Chương 241: Tìm đường sống trong chỗ chết
Ở một khu vực khác, nơi này khẽ vang lên tiếng cười đùa.
“Dương muội, không nghĩ đến ngươi lại có tài nấu nướng như vậy, thực sự là ăn rất ngon!”
Cơ Khuynh Thành nhẹ giọng nói.
“Cơ tỷ quá khen!” Dương Vân Nga ngại ngùng đáp.
Cơ Tử Yên có chút tò mò hỏi:
“Dương muội, không phải ngươi là một cái quận chúa sao? Ngươi học tài nấu nướng này ở đâu?”
Dương Vân Nga ngẩn người trong chốc lát nhẹ giọng đáp:
“Là… một cái người xấu chỉ cho ta.”
Cơ Khuynh Thành và Cơ Tử Yên tinh ý liếc nhau, dường như đã hiểu chút vấn đề. Không gian thoáng chốc trở nên thinh lặng.
Vì để phá vỡ bầu không khí lúng túng, Cơ Tử Yên khẽ gắp lên một miếng thịt châu chấu bỏ vào miệng:
“Châu chấu a, thật là hoài niệm…”
Dương Vân Nga ngẩn người lúc này mới nhận ra chuyện kỳ quái hỏi:
“Hai tỷ dường như rất quen thuộc với châu chấu, hai người không phải là thiên kim Cơ gia sao? Tại sao lại biết món ăn dân giả này.”
Hai người Cơ Tử Yên khẽ giật mình, Cơ Khuynh Thành cười nhẹ đáp:
“Chỉ là có một thời gian từng thưởng thức qua!”
“Vậy sao!” Dương Vân Nga khẽ gắp lên một miếng thịt châu chấu, bất chợt lúc này một chiếc đũa trên tay nàng chợt gãy ra làm đôi.
“Hửm, chuyện gì vậy? đũa này chính là làm từ Thiết Mộc cực kỳ cứng rắn, là muội dùng lực mạnh quá hay sao?” Cơ Tử Yên kỳ quái hỏi.
Dương Vân Nga bỗng cảm thấy trong lòng một cơn đau thắt chặt lại…
….
Cảm nhận được lực lượng nghiền ép triệt để phát ra từ phía Hồn Thú, Võ Văn ánh mắt lóe lên vẻ tuyệt vọng.
Yêu thú này tuyệt đối không phải là Hồn Thú sơ kỳ.
“Nên kết thúc!” Một trảo trực diện đánh đến muốn xé nát thân thể Võ Văn.
Bất chợt ngay lúc yêu trảo sắp va chạm vào cơ thể Võ Văn, một luồng hỏa diễm ba màu ngay lập tức xộc thẳng ra bên ngoài đối chọi gay gắt với yêu trảo.
Ầm…ầm…
“Cái gì? Tam muội chân hỏa?”
Hồn Thú khẽ dừng lại động tác, phía đối diện nó lúc này chợt xuất hiện một đầu Bạch kê,
Bạch kê vừa hiện thân liền hót lên một tiếng tranh minh chấn động cả trời đất
Hồn Thú thần hồn bỗng chốc có chút chấn động, ánh mắt nó chăm chú khóa chặt đầu Bạch kê kia giật mình thốt lên:
“Thiên Kê? Sao có thể?”
Nhất minh kinh nhân mộng
Không trung nghe Thiên kê
Thần thú này không phải đã tuyệt diệt rồi sao?
Hồn Thú thật sự vô cùng ngạc nhiên, con Bạch kê này cũng giống như nó, đều là Thượng Cổ Thần thú đứng bên bờ tuyệt diệt, không nghĩ đến lại có thể chạm mặt nhau trong hoàn cảnh này.
Nhìn Bạch kê lúc này điệu bộ xù lông chắn trước mặt Võ Văn, tỏ ra vô cùng tức giận, Hồn Thú lạnh nhạt nói:
“Tiểu yêu, ngươi mới ấu niên kỳ, khôn hồn liền cút, bổn tọa không muốn giết ngươi”
Bạch kê ngay lập tức phun ra một ngụm tam muội chân hỏa đáp lại.
“Muốn chết!” Hồn thú cực kỳ tức giận muốn xông đến.
Võ Văn lúc này khẽ nói:
“Chậm…”
Võ Văn mắt khẽ sáng, cảm thấy có một cơ hội chuyển cơ, bởi vì vừa rồi hắn nhìn thấy trên trán của Hồn thú xuất hiện một chữ ‘Vạn’. (Vạn: 卐)
“Khế ước linh thú của ngươi là Độ Yêu Hàng Ấn Điển?” Võ Văn quát lớn.
Hồn thú khẽ giật mình ánh mắt âm trầm:
“Ngươi là làm cách nào biết?”
Võ Văn giật mình vậy mà thật sự đúng, liền nhanh miệng nói:
“Trên trán ngươi vừa rồi xuất hiện một chữ Vạn, đó là ấn ký đặc trưng của Độ Yêu Hàng Ấn Điển.”
Hồn Thú cắn chặt răng thầm nguyền rủa toàn bộ dòng họ Bộ Kinh Hồng, dễ nhận biết như vậy, sau này chỉ cần để lộ ra chân thân, người ta liền biết nàng là linh thú.
Ánh mắt nó lần nữa quét đến Võ Văn, muốn trước tiên liền giết chết tiểu tử này bịt đầu mối.
Bỗng lúc này nghe Võ Văn nói một câu làm nàng trợn mắt kinh hãi:
“Ta nói cho ngươi biết, Độ Yêu Hàng Ấn Điển tuyệt đối không thể giải trừ khế ước, nó chính là một cái Vĩnh Cấm khế ước.”
