Chương 228: Mị thuật
“Người đó là…. Thượng Quan Hiểu, đệ nhất thiên tài Kiếm Môn.” Có người nhận ra thân phận của đối phương lập tức hét lớn.
“Nhất kiếm trảm Hồn Cảnh, là hắn sao?” Xung quanh vang lên tiếng nghị luận xôn xao.
“Không sai, chính là hắn!”
Thiếu niên giống như 1 tôn sát thần từng bước đạp không đi đến, Thiết Sĩ Điểu bị giết rơi liên tục, vô cùng kinh sợ chủ động tản ra, không dám tiếp tục cản đường.
Võ Văn nheo mắt quan sát, đối phương mặc dù tu vi chỉ là Đan Cảnh thất trọng, nhưng thực lực này sợ rằng đến Hồn Cảnh sơ kỳ cũng phải tránh lui.
Phương thế giới này quả nhiên ngọa hổ tàng long, không thể khinh thường.
Không thể đứng tiếp tục xem nữa, Võ Văn lúc này thử động niệm Địa Mẫu Quy Tàng Thuật, sau đó lập tức nhíu mày.
Hăn không cách nào vận dụng.
Hắn nghe nói Thiên Lộ cấm chỉ Độn Pháp, không nghĩ lại là sự thật.
Bây giờ, thiên không hay mặt đất, nên chọn hướng nào?
Võ Văn ngay lập tức làm ra quyết định, sau khi gọi Tiểu Tuyết vào trong Dương tự, hắn ngay lập tức xông lên bầu trời.
Mặc dù hắn thể phách cường đại có thể đối chọi với ngưu triều ở bên dưới nhưng như vậy liền rất hao phí thể lực, hướng thiên không hắn có niềm tin nắm chắc hơn.
“Khặc…khặc đâu đến nhân tộc ngu muội, cõng theo 1 người còn muốn xông qua.” Có Thiết Sí Điểu nhìn thấy Võ Văn hướng bầu trời xông qua liền cười nhạo.
Một đầu Đại Điễu lập tức xông đến, đôi cánh giống như lưỡi đao sắt nhọn, muốn cắt Võ Văn ra làm hai nửa.
Võ Văn vô cùng bình tĩnh, thân ảnh ngay lập tức tiêu thất, đầu Thiết Sí Điểu ngay lập tức vồ hụt.
Hắn không có ý định đối đầu trực diện. Nếu có thể vượt qua mà không cần xung đột là tốt nhất, về mặt tốc độ hắn cũng không sợ hãi đám Thiết Sí Điểu này.
“Hừ, ngăn lại hắn.” Thiết Sí Điểu đầu đàn trầm giọng quát lớn. Võ Văn khí tức có chút mơ hồ nhưng rõ ràng cũng không mạnh chỉ khoảng Đan Cảnh đê giai, để đối phương xông qua, hắn nhất định sẽ thành trò cười.
Lập tức có vài con Thiết Sí Điểu phối hợp lao đến, tốc độ cực nhanh.
Võ Văn vô cùng bình tĩnh, dưới lòng bàn chân liền xuất hiện 2 đoàn viên cầu khổng lồ, tốc độ của hắn ngay lập tức bạo tăng lên gấp bội phần.
Thiết Sí Điểu thủ lĩnh giật mình, tốc độ của nhân tộc kia sao lại có thể nhanh đến như vậy, ánh mắt của nó trở nên vô cùng nghiêm túc:
“Hừ, chạy được sao? Phong Chi Dực.”
Tức thì hai cánh của hắn giống như diễn sinh ra gió lốc, tốc độ giống như thuấn di xông rất nhanh liền áp sát Võ Văn, đây chính là thiên phú năng lực của Thiên Sí Điểu.
Cảm nhận 1 hồi sát cơ ập đến, mắt Võ Văn nheo lại, hắn lựa chọn tránh chiến không phải vì hắn sợ đối phương, đã đối phương không chịu buông tha hắn, hắn muốn cho đối phương 1 cái bài học.
Toàn thân Võ Văn âm thầm xúc thế, trong cơ thể 5 cái Khiếu Tâm đồng loạt đánh trống liên hồi, khí huyết liên tục bành trướng phát sinh 1 tiếng nổ lớn kinh thiên động địa.
Tiếng động này ngay lập tức thu hút sự chú ý của 5 huynh đệ Cao gia. Người đi đầu lập tức nhíu mày:
“Người này dựa vào pháp môn gì, lại có thể tinh luyện máu huyết đến cảnh giới huyết như tinh hà. Hừm, hắn ta vậy mà còn có Mãnh tự!” Thầm đánh giá tư chất như thế này nếu không gia nhập Man Giáo thiệt quá uổng phí.
Liệt Thiên xuất hiện nơi tay, Võ Văn nhẹ nhàng chém ra 1 đao, 1 đao cực kỳ đơn giản nhưng lại mang theo lực lượng hạo hãn không thể ngăn cản.
Nghịch Lưu!
Thiết Sí Điếu đầu đàn xông đến cảm thấy khí thế của Võ Văn ban đầu còn có chút cười nhạo nhưng khi 1 đao kia chém ra, nó lập tức kinh hãi, 1 đao này quá kinh thế hãi tục. Nó đường đường là Đan Thú đỉnh phong nhưng đứng trước 1 đao này lại có cảm giác vô cùng nhỏ bé.
Không được! Trong đầu nó lập tức sinh ra thoái ý.
