Chương 232: Hai kiếp cơ khổ
“Cái gì? Bùi Quang Dũng?”
Võ Văn ngay tức khắc giật mình hoảng hốt, cái tên này thật sự như sấm rền bên tai.
Thanh niên nhìn thấy biểu cảm của Võ Văn chợt ngây người, nhíu mày hỏi:
“Các hạ nhận biết ta?”
Võ Văn trợn mắt, nhận biết ngươi, ta đương nhiên không nhận biết ngươi, nhưng cái tên của ngươi thực sự quá trâu phê rồi, Thiên Sách Thượng Tướng, Vĩnh Trung Nhất Tướng a.
Võ Văn không dám lãnh đạm vội chắp tay nói:
“Tại hạ họ Tiêu tên Vũ Sinh, rất hân hạnh được biết Bùi Quang Dũng bằng hữu.”
Bùi Quang Dũng ngẩn ra, người này thái độ thực sự có chút lễ tiết.
“Đều là Tĩnh Hải Quận người, bằng hữu không cần đa lễ như vậy.”
Hắn không biết rằng Võ Văn thực sự muốn đa lễ, kẻ được kính trọng nhất Việt Nam thời đại này, là 1 cái người xuyên không hắn, đương nhiên phải có một chút đa lễ.
Đinh Bộ Lĩnh lúc này quan sát kỹ mới nhìn thấy Chu Linh ở trên lưng Võ Văn, ánh mắt chợt nhíu lại:
“Hừ, ngươi vẫn là kẻ miệng lưỡi trơn tru. Lại dụ dỗ được 1 cái nữ hài non nớt. Bại hoại như ngươi, nhất định sẽ có kết cục chẳng lành.”
Võ Văn nheo mắt, hắn lúc nào liền biến thành 1 cái bại hoại rồi, gã Đinh Bộ Lĩnh này rõ ràng vẫn còn ghi hận chuyện hắn lần đó với Dương Vân Nga.
“Đinh Bộ Lĩnh, cẩn thận miệng chó của ngươi!” Võ Văn lạnh nhạt nói.
“Ngươi… muốn chết!” Đinh Bộ Lĩnh nghe vậy liền tức giận, toàn thân tán phát ra sát khí, nhưng hắn vừa mới bước ra 1 bước, 1 bàn tay bất chợt liền đặt lên vai hắn.
Đinh Bộ Lĩnh tái xám mặt mày, lực lượng trên người giống như bị tiêu thất, hắn khẽ quay đầu nghiến răng nói:
“Bùi Quang Dũng, tại sao lại cản ta?”
Bùi Quang Dũng khẽ lắc đầu: “Ngươi không phải đối thủ của hắn, đừng tự rước thêm nhục.”
“Cái gì? Ngươi nói bậy bạ cái gì? Mau buông ta ra.”
Bùi Quang Dũng lúc này nhìn Võ Văn khẽ cười :
“Không cần để ý hắn. Bằng hữu, Thiên Lộ đường còn dài, đều là Nam Hoang người, có muốn đi chung cùng chiếu cố?”
Võ Văn ngẩn người, có chút trầm tư, sau đó lạnh nhạt chắp tay:
“Đa tạ ý tốt của bằng hữu, tại hạ độc lai độc vãng đã quen, không muốn làm phiền đến bằng hữu.”
Bùi Quang Dũng khuôn mặt thoáng hiện vẻ tiếc nuối:
“Vậy sao? Vậy chúc bằng hữu lên đường bảo trọng, ngày sau gặp lại!”
“Bảo trọng!” Võ Văn nhẹ phóng người đi.
Lúc Võ Văn hoàn toàn mất hút, Bùi Quang Dũng mới bỏ bàn tay ra khỏi vai của Đinh Bộ Lĩnh.
Đinh Bộ Lĩnh vô cùng tức giận, ánh mắt như muốn phun ra lửa:
“Bùi Quang Dũng, ngươi làm vậy là có ý gì?”