“Không thể nào? Ngươi là nói láo, tuyệt đối là nói láo.” Hồn thú trực tiếp sững sờ, nàng thực sự không muốn tin.
“Ta có thể thề với thiên đạo, lời ta nói chính là sự thật, nếu ta nói láo trời tru đất diệt!” Võ Văn quát lớn.
Tức thì bầu trời liền phát ra từng tiếng sấm rền, thiên địa ứng thề.
Hồn thú ánh mắt trợn trừng, lúc này bỗng nhớ lại điệu bộ âm hiểm của Bộ Thiên Phong khi nãy lúc phát thệ, khẽ nghiến chặt răng.
“Thằng khốn khiếp đó, dám âm ta?”
Nàng bỗng nghĩ đến cảnh tượng cả đời phải dính lấy tên khốn kia, toàn thân liền có cảm giác như vạn con gián bò trên người, vô cùng ghê tởm.
Bất chợt Võ Văn lại nói thêm một câu làm nàng ngẩn người:
“Giải trừ khế ước là không thể, nhưng muốn thoát khỏi nó ta vẫn có một cách.”
Hồn Thú kinh ngạc quát lớn:
“Là cách gì?”
Võ Văn nheo mắt:
“Muốn biết cũng không khó. Chỉ cần ngươi thề với thiên đạo, lập tức buông tha cho chúng ta.”
“Hừ, ngươi không có tư cách thương lượng, mạng sống của ngươi nằm trong tay ta.” Hồn thú nghiến răng nói.
“Vậy thì ra tay đi.” Võ Văn cười lạnh. “Ta dù có chết cũng tuyệt đối không hé nửa lời. Còn ngươi…” hắn ngửa đầu cười lớn, “suốt đời chỉ có thể làm linh thú cho kẻ khác sai khiến, ha… ha…”
“Ngươi—!”
Hồn Thú giận dữ đến cực điểm.
Ánh mắt nó lúc này chính diện giao phong với ánh mắt của Võ Văn, trong khoảnh khắc ấy, một trực giác mãnh liệt dâng lên — tiểu tử trước mặt này, quả thật là kẻ nói được thì làm được. Dù chết, hắn cũng sẽ không nói.
Im lặng kéo dài một lúc.
Cuối cùng, Hồn Thú khẽ thở dài. Thân hình nó nhanh chóng thu nhỏ, hắc khí tan đi, rất nhanh liền trở lại hình dáng hắc y mỹ nữ.
“Tốt, ta thề….”
Dứt lời, nữ tử lạnh lùng liếc về phía Võ Văn:
“Đến lượt ngươi.”
Võ Văn cẩn thận kiểm tra lời thề, xác nhận không có sơ hở nào mới khẽ thở ra một hơi. Hắn nhanh chóng lấy từ trong Mặc hộp ra một quyển trục, tiện tay ném về phía nàng.
Nữ tử giơ tay bắt lấy, lập tức mở ra.
Bốn chữ lớn đập thẳng vào tầm mắt nàng
Liệt Diễm Phân Linh
Võ Văn thoáng chốc bồi hồi, ký ức không tự chủ được mà quay về Tiểu Diệm Sơn. Thứ này… chính là thứ hắn lấy được tại nơi đó.
Không sai, chính là đồ vật Hồng Hài Nhi để lại.
Thực chất mà nói nếu Võ Văn không đủ cẩn trọng, vật này tuyệt đối không thể rơi vào tay hắn
Ban đầu, hắn chỉ tìm được một bình đan dược. Nhưng thứ nằm trong bình lại không hề tầm thường — trên viên đan có ngũ chuyển đan vân, rõ ràng là đan dược cấp năm, cũng chính là nhiên liệu duy trì Tam Muội Chân Hỏa cháy không ngừng cho đến tận hôm nay.
Tưởng rằng chuyến này chỉ thu được một bình đan dược, Võ Văn vẫn cẩn thận dùng Chân Thạch quét sạch toàn bộ khu vực. Không ngờ, bên dưới lòng đất lại lộ ra một thông đạo bí mật.
Võ Văn có thể tinh ý phát hiện ra, thông đạo được bố trí vô số cạm bẫy tinh vi, ngay cả cường giả Hồn Cảnh cũng khó lòng xâm, nói rõ bên dưới mật thất nhất định chứa đựng bí mật.
Chỉ là, kẻ bày bố nơi này có lẻ tuyệt đối không ngờ rằng Võ Văn lại sở hữu hai đồ vật nghịch thiên — Chân Thạch và Địa Mẫu Quy Tàng Thuật.
Hắn gần như không tốn bao nhiêu công phu đã dễ dàng tiến vào mật thất. Ở đó, Võ Văn phát hiện ra hai kiện đồ vật, đồng thời cũng vén lên bức màn bí mật mà Hồng Hài Nhi cố tình che giấu bấy lâu.
Một cuốn Nhật Lục.
Và thứ còn lại — chính là pháp môn Liệt Diễm Phân Linh kia..
Khi đọc qua Nhật Lục của Hồng Hài Nhi, Võ Văn không khỏi kinh hãi giật mình biết được một bí mật kinh thiên động địa.
Những tồn tại phong vân như Khổng Tuyên, Kim Sí Đại Bằng, Đế Thính, thậm chí cả vị Văn Đạo Nhân thần thông quảng đại kia… tất cả đều nghe theo Phật môn sai khiến.
Chỉ vì một môn pháp điển.
Độ Yêu Hàng Ấn Điển.
Và Hồng Hài Nhi… cũng không phải ngoại lệ.