Chương 238: Hồn Thú
Bộ Thiên Phong chợt cảm giác thân thể lạnh ngắt, hơi thở tử vong tức khắc bao trùm.
“Không ổn!”
Hắn muốn lùi lại, nhưng đã chậm, cận chiến trong nháy máy, Nghịch Lưu ngay tức khắc nuốt chửng kiếm thức của Bộ Thiên Phong, đao mang hạo hãn tiếp tục xông đến.
“Châm….” Bộ Thiên Phong trợn mắt kinh hô, đao mang đã chém đến ngang hông hắn, muốn bổ hắn ra làm đôi.
Ngay lúc đao mang va chạm vào người Bộ Thiên Phong, Võ Văn bỗng cảm thấy tâm huyết dâng trào, linh giác báo động cực độ nguy hiểm.
“Đồ vô dụng!”
Theo một tiếng nữ nhân non nớt khẽ vang lên, từ trong thể nội Bộ Thiên Phong một bàn tay trắng nõn thò ra khẽ trảo một cái, lực lượng cực kỳ kinh khủng ngay lập tức đánh tan Nghịch Lưu.
Dư kình tiếp tục xông đến làm Võ Văn kinh hãi:
“Hồn Cảnh lực lượng.”
Toàn thân Võ Văn, ngũ sắc quang hoa lập tức bộc phát, đôi tay lập tức ngưng tụ một tầng hoàng kim khí, lực lượng không chút nào giữ lại.
Lý Hiển Long nhìn thấy hoàng kim khí khẽ giật mình: “Càn Khôn Cử Thế Đồng Tâm!”
Lực lượng Hồn cảnh quá khủng bố, ngay lập tức chấn cho thể nội của Võ Văn đau đến nghiến răng nghiến lợi, khóe miệng chảy ra máu tươi.
Võ Văn phản ứng cực kỳ dứt khoát, tận dụng dư kình bay ngược về phía sau, ngay lập tức chụp lấy hai người Cuồng Như Sương, dưới chân hai đoàn kim cầu điên cuồng xoay tròn, trực tiếp phóng đi.
Chạy!
Lý Hiển Long nhìn thấy khẽ cười lạnh, có Khốn trận ở đây còn muốn chạy, trận pháp này là trận pháp cấp bốn, tu vi dưới Hồn Cảnh tu sĩ là không có cách nào thoát ra.
Nhưng sau đó khuôn mặt Lý Hiển Long chợt đông cứng lại quát: “Không thể nào!”
Hắn vậy mà nhìn thấy Võ Văn trực tiếp xông đến mắt trận, một quyền trực tiếp đấm ra.
Theo một tiếng vang trầm thấp vang lên, Khốn trận ngay lập tức bị phá hủy.
Võ Văn dùng hết tốc độ bình sinh cắm đầu chạy, bên trong người nam nhân Kiếm Tông kia vậy mà ẩn chứa một cái tu vi Hồn Cảnh gia hỏa, cảm nhận lực lượng vừa rồi Võ Văn khẽ chau mày:
“Yêu khí, là Yêu tộc!”
Võ Văn nhíu mày, bên trong một cái tu sĩ Đan Cảnh thất trọng tại sao lại ẩn chứa một đầu Hồn Thú, yêu thú có thể xuất nhập thể nội chỉ có thể là Linh Thú.
Võ Văn đã từng nghe qua Thiên Lộ chế tài, phàm là thiên tài bước chân vào trong Thiên Lộ chỉ có thể sử dụng bản mệnh thủ đoạn, tuyệt đối không thể sử dụng bảo vật ngoại thân, nếu không liền sẽ bị trục xuất khỏi Thiên Lộ.
Quy tắc chế tài này cũng là để tránh các trường hợp đệ tử tông môn, thế gia cầm theo bảo vật của trưởng bối vào trong Thiên Lộ.
Ví như trưởng bối Mặc gia vì để bảo hộ thiên tài trực tiếp liền ném cho hắn Linh Phù cấp sáu công kích. Linh phù cấp sáu liền có thể đơn giản giết chết Hồn Cảnh cường giả, chính là có thể trực tiếp quét ngang toàn bộ.
Hoặc đơn giản chính là một bảo vật bảo mệnh cấp sáu, chẳng khác nào liền là bất tử chi thân, Thiên Lộ hoàn toàn có thể đi ngang.
Như vậy Thiên Lộ liền thành một mớ hỗ lốn, vì vậy chế tài, quy tắc liền sinh ra, tu sĩ bước vào Thiên lộ chỉ có thể sử dụng tự thân thủ đoạn.
Tự thân thủ đoạn, đương nhiên linh thú khế ước cũng hữu hiệu.
Nhưng niên linh của linh thú vào trong Thiên lộ vẫn phải tuân theo chế tài của Thiên Lộ, chính là ít hơn bốn mươi tuổi.
Một đầu Hồn Thú niên linh dưới bốn mươi, nghĩ thôi liền thấy kinh khủng.
Yêu thú tư chất khủng bố như vậy lại cam lòng làm linh thú cho một cái tu sĩ thấp hơn mình.
Chưa kể là yêu thú tu vi mạnh hơn chủ nhân quá nhiều thần hồn chênh lệch quá lớn liền có thể trực tiếp cắn trả lại chủ nhân, gã kia là làm cách nào khống chế.
Võ Văn có nghĩ nát óc cũng không rõ nguyên nhân.