Bùi Quang Dũng lạnh nhạt nhìn Đinh Bộ Lĩnh:
“Đinh đệ ngươi có bá khí, có tư chất nhưng lại thiếu đi một thứ, ngươi biết không?”
Đinh Bộ Lĩnh nhíu mày:
“Ngươi nói cái gì?”
“Ngươi có biết tại sao Tần Thủy Hoàng, Hạng Vũ bọn hắn đầy dũng mãnh, đầy bá khí, nhưng vương triều lại sớm sụp đổ không? Có hiểu tại sao Lưu Bang, Lý Thế Dân không đủ bá khí tại sao lại xây dựng được 1 vương triều hùng mạnh kéo dài?” Bùi Quang Dũng lạnh nhạt hỏi
“Ta…ta…” Đinh Bộ Lĩnh lập tức ngẩn người.
“Là vì bọn họ thiếu tâm nhãn. Có một số chuyện ngươi phải nhìn nhận sự việc sáng suốt hơn.” Bùi Quang Dũng lạnh nhạt răn dạy.
Hắn đưa mắt nhìn nơi Võ Văn vừa mới biến mất, trầm thấp nói:
“Ngươi quá thiếu tâm nhãn, có 1 số thù hận chỉ nên giải không nên kết…”
……
Võ Văn khẽ thở ra 1 hơi, thực sự đồng hành với Bùi Quang Dũng, có thể sẽ có chút an toàn hơn. Nhưng đối phương tu vi thực sự có chút áp chế hắn, cảm giác này rất không thoải mái.
Với lại để hắn đi với Đinh Bộ Lĩnh, hắn liền có 1 cái cảm giác ác hàn, khó chịu cực kỳ, thực sự chỉ muốn tát cho đối phương 1 cái chết tươi.
Lại nghĩ đến Bùi Quang Dũng, Võ Văn khẽ cười khổ.
Hắn có chút hiểu ra 1 vấn đề, trong lịch sử, Bùi Quang Dũng chỉ phụng Đinh Bộ Lĩnh làm vương, không phụng Lý Cao Tổ, càng không phụng Lê Hoàn nhưng vẫn an nhiên bình an vượt qua 1 đời.
1 cái cường hào thân mang vạn binh, không phụng ai làm vương vẫn có thể an bình sống đến cuối đời, ngươi nghĩ đó là hợp lý sao?
Cái quan trọng là cường hào đó lại rất được lòng dân, chỉ cần tiền hô hậu ủng, chuyện gì cũng có thể xảy ra.
Cường hào như vậy vương triều bình thường nhất định sẽ không cho tồn tại!
Hàn Tín, Phạm Bỉnh Di chính là ví dụ tiêu biểu.
Nhưng bây giờ hắn đã hiểu được, bởi vì Bùi Quang Dũng quá mạnh, quá kinh khủng.
Sự truyền ba ngôi cấm địa của Bùi Gia truyền đến 400 năm vẫn không ai dám vi phạm, Võ Văn đã sơ bộ đoán được đáp án.
Ngươi ăn no, rửng mỡ không có chuyện gì làm đi trêu chọc một cái Chí cường giả?
Về việc tại sao lại chỉ nhận mình Đinh Bộ Lĩnh là vương. Hừ người ta là sư huynh đệ đấy!
Chỉ cần hắn và Đinh Bộ Lĩnh xảy ra tranh chấp, đương nhiên sẽ không đứng về phía hắn.
…….
Ở một khu vực khác
1 nữ nhân dung mạo vô cùng kinh diễm mang bạch sắc chiến bào lúc này đang đứng chắp tay trước mặt 2 cái nữ tử vận cung sa tư thái vô cùng yểu điệu, khí tức của nàng lúc này có chút phập phồng, rõ ràng đã bị nội thương:
“Đa tạ ân cứu mạng của 2 vị sư tỷ.”