Nhưng đã chậm, đao mang quá nhanh lúc nó ý thức muốn chạy, 1 bên cánh của nó đã bị Võ Văn cắt đứt, huyết tương vung vãi.
Thiết Sĩ Điểu gầm lên 1 tướng thê lương. Lúc này đối diện ánh mắt của Võ Văn, tâm hồn của nó bỗng chốc run rẩy. Nó đọc được trong ánh mắt của Võ Văn ý nghĩ: khôn hồn liền cút, đao vừa rồi ta đã nương tay. Võ Văn vừa rồi muốn giết nó liền dễ như trở bàn tay.
Thấy thủ lĩnh bị thương nặng lập tức có Thiết Sĩ Điểu muốn xông lên tấn công Võ Văn để phục thù, Võ Văn nhíu mày bàn tay nắm đao chuẩn bị giơ lên.
“Dừng lại…. để hắn đi.” Thiết Sí Điểu đầu đàn vội yếu ớt nói. Đàn Thiết Sí Điểu kinh ngạc vội vàng tránh qua một bên.
Võ Văn nhìn Thiết Sí Điểu đầu đàn 1 cái khẽ gật đầu rồi nhanh chóng phóng người đi…
1 đao vừa rồi của Võ Văn liền làm cho 1 người ở phía trước khẽ quay lại nhìn, chính là Thượng Quan Hiểu, hắn khẽ trầm ngâm:
“Người này đao đã gần chạm đến ý cảnh, đáng tiếc lòng dạ đàn bà… Đao đạo khó mà tiến sâu.”
Ở xa xa phía trước lúc này, có 1 đám người chứng kiến hết thảy lạnh nhạt nói:
“Đám Thiết Sí Điễu này đúng là thứ vô dụng, nuôi chỉ tổ tốn cơm, vẫn phải để chúng ta phải ra tay…”
……
1 thời thần sau, Võ Văn vẫn đang phi hành. Kỳ lạ là trên đường đi không còn gặp bất kỳ cản trở nào, cả trên không lẫn mặt đất đều trở nên yên ắng.
Đây là chuyện gì?
Quay đầu nhìn lại thiên không lần nữa liền trông thấy ở xa xa có 1 tòa cổ thành khổng lồ, xung quanh có hàng vạn pho tượng sừng sững, mắt hắn khẽ nhíu lại:
“Đó là Vạn Tượng Thành sao? Nơi này dễ xông đến như vậy?”
Võ Văn ngẩn người, vòng đầu tiên liền dễ vượt qua như vậy sao?
Lúc này phía trước Võ Văn có 1 tu sĩ nhìn thấy tòa thành kia liền vô cùng vui vừng, vội vàng xông đến.
Võ Văn cảm thấy có gì đó không đúng, càng đến gần tòa thành kia, trong lòng hắn liền nỗi lên một nỗi lo lắng bất an.
“Không đúng!” Linh giác của hắn trước giờ chưa từng lừa dối hắn.
Tức khắc trong thức hải của Võ Văn, 1 kiện đồ vật màu đen tuyền chợt sáng lên, chính là Chân Thạch.
Đồng tử của hắn nhanh chóng hóa thành 1 màu đen tuyền.
Đôi mắt liên kết với Chân Thạch, khung cảnh trong mắt Võ Văn lập tức biến đổi, hắn khẽ giật mình:
“Ảo cảnh!”
Quét nhìn đến tòa thành trì kia, Võ Văn chợt giật mình, trước mặt hắn nào còn hình ảnh 1 tòa thành trì, nơi đó hiện giờ đứng đấy là 1 đầu quái thú khổng lồ, thân hình đen kịt dài chục trượng, đang há ra cái miệng to như chậu máu. Khí tức quái thú phát ra làm Võ Văn cảm thấy kinh hãi.
Nửa bước Hồn Thú!
Nhìn tu sĩ kia như thiêu thân lao vào cái miệng khổng lồ ấy, Võ Văn lập tức kinh hãi hô lớn:
“Cẩn thận! Không phải…”
Nhưng đã chậm, tu sĩ vừa mới đặt 1 chân trước cửa miệng quái thú, quái thú ngay lập tức liền cắn chặt miệng lại.
Tu sĩ kia chưa kinh hô 1 tiếng, cơ thể đã bị quái thú trực tiếp nuốt chửng.
“Ngươi… là làm cách nào thoát khỏi ảo cảnh của nô gia?”
1 giọng nói nữ nhân mang theo âm sắc ma mị lọt vào tai Võ Văn, nghe thấy giọng nói này tâm thần của Võ Văn liền trở nên vô cùng thất thần, cơ thể giống như có chút hư thoát.
“Mị thuật?”
Chân Thạch ngay tức khắc tỏa sáng, Võ Văn ngay lập tức lấy lại thanh tỉnh, trước mặt hắn xuất hiện 1 cái bồn máu cắn tới, Võ Văn giật mình, cơ thể lập tức phóng đi thoát chết trong gang tấc.
Nguy hiểm thật! Nếu không phải hắn tỉnh thức kịp thời thì lúc này đã bị quái thú kia nuốt chửng.
“Đáng ghét! Công tử, sao lại cứ phải làm khó nô gia như vậy? Yên ổn chịu chết đi không phải liền sẽ bớt đau khổ hơn sao?”
Giọng nói tà mị kia lần nữa vang lên, vô cùng nũng nịu.