Hắn đương nhiên không biết Bộ Kinh Hồng vì lần trước Bộ Thiên Phong xém nữa liền rơi, chim sợ cành cong liền không tiếc đại giới bắt giữ một cái yêu thú tư chất khủng bố làm linh thú cho cháu trai hắn.
Linh thú khế ước Bộ Kinh Hồng sử dụng cũng chính là đỉnh cấp nô pháp yêu tộc của phật môn.
Độ Yêu Hàng Ấn Điển
Không thấy đầu khổng tước kia trong phong thần chính là nhân vật phong vân liền bị Phật Tổ hàng đến ngoan ngoãn sao?
Tôn Ngộ Không kia tính tình vốn kiệt ngạo như vậy lại ngoan ngoãn nghe theo Phật môn an bài chỉ vì năm trăm năm dưới ngũ hành sơn sao? Đối với tu sĩ, năm trăm năm đôi khi chỉ là một cái chớp mắt.
Vì vòng kim cô sao? Nó là tiên thiên linh bảo sao? Mạnh hơn Phược Tiên Thằng của Thái Thượng lão quân sao? Có quỷ mới tin.
Cuồng Như Sương lúc này mới nhìn rõ người vừa ra tay cứu mình, khi thấy rõ dung mạo đối phương liền kinh ngạc há hốc miệng.
“Tiêu Vũ Sinh! Là ngươi sao?”
“Không sai! Là ta.” Võ Văn gật đầu đáp.
Cuồng Như Sương thực sự kinh hãi, Tiêu Vũ Sinh cách đây năm tháng tu vi chỉ mới là Võ Sư Cực Chân, hiện tại lại trưởng thành đến mức độ này, đây là tốc độ tu luyện gì?
Hắn tư chất thực sự là trung phẩm sao? Cuồng Như Sương thực sự có chút nghi ngờ nhân sinh.
Nàng trước đó còn nghĩ rằng hắn phấn đấu cả đời may mắn có thể bước vào Đan Cảnh, thời điểm đó đến hiện tại mới bao lâu, đối phương chiến lực đã thắng bước Nửa bước Hồn Cảnh. Chẳng khác nào một cú tát trời giáng vào mặt của nàng.
Khác với Cuồng Như Sương, Mộ Dung Ngữ liền bình tĩnh hơn nhiều vì nàng biết Võ Văn mạnh mẽ đến mức nào, chỉ khẽ nhíu mày:
“Sương tỷ, ngươi nhận biết hắn sao?”
“Hắn sao? Hắn có thể xem là sư đệ …” Nói đến đây Cuồng Sư Sương khẽ dừng lại, vì Võ Văn trưởng thành đến hiện tại dường như chưa từng nhận bất kỳ sự giúp đỡ nào từ Đao Tông.
Mộ Dung Ngữ ngẩn người, nói vậy Tiêu Vũ Sinh hắn là Đao Tông người sao? Nhưng khi ở Mộ Dung gia, chưa bao giờ nghe hắn ta nhắc đến.
Một cái Đao Tông người có thể bị Nam Cung gia truy sát sao?
Mộ Dung Ngữ khẽ lắc đầu lúc này mới đáp tạ: “Mộ Dung Ngữ đa tạ Tiêu huynh tương trợ!”
Cuồng Như Sương cũng ngẩn người: “Đa tạ Tiêu sư… đạo hữu tương trợ.”
Nàng tính gọi Võ Văn là sự đệ nhưng chợt nhận ra thực lực của đối phương đã vượt qua nàng, liền ngay lập tức đổi cách xưng hô.
Võ Văn cười nhẹ:
“Sương sư tỷ vẫn gọi ta là Tiêu sư đệ liền tốt hơn, lần đó nếu không có sư tỷ, sợ rằng ta cũng không sống đến hiện tại.”
Cuồng Như Sương lặng người, nhớ lại hình ảnh khi nãy Võ Văn biến thành hình dạng kia, tiềm thức bỗng chốc nhớ lại thời điểm đó.
Bạch viên… hỏa lân… hoàng giả chi kiếp!
Là… hắn sao?
Hai người Lý Hiển Long đuổi theo ở phía sau, ánh mắt nhíu lại, bọn họ đương nhiên không có khả năng theo kịp tốc độ của Võ Văn.
Bộ Thiên Phong nhớ lại một đao vừa rồi xém chút liền lấy mạng mình, ánh mắt hàn lại nhẹ giọng:
“Lý huynh, chẳng lẻ ngươi không có Khinh Phong Phù?”
Thiên Lộ chỉ chế tài chỉ cấm chỉ độn pháp, na di phù, phù lục tăng cường tốc độ như Khinh Phong Phù vẫn có thể vận dụng.
Lý Hiển Long nheo mắt khẽ lắc đầu:
“Bộ huynh, Khinh Phong Phù ta có nhưng thực sự không nắm chắc đối phó được với tên kia.”
Hắn nói chính là sự thật đã kinh qua thực lực của Võ Văn hắn chính là vô cùng e ngại, đôi mắt hữu ý liếc đến đan điền của Bộ Thiên Phong.
Bộ Thiên Phong cũng là kẻ tâm địa rắn rết làm sao không hiểu ý đồ của Lý Hiển Long, hắn ngay lập tức câu thông với linh thú trong nội thể:
“Thiên Yêu, ngươi còn đợi gì nữa, tên vừa rồi muốn giết ta, ngươi còn không chịu ra tay?”
Giọng nữ nhân kia khẽ vang lên rét lạnh:
“Hừ, ngươi dám ra lệnh cho ta?”