn bị cắt ra, lực lượng đã muốn vượt qua “Thế” tầng thứ.
Cảm nhận được luồng sức mạnh kinh khủng ập tới, Lý Tồn Long không dám chậm trễ, lập tức dựng lên bức tường phòng hộ.
Thế nhưng lần này, bức tường ấy chỉ cản được đao mang nửa nhịp, liền vỡ vụn ngay tức khắc. Đao mang không hề suy giảm, tiếp tục lao tới, muốn bổ Lý Tồn Long ra làm đôi.
Lý Tồn Long kinh hãi, trong chớp mắt liền quát lớn:
“Thu.”
Ngay tức thì, vô số phù lục đồng loạt hiện ra, nhanh chóng bám chặt lên thân thể hắn. Linh quang trên người Lý Tồn Long điên cuồng bạo phát.
Keng…keng
Một tiếng kim qua giao kích chấn động thần hồn vang lên
Đao mang chém xuống, lại giống như va phải một bức tường vô kiên bất toái, phản chấn lập tức truyền ngược trở lại, đánh bật Võ Văn lùi về phía sau.
Võ Văn kinh ngạc ánh mắt trực câu nhìn đến đối phương.
Bên ngoài thân thể Lý Tồn Long lúc này, tựa như được bao phủ bởi một lớp giáp dày đặc, kiên cố đến cực điểm.
Võ Văn ngẩn người, ngay lập tức liên tưởng tới một thứ vô cùng quen thuộc.
Mecha! đúng chính là Gundam đồ vật kia.
Mặc gia tu luyện pháp… thậm chí còn có thể tạo ra loại đồ vật này ?
Trong đầu Võ Văn chợt lóe lên lời nói của Mộ Dung Kinh Nhân:
“Mặc gia Phù lục chỉ là tiểu đạo, Mặc gia chân chính đáng chính là Cơ Quan Thuật.”
Cơ quan thuật?
Cái quỷ gì cơ quan thuật? Võ Văn ban đầu còn nghĩ rằng là máy móc giản lược các thứ? thế nhưng hiện tại nhìn lại — Đây không phải là dùng vô số phù lục chồng lấp lên nhau để hóa thành một cỗ máy pháp lực sao?
Võ Văn nhíu mày. Trước đây, khi nghe nói Mặc gia tinh thông Phù đạo, hắn đã cảm thấy có chút cổ quái.
Vẽ phù, bùa chú các thứ không phải đám người Nho, Đạo phải am hiểu hơn sao?
Nhưng hiện tại sự thật bày ra trước mắt đã làm hắn hoàn toàn thông thấu, vẽ phù hẳn chính là cơ sở pháp để tạo ra cái thứ gọi là cơ quan thuật, không… nói chính xác hơn chính là mecha ma pháp này đây.
Võ Văn thực sự cảm khái, nhân sinh quả thật có chút đặc sắc.
Còn về việc tại sao những tấm phù lục kia lại có thể liên kết với nhau?
Trước đó, khi hắn vận dụng Chân Thạch quan sát, đúng lúc bức tường kia vỡ nát, hắn rõ ràng thấy có một vật thể kỳ dị thoát ra trong chớp mắt, rồi lập tức bay ngược trở lại thể nội của Lý Tồn Long.
Vật kia rốt cuộc là thứ gì?
Lý Tồn Long ánh mắt lạnh lẽo:
“Tiểu tử, lúc này dừng lại vẫn còn kịp, tin ta đi, chọc giận Mặc gia không phải là lựa chọn sáng suốt, Mặc gia thủ đoạn khủng khiếp, ngươi không cách nào hiểu thấu!”
Đó là lời đe dọa trần trụi.
Võ Văn mang lại cho hắn một cảm giác vô cùng kiêng kị, cho dù bản thân có cơ quan cường hóa, vẫn không nắm chắc phần thắng. Có thể tránh chiến liền là tốt nhất.
Chỉ cần thoát khỏi sự dây dưa trước mắt, trở về sau này, hắn có vô số thủ đoạn từng bước mài chết đối phương.
“Vậy sao?”
Võ Văn khẽ cười, ánh mắt lạnh đi
“Ta lại rất muốn xem thử, thủ đoạn Mặc gia rốt cuộc kinh khủng đến mức nào.”
Dứt lời, hắn lập tức huy đao chém tới.
“Hừ, ngu xuẩn mất khôn!”
Thân ảnh Lý Tồn Long đột ngột tiêu thất tại chỗ, tốc độ nhanh đến bất khả tư nghị. Khi hắn xuất hiện trở lại, đã ở cận thân Võ Văn, một quyền hung mãnh đánh thẳng vào mặt của hắn.
Võ Văn kinh hãi, vội vàng nghiêng đầu nhào người né tránh, nhưng phản ứng của Lý Tồn Long còn nhanh hơn. Chỉ trong khoảnh khắc, hắn đã xoay người đá mạnh một cước, trực tiếp trúng vào mạn sườn của Võ Văn.
Võ Văn lúc này đã không kịp tránh né, xương sườn lập tức gãy vụn, huyết nhục văng tung tóe.
Cơn đau dữ dội truyền đến làm Võ Văn biến sắc. Giờ khắc này, bất luận là tốc độ hay sức mạnh, Lý Tồn Long đều đã chạm đến ngưỡng lực lượng của Hồn Cảnh.
Lý Tồn Long đắc thắng xông lên, trong tay hắn đột nhiên xuất hiện một thanh trường kích. Kích mang lạnh lẽo đâm thẳng tới, mục tiêu chính là trái tim của Võ Văn.
Võ Văn giật mình, Liệt Thiên lập tức xuất hiện trong tay, đao quang lóe lên, vô cùng yêu dị, cưỡng ép tá đi quỹ đạo của trường kích sang một bên – Dĩ yêu phá trọng.
Phản ứng của Võ Văn làm Lý Tồn Long không khỏi cau mày,
Tiểu tử này là làm cách nào làm ra đối pháp nhanh đến vậy?
Một đao vừa rồi chém đến thật chuẩn xác, rõ ràng tốc độ đối phương còn chậm hơn hắn một mảng lớn.
“Hừ, chắc chắn chỉ là may mắn!”
Hắn không tin tà lại xông đến, vô số kích mang đâm ra, quang ảnh đầy trời, tinh phong loạn vũ.
Liệt Thiên và Trảm Địa đồng thời xuất hiện trong tay Võ Văn, đao quang điên cuồng xoay tròn, kinh hiểm gượng qua liên hoàn sát chiêu.
Lý Tồn Long thần tình trở nên căng thẳng, lúc này còn không nhận ra đối phương là một cái yêu nghiệt cận chiến, hắn chính là đồ ngu.
“Tiểu tử, đừng quá ngông cuồng!”
Lý Tồn Long đột ngột xúc thế, trường kích vung lên, chém ra một kích,
Một kích này vừa xuất, uy lực cuồn cuộn, phủ kín toàn bộ không gian phía trước.
Hắn không tin … đối phương còn có chỗ để né tránh.