Chương 230: Chiến bán yêu
Một đầu tiểu hồ ly dung nhan vô cùng kiều diễm lúc này đang cố gắng chạy thục mạng, khuôn mặt nàng ta trắng bệch, trên hông bị rạch phá qua 1 vết thương sâu, khí tức vô cùng suy bại.
“Tiểu nương tử, mau dừng lại để bổn đại gia hảo hảo yêu thương, đừng lo chỉ cần ngươi phục thị bổn đại gia tận tình, ta sẽ tha ngươi 1 mạng, chỉ cần giao ra Nội Đan, kiệt…”
1 giọng nói nam nhân âm lãnh mang theo tà niệm vang lên phía sau nữ hồ ly làm nàng ta kinh hãi, 6 chiếc đuôi của nàng khẽ cong lên, muốn lần nữa thi triển Mị Hoặc Thần Thông.
Bên ngoài cơ thể nàng bỗng phát ra 1 luồng mê vụ. Nhưng kẻ phía sau không chút nào để ý.
“Kiệt…kiệt, ngu ngốc, bổn đại gia đã nuốt qua Thanh Thần Đan, chính là không sợ mị công của ngươi, khôn hồn liền nghe lời, nếu không đừng trách ta độc ác.”
Tức thì 1 thứ đồ vật khẽ đánh tới, tiểu hồ ly giật mình muốn né tránh nhưng đã chậm, cơ thể nàng ngay lập tức bị đồ vật kia đập văng, miệng phun ra 1 ngụm máu, thần sắc kinh hoảng.
Khói bụi dần tản ra, đồ vật kia dần hiện ra, đó là 1 cái đuôi rắn vô cùng khổng lồ.
Đuôi rắn trườn tới, 1 cái thân hình dần hiện ra, đây là 1 cái nam nhân, thân trên của hắn giống người, nhưng bên dưới lại thân rắn, trên đầu còn mọc ra 1 cái độc giác.
Hắn ta lúc này bỗng chốc biến thân, rất nhanh liền hóa thành hình dạng nhân tộc, trên miệng treo lấy nụ cười tà.
“Tiểu nương tử, đuổi theo ngươi thật vất vả. Hại bốn đại gia như vậy, ngươi nói xem, ngươi nên bù đắp cho ta như thế nào!”
Nói rồi nam tử khẽ bóp chặt cổ tiểu hồ ly cười dâm tiện:
“Tốt, quả nhiên là cực phẩm, ngươi xinh đẹp như thế này, giết đi thì thật đáng tiếc, nào cố gắng phục thị tốt bổn đại gia, ta sẽ thương tình mang ngươi ra khỏi đây, kiệt…kiệt..”
“Súc sinh… ngươi giết ta đi…” Tiểu hồ ly cắn chặt răng, quật cường nói.
“Ka…ka, giết ngươi, nếu ngươi muốn chết thì hiện tại vẫn chưa được,…”
Nói rồi nam tử liền cười lớn vung tay xé toạc 1 mảnh xiêm y của Hồ Tộc, ngay lập tức xuân quang liền hiện ra trước mắt.
“A…aa” Tiểu hồ ly sợ hãi hét lớn.
Nam tử khẽ nuốt nước bọt: “Tiểu nương tử, hồ tộc các ngươi không phải giỏi nhất chính là quyến rũ nam nhân sao, đến đi,….”
Bất chợt lúc này bàn tay hắn chợt dừng lại, khẽ nhíu mày nói:
“Hừ, ngươi là ai? Tại sao xen vào việc người khác?”
Hắn lúc này cảm thấy 1 hồi sát cơ đang khóa chặt mình liền lập tức dừng lại động tác, đối phương không trực tiếp ra tay, nói rõ là muốn cảnh cáo hắn.
“Để nàng ta 1 chiêu chết thống khoái không được sao? Hà tất phải làm nhục nàng ta như vậy?”
Người mở miệng lúc này không ai khác chính là Võ Văn, hắn chính là đi ngang qua liền trông thấy cảnh này.
Là kẻ thù đối phương nếu giết chết đầu hồ ly kia hắn cũng sẽ lựa chọn khoanh tay đứng nhìn, nhưng hành động cưỡng hiếp như thế này liền làm hắn cảm thấy vô cùng ngứa mắt.
“Ha ha, tiểu tử, không muốn chết liền cút!”
Nam tử âm lãnh cảm nhận được khí tức của đối phương còn chưa đạt đến Đan Cảnh trung giai lại muốn cảnh cáo hắn, trong lòng liền vô cùng tức giận.
Hắn không xem Võ Văn ra cái đinh gì, bàn tay tiếp tục trảo đến nội y của tiểu hồ ly, cười càn rỡ.
Tức thì 1 đạo sát cơ liền ập đến, phi đao lập tức trảm đến làm linh giác nam tử âm lãnh lập tức báo động, hắn vô cùng kinh hãi, cơ thể vô cùng nhanh nhẹn lộn người 1 cái, kinh hiểm tránh thoát được phi đao cắt ngang.
Gã ta nhanh chóng lấy lại thăng bằng, lúc này đối diện Võ Văn hắn không còn chút nào khinh thị, 1 đao vừa rồi chỉ cần hắn chậm nửa tức liền đã đầu mình hai nửa.
