Chương 235: Nho sinh thần bí!
Võ Văn đang phi hành trong rừng sâu, lúc này bỗng nhìn thấy hai cái nam tử đang phi hành về phía hắn, hai người này ánh mắt dò xét xung quanh, dường như đang tìm kiếm thứ gì đó.
Một người nam nhân trong đó khuôn mặt anh tuấn nhưng mí mắt có phần hẹp dài, trên lưng có đeo đại kiếm, dưới chân cưỡi lấy một đầu Tứ Mao Hảo Mã.
Trên y phục của hắn có Kiếm môn tiêu chí, hẳn là Kiếm môn đệ tử, ngựa bốn hồng mao, tượng trưng cho cấp bốn yêu thú, Đan thú.
Người còn lại khoác áo gai, chân đeo giày vải, Võ Văn đã từng gặp qua lão già Chu Biện kia, đây là tiêu chí của Mặc Gia Cự Tử.
Cả 2 khí tức đều rất mạnh mẽ, nam tử Kiếm môn là Đan Cảnh thất trọng, còn nam tử Mặc gia là Đan Cảnh bát trọng.
Võ Văn đương nhiên không muốn dính líu đến những đệ tử tông môn này, rất tự giác liền tránh qua một bên nhường đường.
Hai người kia nhìn thấy Võ Văn cõng theo một người liền có chút ngẩn người, khi quét đến khí tức của Võ Văn, khẽ chau mày, mặc dù không nhìn rõ được tu vi của Võ Văn, nhưng có cảm giác đại khái chỉ là Đan Cảnh sơ kỳ
Mặc gia cự tử khẽ nhíu mày, một cái Đan Cảnh sơ kỳ có thể xông được đến đây sao? Rất khó tin.
Võ Văn đã có ý nhường đường nhưng lúc này bỗng nhiên cái nam tử Kiếm Môn khẽ vòng qua chắn ngang trước mặt hắn.
Võ Văn chau mày:
“Đạo hữu, ngươi có ý gì?”
Nam tử thái độ vô cùng ôn hòa:
“Đạo hữu, chẳng là hai người chúng ta bị một cái hai cái nữ ma đầu trộm mất một kiện bảo vật, ngươi có nhìn thấy nữ nhân nào chạy qua đây không?”
Võ Văn ngẩn người:
“Thứ lỗi, tại hạ không nhìn thấy!”
Nam tử nghe vậy khẽ cười:
“Vậy làm phiền đạo hữu.”
Nói rồi nam tử liền chủ động tránh qua một bên, nhường đường cho Võ Văn đi qua.
Võ Văn khẽ gật đầu, lại tiếp tục phóng đi.
Nam tử Kiếm Tông nhìn theo bóng lưng của Võ Văn, ánh mắt chợt lóe ra một tia sát khí, bất chợt lúc này một bàn tay khẽ đặt lên vai hắn nhẹ lắc đầu.
Nam tử giật mình, quay đầu nhìn nam tử Mặc gia kia.
Đợi đến lúc Võ Văn khuất bóng hẳn hắn mới mở miệng:
“Lý huynh, ngươi tại sao lại ngăn cản ta, nếu hắn ta từng gặp qua các nữ nhân kia, chuyện lộ ra chúng ta cũng không tốt xử lý?”
Nam nhân Mặc gia nhẹ giọng nói:
“Bộ huynh có lẻ dạo này không nghe thấy tin tức trên tu tiên giới, người kia không dễ đối phó, hắn là Bối Nhân Cuồng Đao.”
“Bối Nhân Cuồng Đao?” Nam nhân họ Bộ ngẩn người, đây là lần đầu tiên hắn nghe thấy danh tự này.
Thanh niên Mặc gia nhanh chóng thuật lại, nam nhân họ Bộ khi nghe thấy thanh danh của Võ Văn liền trợn mắt.
“Đa tạ Lý huynh nhắc nhỡ.”
Lúc này hắn thầm cảm thấy may mắn, mặc dù hắn có tự tin đối kháng với chiến lực Đan Cảnh đỉnh phong, nhưng có thể thoát được truy sát còn giết ngược nhiều người như vậy, sợ rằng là hắn không làm được.
…..
Võ Văn đương nhiên nhận ra vừa rồi nam nhân Kiếm Môn phát ra sát khí với hắn, cũng nhận ra hai người kia dường như có điều mờ ám, nhưng đó hiện tại không phải là việc hắn quan tâm.
Hắn không muốn lo chuyện bao đồng. Nếu có thể tránh xung đột với hai môn phái Kiếm Môn, Mặc gia thì lại càng tốt.
Võ Văn tiếp tục phi thân giữa đường, lúc này lại bỗng nhiên nhìn thấy một cái nam tử xuất hiện, người nay xuất hiện đột ngột làm Võ Văn có chút giật mình.
Võ Văn linh giác vô cùng nhạy bén lại không hề có cảm giác xung quanh có người, kẻ này xuất hiện trước mặt hắn cứ như là từ hư không hiện ra, vô cùng quỷ dị.