2 cái nữ tử cung sa khẽ nhìn nhau 1 cái sau đó nhìn nữ nhân bạch bào nhẹ giọng hỏi:
“Vị tiểu muội này, ngươi là người Bách Việt sao? Ta nghe phương ngữ của ngươi, có chút giống.”
Nữ tử bạch bào nghe vậy thoáng ngẩn người có chút không biết phải trả lời sao, phương Bắc người đa phần đều xem bọn họ giống như Man di.
“Muội muội không cần phải sợ, chúng ta có chút quen thuộc với người Bách Việt.” một cái nữ tử cung sa bất ngờ dùng phương ngữ Lạc Việt cười nhẹ đáp.
Nữ tử lập tức tròn mắt, có chút ngạc nhiên:
“Không sai, ta là người Lạc Việt. Tên của ta là Dương Vân Nga”
“Dương Vân Nga!” 1 cái nữ tử nghe thấy cái tên này liền có chút giật mình.
Nàng ngẩn người 1 chút nhẹ giọng nói: “Ta gọi Cơ Khuynh Thành, còn đây là muội muội của ta, Cơ Tử Yên.”
“Cơ gia người?” Dương Vân Nga thật sự có chút giật mình. Gia tộc này Bát tộc cộng tôn, như sấm rền bên tai.
“Muội muội, ngươi tu vi chỉ mới đạt đến Đan Cảnh nhất trọng sao lại dấn thân vào trong Thiên Lộ, nơi này vô cùng nguy hiểm. Nữ nhi giáo hẳn không cho phép ngươi tham gia a.”
Nữ tử nghe vậy, tâm tư có chút chập trùng, cũng không biết nên giải thích như thế nào.
“Ngươi là có tâm sự sao?” Cơ Khuynh Thành nhẹ giọng hỏi.
“Ta… ta vào đây chỉ để gặp 1 người.” Dương Vân Nga bối rối nói.
“Vì gặp 1 người nhất quyết phải vào nơi nguy hiểm này… muội muội a, ngươi thật có chút ngốc nghếch.” Cơ Tử Yên nhẹ cười, ánh mắt như nhìn thấu toàn bộ tâm tư của Dương Vân Nga.
“Muội muội, đi theo chúng ta đi, ta sẽ giúp muội gặp được người kia.” Cơ Khuynh Thành nhẹ cười nói.
Dương Vân Nga nghe vậy vô cùng vui vẻ, Nữ Nhi Giáo lần này tham gia Thiên Lộ là nàng lừa dối sư tôn mới vào được bên trong, cũng không có phương thức liên lạc với đồng môn, với tu vi của nàng thực sự không có cách nào vượt qua.
Có thể đi tới chỗ này chính là nhờ vào đại khí vận.
“Đa tạ 2 vị sư tỷ tương trợ, Dương Vân Nga suốt đời không quên.”
Lúc này 2 cái nữ tử cung trang sóng vai đi cạnh nhau, Cơ Tử Yên nhíu mày nói:
“Thực sự giống, không nghĩ đến lại giống muội ấy đến như vậy? Tỷ, ngươi nói xem, có phải là muội ấy chuyển thế không?”
Cơ Khuynh Thành lắc đầu: “Ta không cách nào xác định được, muội ấy không may mắn như chúng ta, lúc tử nạn liền đạt được Đại diễn chi thuật. Nhưng thực sự tính cách 2 người có 1 chút giống, cũng là người nặng tình, cũng là người hành sự lỗ mãng như vậy.” Nàng khẽ liếc đến Dương Vân Nga
“Nhưng nếu thật sự là muội ấy, khi đạt đến Hồn Cảnh nhất định có thể lấy lại 1 chút ký ức tiền kiếp.”
“Tốt, ta sẽ không để muội ấy xảy ra chuyện gì? 3 tỷ muội chúng ta 1 thế trước bất hạnh, 1 thế này nhất đinh sẽ không lặp lại.” Cơ Tử Yên giọng nói kiên định.
Cơ Khuynh Thành khẽ cười gật đầu.