Đối phương thực lực tuyệt đối không phải Đan Cảnh đê giai, hắn nhíu mày lúc này trông thấy Võ Văn trên vai cõng theo 1 người, trên đầu song tự giả treo cao chợt giật mình: “Là ngươi Tiêu…”
Nam tử âm lãnh ngay lập tức thay đổi sắc mặt, biểu hiện vô cùng nhiệt tình, chắp tay nói:
“Tại hạ là Lý Tuấn của Bách Thú Môn, vừa rồi quả thật có chút mạo phạm, xin bằng hữu thứ tội. Đầu hồ ly này vừa rồi chính là giết tiểu sư đệ của ta, nên ta nhất thời không kiềm chế được cảm xúc.”
Võ Văn khuôn mặt thanh lãnh, đối phương có thể nhận ra hắn cũng không hiếm lạ, thời gian này hắn chính là chém ra hung danh, trên lưng còn cõng theo 1 người, rất dễ bị nhận ra.
“Bằng hữu, cho phép ta mang đầu hồ ly này trở về bái tế vong linh tiểu sư đệ. Cảm tạ bằng hữu rất nhiều.”
Võ Văn khẽ cười lạnh:
“Ta đổi ý rồi.”
Lý Tuấn đang tính xông qua bắt lấy tiểu hồ ly, nghe thấy Võ Văn nói câu này khẽ ngẩn người:
“Ý bằng hữu là….”
“Ta muốn giết ngươi….” Võ Văn lạnh nhạt đáp, sau đó liền vung ra 1 đao, vừa ra liền chém ra Nghịch Lưu, Lý Tuấn là 1 cái Đan Cảnh đỉnh phong, hắn cũng không dám khinh thị.
“Hừ, Tiêu Vũ Sinh đừng nghĩ là ta sợ ngươi, ngươi đã không nể mặt thì đừng trách ta.”
Nam tử âm lãnh tức giận quát, tức thì bên ngoài thể nội hắn, Mãnh tự lập tức xông ra, toàn thân Lý Tuấn bắt đầu biến hóa mọc ra 1 chiếc đuôi mãng khổng lồ, lực lượng ngay tức khắc đề thăng lên gấp mấy lần.
Man Thú Giáo Luyện Thể Hóa Thú!
Mãng đuôi lập tức quét đến giao phong với Nghịch lưu, sóng không khí va chạm đánh ra 1 tiếng nổ lớn. Liệt Thiên vậy mà lại bị chấn lui.
Cổ tay của Võ Văn lập tức truyền lại cảm giác đau rát. Võ Văn nhíu mày, lực lượng của đối phương quá lớn. So với nửa bước Hồn Cảnh sợ rằng còn mạnh hơn.
“Ha…ha, họ Tiêu kia biết khôn hồn liền cút…” Lý Tuấn đắc thắng cười lớn, nhưng ngay lập tức liền thu lại nụ cười.
Chỉ thấy cơ thể Võ Văn lúc này chợt phình to lên gần 2 trượng, yêu khí vương giả bộc phát ra, toàn thân mọc ra 1 đám lông trắng, bên ngoài phủ thêm 1 lớp hỏa lân vô cùng thần dị, nội thể ngũ sắc quang mang tỏa sáng liên hồi, toàn thân huyết khí bành trướng.
“Luyện thể hóa thú? Sao có thể?”
Khí huyết Võ Văn phát ra liền làm Lý Tuấn có cảm giác nghẹt thở, muốn quỳ xuống thuần phục, đây là yêu thể nghiền áp.
Võ Văn lần nữa chém ra 1 đao, trên đao còn điệp gia thêm 1 tầng Hoàng Khí, lực lượng như muốn chém nát cả không gian.
Cảm giác tử vong lập tức truyền đến, Lý Tuấn lập tức kinh hãi, Linh Giác báo động cho hắn đao này tuyệt đối không thể tiếp.
Trốn!
Lý Tuấn cắn chặt lúc này liền làm một cái động tác cổ quái, Võ Văn chau mày, hắn muốn làm gì?
Võ Văn tinh thần tập trung, lực lượng trảm xuống, chỉ thấy Lý Tuấn lúc này nhanh chóng quất đuôi lên chống đỡ, nhưng Đao của Võ Văn lúc này liền cắt qua người hắn như cắt 1 miếng đậu hũ, huyết tương vũng vãi.
Võ Văn ngẩn người, đắc thủ dễ như vậy!
Võ Văn chau mày nhìn thi thể của Lý Tuấn rơi trên mặt đất, cảm giác có chút kỳ quái.
Không đúng!
Võ Văn ngay lập tức liên kết Chân Thạch, đồng tử lập tức biến thành 1 màu đen ngòm. Đôi mắt quét đến thi thể Lý Tuấn, ngay lập tức liền giật mình.
Còn có cả thủ đoạn này?
Ở cách đó không xa, 1 cái thân ảnh dần dần trồi ra mặt đất, lộ ra 1 khuôn mặt âm lãnh, không ngờ đến lại là Lý Tuấn, hắn lúc này khí tức có chút suy yếu, khẽ gằn giọng:
“Tiêu Vũ Sinh, ngươi hại ta phải sử dụng đến Thiên phú Thần Thông. Thù này ta nhất định sẽ báo.”
“Đáng tiếc, ngươi không có cơ hội.” Một giọng nói vang lên làm Lý Tuấn tái mét hết mặt mày, hắn sợ hãi quay đầu liền trông thấy Võ Văn đang nhìn mình chằm chằm.