Người này thân mang thanh sam, đầu buộc phương cân, tay cầm bút lông thỏ, hắn vô cùng anh tuấn, chỉ kỳ quái khuôn mặt biểu cảm dường như có chút ngờ nghệch khác thường.
Đây là một cái nho sinh!
Võ Văn có chút hoảng hốt, hắn vậy mà không có thể nhìn thấu được tu vi sâu cạn của đối phương, hắn đại khái chỉ cảm giác được, đối phương tu vi là Đan Cảnh, còn chính xác là tầng thứ mấy, hắn cũng không nhìn ra.
Đến cả tu si Hồn Cảnh như Mai Hoa bà bà hắn cũng có thể nhìn rõ tu vi, nhưng khi nhìn vào người này Võ Văn không có cách nào nhìn thấu.
Chân Thạch lặng im vận dụng, Võ Văn khẽ quét đến nam nhân trước mặt, ngay tức khắc liền sững sờ, cơ thể người này lúc này giống như tinh vân mờ ảo, càng nhìn kỹ càng giống như bị hút sâu vào bên trong, vô cùng quái dị.
Lưng áo Võ Văn chảy ra mồ hôi lạnh, đây là chuyện quái gì?
Trong lòng Võ Văn ngay tức khắc sinh ra một tia kiêng kỵ, cơ thể lập tức ngưng thần đề phòng.
Nho sinh này khi chứng kiến Võ Văn, khuôn mặt ngờ nhệch bỗng ánh ra thần thái khác thường, hắn nhẹ chắp tay vô cùng lễ nghĩa:
“Nho sinh, Khổng Tương bái kiến đạo hữu.”
Võ Văn ngẩn người, đang suy nghĩ có nên đáp lại hay không?
Nho sinh lúc này bỗng nở một nụ cười có chút kỳ quái:
“Tại hạ sáng nay vừa gieo một quẻ. Kim nhật quẻ tượng liền nói là điềm đại cát. Quả thật không sai, liền gặp đạo hữu ở đây, thật là hạnh ngộ.”
Võ Văn ngẩn người
Quẻ tượng? Đại cát? Người này đang nói gì vậy?
“Đã có duyên gặp đạo hữu ở đây, tại hạ liền mạo muội bói giúp đạo hữu một quẻ!”
“Hả” Võ Văn nheo mày, liền nhìn thấy trên tay người nho sinh bỗng xuất hiện một ống tre với rất nhiều cỏ thi.
Võ Văn ngẩn người, hắn biết cỏ thi là đồ vật giống như xăm thẻ ở thời Đường vô cùng thông dụng.
Nho sinh khẽ xốc lên, sau đó nhanh tay bắt lấy một quẻ, khuôn mặt bỗng trở nên trịnh trọng lắc đầu:
“Kim nhật quẻ tượng là đại hung. Có điềm chẳng lành!”
Võ Văn nheo mắt, hắn đương nhiên không tin chuyện bói toán, chỉ là không hiểu người trước mắt đang làm trò quỷ gì?
“Người gặp đại hung không trực chỉ đạo hữu nhưng hẳn là có liên quan, sự tình không xử lý tốt có khi liền sẽ hối hận một đời!”
Võ Văn giật mình, đây là ý gì?
Nho sinh nhìn Võ Văn khẽ cười thần bí chắp tay:
“Môn sinh hiện có việc cần xử lý, không tiện đàm đạo, chúc đạo hữu sớm hóa hung thành cát, gặp được đại vận, tái kiến!”
Nói rồi nho sinh khẽ cầm lên bút lông thỏ nhẹ nhàng đánh ra vài đạo ký tự, những ký tự này giống như có linh tính xoay quanh người hắn một vòng, thân ảnh nho sinh cứ như vậy liền tiêu thất trong tầm mắt.
“Văn Đạo!” Võ Văn kinh ngạc, hắn đã từng nghe nho gia không kiện thể ngược lại chuyên tu thần văn, vô cùng thần kỳ, lúc này mới tận mắt chứng kiến.
Văn đạo hắn đã từng đọc qua, không phải là bình thường kỹ nghệ, Văn Đạo đạt đến đẳng cấp Đại nho liền có thể vận dùng Văn Đạo tăng cường thể chất, thân pháp, lực lượng bù đắp hoàn toàn thân thể thiếu sót, vô cùng thần dị.
Có thể nói Văn đạo giống như đơn giản hóa bản của Phù đạo nhưng thay vì sử dụng trung gian qua phù lục, liền có thể vận dụng trực tiếp lên thân thể.
Võ Văn nhíu mày, Chân Thạch lúc này như ra đa dò quét, không hề thấy bóng dáng của người ban nãy trong tầm mắt. Hắn đã hoàn toàn đi mất
Võ Văn trạng thái có chút căng thẳng, suy nghĩ lại lời nói ban nãy của người kia.
Người gặp đại hung không trực chỉ đạo hữu nhưng hẳn có liên quan!
Không hiểu sao linh giác Võ Văn bỗng tỏ ra một cỗ vô cùng khó chịu, như có chuyện gì đó sắp xảy ra làm hắn vô cùng phiền lòng.